Văn học nghệ thuật

Văn học nghệ thuật (1255)

Find out the latest local and worldwide news.

Children categories

Thơ

Thơ (23)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

Xem bài viết...
Âm nhạc

Âm nhạc (118)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

Xem bài viết...
Truyện

Truyện (249)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

Xem bài viết...

Quê hương VN qua ống kính của Hoàng Thạch Vân

 

Quê hương Việt Nam qua ống kính của Hoàng Thạch Vân

 
 
Chụp ảnh Với Hoàng Thạch Vân không chỉ là đam mê, nó hình như là sức mạnh để anh sống. Đi chụp ảnh với anh, thấy nơi anh là cả một khối lửa hăng say với chụp ảnh. Nơi một con người ngoài ngũ thập, anh đi và chụp không ngưng nghỉ. Nơi anh có cái gì đó mãnh liệt, có sức tác động và nó thể hiện ngay trong ảnh của anh. Bên trong khối lửa mãnh liệt đam mê đó, lại là một tâm hồn khiêm tốn bình dị, đơn thành, chân thật với anh em, mọi người.

Hoàng Thạch Vân sống ở Sài Gòn, tham gia nhiếp ảnh bắt đầu từ CLB Nhiếp ảnh Gia Định và từ đó anh có hướng đi và khẳng định nghiệp nhiếp ảnh của bản thân. Bộ ảnh của anh được chụp ở nhiều vùng miền khác nhau.


1 - Băng đồng


2. Bóng chiều


3. Bức tranh quê


4. Cất vó


5. Chăn vịt


6. Chiều về


7. Chợ nổi Phong Điền


8. Chợ sớm


9. Chùa Xiêm Cang


10. Cuối thu


11. Đám cưới nhà quê


12. Dáng quê


13. Đối mặt


14. Đồng điệu


15. Đồng muối


16. Được mùa


17. Đường tự


18. Góc phố


19. Hoa đồng nội


20. Hương đồng


21. Khói lam chiều


22. Lớp học Chăm


23. Lưới


24. Mưa đồng bằng


25. Mùa lũ


26. Mùa vàng


27. Mục đồng


28. Nắng sớm Hồ Lak


29. Ngày hè


30. Ngày mới


31. Ngày mùa


32. Ngoại tôi


33. Nhộn nhịp chợ nổi


34. Phơi lúa


35. Phút quyết liệt


36. Rừng thay lá


37. Sức ống


38. Thác Bản Giốc


39. Thanh bình


40. Thích thú


41. Thiếu nữ Chăm


42. Thu hoạch


43. Thu hoạch


44. Trong nắng mai


45. Tương phản


46. Về đích


47. Vó lưới


48. Vũ điệu trên sông


49. Về đích
 
KP sưu tầm

 

Xem thêm...

Hình ảnh những “tiếng rao Hà Nội”

 

 

Hình ảnh những “tiếng rao Hà Nội” quý giá ở Paris

 

Hình ảnh những gánh hàng rong, và hình ảnh của cả những "tiếng rao Hà Nội" hiện đang được gìn giữ, trân trọng tại thư viện EFEO, thành phố Paris (Pháp).

Tiếng rao của những gánh hàng rong là một nét đặc trưng riêng biệt trên những góc phố ở Việt Nam. Với các du khách nước ngoài khi đến Việt Nam, dù rào cản ngôn ngữ khiến những âm thanh đó có phần khó hiểu, nhưng tiếng rao cùng với sự giản dị của các gánh hàng vẫn khiến họ cảm thấy thích thú, ấn tượng.

Tại thư viện EFEO, thành phố Paris (Pháp) hiện đang lưu giữ rất nhiều bản thảo quý giá với tựa đề “Những gánh hàng rong và tiếng rao trên những con phố ở Hà Nội”. Tác phẩm được thực hiện bởi những học sinh của trường Mỹ thuật Đông Dương và tác giả người Pháp F de Fénis, năm 1929.
 
Dưới định dạng 39x20 cm, một số bức tranh còn được tô màu vô cùng sinh động cùng với những đoạn trích tiếng rao bằng tiếng Việt là phần diễn giải bằng tiếng Pháp giúp các độc giả quốc tế có thể cảm nhận được phần nào nét văn hóa đặc trưng của người dân Việt Nam.
 
Dưới đây là toàn bộ hình ảnh có trong tác phẩm đã được chụp lại:
 

Trang bìa và phần mở đầu của cuốn sách. Lời dẫn cũng như phần chú giải có trong cuốn sách đều được viết tay với 2 ngôn ngữ Việt và Pháp.
 





Mỗi trang tranh là hình ảnh minh họa cho từng loại gánh hàng cùng những tiếng rao có âm tiết trầm bổng trên những khuông nhạc.
















 

Hồng Vân sưu tầm

Xem thêm...

Tình anh bán chữ - Hải Lưu

 

TÌNH ANH BÁN CHỮ (Trích)

Lưu Như Hải

http://img2.blog.zdn.vn/56982506.jpg

(...) Thánh Đường trên đồi (còn gọi là Nhà Thờ Núi) ở Nha Trang ngày thường đã nên thơ, mà trong kỳ nghỉ hè 1956 thì lại càng lộng lẫy, tráng lệ hơn. 

Một ngày chủ nhật kia, sau khi đi lễ nhà thờ, hai bà Mẹ bận đi thăm ai đó trong khoảng thời gian ngắn, cho nên tôi được giao phó sứ mạng thần tiên là dẫn dắt hai em (đúng ra là cô chị “dẫn dắt” tôi và cô em) đi dạo chơi chung quanh khuôn viên Nhà Thờ toạ lạc trên một ngọn đồi rất ngoạn mục. (Ai ở Nha Trang cũng đều biết ngọn đồi này). Thời gian đó tôi vẫn còn ngơ ngáo, nhưng đã biết cảm thấy thinh thích cô chị một cách mơ hồ, không thể diễn tả bằng lời.

Sau khoảng nửa giờ, chúng tôi dừng lại nghỉ ngơi gần một bức tượng vĩ đại để hai em nghỉ chân, còn hồn tôi thì vẫn còn bay lơ lửng trên tầng cao, chưa thấy mỏi mệt gì cả. Vào thời điểm đó tôi không quan tâm là bức tượng làm bằng chất liệu gì, xi măng hay là kim loại, hay bằng đá? Bằng gì cũng được, miễn là thời gian chờ đợi hai Bà Mẹ càng lâu càng tốt! Thôi cứ cho là bằng đá cho nên thơ hơn. Bỗng nhiên trời đổ mưa chòm mây [mưa bóng mây] trong vài phút.

Khi trời quang mưa tạnh thì như một phép lạ, trên đôi mắt của bức tượng còn đọng lại những giọt lệ long lanh, phản chiếu ánh sáng mặt trời, tạo ra những cầu vồng tí hon lóng lánh nhiều màu sắc. 

Cô chị có vẻ đa cảm nên hỏi tôi: “Anh có thấy bức tượng đá đang khóc cho tội lỗi của loài người không?” 

Tôi giật mình trước câu hỏi trí tuệ này, nhưng “nhanh trí … dại” áp dụng bài quang học lớp Đệ Tứ mà ba hoa rằng: “Đó là một hiện tượng quang học do tia nắng mặt trời và giọt nước mưa tạo ra”. Giê-su-ma! Lạy Chúa Tôi, tôi đã phạm sai lầm chết người. Ý của nàng muốn tôi trả lời một đằng, tôi lại nói một nẻo. Nàng có vẻ suy tư và buồn mông lung, không hé môi lấy một lời, kể từ lúc đó cho đến khi về đến nhà. 

Năm mươi năm sau tôi tình cờ xem lại cuốn album cũ có tấm ảnh của nàng:

Ảnh này đã mấy mươi năm, 
mà em thì vẫn trăng rằm không phai 
Thơ ngây, mỹ lệ, tinh khôi, 
thanh xuân, em vẫn không rời cõi tiên. 
Dưới trần còn một người điên 
năm mươi năm ngủ, một đêm giật mình 
ở trong tiềm thức vô biên 
rưng rưng chữ viết nghiêng nghiêng của nàng 
đằng sau tấm ảnh hoen vàng: 
"… tặng anh ... kỷ niệm ... Nha Trang” - Nghẹn ngào!

(VBL, Nha Trang, 4 - 8 - 1956)

Tôi nhớ lại một kỷ niệm là đã dùng bài thơ Giận Nhau của Nguyễn Xuân Huy để "thăm dò tình hình" như sau:

“Hôm xưa em biếng học 
“Khiến cho anh bất bình 
“Khẽ đánh em cái thước 
“Vào bàn tay xinh xinh …”

 Nguyễn Xuân Huy


Nhưng nàng qủa là cao tay ấn khi trêu lại tôi rằng:

“Hôm nay ai biếng học 
“Ai kia dám bất bình 
“Thì ai đây sẽ khóc 
“Ai còn thấy ai xinh?”

Lúc đó, không biết được bà nhập hay ma ám mà tôi “lên đồng” viết lại:

“Em tha hồ biếng học 
“Anh đâu dám bất bình 
“Thôi xin em đừng khóc 
“Mà em khóc càng xinh!”

Việc dạy kèm cô bé là một nguồn cảm hứng như mê tửu, là khúc dạo đầu [prelude] cho định mệnh sư phạm của tôi sau này. Và cũng là một vết thương êm ái cho tôi là đã chớm, đang, và sẽ bị “cảm nặng hết thuốc chữa” trước một nữ ca viên ở trong ca đoàn. Vì thế, công việc của tôi lúc bấy giờ như một giấc mơ tiên, khác hẳn công ăn việc làm sau này.

Những buổi học nối tiếp nhau dường như phảng phất tiếng sáo diều vi vu trong một cuốn phim quay cảnh đồng quê trữ tình mà tôi mong không bao giờ kết thúc, và tiếc thay, không có nút bấm rewind để mà được sống lại những giây phút mộng du. (...) 


--- Ngưng trích---

 

Xem thêm...
Theo dõi RSS này