Truyện

Truyện (364)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

Bí Mật Bất Ngờ Chiếc Đồng Hồ Khách Để Quên

 

  Bí Mật Bất Ngờ Chiếc Đồng Hồ Khách Để Quên  

Trong một con phố ở thành phố Hoschton, có một tiệm giặt là "Diana". Bà chủ của tiệm giặt là là bà Henry đã 72 tuổi. Chồng bà, ông Henry mới qua đời chưa được bao lâu, bỏ lại mình bà cô đơn trong căn nhà trống vắng.
Việc kinh doanh đã dừng lại từ lâu song bên ngoài, tấm biển hiệu "Diana" vẫn được treo như trước. Tiệm giặt là nằm ở vị trí trung tâm, rất thuận lợi cho việc làm ăn nhưng bà Henry nhất quyết không bán hay cho thuê lại.
Sau một trận bệnh nặng, biết mình không còn sống được bao lâu nữa nên cuối cùng, bà cũng nhờ công ty đấu giá đăng quảng cáo bán đấu giá ngôi nhà của mình.
 
Tìm thấy chiếc đồng hồ khách để quên trong túi, chủ tiệm giặt là kinh ngạc khi mở ra xem và phát hiện 1 loạt bí mật bất ngờ (P1) - Ảnh 1.
 
Chỉ có điều khó hiểu là: Gắn liền với nhà đất để bán đấu giá còn có một chiếc đồng hồ quả quýt rất bình thường, không chỉ vậy, bà cụ ra giá khởi điểm cho chiếc đồng hồ này còn cao hơn nhiều so với giá nhà đất. Trên thông tin quảng cáo còn ghi rõ: Ai biết về lai lịch của chiếc đồng hồ sẽ tặng không nhà đất cho người đó.
Thông tin quảng cáo này quá hấp dẫn nên đã thu hút rất nhiều người muốn tìm kiếm vận may.
Hội trường nơi diễn ra buổi tổng duyệt cho buổi bán đấu giá chật kín người, điện thoại reo không ngớt nhưng không một ai có thể nói đúng lai lịch của chiếc đồng hồ.
 
  Robert bí ẩn  
 
Bà Henry đợi bên cạnh điện thoại, thần sắc đăm chiêu, trầm ngâm. Bà rất mong trước khi mình qua đời có thể hoàn thành được tâm nguyện cuối cùng của mình.
Thì ra, chiếc điện thoại đó có ý nghĩa rất lớn đối với bà.
Hơn 50 năm trước, bà Henry và ông Henry kết hôn không lâu, họ đã dùng tên mình là "Diana" để mở một tiệm giặt là. Công việc kinh doanh diễn ra rất thuận lợi.
Vào một buổi chiều tối, khi bà định đóng cửa tiệm thì một thanh niên bước vào. Vài ngày trước, bà đã chào hỏi người này ngay cửa tiệm. 
 
Hôm đó, người thanh niên ấy đi qua cửa tiệm, nhìn thấy bà, anh ta tỏ ra vô cùng kinh ngạc, dường như có điều gì đó thầm kín. Hôm đó trời có mưa nhỏ, bà Henry đã chủ động mời anh ta vào trong tiệm tránh mưa và mới biết anh ta tên Robert, là một thanh niên thất nghiệp.
 
Nhìn dáng vẻ nghèo khổ của đối phương, trước khi đi, bà Henry đã cho anh ta 10 đồng và còn đưa cho anh ta một chiếc ô.
 
Tìm thấy chiếc đồng hồ khách để quên trong túi, chủ tiệm giặt là kinh ngạc khi mở ra xem và phát hiện 1 loạt bí mật bất ngờ (P1) - Ảnh 3.
 
Hôm đó Robert đã đến để trả ô và còn để lại một bộ đồ, nhờ bà Henry giặt và nói 3 ngày sau sẽ đến lấy.
Sau khi Robert đi, theo thói quen thông thường, bà kiểm tra xem khách có vô ý để quên đồ gì trong túi hay không.
 
Đột nhiên, tay bà chạm phải một vật bằng kim loại, lấy ra xem, đó là một chiếc đồng hồ quả quýt. Tiếp tục kiểm tra, bà phát hiện thêm trong túi còn có một bức thư.
Tò mò, bà mở chiếc đồng hồ ra xem và lặng người, kinh ngạc: Trên vỏ ngoài của chiếc đồng hồ có kẹp một tấm ảnh thiếu nữ rất xinh đẹp, cô gái đang cười tươi như hoa ấy chính là bà hồi trẻ.
Bà kêu lên thất thanh: "Smith!" và sau đó, nước mắt cứ thế tuôn trào.
 
Tìm thấy chiếc đồng hồ khách để quên trong túi, chủ tiệm giặt là kinh ngạc khi mở ra xem và phát hiện 1 loạt bí mật bất ngờ (P1)
 
  Chiếc đồng hồ bí ẩn  
 
Smith là mối tình đầu của bà Henry. Năm 1950, bà và ông Smith đã đính hôn, chiếc đồng hồ kia chính là vật đính ước giữa hai người.
Không lâu sau đó, chiến tranh Triều Tiên nổ ra, Smith là một thượng úy của quân đội Hoàng gia Anh nên phải sang Triều Tiên tham chiến.
Mặc dù không ngày nào bà không cầu nguyện cho Smith nhưng thông tin bất hạnh vẫn được chuyển về quê nhà, Smith đã qua đời trên chiến trường.
Dẫu vậy, bà vẫn không tin vào sự thật tàn khốc này, bởi Smith đã hứa với bà nhất định sẽ trở về và cưới bà. Mang theo hy vọng cuối cùng đó, bà đã cố gắng sống và chịu đựng nỗi đau đến năm 1953 khi chiến tranh kết thúc. Thế nhưng trong đoàn lính từ Triều Tiên trở về, bà tìm mỏi mắt cũng không thấy bóng dáng người yêu đâu.
Sau một trận bệnh nặng, bà nghe theo sự sắp xếp của gia đình, vội vã kết hôn với ông Henry và mở tiệm giặt là "Diana".
Bà không thể ngờ rằng, Thượng đế vẫn chiếu cố mình, cho mình nhìn thấy vật đính ước giữa mình và Smith năm đó.
Sau một hồi kinh ngạc, bà bắt đầu đặt câu hỏi: "Vậy Robert là ai? Tại sao anh ta lại có chiếc đồng hồ quả quýt này? 
Anh ta cố tình đưa nó cho mình hay chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, bức thư kia có liên quan gì đến chiếc đồng hồ hay không? 
 
Tìm thấy chiếc đồng hồ khách để quên trong túi, chủ tiệm giặt là kinh ngạc khi mở ra xem và phát hiện 1 loạt bí mật bất ngờ (P1) - Ảnh 5.
 
Bức thư là của một người có tên Weber gửi cho Robert. Trong thư, người này nói anh ta mắc bệnh nặng, cần một khoản tiền để chữa bệnh, mong Robert niệm tình bạn bè mà cho anh ta vay 1000 bảng anh…"
Bà Henry thận trọng cất giữ chiếc đồng hồ, muốn đợi Robert quay lại lấy để hỏi mọi chuyện. Thế nhưng 3 ngày trôi qua, rồi đến 1 tháng trôi qua, Robert "bốc hơi" không để lại dấu vết.
 
  Người đàn ông tên Weber bí ẩn  
 
Nhớ ra người đàn ông tên Weber đang mắc bệnh nặng cầu cứu Robert giúp đỡ, lòng bà Henry bất giác cảm thấy bất an. Robert một đi không trở lại, là người biết chuyện, cảm thấy nếu khoanh tay ngồi nhìn người đàn ông tên Web gặp nạn mà không giúp, bà cảm thấy tội lỗi.
Nghĩ vậy, bà Henry liền gửi 1000 bảng Anh đến địa chỉ ghi trên thư. Đó là toàn bộ tài sản riêng của bà trước khi kết hôn. 
Đồng thời, bà cũng gửi kèm một lá thư, nói rõ mọi chuyện và nhờ Weber nếu thấy Robert, hãy nhắn anh ta đến tiệm giặt là lấy đồ của anh ta về.
Thư gửi đi nhưng chẳng nhận được hồi âm. Song bà Henry không vì thế mà bỏ cuộc. Bà quyết định vượt đường xá xa xôi đi tìm Weber nhưng tìm đến địa chỉ trên thư, bà chỉ nghe được những thông tin khiến mình kinh ngạc.
Người trong thôn nói Weber là một người mồ côi không bà con thân thích. Anh ta rong ruổi kháp nơi không làm ăn gì, chẳng ai biết hành tung của anh ta, thậm chí họ cũng chưa từng nghe nói anh ta mắc bệnh nặng…
 
Tìm thấy chiếc đồng hồ khách để quên trong túi, chủ tiệm giặt là kinh ngạc khi mở ra xem và phát hiện 1 loạt bí mật bất ngờ (P1) - Ảnh 7.
 
Một cảm giác tê tái xuất hiện trong lòng bà, thậm chí bà đã nghĩ mình đã rơi vào bẫy lừa đảo của một ai đó. Còn may là chiếc đồng hồ vãn còn nên bà vẫn tìm tấy được một chút hi vọng và nguồn động viên to lớn.
Vài năm trôi qua, người giải mã những thắc mắc trong lòng bà vẫn chưa xuất hiện. Đột nhiên một hôm, bà nhận được một tờ hóa đơn chuyển tiền, số tiền trên hóa đơn là 2000 bảng.
Cũng kể từ đó, mỗi năm bà nhận được một khoản tiền tương tự vào những khoảng thời gian không cố định. Người gửi và địa chỉ liên tục thay đổi khiến bà không thể tìm ra.
Khoản tiền này trở thành tâm bệnh lớn nhất của bà Henry, bà không biết nên xử lý thế nào, đành phải cố duy trì tiệm giặt là với hy vọng một ngày nào đó, người có tên Robert kia từ trên trời rơi xuống, giải mã tất cả những điều còn chưa được làm sáng tỏ.
 
Cứ như thế, vài chục năm qua đi, xem ra sức khỏe của bản thân ngày một đi xuống, cuối cùng, bà quyết định thông qua cách bán đấu giá đặc biệt này để "người giấu mặt" xuất hiện, để tài sản của bà và chiếc đồng hồ có chỗ để gửi gắm.
Khi hoạt động tổng duyệt cho buổi triển lãm chuẩn bị kết thúc, bất ngờ có một người đàn ông lớn tuổi xuất hiện. Ông ta nhìn kỹ chiếc đồng hồ, nước mắt chảy thành dòng, sống chết đòi gặp bằng được người ủy thác bán chiếc đồng hồ này, đồng thời nói rằng chiếc đồng hồ là của ông ta.
Bà Henry vội vã nhờ người mời người đàn ông lớn tuổi kia đến. Nhìn thấy bà Henry, người đàn ông buột miệng nói: "Diana? Bà có đúng là Diana trong bức ảnh kẹp trong chiếc đồng hồ?"
Bà Henry lặng người. "Diana" – cái tên này bao nhiêu năm qua không có ai biết đến, hai người đặt câu hỏi cho nhau cùng lúc: "Sao ông biết tên tôi?"; "Sao bà lại có được chiếc đồng hồ này?
 
Người đàn ông lớn tuổi nghẹn ngào giới thiệu mình là Brian, để tìm chiếc đồng hồ này, ông đã dành một nửa thời gian nửa cuộc đời cùng với tài sản tích cóp được, chạy đôn chạy đáo khắp các hãng đấu giá và nhà sưu tập, thật không ngờ chiếc đồng hồ mà ông nhọc công tìm kiếm bao lâu nay đã sớm trở về với chủ của nó.
Người đàn ông lớn tuổi khi đã bình tĩnh trở lại mới chầm chậm kể lại: "Năm đó, tôi với vai trò là "quân liên hợp quốc" đến chiến trường Triều Tiên. Trong một chiến dịch, tôi trở thành tù binh.
Trong trại tù binh, tôi gặp Smith khi đó đang bị trọng thương và viêm phổi. 
Smith biết mình không còn sống được lâu nên đã đưa chiếc đồng hồ lại cho tôi, nhờ tôi sau khi về nước thì đưa cho cô gái có tên Diana và gửi lời xin lỗi của anh ấy đến cô ấy vì đã không thể cùng người mình yêu sống đến hết đời."
Nghe đến đây, bà Henry khóc không thành tiếng. Bao nhiêu năm qua, cuối cùng bà cũng đã biết được thông tin xác thực về Smith. Bà lau nước mắt và hỏi tiếp: "Về sau thì sao?"
 
Tìm thấy chiếc đồng hồ khách hàng để quên trong túi áo, cuộc sống của chủ tiệm giặt là thay đổi theo cách không ngờ (P2) - Ảnh 2.
 
"Về sau, có một tối, hai chiến sĩ quân y đến và khiêng Smith đi, nói là phải điều trị cách ly. Smith rưng rưng nước mắt vẫy tay cáo biệt và không ngừng nhắc tôi nhất định phải đưa món đồ anh ấy gửi cho Diana. 
Từ đó về sau, tôi không gặp lại Smith. Sau khi về nước, tôi mang chiếc đồng hồ đi tìm Diana nhưng thật không ngờ, trên tàu hỏa, tôi đã bị kẻ cắp ăn trộm mất."
Khi đó tôi đã vô cùng rối bời, đó có thể là một sự ủy thác nặng nề của người quá cố! Tôi bắt đầu tìm kiếm chiếc đồng hồ đó trong suốt mấy chục năm qua. 
Trong những năm quá, chiếc đồng hộ cũng đã trở thành nút thắt không thể tháo gỡ trong lòng tôi. Cho đến hôm nay, khi nhìn thấy nó và gặp được bà, tôi mới thấy nhẹ nhõm trong lòng."
Bà Henry bất giác nhớ ra khoản tiền bà nhận được hàng năm, vội hỏi: "Vậy số tiền là do ông gửi đến đúng không?"
"Tiền?" Brian lắc đầu: "Những năm qua, để có thể đi khắp nơi tìm kiếm chiếc đồng hồ nên tôi hầu như không có tiền tích lũy. Tôi vẫn muốn hỏi bà, làm sao bà có được chiếc đồng hồ này?"
 
  Robert và Weber  
 
Đúng lúc bà Henry muốn nói cho Brian chuyện ly kỳ liên quan đến chiếc đồng hồ thì điện thoại đỏ chuông. 
 
Tìm thấy chiếc đồng hồ khách hàng để quên trong túi áo, cuộc sống của chủ tiệm giặt là thay đổi theo cách không ngờ (P2) - Ảnh 4.
 
Trong điện thoại là giọng một thanh niên, người đó nói: "Có một người tên là Robert, chắc chắn bà còn nhớ chứ ạ?"
Nghe đến cái tên Robert, bà Henry căng thẳng đến mức tim muốn nhảy ra ngoài, vội vã nói: "Tôi nhớ, tất nhiên tôi nhớ! Ông ta vẫn còn sống chứ?"
Người kia trả lời: "Ông ấy là bố cháu, đã qua đời rồi. Trước khi chết, ông dặn cháu nhất định phải báo đáp bà, nói là bà đã cứu ông ấy."
"Chắc cậu nhầm rồi, tôi cứu bố cậu ư? Tôi không làm chuyện này!" Cảm giác khó hiểu biểu lộ ra ngoài khuôn mặt bà Henry.
"Không nhầm đâu ạ, chính là bà đã cứu bố cháu. Thực ra hồi còn trẻ bố cháu tên là Weber, làm nhiều việc xấu. 
Ông ấy nói với cháu là có một hôm, gặp được bà ở bên ngoài tiệm giặt là, ông ấy đã giật mình vì bà và người con gái trong bức ảnh kẹp trong chiếc đồng hồ quả quýt giống hệt nhau. Chiếc đồng hồ đó là bố cháu ăn trộm và chuẩn bị mang đi bán.
 
Hôm trời mưa đó, bà mời bố cháu vào tiệm tránh mưa, còn cho 10 dồng và tặng thêm một cái ô. Bố cháu nói, đó là lần đầu tiên ông cảm nhận được sự tôn trọng và ấm áp, nên quyết định tặng chiếc đòng hồ cho bà. 
Nhưng khi đó vì quá nghèo đói nên ông đã cố tình nhét một bức ‘thư cầu cứu’ trong túi quần cùng với chiếc đồng hồ, không ngờ bà thực sự tốt bụng, đã chuyển cho người có tên Weber kia 1000 bảng Anh.
Bố cháu nhận được tiền thì vô cùng cảm động, ông thề là sẽ làm lại cuộc đời. Kể từ đó, bố cháu đổi hẳn tên thành Robert, không dùng tên cũ nữa. Đợi cháu tích cóp được 2000 bảng, cháu sẽ gửi cho bà. 
Bố cháu ra đi quá đột ngột, khi đó cháu đã thề sau này có một ngày phát đạt, nhất định sẽ đến gặp và thay bố cháu xin lỗi bà. 
Hôm nay, đọc báo thấy thông tin quảng cáo, cháu biết người bà đang tìm nhất định là bố cháu. Qua đây, cháu xin bà hãy chấp nhận lời xin lỗi của cháu và cảm ơn bà một lần nữa đã giúp đỡ bố cháu."
 
  Khoản tiền bí ẩn  
 
Nghe đến đây, bà Henry như có cảm giác giải tỏa được gánh nặng trong lòng. Bao nhiêu điều chất chứa, đèn nặng trong lòng bà mấy chục năm qua cuối cùng cũng có đáp án. 
Chỉ có điều bà không ngờ được rằng, một hành động lương thiện nhỏ bé của mình lại có thể thay đổi được cuộc đời của một con người, có thể khiến anh ta dùng cả đời để báo đáp, cảm ơn.
 
Tìm thấy chiếc đồng hồ khách hàng để quên trong túi áo, cuộc sống của chủ tiệm giặt là thay đổi theo cách không ngờ (P2) - Ảnh 6.
 
Bà Henry vội vã nói với người trong điện thoại: "Tiền bố con cháu gửi cho tôi, tôi chưa động đến một đồng, có hơn 100.000 bảng anh, dù thế nào cũng mời cháu đến chỗ ta một chuyến."
Bên kia điện thoại vọng lại câu trả lời đầy kinh ngạc: "Bà ơi, không thể nào, mặc dù chúng cháu luôn muốn tích cóp 2000 bảng anh cho bà nhưng vì cuộc sống khó khăn quá, chúng cháu không có nhiều tiền đến vậy chứ chưa nói đến việc gửi cho bà, chắc bà nhầm rồi ạ."
Nói xong, người thanh niên gác máy.
 
Dù vậy, bà Henry vẫn vui, chỉ cần có số điện thoại, bà không lo không tìm ra địa chỉ của người đó.
Ngày hôm sau, buổi bán đấu giá diễn ra đúng kế hoạch. Sảnh lớn chật kín người, mọi người đều muốn biết kết quả của buổi bán đấu giá cũng như bí mật của chiếc đồng hồ.
Khi người bán đấu giá đang kể lại lai lịch của chiếc đồng hồ, những tràng pháo tay trong hội trường vang lên giòn giã, ai nấy đều cảm động.
Và đúng lúc người bán đấu giá tuyên bố bất động sản của bà Henry, như lời hứa ban đầu, sẽ được trao tặng cho ông Brian, một sự việc không ai ngờ đến đã xảy ra.
Hãng đấu giá nhận được điện thoại của tòa án, nói là có một ông cụ gọi điện đến nói rằng, chiếc đồng hồ có tranh chấp về quyền sở hữu, yêu cầu hoãn bán đấu giá. Người bên tòa án còn nói, ông cụ đó đang trên đường đến nơi diễn ra sự kiện.
 
  Ông cụ bí ẩn  
 
Hội trường bỗng chốc trở nên ồn ào, bà Henry và Brian vô cùng kinh ngạc, nhìn nhau thắc mắc: Người đó là ai? Tại sao lại có liên quan đến chiếc đồng hồ này?
Thời gian trôi qua chậm như hàng thế kỷ, rồi cuối cùng người đàn ông lớn tuổi bí hiểm ấy cũng xuất hiện. Ông cụ ngồi trên xe lăn tiến vào hội trường.
 
Tìm thấy chiếc đồng hồ khách hàng để quên trong túi áo, cuộc sống của chủ tiệm giặt là thay đổi theo cách không ngờ (P2) - Ảnh 8.
 
Bà Henry kinh ngạc, bà biết, chủ nhân thực sự của chiếc đồng hồ đã đến. Bà kêu lên một tiếng "Smith" rồi ngất đi. Brian vội chạy lại phía người đàn ông ngồi xe lăn: "Trời ơi, Smith, ông vẫn còn sống!"
Người vừa đến đó chính là ông Smith, người đã "chết" hơn 50 năm qua.
Thì ra, trong đêm ở trại tù binh, Smith đã được chuyển đến một bệnh viên dã chiến cách chiến trường rất xa. Bác sĩ trong viện đã phải tiêm cho ông 10 lọ Penicillin mới có thể cứu ông khỏi tay tử thần. Mặc dù giữ được mạng sống nhưng Smith phải cắt bỏ 2 chân.
 
Ý định muốn chết đi đã nhiều lần xuất hiện trong đầu ông nhưng nhờ niềm khát khao mãnh liệt được thấy người mình yêu, ông đã ngoan cường sống tiếp.
Khi về nước, trên danh sách binh lính trở về, ông dùng tên giả, cấp trên của ông cũng đã bố trí riêng một bệnh viện để chữa trị, tránh gặp người quen. Vì biết rằng chỉ khi mình "chết" đi, người yêu mới có được cuộc sống hạnh phúc. Smith không lấy vợ, sống cuộc đời độc thân nhưng không lúc nào không nhớ về Diana. Tất cả những thông tin về bà, ông đều tìm hiểu được. Tiền nhà nước bù đắp cho những tổn thất mà ông phải chịu, ông đều dồn lại và gửi cho Diana.
 
Khi biết ông Henry qua đời, lại thấy quảng cáo bán đấu giá của người yêu cũ, ông cuối cùng đã không thể ngồi yên, vội vã tìm đến.
Dù sao thì cũng đã đến tuổi gần đất xa trời, cho dù gặp được người yêu cũ một lần rồi chết, ông cũng cam tâm.
Bà Henry cảm thấy mình như vừa đang nằm mơ, chỉ có điều giấc mơ ấy quá dài và quá ly kỳ. Vừa tỉnh dậy, người trong mơ đã đổi hình thù dáng vẻ.
Vậy là khoản tiền lớn mà bà nhận được suốt mấy chục năm qua là do người bà yêu thương nhất gửi đến, bà đã cất giữ bao nhiêu năm mà không hề hay biết.
 
Tìm thấy chiếc đồng hồ khách hàng để quên trong túi áo, cuộc sống của chủ tiệm giặt là thay đổi theo cách không ngờ (P2) - Ảnh 10.
 
Nước mắt tuôn rơi vì hạnh phúc, bà Henry quyết định để lại toàn bộ nhà đất cho Brian, không phải ai cũng có thể dành hơn nửa đời người cũng như tài sản tích lũy được để thực hiện cho bằng được một lời hứa.
Bà cũng quyết định gửi một phần tiền cho con của Robert, dù sao thì ông ta cũng đã tặng chiếc đồng hồ lại cho bà và cuối cùng nó đã trở về tay của chủ nhân đích thực.
 
Còn với mình, bà quyết định về sống cạnh ông Smith, sống nốt quãng thời gian còn lại…

– Nguyễn Nhung


 
    Sưu tầm by Nguyễn Ngọc Quang    

Ảnh minh họa

db43c148c6ox4y5hrxvc7lqb668gc6ox4y5hrxvc7lqb668gc6ox4y5hrxvc7lqb668g

                               LIFE IS NOT FOREVER,  LOVE IS ...               

Xem thêm...

Tình Chỉ Đẹp

Tình Chỉ Đẹp

Nguyễn Văn Tới


Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018 và giải vinh danh Tác Phẩm 2019  Là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển, ơng định cư tại Mỹ từ 1990, hiện làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Đây là bài mới nhất của Ông. 

***                                

Tình chỉ đẹp khi tình dở dang…? | Mùa Gió Heo May

Tình chỉ đẹp khi còn dang dở, đời mất vui khi đã vẹn câu thề. Nghe câu này, những người lớn tuổi sẽ than: “Biết zồi, khổ lắm, nói mãi!” như câu nói nổi tiếng của nhân vật Cố Hồng trong tác phẩm “Số Đỏ” của nhà văn Vũ Trọng Phụng trong cuối thập niên 30. Riêng tôi, tôi không tin lắm và cho rằng các nhà thơ, nhà văn bày đặt ra để tiểu thuyết hóa câu chuyện của mình hoặc làm câu chuyện thêm lâm ly hấp dẫn, chứ yêu nhau, không lấy nhau được thì làm sao mà đẹp. 

Vài người còn tếu lâm, thêm bớt như “Tình chỉ đẹp khi còn dang dở, lấy nhau về nham nhở lắm em ơi”. Tôi luôn tin rằng yêu nhau, lấy được nhau, về sống với nhau mới là mối tình tuyệt đẹp. Kinh nghiệm bản thân tôi chứ chẳng đâu xa, yêu vài cô mà không lấy được cô nào cả vì hoàn cảnh, làm tôi ấm ức mãi đến bây giờ. Xin cho tôi trút nỗi niềm tâm sự vì chuyện này xảy ra với tôi 2 lần, vào 2 thời điểm khác nhau.

Vâng, thưa bạn, lần đầu khi vợ chồng tôi có dịp về lại Việt Nam ra mắt cha mẹ vợ vào năm 2000. Khi đi thăm một thằng bạn thân cùng lớp, nó cho hay con nhỏ Tr. đang ở Sài Gòn, đã ly dị chồng, đang nuôi 2 con tuổi còn đi học, mày muốn gặp nó không? Một trời ký ức ùa về, kỷ niệm của một thời học trò lãng mạn, hẹn hò, với cô bạn gái xinh đẹp cùng lớp, làm sao quên được. 

tinh chi dep khi con dang do anh 7

Lúc đó là những tháng ngày đầu năm 1975, tôi 17, nàng sắp trăng tròn 16; tôi mới ra khỏi một trường nội trú chương trình Pháp để xin vào học một trường chương trình Việt. Tôi lớ ngớ bước vào lớp 10 trường trung học Minh Đức, Pleiku, khi niên học đã bắt đầu được nửa năm. Vốn là một học sinh nội trú, 5 năm trời học ở Đà Lạt, toàn nam sinh, nên tôi khù khờ và nhát gái. Thày Doanh chỉ tôi ngồi một chỗ trống, ngay đầu bàn, ở giữa lớp, cách 1 lối đi bên kia là nữ sinh. 

Vừa ngồi xuống, tôi nghe vài tiếng cười rúc rích từ bên con gái vọng sang, tôi quay nhanh qua nhìn, bắt gặp đôi mắt tuyệt đẹp và nụ cười hóm hỉnh, má lúm đồng tiền của cô nữ sinh ngồi đầu bàn song song với tôi. Đôi mắt này tôi có gặp ở đâu rồi, cố moi trí óc mà vẫn không nhớ nổi là ai. Tiếng thày giáo vang lên cắt đứt suy nghĩ của tôi, thày nói tiếng Pháp, yêu cầu tôi tự giới thiệu tên tuổi và từ đâu đến. Ông nhấn mạnh: - “En Francais, s’il vous plait” (Xin lỗi, không có App mẫu tự Pháp trong máy tính cho chữ Francais với C cédille, và chữ Plait mà chữ i phải là dấu mũ chứ không phải dấu Chấm). Thì ra tôi vào đúng lớp Pháp Văn cho những học sinh ngôn ngữ 1 là tiếng Pháp. Thời đó đa số học sinh chọn Anh Văn là sinh ngữ 1, vì người Mỹ đã và đang ở Việt Nam rất nhiều.

Như thói quen ở trường cũ, tôi tự giới thiệu tên tuổi bằng tiếng Pháp một cách lưu loát và khá đúng giọng. Cả lớp im phăng phắc, rồi tiếng xì xào bàn tán vang lên khắp nơi. Thày giáo phải lên tiếng xin mọi ngườ im lặng và cũng bằng tiếng Pháp, thày chào mừng, khen tôi nói tiếng Pháp hay và hy vọng tôi sẽ là một học trò giỏi và sẵn lòng giúp đỡ bạn bè trong lớp khi cần thiết. Tôi hoàn toàn không biết rằng học sinh ngoại trú, tuy sinh ngữ 1 là Pháp Văn, nhưng chỉ học với các thày cô người Việt Nam; trong khi ở trường cũ, suốt 5 năm học, tất cả thày cô của tôi đều là người Pháp, và họ chỉ dạy văn hóa Pháp, không có chương trình Việt, nên khả năng Pháp ngữ của tôi vượt trội so với các bạn cùng lớp ở trường này, ngược lại môn văn chương Việt Nam của tôi thì đứng chót lớp.

Khi tan học, ra khỏi lớp, tôi đẩy chiếc Honda 67 ra tới cổng, gặp cô bạn cùng lớp có đôi mắt tuyệt đẹp cũng đang dẫn chiếc xe đạp Mini đi chầm chậm. Cô và tôi cùng nhìn thấy nhau, bối rối, tôi giả vờ quay đi, nhưng không kịp. Cô gọi: “Bộ anh không nhớ em sao? Em là Tr., em anh V. nè”. Thằng V., đứa bạn học thân thiết, trên tôi 1 lớp, cùng học nội trú, sao quên được. Nó tròn trịa như củ khoai, mà sao có đứa em gái xinh quá là xinh. Tôi và Tr. cùng dắt xe đi song song bên nhau trên đường về. Con đường “dinh ông Tướng” là con đường đẹp nhất ở Pleiku, với hàng cây thông hai bên đường rợp bóng mát. Con đường tôi vẫn đi qua hằng ngày, hôm nay sao bỗng nên thơ lạ. Lòng tôi rộn rã một niềm vui, chân bước đi, lòng lâng lâng như muốn nhảy múa cùng những giọt nắng đang reo vui qua kẽ lá. Sao con đường về nhà hôm nay ngắn quá, đã đến ngã ba rẽ về nhà nàng, tôi lưu luyến không muốn chia tay, đứng nhìn nàng vén tà áo dài, duyên dáng ngồi lên yên xe và đạp đi. Tôi vẫn cứ mải mê nhìn theo cho tới khi nàng khuất bóng sau con dốc.

Mãi hạnh phúc nhé người yêu cũ! | Văn Hóa

Từ đó, nàng và tôi, mỗi ngày tan học, cùng nhau sánh bước đi về trên con đường hoa gấm thơ mộng đó. Nàng dắt chiếc Mini, tôi chiếc 67, cả hai đều muốn đi càng chậm càng tốt, chỉ mong đoạn đường cứ dài ra mãi không bao giờ hết. Thỉnh thoảng tôi đánh bạo liếc qua nhìn. Nàng trong tà áo dài trắng tinh khôi nhẹ bay trong gió, đôi môi không thoa son mà luôn đỏ thắm, mái tóc xỏa bờ vai mềm, bước đi ríu rít như chim sáo nhỏ. Tôi thì thầm “Em Pleiku má đỏ môi hồng…”. Nàng cười tươi hỏi anh đang hát bài gì đó. Tôi luống cuống nói một bài anh thích nhất, nhưng không nói Tr. nghe đâu. 

Chúng tôi yêu nhau từ dạo đó dù không một lời tỏ tình, chưa một lần hôn nhau, nhưng cả hai đều ngầm hiểu bằng ánh mắt thương trao, những ngón tay vô tình chạm vào những ngón búp măng của nàng khi trao nhau những bài thơ tình vụng về kẹp trong cuốn truyện trước lúc chia tay. Một lần, đang sóng bước bên nhau trên đường về, chợt nhìn sang, nàng đang tung tăng những bước chân sáo reo vui, hai tà áo dài bay bay trong gió nhẹ ban chiều; một khoảng nhỏ hình tam giác trắng ngần vô tình lộ ra bên hông tà áo dài. Tôi không biết vùng Tam Giác Quỷ, Bermuda Triangle, kinh hoàng và bí ẩn gây chết chóc đến mức nào, nhưng vùng Tam Giác bé bỏng, dễ thương này đã hạ tôi đo ván, làm tôi ngất ngây say đến mấy ngày. Mối tình học trò, mối tình đầu đơn sơ thanh khiết và đầy mộng mơ đó kết thúc khi cộng sản tràn về tới phố núi mù sương, Pleiku yêu dấu của hai đứa tôi. Chúng tôi không kịp chia tay và mất nhau từ dạo đó.

Yêu phải người lạnh lùng như anh... - GUU.vn

Hôm nay biết tin nàng, sau 25 năm không gặp, hỏi sao lòng tôi không hồi hộp; tim tôi đàn lên phiên khúc mùa Xuân của ngày nào mới biết yêu. Trí tưởng tượng phong phú của tôi đã vẽ ra những cảnh đầy kịch tính như trong phim: hai người sẽ ôm chầm lấy nhau, má kề vai, đầu nàng sẽ gục vào ngực tôi, nước mắt tuôn rơi, nghẹn ngào, thổn thức nói không nên lời và còn nhiều, rất nhiều điều nữa mà chúng tôi sẽ phải kể nhau nghe trong những năm tháng dài bặt tin nhau. 

Tôi mượn bộ đồ cũ của thằng bạn để mặc vào cho giống với người Sài Gòn lúc bấy giờ, nó chở tôi ngồi sau lưng chiếc Honda. Tôi dặn đi dặn lại đừng cho nàng biết tôi ở Mỹ về. Chúng tôi vừa bước vào nhà đã nghe tiếng hét chói tai của một người đàn bà đang la mắng con gái bằng những lời đay nghiến, nhiếc móc chua cay, dấm dẳng không ngừng. Người đàn bà, đầu bù tóc rối, miệng ngoác tới mang tai, vẫn chửi bới không ngừng bằng những lời lẽ đay nghiến ấy, thấy chúng tôi bước vô, bà ta vội im bặt, ngạc nhiên hỏi: “Ủa Đông, ông đi đâu vậy?”. Thằng bạn tôi trả lời: “Đi kiếm bà chứ đi đâu. Có biết ai đây hông?”. Nó chỉ tay qua phía tôi. Nàng nhìn tôi vẻ ngơ ngác, nửa như quen, nửa như lạ, đôi môi run run, hơi mấp máy. Tôi nhận ra nàng ngay lập tức, dù thời gian có phũ phàng thay đổi, tôi biết ngay tôi không lầm. 

Tôi nhỏ nhẹ, giọng lạc đi vì xúc động: “Anh là T. đây, Tr. không nhớ sao?”. Nàng lặng đi một hồi, cặp mắt hơi đỏ, thoáng một làn hơi sương. Đứa con gái đang bị mắng, nhìn chúng tôi thật nhanh với cặp mắt biết ơn, vội vàng biến vào nhà sau. Nàng cố làm ra vẻ thản nhiên mời chúng tôi ngồi chơi uống nước như không có gì xảy ra. Sau vài lời hỏi thăm xã giao, nàng hỏi tôi hiện ở đâu, làm nghề gì. Tôi cũng trả lời chung chung là làm đủ thứ nghề miễn sống được là làm. Tới lúc này nàng vẫn không hề biết tôi từ Mỹ về, nhưng thắc mắc sao nước da tôi trắng trẻo vậy. Tôi nói vẫn sống ở Đà Lạt lâu nay, nên da không bị ăn nắng. 

Nói chuyện một hồi lâu, nàng nhận ra ngay có cái gì đó không bình thường nơi tôi vì cách xài chữ và lối nói chuyện không giống với người trong nước. Thằng bạn tôi, nãy giờ cố nín cười, chịu không nổi, phun luôn một tràng rằng tôi ở Mỹ mới về. Nàng mở to mắt nhìn tôi thật kỹ, săm soi từ đầu đến chân coi có phải tôi thật là Việt kiều không. 

Trước khi từ giã ra về, nàng cầm tay tôi kéo ra một nơi khuất để không ai thấy; trống ngực tôi đập liên hồi như ngày mới yêu nhau. Tôi tưởng tượng ra một nụ hôn đầy nước mắt hay ít ra cũng một cái ôm ghì nồng ấm cho bõ bao năm trời xa cách, nàng hạ giọng thật nhỏ, hỏi: “Anh cho em mượn ít tiền làm vốn được không? Cỡ …. ngàn thôi”. Nghe xong, tôi tá hỏa tam tinh, tưởng như sét đánh ngang tai. Tôi lúng túng: “Để anh bàn với bà xã coi có được không, rồi cho Tr. biết nhé”. Trán nàng cau lại vẻ bực bội: “Có nhiêu đó mà phải xin phép vợ sao?”. 

Tôi thầm kêu trời. Tất cả trong tôi chợt vỡ tan. Sao em lại nỡ nhẫn tâm làm sụp đổ trong tôi hình bóng một cô nữ sinh ngây thơ, duyên dáng, yêu kiều, má lúm đồng tiền, nụ cười e ấp trong tà áo trắng tinh khôi, một hình tượng tôi hằng tôn thờ, luôn ấp ủ, mang theo trong tim từ khi lìa xa mái trường.  

Cứ để thời gian chữa lành mọi thứ.... - GUU.vn

Tôi hụt hẫng, bước vội ra cổng nhưng vẫn hứa sẽ gọi phone lại cho nàng biết sau. Thằng bạn hỏi: “Mượn tiền phải không?”. “Sao mày biết?”. “Nó đã từng hỏi mượn tiền tao và nhiều người rồi, tới giờ chưa trả”. Như bạn biết, vợ chồng người Việt mình bên Mỹ thường có cùng một chương mục ngân hàng, ai xài hoặc viết ngân phiếu chi trả một việc gì, người kia đều biết. Tôi có gan trời cũng không dám ký cho cô bạn gái “ngày xửa ngày xưa” một cái ngân phiếu với số tiền lớn như vậy mà không cho vợ tôi biết. Lòng đau đớn, cảm giác như vừa mất đi một cái gì yêu quý trên đời, tôi nhủ lòng chắc phải “hẹn em kiếp sau, ta nhìn thấy nhau”. Tuy nhiên, tôi vẫn nhờ thằng bạn đem tới cho nàng một món quà của người phương xa, như một kỷ niệm cuối cùng của mối tình đầu thơ mộng ấy. 

                                                                                 *

Mới đây, tháng 10 năm ngoái, năm 2019, vợ chồng tôi qua Úc du lịch. Trước chuyến đi, tôi lục giấy tờ cũ để kiếm địa chỉ cô bạn gái ngày xưa khi còn ở trại tỵ nạn Philippines, hiện cô đang sống ở Úc. Đây là địa chỉ cô ấy cho tôi trước ngày tôi đi định cư ở Mỹ trong khi cô phải ở lại để chờ đoàn tụ với gia đình đang dịnh cư ở Úc. Cô đến trại sau ngày đóng cửa nên phải qua thanh lọc. Cha mẹ cô kiếm một chàng Việt kiều quốc tịch Úc, bay qua Philippines làm diện hôn nhân để cô không phải bị cưỡng ép về lại Việt Nam. 

Tôi chụp hình cái địa chỉ và lưu lại trong phone. Tôi chỉ đem theo hờ, nghĩ rằng sau 30 năm, chắc gì cô ấy còn ở chỗ cũ. Tôi run run nói cho vợ tôi hay về việc này, nếu còn thì kiếm đến thăm, coi như bạn cũ, tha hương ngộ cố … nhân, còn không gặp thì cũng chẳng sao. Vợ tôi nguýt một cái rõ dài.

Hầu hết người Việt Nam đi theo diện Ô-Đi-Ghe như tôi, ai cũng có những kỷ niệm vui buồn ở trại tỵ nạn. Người lớn tuổi thì lo cơm áo, việc định cư cho gia đình, học thêm được chữ nào hay chữ đó; người trẻ như tôi, ngoài công việc thiện nguyện ở trường École-Sans-Frontières, thì chỉ lo học thêm Anh ngữ, đi uống cà phê, nghe nhạc, hay ra khỏi trại đến những bãi biển, hang động tuyệt đẹp trên xứ ngàn đảo này. 

Cô đi vượt biên cùng đứa em gái. Tôi đi một mình. Vợ con chưa có, mèo chó cũng không, độc thân vui tính. Chúng tôi gặp nhau trong một tối coi phim ở trại. Cô đi chung với mấy cô em gái khác ở chung nhà, tôi ngồi một mình với ly cà phê, điếu thuốc cháy đỏ trên tay. Chúng tôi chợt nhận ra nhau là hàng xóm, “nhà nàng ở sát một bên, cách nhau một cái phông tên đầy người”. Nhà chúng tôi ở gần nhau thật, chỉ cần bước qua chỗ hứng nước mấy bước chân mà lúc nào cũng đầy người đi hứng nước về xài. 

Mấy cô nho nhỏ nhận ra tôi là thiện nguyện viên dạy tiếng Phú Lãng Sa cho những người sắp đi định cư ở Pháp. Mấy cô cứ gọi tôi bằng thày, nghe ngượng đến chín cả người. Thành thực mà nói, cỡ như tôi, ở Việt Nam, trường nào dám mướn làm thày. Học chưa xong lớp 10 chương trình Việt, cộng sản chiếm miền Nam, tôi bị đẩy lên non xuống biển, làm nghề “nhất phá sơn lâm, nhì đâm Hà Bá” đến nỗi sốt rét rừng gần chết. Vượt biển qua đến Phi, dọc đường bị sóng nhồi, bao nhiêu chữ nghĩa rơi rụng xuống biển hết trơn. Còn sót vài chữ, ở không buồn, nên khi được mời dạy kèm đồng bào, có thêm tí tiền tiêu vặt, lại được gọi là thày, hỏi sao không mắc cỡ.

Từ đó, những thắng cảnh, những bãi biển hoang sơ ít người đến trên đảo Palawan, không nơi nào không có dấu chân chúng tôi: Underground River, bây giờ là một thắng cảnh nổi tiếng, một tourist hot-spot của đảo Palawan. Paradise Beach Resort với những hàng dừa nghiêng mình soi bóng trong làn nước trong xanh nhìn thấy đáy, với những căn chòi (cottage) nhỏ lợp tranh, vách phên tre nằm ẩn mình dưới bóng mát rừng dừa. 

Có những mối tình chỉ đẹp khi còn dang dở... - GUU.vn

Ngày ấy, hai chỗ này chưa được phát triển thành khu du lịch, chúng tôi là một trong những người khách đầu tiên đặt chân đến chỗ nguyên sơ này. Cát mịn, biển xanh, nắng vàng, nước ấm, gió rì rào nhẹ nhàng trên những ngọn cây dương. Người du khách tưởng mình lạc vào chốn hồng hoang, quên đi nỗi buồn của người biệt xứ vừa đánh mất quê hương.

Chúng tôi lênh đênh trên con thuyền nhỏ gọi là catamaran, vượt sóng ra ngoài đảo xa với 1 người dẫn đường. Chiếc thuyền chui vào một hang động tối om. Chúng tôi được trang bị mỗi người 1 cái đèn đeo trên đầu, người hướng dẫn viên khéo léo chèo chống con thuyền lướt đi dưới những hang động ẩm ướt mùi rêu xanh. Cảnh sắc như thực như mơ. Hai chàng Lưu-Nguyễn lạc vào chốn thiên thai ngày xưa, chắc cũng không được chiêm ngưỡng khung cảnh huyền ảo như chúng tôi lúc bấy giờ.

Chuyện tình trại tỵ nạn nào rồi cũng đến lúc phải chia ly. Tôi mang số thẻ tỵ nạn PA, cô ấy số PS nên phải ở lại chờ thanh lọc. Tôi lên trại chuyển tiếp Bataan. Ngày tôi lên đường định cư, cô ấy đi phà biển hết 1 ngày 1 đêm lên đưa tiễn. Chúng tôi chỉ biết nắm tay nhau không muốn rời trong khi nước mắt cô lưng tròng. Tôi biết tôi xa cô ấy vĩnh viễn không biết ngày nào mới có cơ hội gặp nhau. 

Vợ chồng tôi không đi theo “tour”, chỉ đặt khách sạn trước, nên thời khóa biểu uyển chuyển hơn. Ngày cuối cùng ở Sydney, nhận được 1 cú phone số địa phương, tôi xúc động nhận ra giọng nói của người xưa pha đầy nước mắt. Sau 30 năm, giọng nói trong trẻo như pha lê của cô không thay đổi chút nào. Vợ chồng cô sẽ đến khách sạn và đưa chúng tôi đi khám phá thêm thành phố Sydney.

Lần này, đã có kinh nghiệm, tôi không dám tưởng tượng ra những cảnh trùng phùng đầy nước mắt như lần đầu, mà sẳn sàng đối diện với sự thật dù biết có thể sẽ không như ý muốn. Cô ấy bước ra khỏi xe, chồng cô vẫn ngồi sau tay lái mắt đăm đăm quan sát; tôi tiến đến, bà xã tôi ngồi trong lobby khách sạn ngó ra. Chúng tôi giống như hai tay súng miền viễn Tây đang gờm gờm nhìn nhau, chờ người kia chạm vào tay súng là mình sẽ nổ trước liền. Giây phút hồi hộp và quan trọng nhất rồi cũng tới: Như một phản xạ, tôi đưa tay ra, cô ấy đáp lại bằng cách nắm chặt trong một thoáng thật nhanh, mắt cô hơi ướt và thâm quầng, lòng tôi xôn xao chùng xuống. 

Trận đấu súng bằng mắt của 4 người kết thúc nhanh chóng, không như tôi tưởng. Theo đề nghị của cô, anh chồng đưa chúng tôi đến một Casino. Chúng tôi cùng ăn trưa với nhau vui vẻ. Lòng tôi thật bình yên như chưa bao giờ như thế khi thấy cô ấy hạnh phúc. Hai người có một cô con gái duy nhất vừa xong đại học, có nhà cửa, xe cộ, việc làm bình thường như bất cứ một cặp vợ chồng Việt Nam nào sống trên đất Úc.

Họ đưa chúng tôi đi bộ thăm viếng nhiều nơi khu phố trung tâm của Sydney. Tôi tản bộ và nói chuyện với H., chồng cô ấy, trong khi hai bà vợ đi khá xa phía sau, cũng đang nói chuyện sôi nổi, tôi đoán là những câu chuyện muôn đời mà mỗi khi gặp nhau các bà thường hay nói. Đi lanh quanh, rồi cuối cùng vẫn trở lại Casino lần nữa. Tôi nêu thắc mắc với H. nói rằng Casino ở Mỹ nhiều lắm và tôi không có máu bài bạc, vô làm chi. Anh bất ngờ phun ra câu chuyện mà hình như, lúc nãy khi nói chuyện với anh, tôi có cảm giác anh đã cố gắng che dấu một cách vụng về những uất ức ẩn chứa trong lòng bao lâu nay.

Anh bắt đầu bằng câu: “Anh thật may mắn không lấy được bả, chứ nếu lấy thì giờ này anh còn khổ cho đến hết đời…”. Bao nhiêu tâm sự anh tuôn ra như suối, tôi im lặng lắng nghe vẻ thông cảm chân thành. Đây là lời kể của anh:

“Cô ấy âm thầm đem cầm cố ngôi nhà chúng tôi đang sống mà không cho tôi biết, vì nhà đứng tên một mình cô, lấy được số tiền hơn 350 ngàn đô la Úc và thua hết trong sòng bài. Anh có nhớ căn nhà mà hôm trước anh ghé vào gặp tôi và để lại tin nhắn chứ. Anh còn nhớ anh xưng cháu và gọi tôi bằng chú không? Tôi trông già như một ông lão là do lo lắng và đau khổ chồng chất. Tôi cày 2 “dóp” cho đến ngày hôm nay, vẫn cày như con trâu, chưa dám nghỉ để lấy tiền trả cho căn nhà này và căn condo khác đang cho mướn. Cái condo là do tôi mua với giá rất mắc, trước lúc bong bóng nhà đất bị vỡ, bán thì lỗ, nên phải cho thuê, mỗi tháng trừ mọi chi phí, chỉ còn lại 150 đô la; nếu tháng nào bị hư hao, coi như lỗ. Với hai cái “mortgage payments” mỗi tháng, hỏi sao không già”.

Tôi nhớ ngày đầu đến Sydney, vợ chồng tôi ghé qua địa chỉ. Một ông già dáng dấp Á Đông, vẻ còn nhanh nhẹn, nhưng râu tóc bạc phơ, bước ra mở cửa. Tôi lưỡng lự không biết thưa gởi ra sao vì nếu gọi bác hay chú thì có vẻ quá già, mà mình cũng hơn 6 bó rồi, nếu gọi anh thì sợ vô lễ, lỡ ra đây là ba của cô ấy. Tôi liều mạng: “Thưa chú, đây có phải nhà cô M. và anh H.?”. “Vâng, anh là ai?”. “Thưa cháu là T., bạn em M. lúc còn ở trại tỵ nạn Philippines, sẵn dịp đi chơi, ghé qua thăm hai chị em và gia đình”. “Tôi là chồng của M. đây, cô ấy không có nhà, anh muốn nhắn tin gì không? Tôi có nghe M. nói về anh trước đây”. 

Tôi không tin ở mắt mình. Đây là chồng của M. sao? Tôi vừa quê vừa ngượng, nên lắp bắp: “Anh cho tôi viết mấy lời được không?”. Anh với tay lấy tờ giấy và cây bút, tôi ghi vội số cell-phone và địa chỉ khách sạn, rồi mời anh H. và bà xã đến chơi, tụi mình sẽ ăn mừng buổi hội ngộ. Hôm nay, tuy anh đã cạo râu nhẵn nhụi, cắt tóc gọn gàng, hình như có nhuộm để giấu đi vẻ già nua, nhưng vẫn không giấu nổi sự tàn tạ, nét đau khổ của một người đàn ông cam chịu, nhẫn nhịn, lao tâm lao lực với hai bàn tay thô ráp, sần sùi đầy những vết chai. Anh cho biết anh mới 58 tuổi, nhỏ hơn tôi đến 3 năm, và nhỏ hơn vợ anh 1 tuổi. 

blank

Tôi hỏi bây giờ M. đã bỏ hẳn chưa. Anh hạ giọng: “Bớt chứ chưa bỏ hẳn. Bằng chứng là anh đến chơi mà cô ấy vẫn thích đưa anh đến Casino. Hình như song bài là lẽ sống của cô ấy. Mới tháng trước, ba của M. qua đời, cô ấy có hứa sẽ không đi đến sòng bài nữa, nhưng tôi biết vẫn còn”. Tôi chợt nhớ đến đôi mắt thâm quầng thiếu ngủ của M. và hiểu ra vấn đề.

Anh kết thúc câu chuyện vẫn bằng cái câu anh đã bắt đầu “Anh thật may mắn…”.  Tôi nhìn anh an ủi: “Ngày đó, anh là người may mắn hơn tôi. Anh yêu và lấy được người anh yêu”. Riêng tôi, tôi vẫn uôn ltự hỏi mình có thật sự may mắn không, khi tôi tận mắt chứng kiến hai sự thật trần trụi trước mắt mình: Đời không như mơ. Lần yêu nào tôi cũng không lấy được người mình yêu. Đến bây giờ, tôi vẫn chưa biết câu “Tình chỉ đẹp khi còn dang dở, đời mất vui khhi đã vẹn câu thề” có đúng với cuộc đời của tôi hay không?  Rối trí quá bạn ơi. Xin bạn cho tôi một lời khuyên.

Nguyễn Văn Tới. Tháng 6 năm 2020.

 

kim Kỳ sưu tầm

Xem thêm...

Tô Mì Quảng nhớ đời

    Tô Mì Quảng nhớ đời    

Bùi Bích Hà - Viết tặng nhà văn PXĐ.

Top 3 quán mì quảng Hội An ngon đúng điệu nhất định phải ghé

   Nhạc Đà Nẵng - Thành phố tuổi thơ tôi   
 
Bố mẹ chồng tôi quê quán Hà Đông nhưng gia đình lập nghiệp ở Hà Nội, buôn bán gỗ. Cửa hàng có tên là Đông Khê. Vụ kinh tế suy thoái năm 1930, ông bà gặp thời cơ, mua được ngôi nhà lầu bề thế ở ngay Cột Đồng Hồ của Ông Bạch Thái Bưởi, một doanh nhân giầu có, làm chủ hãng tàu biển lớn nhất Việt Nam, chuyên chở người và hàng hóa bằng thủy lộ khắp vùng sông biển trong nước và ra tới các quốc gia lân cận.
 
Quê hương là gì hở mẹ? Kỳ 48: Món mì Quảng chị nấu
 
Năm 1954, đất nước bị chia đôi. Bố chồng tôi lúc ấy đang ốm nặng nên không muốn ra đi, mẹ chồng tôi phải ở lại trông nom ông cùng với ba chị gái của nhà tôi. Ba người con trai thì hai người anh nhà tôi di cư theo sở làm, riêng nhà tôi còn đi học, bố mẹ chồng tôi giao cho anh thứ hai trông nom. Khi Hà Nội bị tiếp thu, ngôi nhà ở Cột Đồng Hồ bị trưng dụng để chia cho dân từ ngoại thành hay khu chiến về. Mẹ chồng tôi và các chị cố thủ, cả nhà thu mình vào 2 gian phòng ở một góc lầu một, có balcony thoáng mát nhờ gió từ sông Hồng thoảng vào. Sở dĩ được như vậy không phải vì nhà có người ốm nặng nên chính phủ cách mạng có sự quan hoài mà vỉ ngoài bà chị cả nhà tôi an phận tu hành, hai bà chị còn lại xinh đẹp nên được hai ông cán bộ về thành mót vợ xin cưới. Mẹ chồng tôi bấm bụng phải gả cả hai chị để được yên thân, may ra giữ được ngôi nhà mà chính phủ nói là chỉ mượn tạm. Mà đúng vậy thật, sau khi bố mẹ chồng tôi người bệnh trầm kha, người xót con tiếc của, theo nhau về bên kia thế giới, nếu không có hai ông rể cán bộ thì may mắn lắm mới giữ được một phòng.
 
Lần đầu tôi về Hà Nội thăm hai chị năm 2001, các bậc cầu thang đi lên balcony ngày xưa lót đá hoa bây giờ sứt sẹo, không chỗ nào còn nguyên vẹn, gạch bên trong vỡ ra như xà bần, ngổn ngang chắn hết lối đi. Người qua đường những lúc tối tăm tạt vào đấy tiểu tiện nên mùi khai váng óc. Cái bao lơn bề ngang chừng một thước được cắt ra một khúc làm phòng tắm, nước từ cái vòi nước chảy ri rỉ suốt ngày vào cái xô bên dưới để có nước dùng cả ngày cho nhu cầu thổi nấu và vệ sinh.
 
Cách nấu mì quảng bằng tiếng anh – How to make mi quang – Ngon 24h
 
Đại khái gia cảnh bên chồng tôi sau làn sóng di cư ồ ạt 1954 cho đến chung cuộc miền Bắc dựa thời cơ chiếm được miền Nam là như thế. Không hiểu trước đó vì duyên nghiệp nào mà một nhánh dòng họ Lê Quang trong gia phả nhà anh lại trôi dạt tới Tourane và lập nghiệp ở đấy. Đám cưới ở Huế xong, trước khi về lại Saigon, nhà tôi đưa tôi vào Đà Nẵng (Tourane ngày xưa) dặn là chúng tôi sẽ gặp chú Đốc Lê Quang Ngoạn, một người trong họ đã gần 70 nhưng vai vế phải gọi nhà tôi là anh. Theo nhà tôi, Chú là người rất có tình, tuy xa xôi cách trở song Chú vẫn giữ liên lạc thân thiết với phần gia tộc ngoài Bắc trước và sau khi đất nước bị chia cắt. Nhà tôi ngại Chú có tuổi mà phải đi xa nên không mời Chú dự đám cưới khiến Chú nghe tin thì buồn trách. Có lẽ vì vậy, nhà tôi vốn quý mến Chú nên muốn chúng tôi gặp Chú để thân chinh tạ lỗi. Ra đón chúng tôi là một ông già người tầm thước, vóc vạc gầy, mỏng nhưng rắn rỏi, đôi mắt tinh anh và giọng nói mạnh mẽ, rất tương phản với râu tóc bạc trên khuôn mặt xương của ông. Ông mặc áo dài vải trắng, quần trắng, đội khăn xếp, thưa gửi anh chị rất lễ phép, tề chỉnh. Sau câu thăm hỏi đầu tiên: “Chú khỏe chứ ạ?” đến câu thứ hai thì tôi không cách nào nghĩ được tôi thuộc hàng chị của ông già trước mặt nên tuy tôi gọi ông là Chú nhưng lại xưng mình là cháu. Chú cười, nhắc tôi: “Em là em của anh chị.”
 
Những món ngon từ thịt gà phải thử một lần khi đến Hội An - đi cho ...
 
Trong câu chuyện hàn huyên tối hôm ấy, Chú ngỏ lời mời vợ chồng tôi sáng mai vào Hội An (xưa là Faifo) trước vãn cảnh, sau thăm vợ chồng ông Bang trưởng bang người Hoa, có tiệm buôn bán ngay phố Chùa Cầu, có mấy đứa con là học trò của Chú nay đã tốt nghiệp trung học, đứa ra Huế đứa vào Saigon học đại học cả. Hóa ra Chú Ngoạn là Đốc học (tương tự như Chức Giám Đốc khu Học chánh sau này) ở Tourane nên người dân ở đây gọi chú là Cụ Đốc Ngoạn.
 
Ngôi nhà chúng tôi bước vào giữa buổi trưa tháng ba nắng chang chang mà mát như quạt vì cửa lớn ở mặt tiền và cửa ra cái sân nhỏ chỗ nhà ngang thẳng vào nhà trong đều mở rộng. Theo bản năng, tôi ngẩng nhìn lên cao và nội vi ngôi nhà, thấy rui, mè, kèo cột ngang dọc đều bằng gỗ có những chỗ chạm trổ rất tinh vi. Màu gỗ không đỏ, cũng không đen tuyền, có lẽ là mầu nâu đậm. Tôi đoán hẳn là gỗ quý và được săn sóc kỹ vì những nét chạm sắc sảo, mặt gỗ sáng không bám bụi. Chúng tôi được mời ngồi trên tấm phản lớn kê sát tường bên phải nhìn ra khoảng sân lát gạch tàu, hẹp mà dài, gần cái cửa nhiều cánh rời, kéo ra, xếp lại được, lúc đó thu gọn vào một góc. Sau tuần trà thơm nhấm nháp từng ngụm nhỏ trong mấy cái chén hạt mít mỏng tang, bên ngoài màu gan gà, bên trong màu sứ trắng tinh, ông Bang trưởng trịnh trọng báo tin là chúng tôi được mời ăn trưa bằng món mì Quảng, đặc sản nổi tiếng của Hội An. Tôi sinh trưởng ở Huế, ăn đủ thập cẩm bát âm món Huế nhưng chưa bao giờ nghe nói đến mì Quảng. Chú Đốc Ngoạn đoán chừng ý nghĩ của tôi nên chú rôm rả giới thiệu với những lời khen ngợi lên tận mây xanh.
 
Khi chị người nhà bưng ra mọi thứ trên cái khay gỗ lớn, có 5 cái tô kiểu không to lắm, miệng loe và sâu lòng, thoáng nhìn thấy rất bắt mắt với màu xanh non của rau tươi, màu ngà của những khoanh hoa chuối thái thật mỏng, màu đỏ của những con tôm lột vỏ kiểu bắc cầu, màu nâu hồng của thịt rim, màu vàng chanh của những sợi mì và trên tất cả những thứ đó là một dúm lổn nhổn những loại gia vị gì tôi không biết, làm bay lên mùi thơm lẫn với mùi bánh tráng gạo mè nướng, mùi đậu phụng rang khiến bao tử tôi lập tức cồn cào.
 
Gia chủ khéo léo ngỏ lời bằng thứ tiếng Việt phát âm theo cách người Hoa nhưng rất lưu loát, đại khái cho biết đây là món ăn đặc sản của Faifo, có lẽ không ngon bằng cao lương mỹ vị mà chúng tôi đã thưởng thức qua ở những tửu lầu trong Saigon/Chợ Lớn nhưng ông tin rằng chúng tôi ăn một lần sẽ nhớ mãi vì sẽ không tìm được ở đâu khác.
 
Mọi người cầm đũa và không ai có muỗng cả. Tôi chờ xem ông bà Bang trưởng làm thế nào nhưng họ không hành xử cùng một cung cách. Trong khi bà chủ nhà dùng đũa khều mỗi thứ một tí và ăn rất nhỏ nhẹ, ý tứ thì ông Bang trưởng mạnh tay trộn đều mọi thứ trong tô và ăn từng miếng to. Những sợi mì vàng nhạt mình dẹt, lớn ngang hơn sợi phở một chút, mềm nhưng không nhũn. Có lẽ mì được nhuộm bằng nước nghệ tươi nên có mùi thơm nhẹ. Những con tôm tươi quắn lại, đưa cái lưng còn chút vỏ ở giữa đỏ ong, chỉ nhìn cũng đoán được độ dòn và săn chắc của nó dưới tay người đầu bếp hoặc sử dụng cái chảo rang sao cho con tôm già lửa, vừa mắm muối mà không được khét; hoặc cái nồi rim sao cho miếng ba rọi thái bằng hai lóng tay, chỗ mỡ phải trong như miếng mứt bí, chỗ nạc phải vừa nước màu, đỏ thẫm mà không bị thâm. Tô mì Quảng không nấu có nước lèo, chỉ xâm xấp nước từ nồi thịt và tôm rim, chan vừa đủ để quyện vào mỗi miếng và của thực khách.
 
Mì Quảng Thi - 251 Hoàng Diệu, Đà Nẵng - Đánh giá về nhà hàng ...
Cái mượt mà của sợi mì cắn giữa hai hàm răng, vị ngọt mát của cải tươi xé nhỏ, mùi thơm của rau húng, tía tô, diếp cá, vị chát của hoa chuối và của rau má non, trộn lẫn với chút ngậy của lạc rang vừa tới nhai cùng với miếng thịt rim se sắt, của bánh tráng nướng lẫn vào mình con tôm thoang thoảng mùi nước sông. Cái tổng thể công phu và hòa điệu kỳ lạ có tên là mì Quảng ấy ngấm vào vị giác khiến thực khách không còn nghĩ gì khác ngoài thưởng thức món ăn đang làm tâm hồn họ lâng lâng khoái cảm. Tôi cố ghi nhận và phân tích các thành tố làm thành tô mì Quảng nhưng vẫn có một cái gì trong đó vượt khỏi tầm hiểu biết của tôi cho tới khi xong bữa, gia chủ cười và giải thích: “Ông Đốc đây chỉ ăn mì Quảng do chúng tôi thết đãi cả mười năm nay nhưng tôi chưa bao giờ tiết lộ bí mật.” Chiêu một ngụm trà, ăn một miếng bánh khảo nhân thịt thực sự là thổ sản của Faifo, rồi ông Bang Trưởng thong thả nói tiếp, hướng về tôi: “Khi nào tính mời khách thì chiều hôm trước, tôi ra lò heo quay của người bạn, đặt mua tựa như phần nước sốt quay gà trong chảo quay sau khi đã lấy con gà ra. Đàng này, sau khi lấy con heo ra khỏi lò quay, người ta treo ngược nó lên, phía dưới đặt sẵn cái tượng, để nó róc hết mỡ lẫn với phần gia vị ướp trước khi quay vào đó. Mỗi tô mì Quảng chuẩn bị xong, được nhà bếp rưới lên trên chừng một muỗng canh thôi là đủ cho tô mì dậy mùi thơm cách đặc biệt.” Chẳng thế mà lúc nẫy ông Bang trưởng đã quả quyết là sẽ không ở đâu có tô mì Quảng thứ hai như hôm nay ăn ở nhà ông.
 
Đăng ký vệ sinh ATTP cho quán mỳ quảng # Nghi Minh 0909708082 #
 
Tôi nhớ mãi những thước phim như một giấc mơ qua hơn nửa thế kỷ không chỉ vì hương vị hiếm hoi của món ăn mà vì cái Tình khá lạ của một người từ đâu lưu lạc đến đất nước tôi, vừa hết sức giữ gìn văn hóa, truyền thống, gốc gác của tổ tiên trong cách ăn ở, vừa gắn bó và hòa nhập trọn vẹn với quê người bằng cả tấm lòng. Tôi ở Mỹ hơn ba mươi năm, chưa một lần nào có ý nghĩ hay tự tay làm một món trong thực đơn của người Mỹ để mời bạn bè, cho chính tôi hay cho các con dù chỉ gọi là có và không tệ quá để bị lũ trẻ lắc đầu chê dở, nói gì đến trau chuốt từng chi tiết nhỏ như tô mì Quảng đẹp tựa tranh tĩnh vật của ông Bang trưởng ở Faifo?
 
Tất cả những nhân vật có mặt cùng tôi hôm đó nay đã về thiên cổ, kể cả ông bà chủ nhà ngày ấy đã trọng tuổi. Cùng với ông, thế hệ những người Hoa tử tế, cần cù, lấy chữ tín làm đầu và trọng nghĩa khinh tài như phần đông đồng bào tôi thế kỷ trước, giờ đây chỉ còn là kỷ niệm, hệt như tô mì Quảng ở nhà ông không còn tìm thấy ở đâu nữa.
 
Năm 2009, tôi về Huế thăm mộ phụ thân rồi đi Đà Nẵng và Hội An xem đèn nhân mùa trăng. Buổi chiều, tôi đi lại con phố xưa ở một đầu Chùa Cầu. Lưng chừng khoảng gần giữa con đường xương sống này, bên phải từ Chùa Cầu đi xuống, bước chân tôi ngập ngừng trước ngôi nhà bằng gỗ hầu như vẫn còn nguyên vẻ đẹp quý phái của nó. Một người mặc sắc phục không biết là gì, ngồi trên cái tràng kỷ ở cửa thu lệ phí của khách muốn “tham quan” nhà Truyền Thống của Hội An. Tôi trả một mỹ kim đổi lấy tấm phiếu nhỏ rồi đi vào trong. Ngôi nhà bây giờ trống rỗng, lạnh lẽo, khiến tôi ngờ ngợ. Tuy nhiên, phần gỗ chạm trổ công phu trang trí trên cao bề ngang ngôi nhà vẫn còn nguyên tuy trông cũ kỹ và ảm đạm khác xưa. Không khí phảng phất mùi những cái rương quần áo lâu ngày không có bàn tay người chạm vào. Tôi đi ngơ ngẩn trong ký ức bồng bềnh một cảm xúc không rõ rệt, đến chỗ cửa xuống nhà ngang thì quay ra. Chắc chắn bi kịch đổi đời 30/4/1975 đã diễn ra khốc liệt ở nơi này, các vai trò thay bậc đổi ngôi trong cơn lốc lịch sử thân phận ra sao và bây giờ còn hay đã mất?
 
Năm 2014, tôi về VN nghĩ là lần cuối nên muốn nhìn lại kỹ hơn ngôi nhà Truyền Thống. Lệ phí vào cửa bây giờ là $5 mỹ kim, không bán tại cửa mà bán ở một cái bàn giấy đầu Chùa Cầu. Người gác cửa lúc này chắc không có lợi lộc gì nên cáu bẩn như “khỉ ăn mắm tôm.” Tôi nén lòng, đi ngược phố để đền chỗ bán vé nhưng không có ai làm nhiệm vụ. Một cô du khách Nhật Bản lưng đeo balô, nói được tiếng Anh, than thở: “Sao tiền vào cửa đắt thế? Sinh viên như chúng tôi muốn được cơ hội học hỏi đành chịu.” Tôi không định chờ nên trao cho cô tờ $5 cầm sẵn ở tay và nói: “Tôi phải đi một nơi khác, cô cầm lấy cái này vào thay tôi.”
 
Năm đó, “tham quan” Chùa Cầu cũng phải trả lệ phí $3 cho một lượt từ bên này sang bên kia hay ngược lại, không còn tự do như vài năm trước. Chính quyền đánh thuế mọi thứ, mỗi năm mỗi lên giá, không miễn trừ tình yêu quê hương, nỗi nhớ nhung và kỷ niệm của những người dân thỉnh thoảng trở về.
 
Tôi quay lại khách sạn, tự nhủ lòng: “Thôi nhé, vĩnh biệt Faifo.”
 
Bùi Bích Hà
Mùa dịch Covid19 / 24-05-2020
 


Huyền Trang

    Huyền Trang sưu tầm    
Ảnh minh họa

Xem thêm...

TRÒ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT ( tiếp theo phần 3 )

TRÒ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT

( tiếp theo phần 3 )

Tuyền Linh

 

12.4.2020 – Chào bạn! Mình đã nghỉ xả hơi được mấy ngày nhưng vẫn cảm thấy còn rối rắm trong đầu, nhất là về dịch bệnh Covid – 19, tiếp nữa là vấn đề Tiền. Mình không thể dự định ngày đi DĐ được vì phải chờ tình hình Covid – 19 ra sao đã. Cả hai vấn đề mình đều bị động cả.

Tuy nhiên, tiền thì tạm thời có thể lo được với điều kiện phải chịu lãi suất cắt cổ, nhưng vụ dịch Covid thì bó tay. Phải đợi sau ngày 15.4.2020, Thủ Tướng chỉ thị ra sao mới tính toán được. Dẫu sao, hôm nay nghe tin Bệnh Viện Bạch Mai được gỡ bỏ lệnh cách ly, mình thật mừng! Tín hiệu có phần khả quan. Bệnh viện Bạch Mai không bị cách ly sẽ giải quyết được rất nhiều vấn đề, nhất là việc khám chữa bịnh hàng ngày cho dân.

Hôm nay là Chủ Nhật, mới 8h05 mà khí trời có vẻ khô rát, nóng nực. Mình nai nịt và cỡi xe chạy vù đến Ngân Hàng Đông Á để gởi tiền thu âm, thì ra Ngân Hàng đóng cửa, không làm việc. Mình lú lẫn thật! Chủ Nhật mà đi gởi tiền.

Đường phố ngày chủ nhật mà vắng hoe, lác đác chỉ vài xe chạy, tự nhiên bỗng mình nhớ hình ảnh mấy người bán vé số hay đi dạo đầy đường những ngày chưa có lệnh cách ly. Hihi… Mình cũng ngộ thật, không nhớ ai, lại nhớ mấy người bán vé số. Ngộ quá phải không bạn? Với mình, những giao ngộ hữu hình hay vô hình, ở vào một thời điểm nào đó, nó đã đi vào tâm thức mình như một chứng nhân trong cuộc sống. Bạn có bao giờ gặp trường hợp nầy chưa?

13.4.2020 – Đêm qua hơi khó ngủ, vùng thượng vị cứ đau lâm râm hoài. Mới 3h15 mà mình phải ngồi dậy, đi lấy viên thuốc omebrazol uống vội vào. Có thể là do mình suy nghĩ nhiều điều quá làm ảnh hưởng đến bao tử.

Mình cố giữ trạng thái cân bằng lại, vì phía trước còn quá nhiều việc phải làm. Chưa bao giờ mình cảm thấy cô đơn như lúc nầy. Mình muốn viết một bài thơ hay một bài nhạc về trạng thái tâm hồn mình ngay trong lúc nầy, nhưng nước mắt cứ ràn rụa, không sao viết được. Giữa cái tịch nhiên của đêm vắng, mình mới cảm nhận được đỉnh điểm của sự lẻ loi.

Mình chưa bao giờ bắt gặp cảm giác nầy trong đời, nó vừa thắt quặn, vừa thú vị. Phải chăng là “ thú đau thương “ mà các bậc tiền bối thỉnh thoảng có nhắc đến? Qủa là như thế ư…! Bỗng nhiên mình nhớ đến Lâm Hoàng, người tinh say văn

chương thi phú, già nhân ngãi nhưng non vợ chồng một thời của mình, là chiếc phao giữa cơn sóng lớn. Trong cơn đại dịch Covid – 19 nầy, mình cũng lo cho nàng quá. Cầu mong nàng bình yên khỏe mạnh nơi đất khách quê người.

16.4.2020 – Hôm qua, mình canh chừng mãi trên mạng mà chưa nghe thấy tin tức gì về việc cách ly toàn miền ra sao. Hôm nay mình cố ý dậy sớm để đón tin. Thì ra việc cách ly cũng không đến mức độ nghiêm ngặt lắm. Mình điện hỏi thăm tổng đài đặt vé hảng xe Phương Trang, bao giờ xe hoạt động lại, thì được biết , đợi đến ngày 22 tháng 4 năm 2020 họ sẽ có thông báo mới. Mình hơi sốt ruột.

Mình cỡi xe chạy một vòng quanh phố, thấy các hàng quán bán nhỏ lẻ mở cửa trở lại, mình vui vui trong lòng. Mình ghé hàng bánh ướt chả lụa mua một hộp về nhà ăn. Lâu ngày không ăn bánh ướt nên cảm thấy thật ngon miệng, nhất là khi nhấp nháp cục nem nướng. Thơm ngon làm sao…!

17.4.2020 – Không hiểu sao hôm nay mình lại thức dậy thật sớm, mình nhìn đồng hồ, mới có 3h15 sáng. Cảm thấy trong người tỉnh táo, mình đánh răng rửa mặt xong và ngồi vào bàn lên mạng luôn. Mình vào hộp thư Gmail để kiểm tra thư đến, vì hôm qua mình có phone cho luật sư N, và hai bên đều thống nhất tạm thời những gì có thể giải quyết với nhau qua mạng được thì cứ tiếp tục tiến hành.

Vì tình hình cách ly không biết bao giờ mới được gỡ bỏ hoàn toàn nên phương tiện xe cộ đi lại rất khó khăn, làm sao có thể trực tiếp làm việc với nhau được. Tuy nhiên, nghe luật sư N. nói, các cơ quan hành chánh đang trở lại làm việc bình thường nên cũng thuận tiện cho việc khởi kiện của mình.

Vào lúc 10h30, mình nhận được điện thoại của cô thư ký văn phòng luật sư N. cho biết, cô vừa gởi toàn bộ những văn bản cần thiết liên quan đến vụ khởi kiện cho mình qua Mail, cô bảo mình xem và chiếu theo đó mà xử lý theo tình huống. Trong lúc chờ đợi, mình mở mạng xem tiếp tin tức tình hình dịch bệnh Covid – 19 ra sao, thật bất ngờ được tin rất vui. Đó là, sau hơn một tháng, ngày 17.4.2020 là ngày đầu tiên Việt Nam không có ca mới COVID – 19 nào. Thật vui….!

Đúng 11h13, mình chuyển qua hộp thư Gmail thì bắt gặp toàn bộ 5 văn bản về việc khởi kiện do cô thư ký văn phòng luật sư N. gởi. Mình xem qua và đã hiểu rõ vấn đề. Tuy nhiên, trong văn bản HỢP ĐỒNG DỊCH VỤ gồm có 5 ĐIỀU. Mình hơi thắc mắc về phương thức thanh toán tiền bạc ở ĐIỀU 2. Mình liền gọi điện yêu cầu luật sư N. giải thích. Sau khi luật sư N. giải thích, mình cũng chỉ tạm yên chứ thật sự mình cũng chưa yên tâm lắm, bởi câu chữ có phần mơ hồ, không thật sự cụ thể.

Bỗng tự dưng mình nghĩ khùng khùng, nếu luật sư lừa mình thì cũng chẳng khác nào luật pháp lừa mình? Thì mình cứ lấy mạng cùi ra mà vào tù chứ lấy tiền đâu mà trả tiếp 800 triệu còn lại cho luật sư? ÙI….! nếu quả thế thì mạng già gần đất xa trời nầy cũng chẳng thiết gì nữa…! Mình có liều mạng lắm không bạn?

Bạn à…! Mình nói cho bạn nghe như vậy không có nghĩa là mình mất bình tĩnh đâu nhé, không phải thế đâu. Chưa bao giờ mình tỉnh táo như lúc nầy bạn à. Hình như cho đến thời điểm nầy, mình càng lúc càng chững chạc hơn trên mọi lãnh vực cuộc sống.

Có lẽ cuộc sống tuổi về chiều của mình quá bi đát nên giúp lý trí mình thêm phần sáng tỏ chăng? Không bi đát sao được, bằng từng tuổi nầy rồi, lại được ở vào cái thời đại văn minh @, mà còn phải đi vay 20 triệu, để chịu trả lãi 200 triệu, trong khoảng thời gian nhiều lắm là 5 tháng. Chính ở đó đã dạy mình nên sống lý trí nhiều hơn bản năng – cái bản năng thuần khiết “ nhân chi sơ, tính bản thiện “ đó mà.

Giá như ngày xưa mình sống bằng lý trí thì đâu đến nỗi vì một phút mềm lòng, trắc ẩn mà ký giao hết nhà cửa cho người ta. Để đến bây giờ, chân yếu tay mềm mới lọm khọm vác đơn đi tìm công lý. Tự dưng mình thấy thương mình quá chừng! Bỗng mình lại thích sống thời kỳ ăn lông ở lỗ ghê! Thời đó chắc không xảy ra cảnh bắt chẹt nhau bạn nhỉ?

18.4.2020 – Sáng nay có hẹn với người cọng sự bên lãnh vực âm nhạc – chú em Bùi Tấn Vinh - nên mình dậy sớm. Mới sáng mà khí trời oi bức quá, mình tranh thủ tắm gội lẹ để kịp giờ hẹn ra quán cà phê. Cũng may là hôm nay lệnh cách ly chỗ mình cho phép các hàng quán nhỏ lẻ mở cửa lại, cũng vui vui, có chỗ để gặp nhau giao lưu trao đổi công việc.

Chú Tấn Vinh là người thiết kế toàn bộ tập bản thảo DƯ ÂM của mình, gồm có 3 mục Thơ, Văn, Nhạc. Có một vài người bạn, mình cho họ xem tập bản thảo và họ thắc mắc hỏi mình, sao không có lời giới thiệu của ai cả? Đại khái như Lời Phi Lộ. Đây là câu hỏi khó trả lời nhất đối với mình. Mình cười vui, thì đưa cho bạn xem là đã giới thiệu rồi còn gì!

Thế rồi nhiều bạn bè hỏi quá nên cuối cùng mình cũng phải trả lời thật về suy nghĩ của mình. Đây là vấn đề tế nhị mà mình không muốn thấy, cũng không muốn nghe. Bởi thật cũng chẳng là thật mà giả cũng không phải giả. Có điều, đa phần người ta lại thích như vậy thì phải (?) Nó gần như một tập tục.

Mình thì lại không thích vậy. Trong đời sống, chắc chắn bạn đã đọc khá nhiều sách, nào truyện ngắn, truyện dài, thơ văn và cả những sách về âm nhạc. Thường thì sách nào cũng có vài trang giới thiệu về tác giả của cuốn sách ở phía trước. Mà phần đông thì lời giới thiệu luôn đi về một hướng - hướng không muốn mất lòng tác giả.

Từ chỗ ấy, cái hay thì được nêu ra, còn cái không được hay thì im luôn. Mà nếu như thế thì vô tình biến quyển sách” tự nó đã là không phải nó “. Mình nói vậy, bạn nghĩ thế nào? Bạn cũng đừng sợ mất lòng mình mà ậm ự cho qua nhé! Mình nghĩ, trên đời không có cái gì toàn vẹn cả. Ngay cả hòn bi cũng chưa chắc nó đã tròn, đúng độ tròn.

Bạn có bao giờ để ý đến những tác phẩm âm nhạc, văn chương, thơ phú của các tác giả nổi tiếng chưa? Có đúng thật là hay cả một trăm phần trăm không bạn? Có nghĩa là bài nào trong tập sách cũng hay cả.

Hay là các vị ấy chỉ nổi tiếng nhờ 5, 7 tác phẩm nổi trội được thiên hạ công nhận, rồi thành danh. Điều nầy chắc là mình, bạn và tất cả những ai đã từng đam mệ nghệ thuật đều nhận thấy như vậy? Đó là chưa nói đến quan điểm, trình độ thưởng thức của mỗi người đọc, người nghe đều khác nhau. Có thể với mình thì hay, nhưng với bạn là không hay. Đó là chuyện bình thường. Vậy nên với mình, tốt nhất là để những khen, chê nằm yên trong lòng mỗi đọc giả, thính giả. Mình nghĩ cách đó là trung thực nhất.

21.4.2020 - Mấy hôm trước đây mình bận công việc quá nên không trò chuyện với bạn được, thấy nhớ . Vậy giờ mình hàn huyên cho vui nhé! Trước hết là mình xin báo cáo với bạn, mình rất…rất là vui khi biết tin trong suốt những ngày qua 17, 18, 19,20 và cả sáng nay 21.4.2020 ), Việt Nam mình không bị nhiễm một ca Covid – 19 nào. Tuyệt vời chưa…! ? Tuyệt vời quá đi thôi ! ! ! Mình định cỡi xe chạy thẳng ra tiệm bán bún bò, mua một bịch đem về nhà ăn mừng.

Lâu quá không ăn bún bò Huế cũng cảm thấy thèm. Nhưng rồi ý định không thành, người nhà hôm qua đi chợ, đã mua sẵn một lô bánh bao nơi siêu thị, đành phải hấp ăn vậy. Thôi, hẹn sáng mai. Không sao!

Ối chà…! Mãi say chuyện với bạn, chút nữa mình quên mất chuyện đi gởi tiền cho luật sư N. về việc Hợp Đồng Dịch Vụ trong việc khởi kiện. Vậy tạm ngưng chút nhé! Mình đi khoảng 20 phút thôi, về nói chuyện tiếp. OK?

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Mình đây bạn! Như vậy theo đồng hồ tường nhà mình, mình về sớm hơn giờ hẹn 5 phút. Bạn vui không? Mình nói bạn nghe điều nầy, nhưng đừng cười mình nhé! Lâu nay, thật ra mình cũng thường xuyên ra ngân hàng Đông Á để gởi tiền cho các ca sĩ thu âm nhạc của mình.

Cứ mỗi lần gởi, thì mình chỉ gởi số tiến ít thôi, chừng 3 hoặc 5 triệu cho một bài nhạc. Cước phí thường là 33 ngàn đồng. Hôm nay mình gởi cho luật sư N. 20 chục triệu, mình nghĩ tiền cước phí sẽ cao theo tỷ lệ tiền gởi,

ai dè đâu cũng chỉ 33 ngàn đồng. Tai mình vốn hơi nghễnh ngãng nên mình không tin lời cô thu ngân nói. Mình hỏi đi hỏi lại cố ấy rất nhiều lần, cô vẫn trả lời, chỉ 33 ngàn đồng. Mình quê quá, cám ơn, rồi đi ra cửa thật lẹ.

Trên đường về, mình cứ cười tủm tỉm một mình, có khi lại cười thành tiếng. May mà có đeo khẩu trang, nếu không, chắc người ta nghĩ mình khùng. Cả cô thu ngân Ngân Hàng Đông Á cũng nghĩ vậy là chắc? Mà mình khùng thật!

( CÒN TIẾP )

 

 

Xem thêm...
Theo dõi RSS này