Truyện

Truyện (362)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

Tô Mì Quảng nhớ đời

    Tô Mì Quảng nhớ đời    

Bùi Bích Hà - Viết tặng nhà văn PXĐ.

Top 3 quán mì quảng Hội An ngon đúng điệu nhất định phải ghé

   Nhạc Đà Nẵng - Thành phố tuổi thơ tôi   
 
Bố mẹ chồng tôi quê quán Hà Đông nhưng gia đình lập nghiệp ở Hà Nội, buôn bán gỗ. Cửa hàng có tên là Đông Khê. Vụ kinh tế suy thoái năm 1930, ông bà gặp thời cơ, mua được ngôi nhà lầu bề thế ở ngay Cột Đồng Hồ của Ông Bạch Thái Bưởi, một doanh nhân giầu có, làm chủ hãng tàu biển lớn nhất Việt Nam, chuyên chở người và hàng hóa bằng thủy lộ khắp vùng sông biển trong nước và ra tới các quốc gia lân cận.
 
Quê hương là gì hở mẹ? Kỳ 48: Món mì Quảng chị nấu
 
Năm 1954, đất nước bị chia đôi. Bố chồng tôi lúc ấy đang ốm nặng nên không muốn ra đi, mẹ chồng tôi phải ở lại trông nom ông cùng với ba chị gái của nhà tôi. Ba người con trai thì hai người anh nhà tôi di cư theo sở làm, riêng nhà tôi còn đi học, bố mẹ chồng tôi giao cho anh thứ hai trông nom. Khi Hà Nội bị tiếp thu, ngôi nhà ở Cột Đồng Hồ bị trưng dụng để chia cho dân từ ngoại thành hay khu chiến về. Mẹ chồng tôi và các chị cố thủ, cả nhà thu mình vào 2 gian phòng ở một góc lầu một, có balcony thoáng mát nhờ gió từ sông Hồng thoảng vào. Sở dĩ được như vậy không phải vì nhà có người ốm nặng nên chính phủ cách mạng có sự quan hoài mà vỉ ngoài bà chị cả nhà tôi an phận tu hành, hai bà chị còn lại xinh đẹp nên được hai ông cán bộ về thành mót vợ xin cưới. Mẹ chồng tôi bấm bụng phải gả cả hai chị để được yên thân, may ra giữ được ngôi nhà mà chính phủ nói là chỉ mượn tạm. Mà đúng vậy thật, sau khi bố mẹ chồng tôi người bệnh trầm kha, người xót con tiếc của, theo nhau về bên kia thế giới, nếu không có hai ông rể cán bộ thì may mắn lắm mới giữ được một phòng.
 
Lần đầu tôi về Hà Nội thăm hai chị năm 2001, các bậc cầu thang đi lên balcony ngày xưa lót đá hoa bây giờ sứt sẹo, không chỗ nào còn nguyên vẹn, gạch bên trong vỡ ra như xà bần, ngổn ngang chắn hết lối đi. Người qua đường những lúc tối tăm tạt vào đấy tiểu tiện nên mùi khai váng óc. Cái bao lơn bề ngang chừng một thước được cắt ra một khúc làm phòng tắm, nước từ cái vòi nước chảy ri rỉ suốt ngày vào cái xô bên dưới để có nước dùng cả ngày cho nhu cầu thổi nấu và vệ sinh.
 
Cách nấu mì quảng bằng tiếng anh – How to make mi quang – Ngon 24h
 
Đại khái gia cảnh bên chồng tôi sau làn sóng di cư ồ ạt 1954 cho đến chung cuộc miền Bắc dựa thời cơ chiếm được miền Nam là như thế. Không hiểu trước đó vì duyên nghiệp nào mà một nhánh dòng họ Lê Quang trong gia phả nhà anh lại trôi dạt tới Tourane và lập nghiệp ở đấy. Đám cưới ở Huế xong, trước khi về lại Saigon, nhà tôi đưa tôi vào Đà Nẵng (Tourane ngày xưa) dặn là chúng tôi sẽ gặp chú Đốc Lê Quang Ngoạn, một người trong họ đã gần 70 nhưng vai vế phải gọi nhà tôi là anh. Theo nhà tôi, Chú là người rất có tình, tuy xa xôi cách trở song Chú vẫn giữ liên lạc thân thiết với phần gia tộc ngoài Bắc trước và sau khi đất nước bị chia cắt. Nhà tôi ngại Chú có tuổi mà phải đi xa nên không mời Chú dự đám cưới khiến Chú nghe tin thì buồn trách. Có lẽ vì vậy, nhà tôi vốn quý mến Chú nên muốn chúng tôi gặp Chú để thân chinh tạ lỗi. Ra đón chúng tôi là một ông già người tầm thước, vóc vạc gầy, mỏng nhưng rắn rỏi, đôi mắt tinh anh và giọng nói mạnh mẽ, rất tương phản với râu tóc bạc trên khuôn mặt xương của ông. Ông mặc áo dài vải trắng, quần trắng, đội khăn xếp, thưa gửi anh chị rất lễ phép, tề chỉnh. Sau câu thăm hỏi đầu tiên: “Chú khỏe chứ ạ?” đến câu thứ hai thì tôi không cách nào nghĩ được tôi thuộc hàng chị của ông già trước mặt nên tuy tôi gọi ông là Chú nhưng lại xưng mình là cháu. Chú cười, nhắc tôi: “Em là em của anh chị.”
 
Những món ngon từ thịt gà phải thử một lần khi đến Hội An - đi cho ...
 
Trong câu chuyện hàn huyên tối hôm ấy, Chú ngỏ lời mời vợ chồng tôi sáng mai vào Hội An (xưa là Faifo) trước vãn cảnh, sau thăm vợ chồng ông Bang trưởng bang người Hoa, có tiệm buôn bán ngay phố Chùa Cầu, có mấy đứa con là học trò của Chú nay đã tốt nghiệp trung học, đứa ra Huế đứa vào Saigon học đại học cả. Hóa ra Chú Ngoạn là Đốc học (tương tự như Chức Giám Đốc khu Học chánh sau này) ở Tourane nên người dân ở đây gọi chú là Cụ Đốc Ngoạn.
 
Ngôi nhà chúng tôi bước vào giữa buổi trưa tháng ba nắng chang chang mà mát như quạt vì cửa lớn ở mặt tiền và cửa ra cái sân nhỏ chỗ nhà ngang thẳng vào nhà trong đều mở rộng. Theo bản năng, tôi ngẩng nhìn lên cao và nội vi ngôi nhà, thấy rui, mè, kèo cột ngang dọc đều bằng gỗ có những chỗ chạm trổ rất tinh vi. Màu gỗ không đỏ, cũng không đen tuyền, có lẽ là mầu nâu đậm. Tôi đoán hẳn là gỗ quý và được săn sóc kỹ vì những nét chạm sắc sảo, mặt gỗ sáng không bám bụi. Chúng tôi được mời ngồi trên tấm phản lớn kê sát tường bên phải nhìn ra khoảng sân lát gạch tàu, hẹp mà dài, gần cái cửa nhiều cánh rời, kéo ra, xếp lại được, lúc đó thu gọn vào một góc. Sau tuần trà thơm nhấm nháp từng ngụm nhỏ trong mấy cái chén hạt mít mỏng tang, bên ngoài màu gan gà, bên trong màu sứ trắng tinh, ông Bang trưởng trịnh trọng báo tin là chúng tôi được mời ăn trưa bằng món mì Quảng, đặc sản nổi tiếng của Hội An. Tôi sinh trưởng ở Huế, ăn đủ thập cẩm bát âm món Huế nhưng chưa bao giờ nghe nói đến mì Quảng. Chú Đốc Ngoạn đoán chừng ý nghĩ của tôi nên chú rôm rả giới thiệu với những lời khen ngợi lên tận mây xanh.
 
Khi chị người nhà bưng ra mọi thứ trên cái khay gỗ lớn, có 5 cái tô kiểu không to lắm, miệng loe và sâu lòng, thoáng nhìn thấy rất bắt mắt với màu xanh non của rau tươi, màu ngà của những khoanh hoa chuối thái thật mỏng, màu đỏ của những con tôm lột vỏ kiểu bắc cầu, màu nâu hồng của thịt rim, màu vàng chanh của những sợi mì và trên tất cả những thứ đó là một dúm lổn nhổn những loại gia vị gì tôi không biết, làm bay lên mùi thơm lẫn với mùi bánh tráng gạo mè nướng, mùi đậu phụng rang khiến bao tử tôi lập tức cồn cào.
 
Gia chủ khéo léo ngỏ lời bằng thứ tiếng Việt phát âm theo cách người Hoa nhưng rất lưu loát, đại khái cho biết đây là món ăn đặc sản của Faifo, có lẽ không ngon bằng cao lương mỹ vị mà chúng tôi đã thưởng thức qua ở những tửu lầu trong Saigon/Chợ Lớn nhưng ông tin rằng chúng tôi ăn một lần sẽ nhớ mãi vì sẽ không tìm được ở đâu khác.
 
Mọi người cầm đũa và không ai có muỗng cả. Tôi chờ xem ông bà Bang trưởng làm thế nào nhưng họ không hành xử cùng một cung cách. Trong khi bà chủ nhà dùng đũa khều mỗi thứ một tí và ăn rất nhỏ nhẹ, ý tứ thì ông Bang trưởng mạnh tay trộn đều mọi thứ trong tô và ăn từng miếng to. Những sợi mì vàng nhạt mình dẹt, lớn ngang hơn sợi phở một chút, mềm nhưng không nhũn. Có lẽ mì được nhuộm bằng nước nghệ tươi nên có mùi thơm nhẹ. Những con tôm tươi quắn lại, đưa cái lưng còn chút vỏ ở giữa đỏ ong, chỉ nhìn cũng đoán được độ dòn và săn chắc của nó dưới tay người đầu bếp hoặc sử dụng cái chảo rang sao cho con tôm già lửa, vừa mắm muối mà không được khét; hoặc cái nồi rim sao cho miếng ba rọi thái bằng hai lóng tay, chỗ mỡ phải trong như miếng mứt bí, chỗ nạc phải vừa nước màu, đỏ thẫm mà không bị thâm. Tô mì Quảng không nấu có nước lèo, chỉ xâm xấp nước từ nồi thịt và tôm rim, chan vừa đủ để quyện vào mỗi miếng và của thực khách.
 
Mì Quảng Thi - 251 Hoàng Diệu, Đà Nẵng - Đánh giá về nhà hàng ...
Cái mượt mà của sợi mì cắn giữa hai hàm răng, vị ngọt mát của cải tươi xé nhỏ, mùi thơm của rau húng, tía tô, diếp cá, vị chát của hoa chuối và của rau má non, trộn lẫn với chút ngậy của lạc rang vừa tới nhai cùng với miếng thịt rim se sắt, của bánh tráng nướng lẫn vào mình con tôm thoang thoảng mùi nước sông. Cái tổng thể công phu và hòa điệu kỳ lạ có tên là mì Quảng ấy ngấm vào vị giác khiến thực khách không còn nghĩ gì khác ngoài thưởng thức món ăn đang làm tâm hồn họ lâng lâng khoái cảm. Tôi cố ghi nhận và phân tích các thành tố làm thành tô mì Quảng nhưng vẫn có một cái gì trong đó vượt khỏi tầm hiểu biết của tôi cho tới khi xong bữa, gia chủ cười và giải thích: “Ông Đốc đây chỉ ăn mì Quảng do chúng tôi thết đãi cả mười năm nay nhưng tôi chưa bao giờ tiết lộ bí mật.” Chiêu một ngụm trà, ăn một miếng bánh khảo nhân thịt thực sự là thổ sản của Faifo, rồi ông Bang Trưởng thong thả nói tiếp, hướng về tôi: “Khi nào tính mời khách thì chiều hôm trước, tôi ra lò heo quay của người bạn, đặt mua tựa như phần nước sốt quay gà trong chảo quay sau khi đã lấy con gà ra. Đàng này, sau khi lấy con heo ra khỏi lò quay, người ta treo ngược nó lên, phía dưới đặt sẵn cái tượng, để nó róc hết mỡ lẫn với phần gia vị ướp trước khi quay vào đó. Mỗi tô mì Quảng chuẩn bị xong, được nhà bếp rưới lên trên chừng một muỗng canh thôi là đủ cho tô mì dậy mùi thơm cách đặc biệt.” Chẳng thế mà lúc nẫy ông Bang trưởng đã quả quyết là sẽ không ở đâu có tô mì Quảng thứ hai như hôm nay ăn ở nhà ông.
 
Đăng ký vệ sinh ATTP cho quán mỳ quảng # Nghi Minh 0909708082 #
 
Tôi nhớ mãi những thước phim như một giấc mơ qua hơn nửa thế kỷ không chỉ vì hương vị hiếm hoi của món ăn mà vì cái Tình khá lạ của một người từ đâu lưu lạc đến đất nước tôi, vừa hết sức giữ gìn văn hóa, truyền thống, gốc gác của tổ tiên trong cách ăn ở, vừa gắn bó và hòa nhập trọn vẹn với quê người bằng cả tấm lòng. Tôi ở Mỹ hơn ba mươi năm, chưa một lần nào có ý nghĩ hay tự tay làm một món trong thực đơn của người Mỹ để mời bạn bè, cho chính tôi hay cho các con dù chỉ gọi là có và không tệ quá để bị lũ trẻ lắc đầu chê dở, nói gì đến trau chuốt từng chi tiết nhỏ như tô mì Quảng đẹp tựa tranh tĩnh vật của ông Bang trưởng ở Faifo?
 
Tất cả những nhân vật có mặt cùng tôi hôm đó nay đã về thiên cổ, kể cả ông bà chủ nhà ngày ấy đã trọng tuổi. Cùng với ông, thế hệ những người Hoa tử tế, cần cù, lấy chữ tín làm đầu và trọng nghĩa khinh tài như phần đông đồng bào tôi thế kỷ trước, giờ đây chỉ còn là kỷ niệm, hệt như tô mì Quảng ở nhà ông không còn tìm thấy ở đâu nữa.
 
Năm 2009, tôi về Huế thăm mộ phụ thân rồi đi Đà Nẵng và Hội An xem đèn nhân mùa trăng. Buổi chiều, tôi đi lại con phố xưa ở một đầu Chùa Cầu. Lưng chừng khoảng gần giữa con đường xương sống này, bên phải từ Chùa Cầu đi xuống, bước chân tôi ngập ngừng trước ngôi nhà bằng gỗ hầu như vẫn còn nguyên vẻ đẹp quý phái của nó. Một người mặc sắc phục không biết là gì, ngồi trên cái tràng kỷ ở cửa thu lệ phí của khách muốn “tham quan” nhà Truyền Thống của Hội An. Tôi trả một mỹ kim đổi lấy tấm phiếu nhỏ rồi đi vào trong. Ngôi nhà bây giờ trống rỗng, lạnh lẽo, khiến tôi ngờ ngợ. Tuy nhiên, phần gỗ chạm trổ công phu trang trí trên cao bề ngang ngôi nhà vẫn còn nguyên tuy trông cũ kỹ và ảm đạm khác xưa. Không khí phảng phất mùi những cái rương quần áo lâu ngày không có bàn tay người chạm vào. Tôi đi ngơ ngẩn trong ký ức bồng bềnh một cảm xúc không rõ rệt, đến chỗ cửa xuống nhà ngang thì quay ra. Chắc chắn bi kịch đổi đời 30/4/1975 đã diễn ra khốc liệt ở nơi này, các vai trò thay bậc đổi ngôi trong cơn lốc lịch sử thân phận ra sao và bây giờ còn hay đã mất?
 
Năm 2014, tôi về VN nghĩ là lần cuối nên muốn nhìn lại kỹ hơn ngôi nhà Truyền Thống. Lệ phí vào cửa bây giờ là $5 mỹ kim, không bán tại cửa mà bán ở một cái bàn giấy đầu Chùa Cầu. Người gác cửa lúc này chắc không có lợi lộc gì nên cáu bẩn như “khỉ ăn mắm tôm.” Tôi nén lòng, đi ngược phố để đền chỗ bán vé nhưng không có ai làm nhiệm vụ. Một cô du khách Nhật Bản lưng đeo balô, nói được tiếng Anh, than thở: “Sao tiền vào cửa đắt thế? Sinh viên như chúng tôi muốn được cơ hội học hỏi đành chịu.” Tôi không định chờ nên trao cho cô tờ $5 cầm sẵn ở tay và nói: “Tôi phải đi một nơi khác, cô cầm lấy cái này vào thay tôi.”
 
Năm đó, “tham quan” Chùa Cầu cũng phải trả lệ phí $3 cho một lượt từ bên này sang bên kia hay ngược lại, không còn tự do như vài năm trước. Chính quyền đánh thuế mọi thứ, mỗi năm mỗi lên giá, không miễn trừ tình yêu quê hương, nỗi nhớ nhung và kỷ niệm của những người dân thỉnh thoảng trở về.
 
Tôi quay lại khách sạn, tự nhủ lòng: “Thôi nhé, vĩnh biệt Faifo.”
 
Bùi Bích Hà
Mùa dịch Covid19 / 24-05-2020
 


Huyền Trang

    Huyền Trang sưu tầm    
Ảnh minh họa

Xem thêm...

TRÒ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT ( tiếp theo phần 3 )

TRÒ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT

( tiếp theo phần 3 )

Tuyền Linh

 

12.4.2020 – Chào bạn! Mình đã nghỉ xả hơi được mấy ngày nhưng vẫn cảm thấy còn rối rắm trong đầu, nhất là về dịch bệnh Covid – 19, tiếp nữa là vấn đề Tiền. Mình không thể dự định ngày đi DĐ được vì phải chờ tình hình Covid – 19 ra sao đã. Cả hai vấn đề mình đều bị động cả.

Tuy nhiên, tiền thì tạm thời có thể lo được với điều kiện phải chịu lãi suất cắt cổ, nhưng vụ dịch Covid thì bó tay. Phải đợi sau ngày 15.4.2020, Thủ Tướng chỉ thị ra sao mới tính toán được. Dẫu sao, hôm nay nghe tin Bệnh Viện Bạch Mai được gỡ bỏ lệnh cách ly, mình thật mừng! Tín hiệu có phần khả quan. Bệnh viện Bạch Mai không bị cách ly sẽ giải quyết được rất nhiều vấn đề, nhất là việc khám chữa bịnh hàng ngày cho dân.

Hôm nay là Chủ Nhật, mới 8h05 mà khí trời có vẻ khô rát, nóng nực. Mình nai nịt và cỡi xe chạy vù đến Ngân Hàng Đông Á để gởi tiền thu âm, thì ra Ngân Hàng đóng cửa, không làm việc. Mình lú lẫn thật! Chủ Nhật mà đi gởi tiền.

Đường phố ngày chủ nhật mà vắng hoe, lác đác chỉ vài xe chạy, tự nhiên bỗng mình nhớ hình ảnh mấy người bán vé số hay đi dạo đầy đường những ngày chưa có lệnh cách ly. Hihi… Mình cũng ngộ thật, không nhớ ai, lại nhớ mấy người bán vé số. Ngộ quá phải không bạn? Với mình, những giao ngộ hữu hình hay vô hình, ở vào một thời điểm nào đó, nó đã đi vào tâm thức mình như một chứng nhân trong cuộc sống. Bạn có bao giờ gặp trường hợp nầy chưa?

13.4.2020 – Đêm qua hơi khó ngủ, vùng thượng vị cứ đau lâm râm hoài. Mới 3h15 mà mình phải ngồi dậy, đi lấy viên thuốc omebrazol uống vội vào. Có thể là do mình suy nghĩ nhiều điều quá làm ảnh hưởng đến bao tử.

Mình cố giữ trạng thái cân bằng lại, vì phía trước còn quá nhiều việc phải làm. Chưa bao giờ mình cảm thấy cô đơn như lúc nầy. Mình muốn viết một bài thơ hay một bài nhạc về trạng thái tâm hồn mình ngay trong lúc nầy, nhưng nước mắt cứ ràn rụa, không sao viết được. Giữa cái tịch nhiên của đêm vắng, mình mới cảm nhận được đỉnh điểm của sự lẻ loi.

Mình chưa bao giờ bắt gặp cảm giác nầy trong đời, nó vừa thắt quặn, vừa thú vị. Phải chăng là “ thú đau thương “ mà các bậc tiền bối thỉnh thoảng có nhắc đến? Qủa là như thế ư…! Bỗng nhiên mình nhớ đến Lâm Hoàng, người tinh say văn

chương thi phú, già nhân ngãi nhưng non vợ chồng một thời của mình, là chiếc phao giữa cơn sóng lớn. Trong cơn đại dịch Covid – 19 nầy, mình cũng lo cho nàng quá. Cầu mong nàng bình yên khỏe mạnh nơi đất khách quê người.

16.4.2020 – Hôm qua, mình canh chừng mãi trên mạng mà chưa nghe thấy tin tức gì về việc cách ly toàn miền ra sao. Hôm nay mình cố ý dậy sớm để đón tin. Thì ra việc cách ly cũng không đến mức độ nghiêm ngặt lắm. Mình điện hỏi thăm tổng đài đặt vé hảng xe Phương Trang, bao giờ xe hoạt động lại, thì được biết , đợi đến ngày 22 tháng 4 năm 2020 họ sẽ có thông báo mới. Mình hơi sốt ruột.

Mình cỡi xe chạy một vòng quanh phố, thấy các hàng quán bán nhỏ lẻ mở cửa trở lại, mình vui vui trong lòng. Mình ghé hàng bánh ướt chả lụa mua một hộp về nhà ăn. Lâu ngày không ăn bánh ướt nên cảm thấy thật ngon miệng, nhất là khi nhấp nháp cục nem nướng. Thơm ngon làm sao…!

17.4.2020 – Không hiểu sao hôm nay mình lại thức dậy thật sớm, mình nhìn đồng hồ, mới có 3h15 sáng. Cảm thấy trong người tỉnh táo, mình đánh răng rửa mặt xong và ngồi vào bàn lên mạng luôn. Mình vào hộp thư Gmail để kiểm tra thư đến, vì hôm qua mình có phone cho luật sư N, và hai bên đều thống nhất tạm thời những gì có thể giải quyết với nhau qua mạng được thì cứ tiếp tục tiến hành.

Vì tình hình cách ly không biết bao giờ mới được gỡ bỏ hoàn toàn nên phương tiện xe cộ đi lại rất khó khăn, làm sao có thể trực tiếp làm việc với nhau được. Tuy nhiên, nghe luật sư N. nói, các cơ quan hành chánh đang trở lại làm việc bình thường nên cũng thuận tiện cho việc khởi kiện của mình.

Vào lúc 10h30, mình nhận được điện thoại của cô thư ký văn phòng luật sư N. cho biết, cô vừa gởi toàn bộ những văn bản cần thiết liên quan đến vụ khởi kiện cho mình qua Mail, cô bảo mình xem và chiếu theo đó mà xử lý theo tình huống. Trong lúc chờ đợi, mình mở mạng xem tiếp tin tức tình hình dịch bệnh Covid – 19 ra sao, thật bất ngờ được tin rất vui. Đó là, sau hơn một tháng, ngày 17.4.2020 là ngày đầu tiên Việt Nam không có ca mới COVID – 19 nào. Thật vui….!

Đúng 11h13, mình chuyển qua hộp thư Gmail thì bắt gặp toàn bộ 5 văn bản về việc khởi kiện do cô thư ký văn phòng luật sư N. gởi. Mình xem qua và đã hiểu rõ vấn đề. Tuy nhiên, trong văn bản HỢP ĐỒNG DỊCH VỤ gồm có 5 ĐIỀU. Mình hơi thắc mắc về phương thức thanh toán tiền bạc ở ĐIỀU 2. Mình liền gọi điện yêu cầu luật sư N. giải thích. Sau khi luật sư N. giải thích, mình cũng chỉ tạm yên chứ thật sự mình cũng chưa yên tâm lắm, bởi câu chữ có phần mơ hồ, không thật sự cụ thể.

Bỗng tự dưng mình nghĩ khùng khùng, nếu luật sư lừa mình thì cũng chẳng khác nào luật pháp lừa mình? Thì mình cứ lấy mạng cùi ra mà vào tù chứ lấy tiền đâu mà trả tiếp 800 triệu còn lại cho luật sư? ÙI….! nếu quả thế thì mạng già gần đất xa trời nầy cũng chẳng thiết gì nữa…! Mình có liều mạng lắm không bạn?

Bạn à…! Mình nói cho bạn nghe như vậy không có nghĩa là mình mất bình tĩnh đâu nhé, không phải thế đâu. Chưa bao giờ mình tỉnh táo như lúc nầy bạn à. Hình như cho đến thời điểm nầy, mình càng lúc càng chững chạc hơn trên mọi lãnh vực cuộc sống.

Có lẽ cuộc sống tuổi về chiều của mình quá bi đát nên giúp lý trí mình thêm phần sáng tỏ chăng? Không bi đát sao được, bằng từng tuổi nầy rồi, lại được ở vào cái thời đại văn minh @, mà còn phải đi vay 20 triệu, để chịu trả lãi 200 triệu, trong khoảng thời gian nhiều lắm là 5 tháng. Chính ở đó đã dạy mình nên sống lý trí nhiều hơn bản năng – cái bản năng thuần khiết “ nhân chi sơ, tính bản thiện “ đó mà.

Giá như ngày xưa mình sống bằng lý trí thì đâu đến nỗi vì một phút mềm lòng, trắc ẩn mà ký giao hết nhà cửa cho người ta. Để đến bây giờ, chân yếu tay mềm mới lọm khọm vác đơn đi tìm công lý. Tự dưng mình thấy thương mình quá chừng! Bỗng mình lại thích sống thời kỳ ăn lông ở lỗ ghê! Thời đó chắc không xảy ra cảnh bắt chẹt nhau bạn nhỉ?

18.4.2020 – Sáng nay có hẹn với người cọng sự bên lãnh vực âm nhạc – chú em Bùi Tấn Vinh - nên mình dậy sớm. Mới sáng mà khí trời oi bức quá, mình tranh thủ tắm gội lẹ để kịp giờ hẹn ra quán cà phê. Cũng may là hôm nay lệnh cách ly chỗ mình cho phép các hàng quán nhỏ lẻ mở cửa lại, cũng vui vui, có chỗ để gặp nhau giao lưu trao đổi công việc.

Chú Tấn Vinh là người thiết kế toàn bộ tập bản thảo DƯ ÂM của mình, gồm có 3 mục Thơ, Văn, Nhạc. Có một vài người bạn, mình cho họ xem tập bản thảo và họ thắc mắc hỏi mình, sao không có lời giới thiệu của ai cả? Đại khái như Lời Phi Lộ. Đây là câu hỏi khó trả lời nhất đối với mình. Mình cười vui, thì đưa cho bạn xem là đã giới thiệu rồi còn gì!

Thế rồi nhiều bạn bè hỏi quá nên cuối cùng mình cũng phải trả lời thật về suy nghĩ của mình. Đây là vấn đề tế nhị mà mình không muốn thấy, cũng không muốn nghe. Bởi thật cũng chẳng là thật mà giả cũng không phải giả. Có điều, đa phần người ta lại thích như vậy thì phải (?) Nó gần như một tập tục.

Mình thì lại không thích vậy. Trong đời sống, chắc chắn bạn đã đọc khá nhiều sách, nào truyện ngắn, truyện dài, thơ văn và cả những sách về âm nhạc. Thường thì sách nào cũng có vài trang giới thiệu về tác giả của cuốn sách ở phía trước. Mà phần đông thì lời giới thiệu luôn đi về một hướng - hướng không muốn mất lòng tác giả.

Từ chỗ ấy, cái hay thì được nêu ra, còn cái không được hay thì im luôn. Mà nếu như thế thì vô tình biến quyển sách” tự nó đã là không phải nó “. Mình nói vậy, bạn nghĩ thế nào? Bạn cũng đừng sợ mất lòng mình mà ậm ự cho qua nhé! Mình nghĩ, trên đời không có cái gì toàn vẹn cả. Ngay cả hòn bi cũng chưa chắc nó đã tròn, đúng độ tròn.

Bạn có bao giờ để ý đến những tác phẩm âm nhạc, văn chương, thơ phú của các tác giả nổi tiếng chưa? Có đúng thật là hay cả một trăm phần trăm không bạn? Có nghĩa là bài nào trong tập sách cũng hay cả.

Hay là các vị ấy chỉ nổi tiếng nhờ 5, 7 tác phẩm nổi trội được thiên hạ công nhận, rồi thành danh. Điều nầy chắc là mình, bạn và tất cả những ai đã từng đam mệ nghệ thuật đều nhận thấy như vậy? Đó là chưa nói đến quan điểm, trình độ thưởng thức của mỗi người đọc, người nghe đều khác nhau. Có thể với mình thì hay, nhưng với bạn là không hay. Đó là chuyện bình thường. Vậy nên với mình, tốt nhất là để những khen, chê nằm yên trong lòng mỗi đọc giả, thính giả. Mình nghĩ cách đó là trung thực nhất.

21.4.2020 - Mấy hôm trước đây mình bận công việc quá nên không trò chuyện với bạn được, thấy nhớ . Vậy giờ mình hàn huyên cho vui nhé! Trước hết là mình xin báo cáo với bạn, mình rất…rất là vui khi biết tin trong suốt những ngày qua 17, 18, 19,20 và cả sáng nay 21.4.2020 ), Việt Nam mình không bị nhiễm một ca Covid – 19 nào. Tuyệt vời chưa…! ? Tuyệt vời quá đi thôi ! ! ! Mình định cỡi xe chạy thẳng ra tiệm bán bún bò, mua một bịch đem về nhà ăn mừng.

Lâu quá không ăn bún bò Huế cũng cảm thấy thèm. Nhưng rồi ý định không thành, người nhà hôm qua đi chợ, đã mua sẵn một lô bánh bao nơi siêu thị, đành phải hấp ăn vậy. Thôi, hẹn sáng mai. Không sao!

Ối chà…! Mãi say chuyện với bạn, chút nữa mình quên mất chuyện đi gởi tiền cho luật sư N. về việc Hợp Đồng Dịch Vụ trong việc khởi kiện. Vậy tạm ngưng chút nhé! Mình đi khoảng 20 phút thôi, về nói chuyện tiếp. OK?

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Mình đây bạn! Như vậy theo đồng hồ tường nhà mình, mình về sớm hơn giờ hẹn 5 phút. Bạn vui không? Mình nói bạn nghe điều nầy, nhưng đừng cười mình nhé! Lâu nay, thật ra mình cũng thường xuyên ra ngân hàng Đông Á để gởi tiền cho các ca sĩ thu âm nhạc của mình.

Cứ mỗi lần gởi, thì mình chỉ gởi số tiến ít thôi, chừng 3 hoặc 5 triệu cho một bài nhạc. Cước phí thường là 33 ngàn đồng. Hôm nay mình gởi cho luật sư N. 20 chục triệu, mình nghĩ tiền cước phí sẽ cao theo tỷ lệ tiền gởi,

ai dè đâu cũng chỉ 33 ngàn đồng. Tai mình vốn hơi nghễnh ngãng nên mình không tin lời cô thu ngân nói. Mình hỏi đi hỏi lại cố ấy rất nhiều lần, cô vẫn trả lời, chỉ 33 ngàn đồng. Mình quê quá, cám ơn, rồi đi ra cửa thật lẹ.

Trên đường về, mình cứ cười tủm tỉm một mình, có khi lại cười thành tiếng. May mà có đeo khẩu trang, nếu không, chắc người ta nghĩ mình khùng. Cả cô thu ngân Ngân Hàng Đông Á cũng nghĩ vậy là chắc? Mà mình khùng thật!

( CÒN TIẾP )

 

 

Xem thêm...

Món quà đẹp nhất- Truyện ngắn Thụy Vi

Món quà đẹp nhất

Truyện ngắn Thụy Vi

Nghiêm mỉm cười háo hức nhìn lên thành phố trên ngọn đồi cao chót vót nơi kia – nơi có một địa chỉ quen thuộc nằm giữa những dãy phố như choàng vai đứng nghiêng lệch bởi những con dốc cao thấp nối nhau thật độc đáo.

Anh mường tượng con đường dẫn đến ngôi nhà của Thiên Thư rợp đầy hoa dại và bầu trời lúc nào cũng ngăn ngắt một dải nắng thật mềm len qua màu sương loãng làm ánh sáng chấp chới múa trên vai áo những người đi bộ.

Anh nhìn xung quanh, hốt nhiên anh thấy xúc động, lòng tràn ngập nỗi hân hoan kỳ lạ và thấy yêu hết thảy mọi vật giữa vùng đất trời Đà Lạt quanh năm mùa đông thân thiết này – Anh hào hứng huýt lên điệu sáo Love is Blue thật lãng mạn, vừa cho xe chạy bên những tàng lá xanh mát thơm ngai ngái mùi nhựa thông. 

  Lát sau, Nghiêm đã dựng chiếc xe cạnh cánh cổng gỗ nhà của Thư, anh nhìn ngang nhìn ngữa, trong đầu hồi hộp nảy ra tìm cách nào đó đột nhập vào nhà để cho nhỏ Thư một bất ngờ đến thích thú. Anh đang lóng ngóng… Bỗng…  

   “Anh Nghiêm! Anh Nghiêm!”

Tiếng reo của Thư cất lên sau vuông cửa trong veo như tiếng chim khiến Nghiêm giật mình quay lại, nhìn sững sờ trong giây lát – anh không ngờ, chỉ mới vắng gặp nhau mấy tháng mà cô bé vụt lớn cao xinh xắn lạ thường. Thư chạy nhanh ra mở cổng, cười phô chiếc răng khểnh thật duyên dáng. Cả hai nhìn nhau, ánh mắt như mừng như tủi:  

“Anh Nghiêm về khi mô?”  

“Anh vừa về ” 

Nghiêm thấy cô như rưng rưng, anh vội bước tới sát bên, ôm cô, nói thêm cho cô biết là anh nhớ cô nên vội vã về thăm. Cô nói

dỗi:  

  “Nhớ em mà đi biền biệt, không về”

Nghiêm bật cười, dỗ dành:

“Thì anh về đây”

Thư đầm đìa nước mắt, anh vội vàng ôm siết Thư trong tay, sợ cô sẽ tan thành nước mắt, anh nói giả lả:  

   “ Hôm nay em cúp cua hả?”

Thư lắc đầu. Cả hai đứng im. Giọng Thư nghèn nghẹn:   

  “Trong thơ anh không nói rõ ngày mô về, nhưng em có làm món này đãi anh”  

   “ Bánh bột lọc?”

Miệng Thư có nụ cười:  

   “ Bí mật!” 

Nói xong, cô ôm tay kéo anh vào nhà kêu anh ngồi xuống chờ, rồi chạy vô bếp bưng ra một ổ bánh Flan óng ánh màu hổ phách tráng lớp đường nâu đậm ngọt ngào. Cô khoe thêm như có chút hãnh diện:

“Em học được nhiều thứ bánh lắm. Mỗi ngày em sẽ làm cho anh Nghiêm ăn một món hỉ”

Chiếc bánh được Thư cắt ra từng lát thật khéo – cô hồi hộp nhìn anh múc muỗng bánh đầu tiên. Khi Nghiêm bỏ miếng bánh vào miệng, anh nghe chất béo, ngọt, mát, tan phao trên đầu lưỡi, anh muốn bật lên tiếng khen, nhưng làm bộ nhíu mày:

“Ờ…ờ”

Thư lo lắng:

“Ờ.. răng anh?”

“Ờ…cũng không tệ !”

Thư phì cười, vẻ mặt giãn ra thỏa mãn nhìn anh ăn từng muỗng bánh ngon lành. Bỗng Nghiêm nhìn quanh: 

“Ba Me đâu vắng hả em?”

“Hôm ni nhà đi kỵ giỗ Ôn trên nhà bác, chắc chút về chừ. Còn anh Nghiêm về khi mô lại đi?”

Nghiêm tần ngần:

“Mười ngày nữa!”

Ánh mắt nhỏ Thư lộ vẻ băn khoăn, hỏi giọng buồn hiu:

“Anh ở nhà lâu lâu không được sao?”

Nghiêm lắc đầu:

“Anh là lính làm sao ở nhà lâu được”

Thấy Thư buồn, anh ngồi xích lại gần Thư hơn, dịu dàng ủ tay cô trong tay mình.  Lâu lắm cả hai mới có một buổi sáng như thế này. Anh và Thư ngồi im lặng, mặc dù anh có hàng trăm điều vụn vặt để kể lể cho Thư nghe. Bên ngoài nắng lên cao nhuộm những vạt lá màu vàng như mật. Thư nói như an ủi: 

“Thôi kệ, có chi mô mà buồn. Anh về là phải vui. Mình đi khắp Đà Lạt nghe anh”

Nghiêm cười gật đầu, chợt nhớ:

“ Mấy bụi cây anh trồng, bây giờ lớn chưa em?”

Thư tươi ngay nét mặt: 

“ Cây anh mới trồng có lâu lắt chi mô rứa mà hắn đã to cao bằng em. Chừ bông nhiều dễ sợ. Anh nhớ trả công em tưới nước”

Thư xoè bàn tay, Nghiêm cúi nhìn xuống đôi tay xem chừng thật yếu đuối của cô, thấy thương quá những đường gân tay mờ mờ hiện ra dưới lớp da phơn phớt lông măng mịn màng, và cảm động về những chăm sóc nhỏ nhặt của cô dành cho anh.

Nghiêm thấy mình may mắn, muốn say sưa hôn lên khuôn mặt trẻ thơ càng ngày càng phô ra những nét duyên dáng – cũng như cái vóc dáng mảnh khảnh mong manh như chiếc lá non ngồi sát bên anh đây đã khiến bao nhiêu cặp mắt quay nhìn…Như năm ngoái, thằng bạn anh, vừa là nhà văn vừa là họa sĩ, khi lên Đà Lạt tình cờ gặp Thư, anh chàng đã ngẩn ngơ, từ đó – một Thiên Thư rất dễ thương lúc nào cũng lung linh trên từng tranh bìa của tờ Tuổi Ngọc. Nghiêm áp đầu nàng sát ngực, thầm thì:

“ Thư ơi!”

Giọng cô sũng nước: 

  “Thư ơi! Thư ơi! mà anh đi miết. Pleiku xa như rứa nên anh Nghiêm quên mất đường về” 

Nghiêm cười nhẹ, lòng bồi hồi – Thư nhắc tới Pleiku khiến hình ảnh trại đồn mù mờ xa hun hút chấp chới trong đầu. Anh lan man liên tưởng tới những dãy phố buồn hiu bằng bặc trong những đêm không người. Nhớ tới hình ảnh những thằng bạn và anh chong mắt với trời đêm sâu hun hút lạnh tanh. Nhớ tới tâm trạng trong yên ắng mênh mông thôi thúc nỗi nhớ nhà. Có khi nhìn những đốm sáng im lặng lập loè, anh giật mình thảng thốt nhớ Thư, nhớ đến đôi mắt như những trái hoả châu bung ánh sáng chơi vơi, khiến anh xốn xang…

“ Anh Nghiêm”

“ Gì em?”

“ Anh về, em mừng quá”

“ Ờ…”

“ Em không muốn xa anh Nghiêm nữa!”

“ Anh cũng vậy”

Lát sau, nỗi buồn như chút nguôi ngoai, Thư rủ anh ra khoe vườn hoa. Trước mắt anh mở ra một vùng đầy màu sắc chói chang của các loại hoa Đà Lạt đứng lô xô chen nhau chỉ chừa một vạt đất nơi cuối vườn dành cho giàn su-lơ rậm rịt và những bắp cải ngậm no sương xoè bông trắng nõn. Anh hít thật sâu không khí ngan ngát, cảm thấy lòng mình thật sảng khoái như lạc cõi phiêu bồng lãng đãng phương nào.

Nghiêm ngẩng đầu, thấy xa xa ẩn hiện đàng kia là những ngọn đồi lô nhô phủ xanh màu cỏ – bỗng nhiên Nghiêm muốn đến đó, thèm được đi trên đó bằng đôi chân trần để nghe lớp nhung mịn mát lạnh thấm vào gan bàn chân, hoặc nằm dài trên lớp cỏ êm, lắng nghe tiếng gió rít qua từng cánh thông nhọn hoắc trên đầu.

Anh thấy vui vui với ý nghĩ ngày mai anh với Thư đến thăm vùng đồi cỏ thân thương, mặc sức hai đứa rong chơi hay rượt đuổi nhau chí chóe dành từng trái thông khô rơi lộp độp như ngày nào…

Anh đứng áp sát vào triền lưng Thiên Thư, để những lọn tóc của cô mơn man trên má anh thật dễ chịu. Nghiêm nghe tiếng người nhà của Thư vang động trong nhà. Bước trở vào, anh lập tức bị cuốn vào không khí thân tình chào hỏi xôn xao mừng rỡ của gia đình Thư và anh có cảm giác y như mình với cô có cùng chung một cuống rún. Anh xao xuyến khi thấy đôi mắt cô lăn dài những hàng nước mắt.  


Đà Lạt 

Nghiêm tới chỗ hẹn thật sớm. Buổi sáng nơi vùng cao nguyên với cái lạnh se sắt khiến anh thèm điếu thuốc, nhưng nghĩ tới lời hứa với Thư, rồi thôi. Nghiêm nôn nóng rời chỗ dựa nơi thân cây nham nhám, bước quẩn quanh lòng vòng chỗ anh đang đứng đợi.

Anh nghe rõ từng chiếc lá vụn vỡ dưới từng bước chân làm anh cảm thấy có chút gì áy náy, tội nghiệp.  Rồi, anh lại bồn chồn ngóng cổ chờ dáng Thư xuất hiện để chạy lại đón cô, nói cho cô một quyết định quan trọng mà anh ấp ủ từ lâu. Rồi có lúc anh lại tần ngần tự hỏi: Có nên nói? Không phải nhiều lần anh hẹn với lòng là hãy kiên nhẫn, khoan lôi kéo cô vào sự ràng buộc nào cả đó ư?

Có thể biết đâu cô còn e ngại cuộc sống luôn dời đổi của anh – một người lính rày đây mai đó với biết bao nguy hiểm chực chờ. Nhưng rồi anh gạt phắt đi – tại sao mình cứ mâu thuẫn, tại sao mình phải dựng lên những cảnh đời bất hạnh?

Anh tin cuộc sống này, yêu cuộc đời này, anh tin Thư cùng tâm cảm với mình và tin nàng cũng dư hiểu ý nghĩ được nuôi dưỡng trong ánh mắt anh bấy lâu. Nghiêm mong có một lễ cưới và anh mỉm cười với cái ý định tuyệt vời này.

Chờ đợi lâu quá, khiến anh nóng ruột. Một ý nghĩ vô cớ hay là Thư không tới – lúc này cũng khiến anh thấp thỏm. Anh nôn nóng nhìn về hướng đi quen thuộc, chỉ thấy trước mặt anh là con đường mòn có dốc cao đổ thẳng xuống… Hình như, anh nghe tiếng gì đó như tiếng dẫm nhẹ trên lá…Anh quay ngoắt lại: 

“Em tới rồi, như chiếc bóng!”

Thư cười để lộ ra chiếc răng khểnh dễ thương lạ lùng:

“Khi mô em cũng là chiếc bóng của anh” 

Nghiêm nói với cô những suy nghĩ thật của anh: 

“Em cũng là hạnh phúc của anh”

Thư khẽ cắn môi, cô dấu nỗi vui sướng bằng cách nhìn chỗ đàn bướm đang nhởn nhơ đằng kia. Nghiêm ngắm lâu vào mặt cô, mái tóc của nàng lồng lộng trong gió, vô tình anh nhìn thấy vết sẹo bé tí nằm dưới mép tai. Vậy mà lâu nay vui đùa bên nhau Nghiêm chưa khám phá ra điều bí mật đó. Anh bỗng thấy thích thú bật cười. Thư tròn mắt hỏi:

“Anh chộ em?”

Nghiêm tủm tỉm kéo tay cô, cùng ngồi dài trên bãi cỏ. Cả hai bỗng dưng im lặng, đầu tựa vào nhau. Gió thông reo vui trên cao, tâm hồn Nghiêm lâng lâng tựa hồ đang đứng giữa một miền xa lạ nào. Chưa lần nào anh có cảm giác hạnh phúc như hôm nay, để thấy khung cảnh trước mắt bày ra là những màu sắc thật huy hoàng. Tình yêu và sự gắn bó tương cậy khiến anh nhìn đâu đâu cũng thấy xốn xang, chói lòa con mắt.

“Thiên Thư!”

“Dạ!”

“Sắp hè rồi”

Giọng cô trở nên lo lắng và buồn xo:

“Anh Nghiêm ơi!  Thi Tú Tài khó ơi là khó, làm em lo bất chết”

Cô ngừng một chút rồi nói nhỏ:

“Anh cứ đi miết, em cứ lo ra, có học hành được chi mô”

Nghiêm bồi hồi quay nhìn sang người bạn nhỏ. Anh thấy cô xinh xắn mềm mại như một nụ hồng vừa mới nhú. Anh bóp chặt lấy bàn tay mềm nhỏ của cô. Anh nghe tiếng kêu yếu ớt, tiếng kêu để đón mừng hạnh phúc đổ xuống. Anh giữ chặt thêm bàn tay cô hơn

  “Anh Nghiêm!”

Tiếng kêu thật rõ ràng, tiếng kêu anh thường nghe, nhưng sao hôm nay tiếng kêu làm anh xúc động, dạn dĩ đưa tay giữ lấy khuôn mặt cô, hôn nhẹ lên cánh mũi bé xinh xinh, hôn lên môi cô một cách say đắm. Môi cô ngọt lạ lùng khiến anh như mê man. Cả hai dường như quên cả đất trời, thời gian. Khi Nghiêm buông ra, cả thân hình cô như mềm nhũn – nụ hôn đầu đời làm cô xao xuyến đến bủn rủn, Thư mắc cở: 

“Anh Nghiêm làm em ngộp thở”

Như cơn bão cao ngất từ đại dương lồng lộng, khiến quả tim anh rộn rã. Anh nói với nỗi xúc động:   

  “Chúng ta không xa nhau nữa. Mình cưới nhau, nghe em!”

Thư sung sướng lặng người. Nghiêm hồi hộp hỏi:

“Em bằng lòng phải không?”

Cô tránh mắt nhìn của Nghiêm, cúi đầu như để giấu đôi mắt đang lấp lánh, khẽ nói:  

   “Đây là món quà đẹp nhất, mà em chờ đợi từ lâu!”  

Câu trả lời của Thư làm ngợp hồn anh. Nghiêm muốn hét vang, muốn ca hát, anh muốn cất tiếng cảm ơn từng nhánh lá, con đường, và từng ngọn đồi đã mang cho anh một ngày vui mới cùng nỗi hạnh phúc như buổi sớm mai có đầy tiếng chim nhỏ ríu rít reo vui trên bãi cỏ xanh mềm mại.

“Mình về, em nhé !”                                                               

 ------------

 Kim Kỳ sưu tầm
 
Toàn cảnh thành phố Đà Lạt
 
Xem thêm...

TRÒ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT ( tiếp theo 1 )

TRÒ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT

( tiếp theo 1 )

Tuyền Linh

 

23.3.2020 - Bạn vẫn còn nghe mình tâm sự đấy chứ? Mình xin lỗi đã để bạn chờ !

Thú thật, mấy hôm nay đầu óc mình cứ xoắn vào hai việc, lo chạy mượn cho bằng được tiền để lên ĐD ký hợp đồng với văn phòng luật sư N. Đồng thời cũng lo phòng ngừa nạn dịch Covid – 19. Hai sự việc nầy rõ ràng đối nghịch nhau trong tâm trí mình bây giờ – Đi hay Ở Nhà, không Đi? Khẩu trang thì cũng đã chuẩn bị đầy đủ, những 20 cái cho một đoạn đường dài hơn 900 km, cả đi và về. Song, tiền thì chưa có dấu hiệu gì khả quan.

Hôm qua tình cờ gặp cô học trò cũ, mình cũng tâm sự đôi điều về việc đi ĐD, cô học trò có hứa sẽ mượn giúp mình với lãi suất nhẹ thôi. Mình cũng mừng. Mình dự tính ngày 31 tháng 3 tới, nếu có tiền đủ, mình sẽ đi ĐD để ký hợp đồng. Với mình bây giờ, mọi thứ đều như chạy đua với thời gian. Tập bản thảo tuyển tập Thơ, Văn, Nhạc của mình đã soạn xong, chỉ chờ liên hệ với Nhà Xuất Bản để xin phép in cũng chưa có thời gian tiếp xúc, vẫn còn nằm đó.

Sức khỏe của mình càng ngày càng yếu, mình hơi lo. Thậm chí, có đôi khi mình nghĩ ngông ngông, hay là ký giấy ủy quyền cho một đứa con nào đó của mình ra hầu Tòa thay cho mình. Mà đứa nào? Trọng vụ việc nầy, đứa nào cũng cản ngăn mình cả. Chắc chúng nghĩ đơn giản, người đời của tạm, bỏ đi cũng được. Chúng đâu thấu hiểu được những ấm ức của mình, đang giày xéo tâm tư mình từng ngày sau khi bà nhà mình mất.

Mười mấy năm trời qua, mình đau ốm hoài, phải thường xuyên vào Sài Gòn chữa bịnh và dưỡng bịnh. Có thể nói, mình ở Sài Gòn nhiều hơn ở nhà. Bởi thế, không biết bằng cách dụ dỗ ngon ngọt nào, bà nhà mình đã giao sạch hết số vàng bạc tài sản một đời tích lũy cho C T T Tr nắm giữ. Trước khi bà mất hai tháng, bà điện cho mình và nói thật hết ra, mình mới vỡ lẽ. TRẮNG TAY ! Đã thế, cách đối xử của C T T Tr đối với bà thật thậm tệ, gần như giam lỏng. Mình rất bức xúc nhưng đành chịu, vì lúc bấy giờ mình cũng đang nằm bịnh tại Sai Gòn, hai chân bị khớp nặng, không xê dịch được.

24.3.2020 – Mình vừa mới điện cho luật sư N. lúc 9h30 để hỏi cặn kẽ về việc đóng tiền và ký hợp đồng. Mình muốn biết việc nầy có hợp pháp hay không? Có nằm trong quy chế Nhà Nước cho phép hay không? Và mình được luật sư N. cho biết là hợp pháp. Vậy mình yên tâm. Từ xưa đến nay mình vẫn vậy, luôn nhìn vào luật pháp hiện hành để làm khuôn thước mà sống. Bởi thế, mình rất tin vào việc khởi kiện của

mình sẽ được Tòa án sáng suốt, giải quyết một cách công bằng, hợp lý, hợp với tình người. Mình tin như thế!

25.3.2020 – Sáng nay mình thức dậy lúc 4h00. Sau khi đánh răng rửa mặt xong, mình ngồi vào bàn và lên internet. Mình kiểm tra lại bài nhạc đã viết cho khách hàng ngày hôm qua ( cả bản ký âm PDF và tiết tấu Melody ).

Mình muốn việc nầy phải xong đâu vào đó, kể luôn cả phần ca sĩ thu âm, để cận đến ngày đi ĐD không phải lụp chụp. Còn công đoạn cuối, mình sẽ gởi đầy đủ các dữ liệu bài nhạc cho chú Bùi Tấn Vinh thực hiện video clip. Mình muốn tất cả các khâu phải hoàn tất đặng giao cho khách hàng trước khi đi ĐD. Mình luôn cố gắng giữ uy tín với khách hàng. Đáp lại, khách hàng cũng luôn tin tưởng ở mình. Nhờ vậy, mình luôn có công việc làm đều đều. Dù mức thu nhập không cao, nhưng cũng đủ đắp đổi qua ngày. Ở vào lứa tuổi của mình, có công việc làm để kiếm tiền là quý lắm rồi, còn đòi hỏi gì hơn nữa?

Ơ kìa, điện thoại reo..! Thì ra là ông “ bạn vàng “. Là ông S. ở Kontum, người đã cho mình mượn 20 triệu, nếu thắng kiện phải trả cho ông thành 200 triệu. Chào anh S ! Có gì không anh? Mình hỏi. Ông S. trả lời: không có gì, hỏi thăm sức khỏe anh thế thôi. Mình hiểu ý, liền nói cặn kẽ mọi việc về quy trình làm việc của luật sư và Tòa án sắp tới. Đồng thời cũng đề cập đến vấn đề tiền bạc đang chạy mượn thêm bạn bè với lãi suất thấp, vì đang còn thiếu để đóng đặng ký hợp đồng với luật sư.

Ông ta im lặng, không có ý kiến gì. Ông chỉ nói duy nhất một câu trước khi mình chào tạm biệt ông ta. “ Khi nào cần gì thì anh điện cho em biết nghe! “ OK, cám ơn anh, mình trả lời, và câu chuyện chấm dứt

26.3.2020 – Sáng nay trời có vẻ u ám. Bây giờ là 8h15 rồi mà mây vẫn còn che ánh mặt trời. Mình quên nghĩ đến chuyện nầy nên lỡ giặt quần áo mất rồi, giờ phơi sao khô đây? Thật rắc rối! Mình muốn tất cả những gì mang theo khi đi ĐD, kể cả quần áo phải sắp sẵn trong giỏ xách. Cứ đến ngày là đi thôi. Không phải mất thì giờ luýnh quýnh vào những giây phút chót. Ngày còn trẻ, mình gia nhập Hướng Đạo, nên phương châm cuộc sống của mình bao giờ cũng sắp sẵn.

Mây đen dường như đã dần tan, có chút ánh nắng ló dạng. Mình vội mang quần áo ra phơi. Bụng mình hình như muốn cồn cào. Chắc mình phải đi ăn sáng. Mình nghĩ giờ nầy chắc tiệm bún bò đông khách lắm. Tình trạng nầy chắc mình phải mua bỏ bịch nylon đem về nhà ăn cho chắc. Ngồi chung chạ cùng bàn với các khách lạ

mình ngại quá. Mùa dịch Covid – 19 nầy phải đề phòng là thượng sách. OK, mua về nhà ăn thôi!

Nói bạn đừng cười, mình chuẩn bị tư thế khi đi ra đường như một chiến binh sắp xung trận. Mình trang bị đầy đủ: mũ bảo hiểm, kính mắt bảo hiểm, khẩu trang hai lớp, 30 ngàn tiền chẳn vừa đúng giá bịch bún bò để không phải bị nhận tiền thối lại. Biết đâu con ma Covid – 19 bám trong giấy tiền thối lại thì sao ! ?

Vậy mà…trên đường về nhà, khi chạy ngang qua chợ, mình định ghé vào mua vài thừ cần dùng; khi ngừng xe lại, nhìn thấy người đông quá, mình lại thôi,không vào. Hình như mình bị ám ảnh, tất cả những người trong chợ đều là kẻ địch. Mình về đến nhà, nghĩ lại những giây phút vừa qua, mình lại mắc cười. Cười thì cười vậy, nhưng vẫn sợ. Mà sợ thì có sao đâu? Mình ở ngoài ánh sáng, còn kẻ địch Covid - 19 núp trong bóng tối mà…! Phải không bạn?

Bây giờ là 16h00 chiều, khí trời dần dịu lại, mình nai nịt cẩn thận để ra chợ mua một ít hủ tiếu gói và phở gói ăn liền. Kể từ nay về sau mình hạn chế ăn sáng ngoài tiệm, dùng tạm phở gói và hủ tiếu gói tại nhà là được rồi. Mình thấy như vậy là diệu sách để tránh bọn du kích Covid – 19 bắn tỉa. Haha…! Được chứ bạn ! ? Mình ngán quá, không biết chúng núp ở ngõ ngách nào mà tránh.

Khổ một nỗi, cả thế giới chưa phát minh ra được một thứ vũ khí nào khả dĩ hữu hiệu cho con người tự vệ. Thôi chi bằng, trốn chúng là vũ khí tự vệ khả thi nhất? Xin đừng cho rằng mình bạc nhược nhé! Chẳng phải biết người biết ta trăm trận trăm thắng hay sao? Đúng thế, mình tin chắc, con người trên toàn thế giới sẽ tiêu diệt được con virus ác độc nầy vào một ngày không xa.

28.3.2020 – Mình dự tính ngày 31.3.2020 sẽ đi ĐD để ký hợp đồng với văn phòng luật sư N. Tuy nhiên, với tình hình dịch cúm Covid – 19 đang trong thời điểm căng thẳng, chắc mình phải xem lại. Bắt đầu từ ngày hôm nay ( 28/3 ), mọi hình thức có tính tụ tập từ 20 người trở lên là không được phép. Đây là lệnh của Thủ Tướng Chính Phủ, có hiệu lực kể từ 0h00 ngày 28.3.2020. Tình hình dịch bệnh như thế là quá căng thẳng, mình phải chấp hành thôi.

Chấp hành không những là mình tự bảo vệ bản thân mình, mà cả gia đình và cộng đồng xã hội nữa. Bạn thấy không, đây là một hành động hợp lý nhất và đầy ý nghĩa trong việc sống còn của toàn nhân loại. Vì lẽ ấy, mình quyết định tạm dừng việc đi ĐD, chờ đến khi nào tình hình lắng dịu và Thủ Tướng Chính Phủ cho phép thì mình mới tiếp tục cuộc hành trình lại. Ngày nào mình cũng theo dõi tin tức trên mạng về dịch Covid – 19, tình trạng hiện tại

thấy có chiều hướng tăng chứ không giảm, mình hơi lo. Tuy nhiên, mình luôn bình tĩnh, phải thật bình tĩnh mới đối phó kịp thời nếu gặp tình huống xấu xảy ra. Chúng ta phải luôn bình tĩnh, bình tĩnh sẽ giải quyết tốt được nhiều việc trong giai đoạn khó khăn nầy.

29.3.2020 - Vẫn như thường lệ, mình dậy vào lúc 4h00, vệ sinh răng mặt xong, chuẩn bị ly cà phê và ngồi vào bàn, lên mạng. Điều chú ý trước tiên hết là tin tức về nạn dịch Covid – 19. Mình thấy tình hình toàn thế giới vẫn cứ tăng số ca lây nhiễm, không giảm chút nào. Đặc biệt Mỹ, Ý, Tây Ban Nha, Anh số ca lây nhiễm và tử vong thật đáng kinh ngạc. Riêng Đông Nam Á thì Malasia là nước có số ca lây nhiễm với cấp số cũng đáng lưu ý.

Gần đến 7h00 rồi, bụng mình thấy đói, nhưng mình cũng ráng kiểm tra hôp thư Email cho hết để may ra có khách hàng nào nhờ phổ nhạc thì có công việc làm, đỡ buồn. Qủa là may mắn. Có khách hàng. Hihi…! Mình tải bài thơ của khách hàng xuống màn hình, rồi tắt máy để đi lo cho cái bao tử đang kêu gào nảy giờ. Mình đến góc bếp, mở thùng mì và chọn gói phở ăn liền để ăn thay đổi món, vì hôm qua mình đã ăn hủ tiếu rồi. Kể cũng tiện, hôm kia mình ra chợ rinh về đủ thứ, bỏ vào hai thùng đầy nhóc, nào là mì ăn liền, hủ tiếu, phở, miến Phú Hương, bún bò Huế - tha hồ mà ăn!

Hôm nay đầu óc mình không rối rắm như những ngày trước, có lẽ do mình quyết định tạm hoãn việc đi ĐD chăng? Nhờ vậy mình không còn căng thẳng về vấn đề tiền bạc lắm nên cảm thấy tinh thần thoải mái hơn. Mình tự trấn an, cái gì đến sẽ đến. Cái gì của mình thì trước sau cũng là của mình. Nôn nao lắm cũng thế thôi!

30.3.2020 - Vẫn như mọi buổi sáng khác, xem tin tức về nạn dịch Covid – 19 là ưu tiên nhất. Vẫn không có dấu hiệu khả quan, đa phần các nước vẫn tăng. Riêng Việt Nam, mình xem được các số liệu sau đây, mình mừng:

60 bịnh nhân có kết quả âm tính lần 1

27 bịnh nhân có kết quả âm tính lần 2

07 bịnh nhân đã khỏi bệnh, dự kiến ra viện vào ngày 29 – 30/3/2020.

Bây giờ là 9h15, ăn vội gói hủ tiếu Như Ý, rồi mình cỡi xe ra chợ mua thêm một ít miến Phú Hương ăn liền. Trong các món ăn liền, mình thích thứ nầy nhất, dù món nầy mắc tiền hơn các món kia nhiều, tới 9 ngàn một gói lận. Mua xong, mình định ra về, chợt nhớ đến món thứ hai chưa mua – vé số. Thường thì mình mua mỗi ngày

2 vé, nhưng hôm nay mua tới 5 vé, vì mình vừa nghe tin, bắt đầu ngày 01.4.2020, các Công Ty vé số phải nghỉ bán hai tuần để hưởng ứng chiến dịch phòng chống nạn dịch Covid – 19. Như thế mình cũng nghĩ vui vui, là mình đã cân đối tài chánh rồi đó bạn! Bù lại những ngày không ai bán vé số để mua.Hi..hi..

(Còn tiếp)

 

Xem thêm...
Theo dõi RSS này