Không gian riêng

Không gian riêng (169)

Một góc quê nhà – Đà Nẵng Của Tôi – Phan Xuân Sinh

KỶ NIỆM 60 NĂM NGÀY THÀNH LẬP TRƯỜNG SAO MAI ĐÀ NẴNG 1958 - 2018
 

    ĐÀ NẴNG CỦA TÔI    

Xin trân trọng giới thiệu cùng DĐ bài viết của nhà thơ, nhà văn Phan Xuân Sinh, người con của đất "Ngũ Phụng Tề Phi", cựu học sinh Sao Mai Đà Nẵng.  

 Đà Nẵng Tình Người 

Từ lâu tôi chờ đợi một người nào đó viết về quê tôi, như Phan Nhự Thức viết về Quảng Ngãi, Nguyễn xuân Hoàng viết về Nha Trang, Trần Doãn Nho viết về Huế. Thế nhưng chẳng có ai làm điều nầy giùm tôi, hoặc có người viết rồi mà tôi chưa được đọc, thôi thì bây giờ tôi viết về Ðà Nẵng của tôi vậy.

Thật tình thì Ðà nẵng cũng không có nhiều danh lam thắng cảnh, cũng ít nơi thơ mộng. Người dân chúng tôi nòi văn chương chữ nghĩa cũng ít, nhưng nói “móc họng” thì nhiều. Danh nhân thì đếm trên đầu ngón tay các ông Thái Phiên, Án Nại.mà những người chính tông Ðà Nẵng cũng ít người biết. Còn ông Phan Châu Trinh, Trần Quý cáp, Nguyễn Duy Hiệu v.v… tiểu sử các ông ai ai cũng biết…

Thường thì Ðà Nẵng – Quảng Nam là một, nó dính liền với nhau cùng một thân một gốc, từ phong tục, tập quán, văn hóa, xã hội và nhất là “cãi lộn” cũng đều y chang như nhau. Trong thời kỳ Pháp thuộc họ chia anh em chúng tôi ra làm hai cho dễ cai trị, nhưng chỉ mỗi một việc là hành chánh còn tất cả chỉ là một.

Tôi còn nhớ khi học Tiểu Học, tôi học trường Hòa Vang, trường nầy thuộc tỉnh Quảng Nam mặc dù tôi là dân Ðà Nẵng, nhà tôi cách trường chừng bảy trăm mét. Họ chấp nhận cho tôi vào học tức là họ xem tôi là thành phần con cháu của Quảng Nam. Nói thế để quý vị các tỉnh khác biết rằng nói đến Ðà Nẵng tức là nói đến Quảng Nam. Chớ dại thấy mấy ông Quảng Nam ngồi đó mà đụng chạm đến Ðà Nẵng thì quý vị sẽ bị phản ứng ngay lập tức, “cãi” cho tới cùng.

Tôi sinh ra và lớn lên tại làng Nại Hiên Tây thuộc trung tâm của Ðà Nẵng, (Ðà Nẵng lúc ấy chỉ có 7 làng tại trung tâm: Bình thuận, Phước Ninh, Nam Dương, Thạch Gián, Thạch Thang, Hải Châu, Nại Hiên Tây), ranh giới phía Tây là ngã ba Huế, Phía Nam là Chợ Mới, Đông Bắc đều giáp biển.

Làng tôi nghèo nhất thị xã, dân chúng phần đông sống bằng nghề khuân vác bến tàu hoặc các kho hàng, một số ít buôn gánh bán bưng. Tôi lớn lên giữa một phố nghèo xơ xác. Có ai đó nói rằng quê hương như vậy thì chẳng có chi là thơ mộng nên làm sao mà viết được.

Bây giờ tôi mới hiểu ra được một phần, tôi có quá nhiều điều để viết về quê tôi, từ con người đến con đường, từ mái nhà đến góc phố v.v… trong lòng tôi tất cả đều khác những nơi tôi đã đi qua, nó dễ thương hơn, đẹp đẽ hơn, mật thiết hơn, vì đó là quê hương của tôi. Nó là hiện thân những cái gì trân quý nhất chất chứa trong lòng tôi, “Quê hương mỗi người chỉ một…”, câu hát khi còn ở Việt Nam tôi thấy nó rất “sáo” làm sao ấy, thế mà qua Mỹ thỉnh thoảng nghe lại bỗng dưng tôi ray rức, cuống cuồng.

Mỗi lần nghe bài nầy là Ðà Nẵng hiện ra trước mắt tôi, giòng sông Hàn đang lững lờ trong đầu tôi, khuôn mặt của những thằng bạn nhỏ chập chờn ẩn hiện. Như vậy mới biết quê hương luôn luôn nằm trong trái tim, luôn luôn chực chờ, phục kích đâu đó sẵn sàng tràn ngập khi có dịp.

Bờ sông Hàn Đà Nẵng ngày nào nhà tôi gần Cổ Viện Chàm, những buổi trưa hè oi bức rủ vài thằng bạn vào đây ngồi dưới tượng Chàm mát rượi, chạy trốn cái nóng của gió Lào đang vật vã quê tôi, mỗi lần vào đây tôi thấy trong người lâng lâng, những hình tượng đầu voi, mặt khỉ không làm cho tôi sợ mà tôi lại thấy thân quen.

Tôi thường hay ra ngồi những bậc tam cấp dưới những hàng sứ già nhìn ra sông Hàn, những con thuyền buồm trắng qua lại dọc trên sông thật thơ mộng. Hình như khi tôi biết những hình ảnh qua trước mắt tôi “thơ mộng” thì chính lúc đó tôi cũng bắt đầu làm thơ.

Những câu thơ “con cóc” đầu tiên ra đời chuyên chở những thứ lãng mạn tưởng tượng. Hồi học lớp nhất đăng được một bài thơ trên báo Tuổi Xanh ở Sài Gòn mang vào lớp khoe với chúng bạn đến tai cô giáo, cô gọi tôi lên đưa tờ báo cho cô xem, cô không cho tôi một lời khen nào mà phán một câu: “Học hành chẳng ra chi mà bày đặt thơ với thẩn”.

Cô giáo đã bóp chết tài năng của tôi vừa chớm nở. Từ đấy vì quá mắc cở với bạn bè tôi không dám làm thơ, không làm thơ nhưng học hành cũng chẳng ra chi, thi trượt vào Đệ Thất trường Phan Châu Trinh, đành phải mài lũng đít quần ở trường Tây Hồ và Sao Mai. Ðây là khoảng thời gian đẹp nhất của tôi, để lại cho tôi biết bao kỷ niệm buồn vui nhất trong đời, cái thuở học trò vừa mới lớn, yêu thầm nhớ trộm, mơ mộng viễn vông.

Cũng như những thành phố khác Ðà Nẵng cũng có những con đường dễ thương, tình tứ, một bờ sông nên thơ mà những kẻ yêu nhau để lại ở đó biết bao kỷ niệm. Thuở còn đi học thỉnh thoảng trong lớp thường tổ chức những cuộc picnic bằng xe đạp, từng đoàn học sinh đạp xe lượn vòng trên các con đường đi Sơn Chà, Tiên Sa, Mỹ Thị, Non Nước, Nam Ô, Khuê Trung, Cẩm Lệ… những địa danh thân thuộc mà mấy chục năm xa rời Ðà Nẵng tôi vẫn nhớ rành rọt từng gốc cây, con đường, bãi cát.

Những quán cà phê Diệp Hải Dung, Cà phê Hạ, cà phê Ngọc Lan, cà phê Thông Tin, mà tôi đã ngồi hàng giờ để nhìn những giọt cà phê rơi xuống đáy ly. Kiosque bên kia đường của cà phê Thông Tin là tiệm bán kính đeo mắt, có một người con gái rất đẹp tên là Ðông, đã làm điêu đứng biết bao thằng học sinh trồng những gốc “si” tổ bố, hình như lúc ấy tôi cũng ở trong nhóm lóc nhóc nầy. Rồi một ngày nào đó nghe tin Ðông lấy một ông sĩ quan Hải Quân và vắng mặt ở tiệm kính bên kia đường, lúc ấy tụi tôi cũng không còn thích thú uống cà phê ở góc đường Thông Tin nữa.

Làm sao tôi quên được những cái tên Trương Thị Ngọc Thật, Lâm Thị Sâm, Phan Thị Sách, Nguyễn Thị Thy… những người một thời đã làm rớm máu trái tim “mới lớn” của tôi, đã nâng tôi lên chín tầng mây rồi nửa chừng thả tôi rơi xuống hố thẳm, cho tôi nếm thử mùi vị ngọt ngào, cay đắng của một thứ tình yêu tưởng chừng như không thật, cho tôi những tháng ngày buồn vui rộn rã, bơm cho tôi no tròn nhưng cũng đâm cho tôi xì hơi xẹp lép và cũng bắt đầu từ đó tôi sợ hãi những người con gái có chút nhan sắc nhưng lại tính toán chi li trong tình yêu, đem tình yêu làm trò tung hứng nô đùa.

Ðà Nẵng giết mòn mõi tôi của những ngày mới lớn, đẩy tôi đến tận cùng bờ tuyệt vọng của cuộc đời. Thế mà với tôi luôn luôn và bao giờ tôi cũng trân quý, thương nhớ đến thành phố nầy. Ngoài trừ bài học đầu tiên về tình yêu còn tất cả nơi đây đã tập và dìu dắt tôi từ bước đi đến lời ăn tiếng nói, từ một tấm lòng dành cho tha nhân đến căn bản đạo đức làm người, nghĩa là Ðà Nẵng là một biểu tượng cao quý nhất chiếm hầu hết những suy nghĩ của tôi.

Xa Ðà Nẵng gần 30 năm, mỗi lần gặp ai đó cùng quê nhắc lại hai chữ Ðà Nẵng là tự nhiên lòng tôi quay quắt muốn trở về. Tự nhiên những hình ảnh những người thân của tôi hiện lên. Ba tôi , một thầy giáo hiền hòa, suốt đời tận tụy với nghề nghiệp, suốt đời sống trong bần cùng nhưng trong sạch, người dân làng Nại Hiên quý trọng ông, ước ao của ông cũng bình dị như những người dân nghèo quê tôi là mong cho con cháu nên người, còn cái khổ cực của bản thân ông không đáng kể.

Khi tôi vừa đặt chân đến Mỹ vài tháng thì được nghe tin Ba tôi mất, ông chưa kịp hưởng được những đồng đô-la do tôi gởi về thì ông vội vàng ra đi, sống trong nghèo khổ chết trong thanh bạch. Ba tôi trước đây có một người bạn thân thiết như anh em ruột . Chú đúng là hình ảnh người Quảng Nam chân chính.

Cho đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ hình ảnh của chú, mỗi lần trong quê ra Ðà Nẵng dự đám giỗ kỵ, Chú mang khăn đóng áo dài, đôi guốc mộc bao giờ Chú cũng kẹp nách chứ không mang. Vào đến nhà ngồi trên ghế đàng hoàng, bắt đầu Chú phủi hai bàn chân vào nhau rồi nhè nhẹ đặt chân vào guốc, nếu xỏ mạnh như sợ đôi guốc bị đau.

Từ bến xe về nhà tôi cũng xa, trưa nắng như đốt đường cái nóng sôi, thế mà chú Kết của tôi không sợ da chân bị lột, bị bỏng, mà sợ đôi guốc bị mòn. Có lần đến bên Chú hỏi về điều nầy, Chú mộc mạc trả lời, đi chân đất quen rồi mang guốc khó đi, hơn nữa đi xa sợ guốc mau mòn. Ðó là hình ảnh tiết kiệm cố hữu của những người dân quê tôi.

Ba tôi thường ngồi kể cho tôi nghe những chuyện về con người, tập quán, phong cách, ăn uống của người Quảng Nam Ðà Nẵng qua cái nhìn mang chút hài hước của ông. Có lần nhìn chú Kết, ông nói với tôi, các thư sinh Quảng Nam ngày xưa ra Huế đi thi, làm sao mà mang guốc lội bộ qua năm cái đèo, phải đi bằng chân đất như Chú Kết bây giờ vậy, ra đến Huế thì đoàn thư sinh Quảng Nam không giống ai hết, quần thì ống cao ống thấp, áo thì vắt vai, guốc thì kẹp nách, giọng nói rổn rảng khó nghe có phần cộc cằn, đôi lúc “móc họng” người ta. Thế mà các tiểu thư Huế lại chịu cái loại đàn ông nầy, đàn ông thật thà chất phát, ăn cục nói hòn nhưng trong bụng đầy kinh thư chữ nghĩa.

Bằng chứng là năm ông quan đầu triều Nhà Nguyễn được phong “Ngũ Phụng Tề Phi”. Người Quảng đi đâu, ở đâu mỗi lần nhắc nhở về quê hương, họ cũng đều hãnh diện, sướng rân lên với cái xứ sở “Ngũ Phụng Tề Phi” của họ. Ðể an ủi cho cái nghèo, cái thiếu ăn, họ cho rằng đất của họ “nhân tài mọc nhiều quá lúa mọc không nổi”, nên cái chuyện quanh năm không đủ gạo phải ăn độn là chuyện bình thường.

Nói đến cái ăn thì quê tôi “kỵ” nhất là đồ ăn có nước nhiều lỏng bỏng mau đói, mì Quảng thì rau phải xắt nhỏ để chứa được nhiều, nước lèo chan vừa đủ thấm. Không có nơi nào ăn mặn bằng dân Quảng Nam, mắm phải mặn cho đỡ hao. Mít thì thích ăn mít ướt để ăn được nhiều còn mít ráo vài múi thì đã ớn. “Ăn chắc mặc bền” đó là câu thực dụng nhất cho quê tôi.

Khi còn ở Sài Gòn tôi có một cơ sở làm ăn nhỏ, thỉnh thoảng cũng làm mì Quảng, bánh đập để đãi công nhân. Theo thói quen mì chan ít nước giống như ngoài mình, nhưng dân Nam Kỳ ăn như vậy không quen họ phải chan nước cho đầy như bún bò hay phở, còn bánh đập họ không chấp nhận được vì bánh đập trong Nam có thịt bò nướng kẹp vào, bánh tráng bánh ướt trống trơn chấm mắm thì chẳng có chi hấp dẫn.

Có một lần về lại Ðà Nẵng các bạn tôi dẫn đi Cẩm Lệ để ăn bánh tráng cuốn thịt heo, khi chấm vào chén mắm cái, tôi mới giật mình vì mắm quá mặn, khẩu vị của tôi không còn thích hợp vì mấy chục năm sống trong Nam tôi quen với mắm nêm có vị lạt hơn, ngọt hơn.

Một lần về thăm Ðà Nẵng, ngồi trước nhà người bạn ở đường Ðộc Lập, một chuyện thật tức cười làm tôi thấy thương và tội nghiệp cho quê tôi. Ðường Ðộc Lập xưa nay chỉ chạy một chiều, xe đang chạy thuận giòng bỗng dưng có một thanh niên từ đâu chạy ngược chiều và tông vào một xe khác.

Hai bên thả xe ra giữa đường to tiếng cãi nhau suýt ấu đả, phải trái gì không biết cứ cãi nhau, đúng ra chỉ một lời xin lỗi thì mọi chuyện đều xong, vì hai xe chẳng thấy hư hại gì, thế mà họ “tiết kiệm” một lời xin lỗi và dùng thoải mái lắm lời cho việc cải vã.

Ðúng là xứ Quảng Nam hay cãi của tôi, về Sài Gòn kể lại chuyện nầy với anh Tường Linh, bằng cái giọng lý sự rất Quảng Nam của ảnh vừa nói chơi vừa nói thật: “Ông bà của mình ngày xưa tội đồ của Triều đình bị đày vào xứ Quảng Nam, trên đe dưới búa, thấp cổ bé họng, sự uẩn ức lâu ngày đè nén nên khi tràn ra được thì cứ tràn, cãi nhau không cần phải trái trắng đen, miễn sao cho hả được giận. Nên tụi mình có cái “gen” nầy”.

Người xứ khác làm sao hiểu được cái “kỳ cục” nầy của người ngoài mình, họ chỉ thấy sự ương ngạnh ngang ngược, câu nói mang hai ba nghĩa mạt sát, thọc gậy, móc họng đối phương. Họ làm sao hiểu được cái bản tính dứt khoát, chịu đựng, chung thủy của mình. Yêu, ghét, bạn, thù phân minh. Hồi còn nhỏ tôi sợ nhất là những ngày giỗ kỵ hay chạp mã, thế nào trong bữa ăn cũng có cãi lộn, cũng to tiếng, cũng nói móc, xỉa xói với nhau, hình như đây là cái tật và đúng dịp để mọi người tự do phát biểu, nói ra được các điều u uất trong lòng cho vơi đi chút tự ái, thua thiệt.

Bạn bè của tôi phần đông ở các quận Ðại Lộc, Ðiện Bàn, Duy Xuyên, Hội An nên nhà tôi ở Ðà Nẵng là trung tâm vãng lai của bạn bè. Hạ Ðình Thao, Lê văn Trung, Vũ Ðức Sao Biển, Kiều Uyên, Ngô Thi, Ðỗ Hơn, Nguyễn Thang, Thái Tú Hòa. Ðó là những người khách thường xuyên nhất của tôi khi còn học sinh, chúng tôi có với nhau những kỷ niệm sâu đậm của thuở hàn vi, các “thi hào” nầy dần dần rụng mất sau cái thời Tiểu Thuyết tuần san của ông Nguyễn Thiện Dzai đình bản, chỉ có một hai người còn đeo đuổi nghiệp viết lách như Vũ Ðức Sao Biển, Lê Văn Trung.

Cái thời học sinh thật dễ thương, mang nhiều mộng mỵ, thư tình viết tràng giang đại hải không biết mệt, thuốc lá hết điếu nầy sang điếu khác hút không kịp thở. Ở Sài Gòn nhà tôi sau nầy cũng trở thành nhà khách cho các bạn cũ ở Ðà Nẵng vào và thêm các anh Hà Nguyên Thạch, Ðinh Trầm Ca, Phan Nhự Thức, Uyên Hà.

Tôi có dự đám cưới của anh Phan Nhự Thức hồi còn ở Sài Gòn, ngồi cùng bàn với Anh Chị Hồ Thành Ðức và Bé Ký (nhưng lúc ấy tôi không quen với anh chị và cũng chẳng có ai giới thiệu cho tôi biết). Anh Tường Linh sau 75 cùng làm việc với tôi ở một tổ hợp sản xuất Bột trẻ Em Ðông Phương ở đường Bạch Ðằng Bình Thạnh. Còn anh Ðinh Trầm Ca cùng làm với tôi ở kem đánh răng Mimosa. Ðó là những khuôn mặt văn nghệ của xứ Quảng mà tôi đã quen và thân thiết.

Tôi lập gia đình tại Sài Gòn, vợ tôi là người Bắc, khi quen nhau không biết rằng vợ tôi trước đây sống và lớn lên ở Ðà Nẵng, xuất thân từ Trường Pascal. Khi hai đứa đến hồi “gỡ không ra” thì tôi mới phát hiện vợ tôi biết quá nhiều về quê tôi, kể vanh vách cho tôi nghe từ con đường góc phố, từ ly chè Ngã Năm đến tô bún bò Bà Ðào, từ bánh bèo chén trường Nam Tiểu Học đến bánh xèo đường Lê Ðình Dương, từ bến đò Hà Thân đến bãi biển Thanh Bình. Và cuối cùng phán cho một câu: “Em sợ cái xứ đó quá rồi chạy vào đây mà cũng không tránh khỏi”, lời trách móc đáng yêu đó tôi nhớ suốt đời.

Con gái Bắc tế nhị, khéo léo bao nhiêu thì con trai Quảng Nam cộc cằn, độc đoán bấy nhiêu, họ kín đáo, thầm lặng bao nhiêu thì mình hoạch toẹch, ồn ào bấy nhiêu. Ôi cái xứ mình tạo ra những con người như thế, quá thẳng thắng, quá cứng rắn, mà cái gì “quá” thì nó cũng căng dễ đứt, không hay. Vừa phải chừng mực thì tốt hơn. Thế nhưng người Quảng thì không chịu thái độ không dứt khoát nầy, chấp nhận tràn đầy chứ không thể lưng chừng. Ðó là một đức tính rất tốt nhưng khi xử thế rất ít thành công.

Một lần về thăm lại Ðà Nẵng chở vợ đến nhìn lại ngôi trường Pascal, đứng trước cổng trường vợ chồng tôi xúc động ghê ghớm, không ngờ một ngôi trường đẹp đẽ hiền hòa đã bị tàn phá thô bạo như vậy, thảm cỏ xanh mướt ngày nào bây giờ thành bãi chất cây cối ngổn ngang, những lớp học ngày xưa biến thành chổ sản xuất. Vợ tôi không còn can đảm đứng nhìn thêm, cúi đầu rưng rưng nước mắt.

Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng :: Xem chủ đề - One Moment in Time (  Whithney Houston )

Tới trường Sao Mai đứng ở cổng sau (đường Lê Ðình Dương) nhìn vào, ngôi trường hằng mấy chục năm không được tu bổ, tường rêu phong loang lổ, học sinh ăn mặc lếch tha lếch thếch, thầy cô giáo cũng chẳng hơn gì. Nhớ ngày xưa các thầy của tôi đứng trên bục giảng oai phong biết mấy, quần áo tươm tất, cà vạt hẳn hoi. Làm sao tôi quên được hình ảnh đó của các thầy cô: Trương Thị Thúy, Mai văn Bộ, Hoàng Vinh, Hà Thúc Lễ, Vĩnh Linh, Lâm sĩ Hồng, Hồ Sĩ Hùng, Lê văn Nghĩa, Phạm Xuân Hương, Nguyễn Tàu, Lê Chương, Ðức Cha Lê Văn Ấn, Cha Vũ Như Huỳnh… những người dìu dắt tôi cho tôi những kiến thức để sống với đời, những căn bản đạo đức để sống với người.


Di ảnh của Đức Cố Giuse LÊ VĂN ẤN

- Hiệu Trưởng tiên khởi của trường Trung Học Sao Mai Da Nang; cũng là Giám Mục Tiên khởi của Giáo phận Xuân lộc.

Cha Cố Antôn Vũ Như Huỳnh, Hiệu Trưởng trường Trung Tiểu học Sao Mai Đà Nẵng - Việt Nam từ 1965 đến 1975 

http://gocnhosantruong.com/khong-gian-rieng/3893-tuong-nho-va-tri-an-co-linh-muc-anton-vu-nhu-huynh-1990-2020

 

 

 
Trường Sao Mai, Đà Nẵng (1959 - 1975) | Trường thành lập năm… | Flickr

Bao giờ trong tôi các thầy cũng để lại một sự kính trọng không thể phai nhạt được. Sau một vòng thăm lại các trường cũ trở về, vợ chồng tôi ngậm ngùi đau xót, Ðà Nẵng của tôi tang thương như vậy sao, tâm trạng vợ chồng tôi lúc ấy giống như Trần Doãn Nho đã viết: ” Tôi đi trên thành phố thân thương mà như đang phiêu du ở vùng đất xa lạ”, hoặc ”Tôi sống giữa quê hương mà như người khách lạ”. Nơi đó cũng còn lại những người bạn học cùng tôi thuở nào: Liêu, Ký, Bích, Dũng, Quang, Kim Sơn, Hường, Trang, Thùy Dương, Nga, Thư… Mỗi lần có dịp về lại Ðà Nẵng họ tiếp đón tôi như một người thân. Bạn trai, bạn gái trong tiệc rượu nâng ly cụng với nhau chẳng nệ hà, sống lại với nhau những ngày xa cũ.

Tôi ở vùng ngoại ô Boston, Bạn của tôi là mấy ông Quảng Nam rất cực đoan ở cách xa nhau, họ cho tôi là thứ Quảng Nam mất gốc bởi cái tính ba phải cả nể của mình, “thằng mô không phải là chưởi dô mẹt hắn, chớ đừng nhân nhượng ốt dột như rứa”. Chỉ có Trần Trung Ðạo hay bênh vực cho tôi, không có bao nhiêu người mà mỗi lần gặp nhau cãi nhau như mỗ bò.

Thế nhưng tuần nào có làm món ăn Quảng Nam là gọi nhau ơi ới, nhà anh Dư Mỹ hay nấu những món đặc sản Quảng Nam và vợ chồng tôi là khách thường xuyên. Nhà anh Nguyễn Ngọc Thanh thì hay sưu tầm các loại mắm Quảng Nam, cho đến bây giờ tôi cũng không biết làm cách nào mang các thứ ấy vào Mỹ, những thứ mắm cái cá nục, cá cơm còn nguyên con đỏ au mùi vị y chang như mắm ở ngoài mình, quý lắm thân thiết lắm như tôi với anh Dư Mỹ mới được xớt một chút ít. Ở quê mình vài con mắm một trái ớt là xong bữa cơm, chẳng cần chi cao lương mỹ vị, quả thật dân mình quá khổ.

Ði xa càng thấy nhớ và càng thương cho những con người không thể rời bỏ quê cha đất tổ, mồ mã ông bà. Những con người suốt cả cuộc đời bám chặt với ruộng vườn, không màng đến vật ngon của lạ, khoai sắn là chất độn trường kỳ.

Ngồi đây mỗi lần nghe tin bên quê nhà gặp thiên tai bão lụt là lòng tôi thóp lại, cái cảnh màn trời chiếu đất khi còn nhỏ đã chứng kiến tự nhiên hiện lên trước mắt tôi, chỉ còn biết cách cầu trời khẩn phật cho quê tôi sống bình yên. Ðó là điều rất khó bởi lẽ giãi đất Miền Trung nơi chịu nhiều tai họa, chỉ có nhiều hay ít, chứ không thể nào có bình yên thật sự.

Ðà Nẵng của tôi, làm sao tôi trang trải hết được tấm lòng của đứa con xa xôi, nghĩ về quê mẹ trên những giòng chữ làm sao tôi mô tả sự dấu yêu, thương cảm, mà tôi đã dành hết cho giãi đất chôn nhau, cắt rốn thân yêu nầy.

Chữ nghĩa của tôi cũng hạn hẹp, không đủ, thì làm sao tôi diễn đạt những điều ray rức của nhớ mong trên những trang giấy. Thôi thì, có viết thêm cũng không thể nào viết hết.

Ðà Nẵng cho tôi xin cúi đầu từ biệt.

 

Tác giả Phan Xuân Sinh

Houston, Texas

    ĐÀ NẴNG CỦA TÔI    

- Phan Xuân Sinh

Xin trân trọng giới thiệu cùng DĐ bài viết của nhà thơ, nhà văn Phan Xuân Sinh, người con của đất "Ngũ Phụng Tề Phi", cựu học sinh Sao Mai Đà Nẵng.

http://gocnhosantruong.com/component/k2/4033-da-nang-cua-toi-phan-xuan-sinh

 

KỶ NIỆM 60 NĂM NGÀY THÀNH LẬP TRƯỜNG SAO MAI ĐÀ NẴNG 1958 - 2018
 
 

 Đà Nẵng Thành Phố Tuổi Thơ Tôi 

 
Sưu tầm 
Hoàng Anh Dũng
Đà Nẵng 1 - 24 - 2022

 

 

 
Xem thêm...

SẮC XUÂN 2022

   Chợ hoa Tết của người Việt ở khu Phước Lộc Thọ   

 SẮC XUÂN 2022 - Chợ hoa Phước Lộc Thọ - California, Hoa Kỳ 

– Do tình hình dịch bệnh Covid-19 nên các hoạt động đón Tết trong cộng đồng người Việt ở Mỹ, Úc không rộn ràng, nhộn nhịp như những năm trước.
 
Orange County Register và một số tờ báo địa phương đưa tin chợ hoa khu Phước Lộc Thọ (Asian Garden Mall), TP Westminster, ngay trung tâm Little Saigon, Nam California – Mỹ, vẫn mở cửa như những năm trước.
 
Mỹ: Chợ hoa Tết của người Việt ở khu Phước Lộc Thọ gây bất ngờ - Ảnh 1.
Người đến chọn mua hoa ngày Tết tại chợ hoa Phước Lộc Thọ. Ảnh: Orange County Register
Mỹ: Chợ hoa Tết của người Việt ở khu Phước Lộc Thọ gây bất ngờ - Ảnh 2.
Gian hàng bán đèn lồng trong chợ hoa. Ảnh: Orange County Register
 
Chợ hoa xuân năm nay vẫn được tổ chức là sự bất ngờ với hầu hết mọi người trong cộng đồng người Việt. Một số người từng nghĩ rằng chợ xuân năm nay không thể nhóm họp được nên khi có thông báo vẫn tổ chức, vài chủ sạp hoa lúc đầu hơi bối rối trong khâu chuẩn bị hoa bán.
 
 
Mỹ: Chợ hoa Tết của người Việt ở khu Phước Lộc Thọ gây bất ngờ - Ảnh 3.
Gian hàng hoa, trái cây tại chợ hoa những ngày đầu mở cửa. Ảnh: Orange County Register
Mỹ: Chợ hoa Tết của người Việt ở khu Phước Lộc Thọ gây bất ngờ - Ảnh 4.
Số lượng người đến chợ ước tính giảm 80% so với năm trước. Ảnh: Orange County Register
 
Lễ hội hoa thường thu hút hàng ngàn người mua sắm nhưng năm nay thu hẹp lại từ khoảng 100 nhà cung cấp xuống còn khoảng 20.
Tờ Orange County Register dẫn lời bà Lyna Le – đại diện ban tổ chức lễ hội hoa xuân năm 2022 – cho biết số lượng người đến chợ hoa ước tính giảm 80%. Tuy nhiên, một số tờ báo địa phương cho rằng số lượng người đến chợ hoa xuân đông hơn dự tính.
 
Mỹ: Chợ hoa Tết của người Việt ở khu Phước Lộc Thọ gây bất ngờ - Ảnh 5.
Một góc chợ hoa Phước Lộc Thọ. Ảnh: Orange County Register
 
Dù quy mô nhỏ hơn, không có ca nhạc, không có múa lân, không thi áo dài, không thi gói bánh, không có gian hàng bán thức ăn nhưng đến với chợ hoa xuân năm nay, mọi người vẫn có thể tận hưởng hương vị Tết, với nhiều gian hàng bày bán hoa, áo dài, pháo đập, lồng đèn… Chợ hoa xuân mở từ từ ngày 22-1 đến hết ngày 10-2 (tức 29 Tết).
 
Trong khi đó, Hội chợ Tết ở TP San Diego, bang California được chiếu trực tuyến vào ngày 13-2 (tức mùng 2 Tết), thay vì diễn ra trong 3 ngày như dự định trước đó (từ mùng 1 đến mùng 3 Tết- ngày 12 đến 14-2). Theo đài NBC San Diego, do tình hình dịch Covid-19, những người tổ chức đã biến hội chợ Tết thành một chương trình chiếu trực tuyến từ 12 giờ đến 17 giờ (theo giờ địa phương) vào mùng 2.
 
Mỹ: Chợ hoa Tết của người Việt ở khu Phước Lộc Thọ gây bất ngờ - Ảnh 6.
Sạp bán áo dài được nhiều người quan tâm. Ảnh: Orange County Register
 
Tại Úc, đài SBS cho biết cộng đồng người Việt ở TP Melbourne "muốn một điều gì đó mới mẻ". Do đó, ban tổ chức lễ hội chuyển toàn bộ hoạt động Lễ mừng Tết Nguyên đán thành sự kiện trực tuyến trong hai ngày 6 và 7-2 (tức 25 và 26 tháng chạp) vì dịch Covid-19.
 
Mỹ: Chợ hoa Tết của người Việt ở khu Phước Lộc Thọ gây bất ngờ - Ảnh 7.
Những món ăn Việt Nam được giới thiệu trong Lễ mừng Tết Nguyên đán trực tuyến ở Melbourne. Ảnh: ABC News
Mỹ: Chợ hoa Tết của người Việt ở khu Phước Lộc Thọ gây bất ngờ - Ảnh 8.
Các tiết mục văn nghệ của lễ hội mừng xuân ở Melbourne được ghi hình trước. 
 
Các tiết mục văn nghệ, trình diễn áo dài, giới thiệu món ăn và phong tục ngày Tết, cùng một số hoạt động cộng đồng như hướng dẫn xếp giấy origami con vật, đặc biệt là con trâu, trổ tài nấu ăn… Các tiết mục cho Lễ mừng Tết Nguyên đán đã được chuẩn bị nội dung và quay từ hồi tháng 8-2020.
 
Mỹ: Chợ hoa Tết của người Việt ở khu Phước Lộc Thọ gây bất ngờ - Ảnh 9.
Các tiết mục gồm ca múa, trình diễn áo dài, trổ tài nấu ăn, giới thiệu phong tục ngày Tết… 
 
Ngoài sự kiện trực tuyến vừa nêu, Richmond (TP Melbourne) - khu vực được mệnh danh là Little Saigon của Úc – vẫn tổ chức lễ hội mừng Tết Nguyên đán trên phố Victoria vào ngày 24-1. Đây là lễ hội văn hoá lớn của cộng đồng châu Á được tổ chức hằng năm.
 
Tuy nhiên, nhiều người Việt tại đây không tham dự vì dịch Covid-19. Cô Anh Nguyễn, sống ở phía bắc Melbourne, quyết định đón Tết Nguyên đán cùng gia đình ở nhà, nấu những món ăn truyền thống như giò, gà luộc, viết lời chúc và ước nguyện cho năm mới.
 
Mỹ: Chợ hoa Tết của người Việt ở khu Phước Lộc Thọ gây bất ngờ - Ảnh 10.
Anh Nguyễn cùng chồng và các con đón Tết ở nhà. Ảnh: ABC News

 Người Việt Quận Cam và cái Tết « nhà ai nấy ăn » 

 
Download miễn phí trọn bộ chữ phúc lộc thọ vector đẹp, sáng tạo và ý nghĩa  nhất
 Chợ Hoa Phước Lộc Thọ, Little Saigon, California, Hoa Kỳ 
 
Trong những ngày week-end cuối cùng trước Tết Tân Sửu, các cửa hàng, siêu thị ở khu vực trung tâm của Little Sagon, Quận Cam, California, tấp nập người mua sắm để chuẩn bị đón mừng năm mới, nhưng tuyệt đại đa số đều đeo khẩu trang nghiêm túc, và chiếc khẩu trang này như để nhắc nhở con virus corona gây bệnh Covid-19 vẫn luôn rình rập mọi người ở mọi nơi.
 
Trước tình hình dịch bệnh vẫn còn rất nghiêm trọng ở Hoa Kỳ nói chung và ở bang California nói riêng, rất nhiều gia đình người Việt không dám quây quần đông đúc để ăn Tết như mọi năm, như gia đình của một vị khách mà chúng tôi gặp trước siêu thị Á Đông, trên đại lộ Bolsa :
 
« Người Việt ở tại khu vực này vẫn mua sắm như thường, nhưng không « sung » bằng năm ngoái. Những năm không có bệnh dịch thì rất vui. Nhưng năm nay, người Việt cũng cố mua sắm để có ngày Tết. Gia đình tôi ăn Tết một mình vì cái bệnh này thì mình phải chịu vậy thôi. Cái đó coi như là bổn phận của mỗi người, mình giữ gìn cho nhau. Anh thấy đó: chung quanh đây người Việt mình ai cũng mang mask và giữ khoảng cách » ;
Một phụ nữ, nghe giọng nói biết là người gốc Hoa, đứng bên cạnh shopping trolley (xe đẩy siêu thị ) chất đầy thực phẩm ngày Tết, cũng cho biết gia đình cũng ăn Tết theo kiểu « nhà ai nấy ăn », vì quá sợ Covid-19 :
 
« Chỉ ăn Tết giữa vợ chồng con cái thôi. Không có anh chị em gì hết. Sợ Covid quá ! Hồi xưa không đeo khẩu trang, bây giờ ai cũng đeo vì sợ bệnh mà. Anh cũng vậy, anh phỏng vấn tôi anh cũng đeo khẩu trang, cũng sợ vậy ! »
 
Cũng như mọi năm, Chợ Hoa trước thương xá Phước Lộc Thọ trên đại lộ Bolsa, mà nay còn có tên là đại lộ Trần Hưng Đạo, vẫn được mở để đón khách từ khắp nơi đến, nhưng đâu còn không khí tưng bừng, náo nhiệt của những ngày giáp Tết, đâu còn những cảnh người đi chen chân không lọt, đâu còn những hàng quán với đầy những món ăn hấp dẫn, đâu còn những tiếng trống múa lân dồn dập.
 
Mọi năm, không chỉ có người Việt ở Quận Cam mà đồng hương từ các bang khác cũng tề tựu về đây. Nhưng đến Chợ Hoa Phước Lộc Thọ vào tối thứ năm, 04/02, chúng tôi ngỡ ngàng trước quang cảnh nơi đây, với khách hàng thưa thớt, người bán đứng ngóng người mua. Không khí bớt tiêu điều là  nhờ lúc đó có một nhóm cô gái mặc áo dài kéo đến, tíu tít chụp hình cho nhau, tô điểm thêm một chút màu sắc ngày Tết truyền thống cho Chợ Hoa. Hoàng Chinh, một cô trong nhóm này:
 
« Tâm trạng em rất buồn. Mọi khi đi ra đây rất vui vẻ, nhộn nhịp. Nhưng tụi em cố gắng giữ truyền thống, mặc áo dài để ra đây. Em nghĩ mình cũng phải nên giữ khoảng cách, đeo mask, tuân thủ những quy định của cơ quan y tế. Hồi đó đến giờ đâu có đeo mặt nạ khi đi ra ngoài, mình vẫn thích khoe môi son mà! Nhưng bây giờ đi đâu cũng che chắn”.
 
Những người đến Chợ Hoa Phước Lộc Thọ tối nay ít ra có cái lợi là do ít khách nên họ có thể thông thả chọn lựa, trả giá các chậu hoa Mai, hoa Đào cho ngày Tết. Đứng bên cạnh con gái cầm bó cành hoa Mai vừa mới mua, một phụ nữ, trên mặt đeo một chiếc khẩu trang cũng bằng vải in hoa, cho biết dù đang có đại dịch chồng bà vẫn cố giữ đúng mọi phong tục ngày Tết :
 
“Mình cũng đón Tết giống như người ta thôi, nhưng không có được như mấy năm trước. Mạnh gia đình này gia đình ấy ăn Tết, chứ không phải như mọi năm dồn lại một gia đình thật là lớn. Nhưng ông xã của em là người theo phong tục truyền thống, muốn là Tết vẫn phải có hoa Mai, hoa Đào, có mứt trong nhà để ăn Tết. Cuối tuần em cũng đi chợ, làm cải múi chua, thịt kho trứng, canh khổ qua, giò thủ, nem chua, đủ thứ hết, tại vì ông xã nói là Tết phải có những món đó.”
 
SẮC XUÂN 2022 - Chợ hoa Phước Lộc Thọ - California, Hoa Kỳ - YouTube
 
So với hôm thứ tư thì chợ Hoa cuối tuần đông hơn nhiều, nhưng quang cảnh vẫn khác xa một trời một vực so với mọi năm. Năm nay cũng không có các sinh hoạt tưng bừng để mừng Tết, như diễn hành trên đại lộ Bolsa, theo lời ông Bùi Phát, chủ tịch Ban đại diện Cộng đồng Người Việt Quốc gia Nam California :
 
 “ Từ khoảng mùa hè năm 2020, gần như tất cả mọi sinh hoạt của các hội đoàn ở Nam Cali đều bị ngưng trệ. Mọi năm, cứ vào dịp Thansgiving, Christmas, nhất là vào dịp Tết, gần như tất cả các hội, kể cả các hội dân sự, cũng như các hội đoàn của Quân lực Việt Nam Cộng Hòa đều tổ chức những buổi tiệc tất niên,tân niên, nhưng nay các sinh hoạt này không còn nữa. Riêng đối với cộng đồng người Việt ở quận Cam này từ nhiều năm qua luôn có những hội chợ Tết rất lớn. Riêng cộng đồng chúng tôi thì vẫn tổ chức diễn hành Tết. Năm nay tất cả những chương trình ấy đều bị ngưng hết.”
 
Do không thể tổ chức được những chương trình văn nghệ quy mô trước thương xá Phước Lộc Thọ như mọi năm, đài Little Saigon TV cho phát hình trên mạng các chương trình đặc biệt cho những Ngày Tết, trong đó có cuộc thi Áo Dài Truyền Thống, Gói Bánh Chưng & Bày Mâm Ngũ Quả… để phục vụ cho bà con Quận Cam, cũng cho những đồng hương sống ở những bang khác. Cô Jenny Vo, người phụ trách các chương trình này cho biết:
 
“Đài Little Saigon nẩy ra ý là sẽ tổ chức các chương trình qua ứng dụng Zoom, trong đó có chương trình thi áo dài truyền thống. Năm nay là năm thứ 9 đài Little Saigon TV làm chương trình này. Tất cả các thí sinh sẽ tự thâu video giới thiệu bản thân, đi “catwalk” tại nhà của họ, rồi gởi đến dự thi. Chúng tôi rất là vui vì lần đầu tiên đài tổ chức như vậy, nhưng cũng đã nhận được 26 người dự thi, cả người lớn, lẫn trẻ em, rất là vui được sự ủng hộ của khán giả.
 
Về chương trình thi bánh tét, bánh chưng, mọi năm mình vẫn làm ở Phước Lộc Thọ, nhưng năm nay không thể dùng các sân khấu đó. Cho nên đài mới dời địa điểm thâu đến khu nhà cổ của bác sĩ Quỳnh Kiều. Rất là may mắn là gia đình bác sĩ đã ủng hộ và cho mình mượn location. Trước khi thâu thì mọi người đều bắt buộc phải test Covid một ngày trước hoặc là test tại chổ luôn, mọi người đều phải rửa tay, đeo khẩu trang, giãn cách xã hội. Địa điểm thâu thì cũng rất thuận lợi, vì có sân vườn rất rộng, cho nên mình có thể thâu mà vẫn giữ được khoảng cách an toàn cho những người tham gia.
 
Hai chương trình này đã được phát sóng ngày 7/2 và hiện giờ vẫn được lưu trên trang Little Saigon TV Official để những người chưa được xem hôm 7/2 có thể xem lại. Khi làm “live” trên Facebook và Youtube thì có rất nhiều khán giả sống tại các bang xa của nước Mỹ rất là vui, vì cho dù năm nay có dịch Covid, nhưng họ cảm thấy ấm lòng khi được xem các chương trình này, giúp họ bớt nhớ quê nhà. Họ đã có những lời động viên và các anh chị em trong đài Little Saigon TV rất vui và hạnh phúc khi nhận được những lời động viên này.”
Chợ Hoa Phước Lộc Thọ, Little Saigon, California, Hoa Kỳ, sáng 08/02/2021.

 Người Việt chen chân đi chợ hoa Phước Lộc Thọ ngày cuối tuần 

 
WESTMINSTER, California (NV) – Như nhiều cư dân, du khách và người bán hàng dự đoán, rất đông người đi chợ hoa Phước Lộc Thọ vào cuối tuần, và đông hơn nhiều lần so với hôm khai trương.
 
 Không khí tấp nập trong chợ hoa Phước Lộc Thọ vào cuối tuần. (Hình: Thiện Lê/Người Việt)
 
Hôm Thứ Sáu, 14 Tháng Giêng, là ngày khai trương chợ hoa Phước Lộc Thọ, nhưng không quá đông khách vì là ngày thường, nhiều người phải đi làm, và các gian hàng cũng chưa chuẩn bị xong hết mọi thứ để buôn bán.
 
Tuy nhiên, vào trưa Chủ Nhật, 16 Tháng Giêng, chỉ hai ngày sau khi chợ hoa khai trương, đại lộ Bolsa rất đông người và gần như kẹt xe vì hầu như ai cũng muốn ghé vào chợ họa. Đường Bolsa thường đông người vào cuối tuần, nhưng bây giờ đông hơn bình thường nhiều lần.
 
 Rất nhiều người băng qua đường để vào chợ hoa. (Hình: Thiện Lê/Người Việt)
 
Bãi đậu xe phía sau của Phước Lộc Thọ kín hết chỗ, làm nhiều người phải lái xe lòng vòng nhiều lần mới có chỗ đậu khi ai đó ra về. Nhiều xe đợi quẹo vào khu thương xá đến mức kẹt đường Bishop ở phía sau. Không chỉ vậy, bãi đậu xe bên hông trên đường Moran của Phước Lộc Thọ cũng kín hết chỗ, khác hẳn so với ngày khai trương.
Đối diện thương xá Phước Lộc Thọ là khu thương mại Asian Village, thường được nhiều cư dân địa phương gọi là khu chợ Á Đông, hầu như cuối tuần nào cũng đông khách, gần như không còn chỗ đậu xe. Trong những ngày cuối tuần trước Tết, khu thương mại này hầu như chỉ có xe vào chứ không có xe ra vì nhiều người cần đậu xe để đi mua sắm và ghé chợ hoa bên kia đường.
 
 Khách nhìn các mặt hàng của một gian hàng trong chợ hoa. (Hình: Thiện Lê/Người Việt)
 
Một người ngồi trong xe than thở: “Trời ơi! Làm gì mà đông quá vậy? Chạy nãy giờ gần nửa tiếng mà chưa kiếm được chỗ nữa.”
Nhiều người may mắn tìm được chỗ đậu xe thì đứng đợi ngay đèn đỏ để băng qua đường vào Phước Lộc Thọ.
 
Khi đang đứng chờ đèn đỏ, ông Vinh Nguyễn, cư dân Garden Grove cho biết: “Tôi không ngờ chợ hoa năm nay lại đông đến vậy. Mọi năm có khi nào đông người được như vậy đâu. Tôi nghĩ đầu năm 2021 ai cũng còn ngại ra đường vì tình hình dịch bệnh lúc đó nguy hiểm. Bây giờ thì có vaccine nên chắc bà con vui hơn năm ngoái nhiều. Nói gì thì nói, tôi nghĩ đi cuối tuần như hôm nay thì vui, bà con ở khắp nơi đến, nhưng đông người quá, tìm chỗ đậu xe mãi mới ra được một chỗ.”
 
 Nhiều khách hàng đứng chọn hoa Tết. (Hình: Thiện Lê/Người Việt)
 
Một số người khác thì nói họ phải đậu xe cách mấy block đường như đậu trong khu chợ ABC, hay trong các khu thương mại gần ngã tư đường Bolsa với Bushard.
Trong chợ hoa, người đi chợ đông nhiều gấp mấy lần so với ngày khai trương, với không khí nhộn nhịp từ những tiếng rao hàng, mời khách mua cũng những gian hàng, cùng những lời hỏi giá cả và trả giá của khách. Người thì mua hoa hay trái cây, người thì mua những món đồ trang trí Tết.
 
Nhân viên của một gian hàng bán hoa nói với nhật báo Người Việt: “Từ sáng giờ đông khách quá, hôm qua cũng vậy. Chúng tôi biết ngày khai trương khách chưa đến nhiều, nên dành thời gian chuẩn bị kỹ hơn cho mấy ngày cuối tuần, và đúng là khách ra quá nhiều, chắc là đông hơn mọi năm. Mấy ngày vừa rồi khách rất thích hoa mai, nên chúng tôi phải mang nhiều chậu mai ra chợ hơn để họ lựa.”
 
 Nhiều người chọn đồ trang trí Tết. (Hình: Thiện Lê/Người Việt)
 
Cô Trinh Lê, cư dân Westminster, chia sẻ: “Tôi có nghe mấy người bạn nói hôm khai trương không đông lắm, nên quyết định đợi đến cuối tuần mới ra, và đúng là đông người thật, phải vậy với mà không khí Tết chứ. Tết ở Little Saigon mà không chợ hoa làm sao mà vui được. Hôm nay tôi định đi một vòng để xem mấy gian hàng, thấy được thì chắc mua chậu mai hay chậu lan với mua thêm chút trái cây cho mâm ngũ quả ngày Tết.”
Những người bạn đi chung với cô Trinh cũng cho rằng chợ hoa Phước Lộc Thọ là một phần không thể thiếu của không khí Tết ở Little Saigon.
 
Ngoài không khí mua bán tấp nập, chợ hoa còn có những âm thanh vui tươi của nhiều phụ huynh dẫn con đi chợ hoa để tìm hiểu về văn hóa Việt Nam, và có nhiều tiếng “tạch tạch” của trẻ em chơi pháo ném.
 
 Nhiều người vào trong Phước Lộc Thọ để nghỉ ngơi sau khi đi chợ hoa. (Hình: Thiện Lê/Người Việt)
 
Chợ hoa còn làm bên trong thương xá Phước Lộc Thọ đông người hơn, với nhiều người dùng khu ăn uống để làm nơi nghỉ ngơi và thưởng thức nhiều món ăn Việt Nam sau khi đi chợ hoa.
 
Cứ nhắc đến ở Little Saigon, Nam California là phải nhắc đến chợ hoa Phước Lộc Thọ, và hầu như ai cũng vui mừng vì chợ hoa này đông người vào những ngày cuối tuần sau khi khai trương để thật sự làm cho Little Saigon có không khí vui tươi của ngày Tết.

  Chợ hoa Phước Lộc Thọ mang không khí Tết đến Little Saigon  

WESTMINSTER, California (NV) – Chợ hoa Phước Lộc Thọ khai trương vào sáng Thứ Sáu, 14 Tháng Giêng, trong nắng đẹp, mang lại niềm vui cho cộng đồng gốc Việt và mang không khí Tết đến Little Saigon.
 
 Ba mẹ con hớn hở trong ngày khai trương chợ Tết Phước Lộc Thọ. (Hình: Văn Lan/Người Việt)
 
Cũng như mọi năm, chợ Tết được tổ chức trong bãi đậu xe phía trước của thương xá Phước Lộc Thọ trên đại lộ Bolsa, Westminster.
Vì mới mở ngày đầu, nên chưa có quá nhiều khách đến chợ hoa, nhưng ai cũng vui vì thấy có chợ Tết Phước Lộc Thọ có nghĩa là sắp đến Tết.
 
 Cô Holly Trần (trái) cùng bạn từ Oregon đến Little Saigon lần đầu đi chợ Tết Phước Lộc Thọ. (Hình: Văn Lan/Người Việt)
 
Anh Christian Lê, cư dân Riverside, chia sẻ: “Năm nào cũng về Little Saigon để ăn Tết với bố mẹ và gia đình. Tôi lớn lên ở đây và hầu như năm nào cũng đến các chợ Tết khắp Orange County, dĩ nhiên không thể bỏ qua chợ hoa Phước Lộc Thọ nằm ngay trung tâm của cộng đồng Việt Nam.”
 
“Tôi nghĩ vì đây mới là ngày đầu, lại là Thứ Sáu nữa, nên nhiều người còn đi làm, chưa đến đông được. Tôi bảo đảm Thứ Bảy hay Chủ Nhật chắc chắn sẽ rất đông, tìm chỗ đậu xe sẽ rất khó. Không có gì quan trọng hơn đối với người Việt Nam như ngày Tết, và chợ hoa Phước Lộc Thọ là một dấu hiệu cho thấy Xuân đang về với Little Saigon,” anh nói thêm.
 
 Quang cảnh tại chợ hoa Phước Lộc Thọ trong buổi sáng ngày khai trương. (Hình: Thiện Lê/Người Việt)
 
Ông Tuấn Trịnh, cư dân Westminster, cho biết: “Chợ hoa năm nào cũng có, vui quá xá! Đang trong đại dịch như vậy mà vẫn giữ được không khí Tết thì dĩ nhiên là có nhiều niềm vui rồi. Tôi nghĩ hôm nay là ngày đầu, bà con còn đi làm nên chưa ra đông đủ. Các gian hàng cũng phải chuẩn bị nữa, nên có thể không khí chưa nhộn nhịp cho lắm, nhưng chắc chắn sẽ vui tươi hơn nhiều lần trong mấy ngày tới. Tôi ra đây chọn mấy chậu hoa để chưng trong nhà đón Tết, hy vọng các gian hàng có hoa đẹp và giá cả vừa phải.”
 
 Chọn trái cây cũng là một phần quan trọng cho ngày Tết. (Hình: Thiện Lê/Người Việt)
 
Một nhân viên của gian hàng trái cây trong chợ hoa cho biết: “Hoa hay đồ trang trí là mấy thứ không thể thiếu của ngày Tết, nhưng trái cây cũng rất quan trọng. Bàn thờ ông bà hay tổ tiên ở nhà làm sao mà thiếu mâm quả trong ngày Tết được. Chúng tôi có đủ loại trái cây như mãng cầu, dưa hấu, thanh long, bưởi và nhiều loại khác để bà con có thể thoải mái lựa để cúng Tết. Vì là ngày đầu, chúng tôi chưa mang ra đủ, còn nhiều thứ để chuẩn bị, nên hy vọng sẽ phục vụ bà con tốt hơn trong những ngày tới.”
 
Các gian hàng bán hoa cũng nói ngày đầu chưa có đủ hoa, và cho hay sẽ có đủ trong những ngày tới để phục vụ đồng hương.
 
 Vài người đứng chọn hoa trong chợ hoa Phước Lộc Thọ. (Hình: Thiện Lê/Người Việt)
 
Nhiều cư dân trẻ của Little Saigon cũng đến chợ hoa Phước Lộc Thọ vào ngày khai trương vì muốn hiểu rõ về cội nguồn hơn, và một số người thuộc sắc dân khác muốn hiểu văn hóa của cộng đồng gốc Việt.
Cô Serena Nguyễn, cư dân Santa Ana, nói: “Tôi sinh ra và lớn lên ở Hoa Kỳ, nên không hiểu nhiều về văn hóa Việt Nam, chỉ được gia đình dạy thôi. Vì vậy, tôi rất quý những ngày Tết, làm cộng đồng xôm tụ hơn, với nhiều người từ xa về thăm gia đình nữa. Tôi thường đi hỏi những người bán hàng để nghe nói về những thứ phải có trong Tết và ý nghĩa của những thứ đó.”
 
 Một cư dân xem các món đồ trang trí Tết. (Hình: Thiện Lê/Người Việt)
 
Anh Jonathan Mendoza, cư dân Garden Grove và là người gốc Latino, nói với phóng viên Người Việt: “Tôi thường chạy trên đường Bolsa mỗi ngày để đến chỗ làm, và năm nào cũng thấy khu vực Little Saigon ở đây tấp nập hơn vào Tháng Giêng và Tháng Hai, nhưng không biết tại sao. Hỏi một số người bạn thì tôi mới biết lý do là ngày Tết. Họ nói với tôi người Mỹ bận bịu đóng lễ Tạ Ơn và Giáng Sinh, nhưng người Việt Nam thì bận nhất vào dịp Tết. Tôi nghĩ mình sống gần cộng đồng Việt Nam, nên phải đến thử những sinh hoạt như vậy để tìm hiểu về văn hóa của họ.”
 
 Một số người nhìn các loại cây ăn trái. (Hình: Thiện Lê/Người Việt)
 
Ngày Tết cũng đưa nhiều đồng hương ở xa về Little Saigon để thăm gia đình, và họ thường tìm đến chợ hoa Phước Lộc Thọ để lấy không khí Tết không có được ở những nơi xa.
Bà Nguyễn Minh Ngọc, đang cư ngụ ở Columbus, Ohio, cho biết mỗi năm bà trông đến dịp Tết để về Little Saigon ở Orange County, Nam California, thăm gia đình và nhiều người quen.
 
“Tết là phải có chợ hoa như vậy. Tôi ở Ohio làm gì có được không khí xôm tụ như vậy, nên năm nào cũng ráng về đây thăm gia đình và đi những khu chợ người Việt để nhìn cảnh chuẩn bị đón năm mới, còn mua mấy thứ có thể mang về Ohio được,” bà Ngọc nói.
 
 Nhiều cư dân trẻ đi chợ hoa. (Hình: Thiện Lê/Người Việt)
 
Tuy ngày đầu còn nhiều thiếu sót, nhưng ai đến chợ hoa Phước Lộc Thọ cũng vui mừng vì chợ hoa này là dấu hiệu của Tết sắp đến, và là một phần không thể thiếu hằng năm tại Little Saigon.
 
Chợ hoa Phước Lộc Thọ sẽ mở cửa từ Thứ Sáu, 14 Tháng Giêng, đến Chủ Nhật, 30 Tháng Giêng, và mở cửa từ 10 giờ sáng đến 10 giờ tối mỗi ngày.
 
  Tê Hát sưu tầm và tổng hợp  
Xem thêm...

Về già _ chúng ta dựa vào ai?

Về già _ chúng ta dựa vào ai?

BM

 Khoảng chục năm nay chúng tôi bắt đầu nghĩ về cuộc sống khi về già. Ở cùng con là lựa chọn truyền thống và phổ biến nhất từ trước tới nay ở Việt Nam. Nhưng ở  thế hệ chúng tôi, lựa chọn này đã không còn dễ dàng như với các thế hệ trước.

Chúng tôi đi học xa nhà từ 18 tuổi rồi tự lập luôn ở thành phố lớn, hầu như không có bà con họ hàng, quê hương… bên cạnh. Rồi con cái cũng vậy, chúng hầu hết đều đi học ở nước ngoài và không muốn về Việt Nam. Thế hệ chúng tôi lại ít con, mỗi nhà hai đứa là nhiều nhất, và cũng không ít người không lập gia đình hay không có con. Cho nên khi bọn nhỏ muốn định cư ở nước ngoài thì cha mẹ hầu như đều được khuyên rằng về già thì theo con sang đó sống.

Định cư theo con rồi ngồi trong bốn bức tường

BM

Note: hình trong bài là minh họa

Nhưng, thế hệ chúng tôi hiểu rõ sự quý báu của cuộc sống có tự do cá nhân. Cha mẹ chúng tôi thường sống với những người con khác ở quê hương-những đứa con không đi xa và có nhiều thời gian hơn để chăm sóc cha mẹ. Khoảng cách thế hệ vốn đã lớn thì còn lớn hơn với những đứa con trưởng thành và sống xa cha mẹ, do không sống chung nên cũng khó hiểu nhau và thiếu thốn những ký ức chung.

Thế thì con cái chúng tôi-những đứa trẻ trưởng thành ở Anh, Mỹ, Úc… thực chất hầu như đều đã trở thành những quả chuối (da vàng nhưng bên trong thì “trắng”) làm sao chúng có thể chăm sóc cha mẹ già Việt Nam trăm phần trăm? Mà lại là Việt Nam đã bị bứng ra khỏi hoàn cảnh và môi trường sống quen thuộc từ tấm bé, với bạn bè, họ hàng, đồng nghiệp cũ…, để sang sống ở một môi trường hoàn toàn lạ lẫm, thậm chí ngôn ngữ cũng không thông thạo? Nhiều đứa sẽ lấy vợ, lấy chồng Tây, khoảng cách thế hệ, văn hóa và dân tộc tính ngày càng lớn nhưng thời gian dành cho gia đình ngày càng ít, liệu cha mẹ già có thể sống vui với chúng những ngày cuối đời? Những người chúng tôi quen biết thân quý thì chúng không biết, và ngược lại. Những gì đã tạo nên ký ức của chúng tôi không có giá trị tương tự với chúng, và ngược lại.

 BM

Có thể nói, khi sang nước ngoài sống cùng với con thì chúng tôi là cái cây bị bứt hết gốc rễ. chỉ còn phụ thuộc vào mỗi một mình con cái. Nếu chúng “trở mặt”, không dành đủ thời gian hay không chăm sóc được như ý, cha mẹ sẽ tủi thân vô cùng vì không có ai khác để chia sẻ. Cô đơn trong bốn bức tường thôi.

Rất nhiều đứa bé được cho đi học xa nhà từ tuổi thiếu niên hầu như đều cảm thấy Việt Nam không còn là nhà của nó nữa. Mọi thứ đều xa lạ, trừ cha mẹ. Bạn bè, thầy cô, khí hậu, thời tiết, thức ăn, văn hóa, lối sống… những gì nó quen thuộc và thích nhất đều ở bên kia đại dương cả rồi.

Cha mẹ nài nỉ: Con đi đâu thì cứ đi nhưng mai mốt ba mẹ già rồi thì về Việt Nam ở với ba mẹ. Ba mẹ có một mình con!

http://baomai.blogspot.com/

Nó trả lời: Con xin lỗi nhưng con  cũng không lựa chọn làm con một của cha mẹ (tức là việc cha mẹ do chỉ có một đứa con nên suy luận rằng nó phải có nghĩa vụ tuân theo cha mẹ là không hợp lý).

Sợ cha mẹ buồn, nó nói rõ: sẽ chăm lo cha mẹ khi về già, nhưng nó không ở Việt Nam như ý cha mẹ muốn.

Không đi theo con thì về già sống ra sao? Rất nhiều người trong chúng tôi tính sẽ vào nhà dưỡng lão.

Ngay cả những gia đình con cái đều ở Việt Nam thì hầu hết cũng nghĩ sẽ vào nhà dưỡng lão khi già yếu, cũng với những lý do đó.

Nhà dưỡng lão ở Việt Nam

BM

Mô hình nhà dưỡng lão đã được đặt ra từ hai, ba mươi năm nay, nhất là khi dân số già ở Việt Nam ngày càng tăng. Nhưng vì nhiều lý do nên nó vẫn chưa phổ biến.

Tôi cho rằng tài chính là lý do lớn nhất.

Phần đông người Việt Nam vẫn sống dưới mức trung lưu. Người bình dân thường thường sẽ sống như tập quán là sống cùng con cháu khi về già. Những người giàu có, chủ doanh nghiệp hay có nhiều tài sản cũng vậy, con cháu họ sẽ chăm sóc.

BM

Số đông là tầng lớp công chức và trí thức trung lưu mong muốn cuộc sống độc lập, tự do không phụ thuộc con cháu thì lương hưu quá thấp. Nếu chỉ dựa vào lương hưu thì không đủ trả chi phí cho nhà dưỡng lão (lương hưu thấp nhất khoảng 4 triệu đồng, cao là khoảng 6-7 triệu đồng/tháng, trong khi phí trả cho nhà dưỡng lão thấp nhất khoảng 7 triệu đồng/tháng (nhu cầu cơ bản, thường phải cộng thêm các phí khác, tổng khoảng 10 triệu cho gói thấp nhất), trung bình khoảng 12-15 triệu/tháng). Hoặc phải bán nhà cửa đi (thường tầng lớp này cũng chỉ có một tài sản lớn nhất nhà cửa), nhưng thế thì con cháu sinh sống chỗ nào? Văn hóa làm cha mẹ của người Việt là phải để lại tài sản cho con, thế cho nên dù chật chội, thiếu thốn thì nhiều người già vẫn không bán tài sản để hưởng thụ cá nhân mà chọn cách ở với con cháu cho đến khi nhắm mắt xuôi tay.

Thứ hai, chưa có niềm tin vào nhà dưỡng lão.

https://baomai.blogspot.com/

Tôi có người bạn đã gửi ba của nó vào một nhà dưỡng lão tư nhân ở Củ Chi, ven Sài Gòn. Chi phí thấp nhất (phòng năm giường) là 10 triệu đồng/tháng. Cao nhất (phòng riêng) là 18 triệu đồng/tháng, chưa kể phụ phí đồng phục, chăm sóc khi bị bệnh và trong các ngày lễ tết.

Bạn tôi là con gái một. Mẹ bị tâm thần đã vài chục năm, không hung dữ phá phách nhưng suốt ngày đi lang thang rồi ghé tiệm của con xin tiền.

Khi bạn tôi có bầu đồng thời ba nó bị đột quỵ, không còn cách nào khác, nó phải gởi ba vào nhà dưỡng lão.

Hai ngày đi cùng nó lên thăm cha, tôi đã đủ ngậm ngùi.

Nhà dưỡng lão chia làm bốn loại khách hàng: Thứ nhất là các cụ ông/cụ bà còn tương đối khỏe mạnh và minh mẫn. Thứ hai là các cụ yếu hơn nhưng vẫn đi đứng được, có người lúc tỉnh lúc lẫn.

Thứ ba, các cụ phải chăm sóc gần như toàn bộ, ăn phải có người đút, hầu hết không tự di chuyển được hoặc khá yếu nên phải ngồi xe lăn. Thứ tư là các cụ gần như chỉ còn sống thực vật, cho ăn qua ống.

BM

Các ông bà cụ trong nhà dưỡng lão này không được mặc áo quần riêng, cũng không được dùng đồ cá nhân. Vào đây, họ đều được phát mấy bộ đồ đồng phục bằng thun dày màu cam, cổ tròn, cả ống tay áo và ống quần đều được may ngắn hơn bình thường để đỡ vướng. Tóc thì húi cua sạch cả cụ ông lẫn cụ bà, nên nhìn vào gần như chẳng phân biệt được bà hay ông. Bát chén riêng không được dùng mà ăn bằng cái tô inox của Nhà dưỡng lão.

Mỗi tuần, con cháu được lên thăm các cụ vào thứ bảy và chủ nhật. Đó là những ngày rộn ràng, vui tươi nhất của các cụ. Khi người thân đến nơi, bảo vệ sẽ báo vào bên trong (người thân không được vào khu lưu trú). Bảo mẫu sẽ săn sóc, chải tóc, thay quần áo cho các cụ nếu cần, rồi đẩy xe lăn ra sảnh tiếp đón. Khu này rộng, có mái che, nhiều bàn ghế, lại gần một hồ sen, có cây cảnh, tượng Phật nên thoáng mát và có thiên nhiên để ngắm nhìn. Thường các gia đình mang rất nhiều thức ăn đủ loại lên để “thăm nuôi” ông bà cha mẹ. Vô số thức ăn bày trên bàn, người này mở, người kia giục, người nọ xúc… ông bà vừa ăn chưa hết miếng này thì con cháu đã mở hộp thức ăn khác, xúc miếng khác..

BM

Đến xế chiều, con cháu lần lượt ra về. Các cụ trở vào khu lưu trú. Khi hai cánh cửa mắt cáo ngăn cách hai khu khép lại cũng là lúc các cụ thầm đếm xem còn bao nhiêu buổi sáng, buổi chiều và buổi tối thì đến ngày được gặp con cháu lần nữa.

Tôi may mắn được chứng kiến bữa cơm của họ.

BM

Bữa cơm gồm hai món: canh rau và một món mặn.  Tất cả đều được nhân viên nấu nóng trong bếp, nhưng tất cả đều mang một cái màu: màu … cháo lòng, và một cái mùi: mùi thức ăn ít gia vị, nhạt nhẽo và được nấu lâu trên bếp.

Cơm trong nhà dưỡng lão đều từ nhão đến rất nhão, để các cụ già dễ nuốt. Canh cũng quanh đi quẩn lại  bí đỏ, bí xanh, bắp cải… tất cả đều lõng bõng và chín nhừ. Thức ăn mặn thường là cá, trứng chiên hoặc ít thịt nạc kho nhạt. Các cụ khỏe còn tự xúc ăn được. Các cụ còn lại thì nhân viên sẽ đổ hết tất cả thức ăn, cả canh lẫn thịt vào một cái tô và xúc cho họ. Nhiều ông bà cụ nhai móm mém chưa xong miếng trước đã phải há miệng ra để nhận tiếp miếng sau.

Nhà dưỡng lão cho biết do lo ngại bụng dạ các cụ yếu nên thức ăn nấu rất nhạt và hầu như không có gia vị. Thành ra nhìn các cụ sau khi vào trại thì đều hồng hào, tăng cân (có lẽ một phần do ít vận động chăng), nhưng không cụ nào tỏ vẻ thích bữa ăn của trại. Họ đều mong chờ những ngày con cháu đến thăm, mang thức ăn hợp khẩu vị. Có cụ có tiền thì có thể mua thêm ít thức ăn vặt, nhưng rất hãn hữu.

Vài cụ ông còn khỏe mạnh thì nghe radio (tự mang vào), hoặc đọc báo. Nhưng báo cũng có rất ít loại. Sách không thấy cuốn nào. Không có thư viện mặc dù số người còn đọc được cũng khá đông.

Nhà dưỡng lão có các hoạt động văn nghệ nhưng tôi không gặp.

BM

Phòng ngủ thường có 4 giường sắt cỡ 80 cm, đệm bọc simili thường gặp ở bệnh viện. Toilet chung nằm ở bên ngoài. Tuần hai hoặc ba lần, các cụ được tắm. Nhà tắm là một phòng chung rất đơn giản chia làm hai phần, bên trong là khu vực tắm với mấy vòi nước, thông thống không có gì che chắn. Nhân viên sẽ đẩy ba cụ vào một lần, xối nước tắm rồi đẩy ra ngoài, lau khô, mặc áo quần. Không còn gì là riêng tư nữa. Tôi cho rằng điều đó gây tổn thương nhân phẩm của các cụ và nó làm tôi đau lòng.

Với 18 triệu đồng, các cụ sẽ được một phòng riêng, rất nhỏ nhưng có máy lạnh và toilet trong phòng.

BM

Ở một nhà dưỡng lão khác quảng cáo là do Nhật đầu tư, tình hình vui vẻ hơn rất nhiều. Các cụ được mặc dùng tư trang cá nhân như áo quần riêng, bát chén, chăn gối…, tất cả. Chất lượng bữa ăn phong phú và ngon hơn, được đổi bữa thường xuyên, lượng trái cây và sữa cũng nhiều hơn. Các cụ ở trong phòng riêng một hoặc hai người, đầy đủ tiện nghi. Giờ ăn, họ ngồi quanh một bàn ăn ấm cúng giống như ở nhà. Nhân viên vẫn tắm cho các cụ nhưng tắm riêng từng người một, trong phòng tắm kín. Sự riêng tư được tôn trọng. Chất lượng cuộc sống và phục vụ ở đây tốt hơn hẳn so với nhà dưỡng lão Việt Nam, nhưng tất nhiên giá tiền cũng cao hơn. Và do họ không có cơ sở rộng nên nhà dưỡng lão chỉ nhận rất ít người.

BM

Tất cả là nhà dưỡng lão tư nhân. Ở TP có một nhà dưỡng lão Nhà nước, gọi là Nhà dưỡng lão Thị Nghè. Vào đây, ngoài tiền còn phải đáp ứng một số yêu cầu như là cán bộ có quá trình cống hiến cho nhà nước.

Người già dựa ai?

https://baomai.blogspot.com/

Có những nhóm bạn thấy rõ thực tế của cuộc sống xa con sau này, đồng thời cũng sợ hãi sự cô độc và thiếu thốn ở nhà dưỡng lão nên bàn nhau xây dựng các nhóm dưỡng lão gia đình. Chung tiền thuê một ngôi nhà có vườn gần biển hoặc gần núi tùy thích, sống chung với nhau và thuê người chăm sóc. Chi phí tất nhiên là cao, nhưng lúc ấy bán hết tài sản đi để lấy tiền sống những ngày cuối đời thì chẳng cần phải băn khoăn.

Đó có lẽ là mô hình tốt nhất.

BM

Hoặc cũng có thể thuê người giúp việc sống với mình, nhưng như vậy sẽ rất buồn bã và cô đơn vì không có bạn bè; các nhu cầu tối quan trọng như dinh dưỡng, y tế cũng không đảm bảo.

Ở Việt Nam không có chế độ phúc lợi thuê người giúp việc chăm sóc người già yếu neo đơn, cho nên chỗ dựa cho người già hầu như chỉ có một cái gậy duy nhất: tiền.

Nếu con cháu có hiếu và có đủ điều kiện (thời gian, tiền bạc, tâm trí) để người già sống quây quần cùng con cháu đến cuối đời thì đó là cuộc sống hạnh phúc nhất. Tứ đại đồng đường, cha mẹ con cháu đều được nương tựa vào nhau cả về tinh thần và vật chất.

Có lần trong bệnh viện tôi gặp một đôi vợ chồng già không có con. Ông bệnh, bà vào chăm sóc nhưng chủ yếu động viên tinh thần. Hai cụ già đều trên 80 tuổi không thể chạy đi mua thức ăn hay các việc lặt vặt khác được. Có một anh con trai là cháu của ông bà hàng ngày mua thức ăn vào, nhưng anh cũng không sốt sắng gì lắm, chỉ làm theo trách nhiệm rồi về.

Bà cười nhạt nói với tôi: “Già dựa ai? Dựa tiền. Ai nuôi? Tiền nuôi. Mình có tiền còn sai nó làm được, chớ không thì nó cũng bỏ thôi con à”.

BM

Chúng ta rồi ai cũng già đi, không chừa một ai, rồi ai cũng sẽ đến ngày mắt mờ, tai điếc, chân run và tè dầm ra tã. Bạn đời, bạn bè, đồng nghiệp, người hâm mộ đều đã mất đi hoặc đều run rẩy như ta cả.

Nhưng có ai nghĩ đến điều đó? Khi chúng ta còn trẻ như lũ con cháu bây giờ, chúng ta cũng y như chúng, không có lấy một giây nghĩ rằng sẽ có ngày bản thân già đi.

 

Huỳnh Mai

Nam Mai sưu tầm

https://baomai.blogspot.com/

 

Xem thêm...

Tưởng niệm 7 năm về nhà thiết kế, Nhạc sĩ Nguyễn Nghị (1957-2021) (Cựu học sinh Sao Mai Đà Nẵng 12C - NK 1974 - 1975)

 Ngày 27 tháng 11, 2021 tới đây sẽ là giỗ thứ by (27-11-2014- 27-11-2021) của Nguyễn Nghị. Kính mời quý độc giả cùng theo dõi những thành công trên con đường sự nghiệp sáng tác cũng như thiết kế quần áo thời trang của anh Nguyễn Nghị người t nạn ở Hoa Kỳ...

Đúng ngày Lễ Tạ Ơn 27 tháng 11 năm 2014, Nguyễn Văn Nghị trút hơi thở cuối cùng thật bình yên sau một cơn bạo bệnh tại Hà Nội trong sự tiếc nhớ của bạn bè và gia đình.

  Nhớ về nhà thiết kế, nhạc sĩ Nguyễn Nghị (1957-2021) 

Tập thể du học sinh Việt Nam tại trường Đại học Sư phạm Thượng Hải (Trung Quốc) biểu diễn tiết mục múa Em Đi Xem Hội Trăng Rằm (nền nhạc là ca khúc của nhạc sĩ Nguyễn Nghị do ca sĩ Như Quỳnh trình bày) trong đêm hội chào đón năm mới 2015 của Học viện Hán ngữ Đối ngoại (trực thuộc trường ĐHSP Thượng Hải).

Các bạn DHS đến từ các tỉnh thành trải dọc chiều dài đất nước Việt Nam (Hà Nội, Hải Phòng, Bắc Ninh, Huế, Đà Nẵng, Bình Thuận, Đồng Nai, TP. Sài Gòn, Kiên Giang) và là các nghiên cứu sinh tiến sĩ, thạc sĩ, sinh viên cử nhân và dự bị đại học ngôn ngữ thuộc các chuyên ngành ngôn ngữ, ngôn ngữ học ứng dụng và phương pháp giảng dạy tiếng Trung (tiếng Hán/tiếng Hoa).

 

Nhân ngày giỗ thứ tư, nhớ về nhà thiết kế, nhạc sĩ Nguyễn Nghị (1957-2014)

~ TRẦN QUỐC BẢO ~
 
 
 
(Cựu học sinh Sao Mai Đà Nẵng 12C - NK 1974 - 1975)
 
    Sadly, my best friend passed away . 

   This is a special song, dedicated to my best friend, Nguyễn Nghị ( 1957-2014 ) .  

        For You... My Best Friend        

Led Zeppelin - Stairway To Heaven (Official Remastered Audio)

        H E A V E N       

*Dedicated to my best friend Nguyễn Văn Nghị , R.I.P. Gone but never forgotten!, buddy.

This was my best friend's song

════════════

You were my best friend.
I hated seeing you go.
It’ll always be in my head till I die.
But, I’m just glad to say you’re on the “Stairway to Heaven.”
You were to young to go.
I guess the good die young.
But, you were better than just good.
Pictures and words can describe Millions, but memories say a billion.
I miss you. My best friend.
And we’ll see each other again.
Until then, I’ll stay strong.
I won’t give up.
And I know that’s what you would want me to do.
And thank you for being apart of my life...
 
November 20, 2021
Mùa xuân - WL Island, Australia
 

         Nguyễn Ngọc Quang         


  Tôi nghe tên Nguyễn Nghị và đọc nhiều báo chí nói về tài thiết kế quần áo thời trang của anh từ những năm đầu thập niên 90, hình như đây là thời gian Nguyễn Nghị thành công khi bán được những sản phẩm thời trang của mình trên 3 triệu dollars chỉ trong một năm 1989...
Picture
Nhà thiết kế thời trang Nguyễn Văn Nghị và hai người mẫu ở New York (hình do gia đình cung cấp)
 
 Rồi lại bất ngờ hơn nữa, năm 1995, khi báo Thế Giới Nghệ Sĩ nhận đăng quảng cáo CD mới của Ý Lan, tôi lại thấy tên anh trong vai trò người nhạc sĩ sáng tác với những bài hát mới như Bờm Có Quạt Mo, Vỗ Cái Trống Cơm, Màu Hoa Dạ Lý và riêng bài ca Chiếc Áo Hoa Phai với những giòng nhạc slow và lời ca đầy nét tiếc nuối u hoài như:

Năm xưa em ngồi soi bóng Cổ Gừa
Chờ một người, chờ một ngày đi qua
Giờ đây ngôi nhà trong ngõ Quỳnh Hoa
Không còn ai, còn lại chiếc áo hoa phai... nhạt màu

(Chiếc Áo Hoa Phai – Nguyễn Nghị)
 
Nguyễn Văn Nghị đứng bên các mẫu thiết kế trang phục của anh trong một cuộc thi thời trang do International Ladies’ Garment Workers Union bảo trợ năm 1978. Anh Nghị đoạt giải nhì và người anh của anh là Nguyễn Văn Khiêm đoạt giải nhất trong cuộc thi này (hình do gia đình cung cấp)

Sau đó Nguyễn Nghị còn có một sáng tác khác là Em Đi Xem Hội Trăng Rằm do Như Quỳnh thu âm trong một cuốn băng của Thúy Nga, bài hát này không chỉ phổ biến ở hải ngoại mà còn được xử dụng trong nhiều tiết mục múa ở trong nước (cũng với phần audio music tiếng hát Như Quỳnh), tôi biết nhờ nó phổ biến nhiều trên mạng YouTube...

 
 
Nhà thiết kế danh tiếng Edith Head trao thêm cho Nguyễn Văn Nghị giải thưởng đặc biệt của riêng bà, nhân dịp anh Nghị đoạt giải nhất cuộc thi toàn quốc
Designer of Tomorrow do học viện thời trang FIDM ở Los Angeles tổ chức năm 1976, nhờ kiểu mẫu độc đáo kết hợp Âu Á do anh thiết kế (hình do gia đình cung cấp) 
 
Nguyễn Văn Nghị gốc Huế, sinh ngày 1 tháng 6 năm 1957 tại Đà Nẵng. Cha của anh, ông Nguyễn Sung (tốt nghiệp khóa Quốc Gia Hành Chánh đầu tiên) là một kinh tế gia cho chính phủ VNCH, đã tử nạn trong vụ Việt Cộng gài bom nhà hàng Mỹ Cảnh ở Saigon năm 1965.
 
Sau biến cố tháng 4 năm 1975, Nghị rời Việt Nam cùng mẹ và 6 anh chị em, đến trại tị nạn Camp Pendleton và sau đó định cư tại San Diego, California USA.
 
 
 
 
Nguyễn Văn Nghị và anh Nguyễn Ngọc Quang (cựu học sinh Sao Mai Đà Nẵng)
2 người bạn thân từ thời thơ ấu
( Los Angeles, California -1988)
 
 
Anh NNQuang ngồi tên mũi xe Porsche 928 của Nghị
*Photos by Nguyễn Nghị ở Los Angeles, California năm 1988
 
Từ nhỏ, Nghị đã yêu thích hội họa. Sau khi xem phim, cậu bé Nghị tỉ mỉ vẽ lại hình ảnh những người cao bồi miền Viễn Tây Hoa Kỳ. Lớn hơn một chút, Nghị vẽ lại những trang phục trong các tạp chí thời trang của Pháp.
 
Rời Việt Nam năm 18 tuổi, Nguyễn Văn Nghị được nhập học trường trung học Clairmont High School ở San Diego. Thầy cô nơi đây nhận ra năng khiếu nghệ thuật của anh và đã khuyến khích anh đi theo ngành hội họa và thiết kế. Thế là chỉ sau hơn một năm ở Hoa Kỳ, anh Nguyễn Văn Nghị đoạt giải cuộc thi toàn quốc mang tên “Nhà Thiết Kế Tương Lai” (Designer of Tomorrow) do Viện Thiết Kế Thời Trang và Hàng Hóa (Fashion Institute of Design and Merchandising - FIDM) tại Los Angeles tổ chức. Trong số hàng ngàn tác phẩm thời trang dự tranh năm 1976, tác phẩm vừa Tây vừa ta lấy cảm hứng từ chiếc áo dài Việt Nam cách tân với những đường nét Tây Âu đã vượt trội lên hàng đầu trong mắt các giám khảo. Bà Edith Head, một nhà tạo mẫu thời trang nổi tiếng thế giới trong ban giám khảo quá sức yêu thích kiểu mẫu của anh Nghị nên đã tặng cho anh một bằng tưởng lục của riêng bà.
 
Nguyễn Văn Nghị đang nhận giải nhì cuộc thi thời trang do International Ladies’ Garment Workers Union bảo trợ năm 1978 tại khách sạn St. Regis ở New York City
(hình do gia đình cung cấp)
 
Có lẽ anh Nguyễn Văn Nghị là người Việt tị nạn ở Mỹ đầu tiên đoạt được một giải thưởng cao quý do một học viện danh tiếng về thời trang bình chọn. Cùng với giải thưởng này, anh được học bổng toàn phần một năm để theo học ngành thời trang tại học viện FIDM, cùng với một chuyến đi Âu Châu để thăm các nhà thiết kế thời trang nổi tiếng ở Paris.
 
Năm 1978, Nguyễn Văn Nghị tiếp tục đoạt một giải thưởng khác trong ngành thiết kế thời trang. Cũng trong cuộc thi này, anh của Nghị là Nguyễn Văn Khiêm đoạt giải nhất; anh Khiêm có cùng đam mê ngành thời trang và đang học chung với Nghị tại FIDM. Giải này do Công Đoàn Dệt May Trang Phục Nữ Quốc Tế (International Ladies’ Garment Workers Union) bảo trợ.
 
Sau hai năm học tại FIDM, Nguyễn Văn Nghị làm việc cho một số nhà thiết kế nổi tiếng ở New York City, thủ đô của thời trang tại Mỹ, trong đó có Cathy Hardwick. Năm 1983, anh Nghị về lại Nam California cộng tác với anh Khiêm tại một số công ty thời trang ở Los Angeles. Hai anh em mở công ty The Khiem and Nghi Design Co. vẽ kiểu y phục nam giới cho Trio Collezione, trang phục nữ giới cho Basic Club, và quần áo trẻ em cho Kidd Kootoor, cùng nhiều nơi khác. Hàng hóa thời trang do hai anh em thiết kế thu vào hơn 3 triệu Mỹ kim năm 1989, theo một bài báo đăng trên tờ Los Angeles Times cuối năm 1990. 

  Có lẽ anh Nguyễn Văn Nghị là người Việt tị nạn ở Mỹ đầu tiên đoạt được một giải thưởng cao quý do một học viện danh tiếng về thời trang bình chọn. Cùng với giải thưởng này, anh được học bổng toàn phần một năm để theo học ngành thời trang tại học viện FIDM, cùng với một chuyến đi Âu Châu để thăm các nhà thiết kế thời trang nổi tiếng ở Paris.
 
Năm 1978, Nguyễn Văn Nghị tiếp tục đoạt một giải thưởng khác trong ngành thiết kế thời trang. Cũng trong cuộc thi này, anh của Nghị là Nguyễn Văn Khiêm đoạt giải nhất; anh Khiêm có cùng đam mê ngành thời trang và đang học chung với Nghị tại FIDM. Giải này do Công Đoàn Dệt May Trang Phục Nữ Quốc Tế (International Ladies’ Garment Workers Union) bảo trợ.
 

 
 
Nguyễn Văn Nghị trong tiệm thời trang MONO do anh đồng sáng lập tại Hà Nội, hình chụp tháng 10 năm 2014 (hình do gia đình cung cấp)
 
 
Nguyễn Văn Nghị tham gia đoàn làm phim Heaven and Earth của đạo diễn Oliver Stone tại Thái Lan năm 1993 (hình do gia đình cung cấp)
 
Haven and earth
 
 Năm 1993, Nguyễn Văn Nghị qua Thái Lan làm phụ tá cho một nhà thiết kế thời trang, đồng thời tham gia nhóm làm phim “Heaven and Earth” của đạo diễn Oliver Stone.
 
 
Cũng khởi đi từ năm 1993, Nguyễn Văn Nghị bắt đầu sáng tác những ca khúc Việt cho dù anh chưa bao giờ học nhạc. Năm 1995, nhạc sĩ Nguyễn Nghị góp mặt trong CD “Ý Lan Mê Khúc” (Ý Lan 2) bốn ca khúc:
 
<> Bờm Có Cái Quạt Mo
<> Vỗ Cái Trống Cơm
<> Màu Hoa Dạ Lý
<> Chiếc Áo Hoa Phai.
 
Sau đó, anh viết Em Đi Xem Hội Trăng Rằm.
Các ca khúc của anh có làn hơi dân ca, gần gũi tâm hồn Việt, được trình diễn bởi nhiều ca sĩ như Ái Vân, Ý Lan, Như Quỳnh, Quỳnh Vi ...
 
Trung Tâm Thúy Nga cũng đưa các ca khúc của anh vào một số cuốn DVD, đặc biệt là cuối thập niên 1990, Ý Lan hát bài Vỗ Cái Trống Cơm, mặc chiếc áo dài tay ngắn màu vàng do chính nhạc sĩ kiêm nhà thiết kế Nguyễn Nghị vẽ kiểu riêng cho dịp này.
 
Bài hát này cũng được thu hình một lần nữa mới đây trong DVD Thúy Nga số 114 chủ đề “Tôi Là Người Việt Nam” phát hành năm 2015.
 
 
Bữa tiệc sinh nhật cuối cùng của nhà thiết kế, nhạc sĩ Nguyễn Văn Nghị tại tiệm thời trang MONO vào tháng 6/2014.
 
Anh rất thích món mì Ý Spaghetti và đã nấu món này mời khách dự tiệc.
Cô bé ngồi ở đầu bàn là một người mẫu cho loạt thời trang trẻ em minimono của anh
(hình do gia đình cung cấp)

  Từ năm 2008 cho tới khi lìa đời năm 2014, Nguyễn Văn Nghị sinh sống tại Việt Nam, làm việc cho một công ty giày của Mỹ tại Saigon. Năm 2013, anh và hai người khác mở tiệm thời trang nhãn hiệu MONO ở Hà Nội.
 
Đúng ngày Lễ Tạ Ơn 27 tháng 11 năm 2014,
Nguyễn Văn Nghị trút hơi thở cuối cùng thật bình yên sau một cơn bạo bệnh tại Hà Nội trong sự tiếc nhớ của bạn bè và gia đình.  
 
        
 
 
       
 
 
 
 
 
 
 
 
diễn Oliver Stone.
 
Cũng khởi đi từ năm 1993, Nguyễn Văn Nghị bắt đầu sáng tác những ca khúc Việt cho dù anh chưa bao giờ học nhạc. Năm 1995, nhạc sĩ Nguyễn Nghị góp mặt trong CD “Ý Lan Mê Khúc” (Ý Lan 2) bốn ca khúc: Bờm Có Cái Quạt Mo, Vỗ Cái Trống Cơm, Màu Hoa Dạ Lý, Chiếc Áo Hoa Phai. Sau đó, anh viết Em Đi Xem Hội Trăng Rằm. Các ca khúc của anh có làn hơi dân ca, gần gũi tâm hồn Việt, được trình diễn bởi nhiều ca sĩ như Ái Vân, Ý Lan, Như Quỳnh...
 
Trung Tâm Thúy Nga cũng đưa các ca khúc của anh vào một số cuốn DVD, đặc biệt là cuối thập niên 1990, Ý Lan hát bài Vỗ Cái Trống Cơm, mặc chiếc áo dài tay ngắn màu vàng do chính nhạc sĩ kiêm nhà thiết kế Nguyễn Nghị vẽ kiểu riêng cho dịp này. Bài hát này cũng được thu hình một lần nữa mới đây trong DVD Thúy Nga số 114 chủ đề “Tôi Là Người Việt Nam” phát hành năm 2015.
 
Từ năm 2008 cho tới khi lìa đời năm 2014, Nguyễn Văn Nghị sinh sống tại Việt Nam, làm việc cho một công ty giày của Mỹ tại Saigon. Năm 2013, anh và hai người khác mở tiệm thời trang nhãn hiệu MONO ở Hà Nội.
 
Đúng ngày Lễ Tạ Ơn 27 tháng 11 năm 2014, Nguyễn Văn Nghị trút hơi thở cuối cùng thật bình yên sau một cơn bạo bệnh tại Hà Nội trong sự tiếc nhớ của bạn bè và gia đình.    

 
 
 
 
~ TRẦN QUỐC BẢO ~

 

Xem thêm...
Theo dõi RSS này