Những gì bạn cần biết về virus corona gây ra

Những gì bạn cần biết về

Virus Corona gây ra

 

~~<>~~

Một bác sĩ nhìn vào CT scan phổi trong khi thực hiện tại một phường
trong khu cách ly ở Vũ Hán, tâm chấn của vụ dịch coronavirus
ở Trung cộng, vào ngày 3 tháng 2 năm 2020.
Một loại coronavirus SARS-CoV-2 mới được xác định (trước đây là 2019-nCoV) đã lan rộng ở Trung cộng và hiện đã đến nhiều quốc gia khác. Đây là những gì bạn cần biết về virus và căn bệnh mà nó gây ra, được gọi là COVID-19.
 
Các hành khách của Haiti đã bị mắc kẹt trên một tàu du lịch ngoài khơi Nhật Bản trong gần hai tuần đã được sơ tán vào Chủ nhật (ngày 16 tháng 2) và 14 người Hoa Kỳ trong số những hành khách này đã thử nghiệm dương tính với COVID-19, mang tổng số số trường hợp Mỹ lên 29.
 
Giáo sư bệnh viện ở Vũ Hán đã chết vì COVID-19. Khoảng 1.716 nhân viên y tế có COVID-19 (1.502 trong số những trường hợp đó ở tỉnh Hồ Bắc), và sáu trong số những công nhân này đã chết, báo cáo của Times cho biết.
 
BM
 
Trung tâm kiểm soát và phòng ngừa dịch bệnh Trung cộng báo cáo COVID-19 nguy hiểm gấp 20 lần so với cúm, với tỷ lệ tử vong khoảng 2,3% (ở Mỹ, tỷ lệ tử vong do cúm theo mùa là khoảng 0,1%), theo Times.
 
Người đàn ông 61 tuổi ở Đài Loan có tiền sử mắc bệnh tiểu đường và viêm gan B đã chết vì coronavirus. Ông ta chưa từng du lịch đến Vũ Hán và có thể là do một tài xế taxi, tờ Times đưa tin.
 
Theo báo cáo của Johns Hopkins, có khoảng 75.282 trường hợp coronavirus (chủ yếu ở Trung cộng đại lục).
 
Tử vong trên toàn thế giới vượt quá những người từ SARS
 
BM
 
542 người trên tàu du lịch Diamond Princess Nhật Bản đã thử nghiệm dương tính với coronavirus. 3.700 hành khách và nhân viên trên tàu khi lần đầu tiên cập cảng Nhật Bản.
 
Hàng trăm người Mỹ trên tàu Diamond Princess đã được đưa về Hoa Kỳ vào Chủ nhật, tờ Times đưa tin. Úc, Canada và Hồng Kông đã nói rằng họ cũng sẽ sơ tán công dân của họ.
 
Cho đến nay, các trường hợp tử vong có liên quan đến virut bên ngoài Trung cộng đại lục, bao gồm cả Đài Loan, Philippines, Nhật Bản, Hồng Kông và Pháp.
 
Với sự chấp thuận của một số tổ chức quốc tế, WHO hiện đã thay thế tên tạm thời của căn bệnh này bằng một tên chính thức: Bệnh do virut Corona, viết tắt là COVID-19.
 
Ủy ban quốc tế về phân loại virus đã đặt tên cho virus là "hội chứng hô hấp cấp tính nặng coronavirus 2, hay SARS-CoV-2", do sự giống nhau về di truyền của nó với virus gây ra hội chứng hô hấp cấp tính nặng (SARS).
 
Tỷ lệ tử vong từ COVID-19 là bao nhiêu?
 
BM
 
Nghiên cứu lớn nhất về các trường hợp COVID-19 cho đến nay cung cấp chi tiết mới về mức độ nghiêm trọng của bệnh, bao gồm cả tỷ lệ tử vong và người dễ mắc bệnh nhất.

Các nhà nghiên cứu, từ Trung tâm kiểm soát và phòng ngừa dịch bệnh Trung cộng, đã phân tích thông tin từ 44.672 trường hợp được xác nhận COVID-19 tại Trung cộng được báo cáo từ ngày 31 tháng 12 năm 2019 đến ngày 11 tháng 2 năm 2020. Trong số những trường hợp này, có 1.023 trường hợp tử vong , dẫn đến tỷ lệ tử vong chung là 2,3%.

Cao hơn nhiều so với tỷ lệ tử vong của bệnh cúm, khoảng 0,1% ở Hoa Kỳ, theo tờ New York Times.
 
Tuy nhiên, nghiên cứu mới cho thấy tỷ lệ tử vong do COVID-19 thay đổi theo vị trí. Tại tỉnh Hồ Bắc, nơi dịch bệnh bắt đầu, tỷ lệ tử vong là 2,9%, so với chỉ 0,4% ở các tỉnh khác - chênh lệch 7 lần.
 
Nghiên cứu cũng chỉ ra rằng người lớn tuổi đã bị ảnh hưởng nặng nề nhất bởi COVID-19. Trong số những người từ 80 tuổi trở lên, tỷ lệ tử vong là 14,8%, so với 8,0% ở những người 70 đến 79 tuổi; 3,6% cho những người từ 60 đến 69 tuổi; 1,3% cho những người từ 50 đến 59 tuổi; 0,4% cho những người từ 40 đến 49 tuổi và 0,2% cho những người từ 10 đến 39. Không có trường hợp tử vong nào được báo cáo ở trẻ em từ sơ sinh đến 9 tuổi.
 
Tuy nhiên, một số chuyên gia đã ước tính rằng số trường hợp COVID-19 có thể cao hơn nhiều so với những gì đã được theo dõi và báo cáo chính thức, theo BBC. Nếu đó là trường hợp, thì tỷ lệ tử vong có thể thấp hơn những gì được báo cáo trong nghiên cứu này.
 
Tại sao các trường hợp coronavirus tăng vọt?
 
BM
 
Vào ngày 12 tháng 2, tỉnh Hồ Bắc, nơi dịch bệnh bắt đầu ở Vũ Hán, các quan chức đã quyết định xem xét chẩn đoán "lâm sàng" cho coronavirus. Điều đó có nghĩa là những cá nhân này có thể đã thử nghiệm âm tính trong xét nghiệm chẩn đoán hiện tại (được gọi là xét nghiệm axit nucleic) nhưng cho thấy tất cả các triệu chứng coronavirus sẽ được phân loại là các trường hợp được xác nhận.
 
Theo cách đó, Ủy ban Y tế tỉnh Hồ Bắc cho biết, "bệnh nhân có thể được điều trị theo tiêu chuẩn các trường hợp được xác nhận càng sớm càng tốt để cải thiện hơn nữa tỷ lệ điều trị thành công".
 
Với tiêu chuẩn mới, tỉnh đã loan báo 14.840 ca coronavirus vào tổng số trong một ngày.
 
Coronavirus sẽ chết vào mùa hè?
 
BM
 
Chúng tôi chưa biết. Hầu hết các vi-rút đường hô hấp,
chẳng hạn như vi-rút cúm, là theo mùa.
 
Chúng tôi thường biết khi nào cao điểm của mùa cúm sẽ và hy vọng số ca mắc cúm sẽ giảm khi vào mùa xuân và mùa hè, Tiến sĩ Nancy Messonnier, giám đốc Trung tâm Miễn dịch và Bệnh Hô hấp của CDC cho biết. Hội nghị vào ngày 12 tháng 2, nhưng đối với virus corona, "tôi nghĩ rằng còn sớm để giả định điều đó", cô nói. Nếu vi-rút corona này hoạt động tương tự như vi-rút cúm, chúng ta có thể thấy ít nhiễm trùng hơn khi mùa xuân và mùa hè. "Nhưng đây là một căn bệnh mới, chúng tôi thậm chí đã trải qua sáu tuần kể từ đó ít hơn một năm", Messonnier nói.
 
Mặc dù hy vọng con số sẽ giảm khi thời tiết ấm áp trở lại, "những lây nhiễm mà chúng tôi đang nghiên cứu và tôi không nghĩ rằng chúng tôi có thể tin tưởng vào điều đó".
 
Vi rút coronavirus ở Mỹ?
 
BM
 
Tính đến ngày 18 tháng 2, có 29 trường hợp
được xác nhận nhiễm coronavirus mới ở Hoa Kỳ.
 
Những người này bao gồm 14 người bị mắc kẹt trên một con tàu du lịch ngoài khơi Nhật Bản và trở về Hoa Kỳ vào ngày 16 tháng 2 và 17 tháng 2. Hầu hết các hành khách bị nhiễm bệnh đã được đưa đến Trung tâm Y tế Đại học Nebraska ở Omaha. Phần còn lại của các hành khách sơ tán đang được kiểm dịch tại các căn cứ quân sự ở California và Texas.
 
Các trường hợp nhiễm coronavirus khác được xác định trước đó ở Hoa Kỳ bao gồm 8 trường hợp ở California, 2 trường hợp ở Illinois và một trường hợp ở Washington, Arizona, Massachusetts, Wisconsin và Texas.
 
CDC-CoV-2 lây lan từ người sang người ở Hoa Kỳ trong số những người tiếp xúc gần gũi với những người trở về từ Vũ Hán, nhưng virus này hiện không lan truyền trong cộng đồng ở Mỹ, theo CDC.
 
CDC mới xuất hiện như SARS-CoV-2 luôn là mối quan tâm của sức khỏe cộng đồng, theo CDC.
 
Không rõ tình hình với virus này ở Hoa Kỳ sẽ diễn tiến ra sao, cơ quan này nói. Một số người, chẳng hạn như nhân viên chăm sóc sức khỏe, có nguy cơ cao bị phơi nhiễm với SARS-CoV-2. Nhưng đối với công chúng Mỹ, nguy cơ sức khỏe từ virus là thấp vào thời điểm này, CDC nói.
 
Kiểm dịch coronavirus ở Vũ Hán
 
BM
 
Vũ Hán có kế hoạch bắt giữ những người bị nghi ngờ nhiễm virus để được cách ly, trong một số loại trại cách ly hàng loạt, tờ New York Times đưa tin. Phó Thủ tướng Trung cộng Sun Chunlan nói rằng các quan chức thành phố nên đến tận nhà để kiểm tra nhiệt độ của người dân và phỏng vấn những người tiếp xúc với các cá nhân bị nhiễm bệnh, tờ Times đưa tin.

"Thiết lập một hệ thống kiểm soát 24/24. Trong những điều kiện dịch bệnh, không để người bệnh chạy trốn, nếu không họ sẽ bị xấu hổ với lịch sử mãi mãi", Sun nói, theo Times.

The Times đang báo cáo sự thiếu hụt vật dụng y tế, dụng cụ xét nghiệm coronavirus và giường bệnh do phong tỏa trong thành phố và khu vực lân cận, dẫn đến những người đi bộ từ bệnh viện đến bệnh viện, bị từ chối.
 
Ai sẽ bị cách ly ở Mỹ?
 
BM
 
Chính quyền đã công bố vào thứ Sáu (31 tháng 1), Hoa Kỳ sẽ thực thi kiểm dịch đối với những công dân đã đi đến tỉnh Hồ Bắc (nơi bắt nguồn của dịch bệnh) trong 14 ngày. Nếu công dân Hoa Kỳ đã đến Trung cộng trong 14 ngày qua, họ sẽ bị giữ lại trong mười một sân bay (xem ở trên) trên toàn quốc để được kiểm tra coronavirus, theo Bộ An ninh Nội địa (DHS).
 
Nếu hành khách đã đi du lịch đến Trung cộng có các triệu chứng của vi-rút (bao gồm ho, khó thở hoặc sốt), họ sẽ phải bắt buộc chịu kiểm dịch. Nếu hành khách đã đi đến Trung cộng (bên ngoài tỉnh Hồ Bắc) không có triệu chứng nào sau khi được kiểm tra tại một trong 11 sân bay, họ sẽ được về nhà ở Mỹ và yêu cầu tự nguyện cách ly tại nhà.
 
Các du khách khác chưa từng đến Trung cộng nhưng bị phát hiện trên cùng chuyến bay của hành khách đã đến Trung cộng cũng có thể được đưa tới một trong 11 sân bay, theo báo cáo của DHS. Hơn nữa, nói chung "những người nước ngoài" đã đến Trung cộng trong 14 ngày qua sẽ không được phép vào Hoa Kỳ.
 
Hàng trăm công dân Hoa Kỳ đã được sơ tán khỏi Vũ Hán hiện đang bị bắt buộc cách ly tại một số căn cứ quân sự của Hoa Kỳ.
 
Liệu coronavirus có tên chính thức?
 
BM
  
Vào ngày 11 tháng 2, Tổng giám đốc WHO Tedros Adhanom Ghebreyesus đã công bố tên chính thức của căn bệnh mới gây ra bởi tiểu thuyết coronavirus: Bệnh do virut Corona, viết tắt là COVID-19. Ghebreyesus nói: "Có một cái tên quan trọng để ngăn chặn việc sử dụng các tên khác có thể không chính xác hoặc kỳ thị. Nó cũng cung cấp cho chúng tôi một định dạng chuẩn để sử dụng cho bất kỳ đợt bùng phát coronavirus nào trong tương lai".
 
WHO không khuyến khích đặt tên vi-rút mới theo vị trí địa lý, con người, loài hoặc nhóm động vật hoặc thực phẩm, theo Thực tiễn tốt nhất của tổ chức về Đặt tên các bệnh truyền nhiễm mới ở người.
 
Thay vào đó, WHO khuyến khích sử dụng các thuật ngữ mô tả của một bệnh, chẳng hạn như "bệnh hô hấp" và "hội chứng thần kinh", cũng như "nghiêm trọng" hoặc "tiến triển".
 
Tổ chức này cũng nói rằng nếu một mầm bệnh được biết đến, thì nó nên được sử dụng như một phần của tên bệnh.
 
Ủy ban quốc tế về phân loại vi-rút có nhiệm vụ đặt tên chính thức cho vi-rút. Vào ngày 11 tháng 2, ủy ban cho biết loại virus này sẽ được gọi là "hội chứng hô hấp cấp tính nặng coronavirus 2," hay SARS-CoV-2, do sự tương đồng về gen với virus gây ra hội chứng hô hấp cấp tính nặng (SARS), theo Tạp chí khoa học.
 
Coronavirus là gì?

BM
 
Theo báo cáo của Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa dịch bệnh (CDC), coronavirus là một họ virus lớn có thể gây ra các bệnh về đường hô hấp như cảm lạnh thông thường. Hầu hết mọi người bị nhiễm coronavirus tại một thời điểm trong đời, nhưng các triệu chứng thường nhẹ đến trung bình. Trong một số trường hợp, virus có thể gây ra các bệnh về đường hô hấp như viêm phổi và viêm phế quản.
 
Những loại virus này phổ biến giữa các loài động vật trên toàn thế giới, nhưng chỉ một số ít trong số chúng được biết là có ảnh hưởng đến con người. Hiếm khi, coronavirus có thể tiến hóa và lây lan từ động vật sang người.
 
Đây là những gì đã xảy ra với các coronavirus được gọi là hội chứng hô hấp Trung Đông coronavirus (MERS-CoV) và hội chứng hô hấp cấp tính nặng coronavirus (SARS-Cov), cả hai đều được biết là gây ra các triệu chứng nghiêm trọng hơn.
 
Coronavirus đến từ đâu?
 
BM
  
Kể từ khi virus xuất hiện lần đầu tiên ở Vũ Hán ở những người đã đến thăm chợ hải sản và động vật hoang dã (được gọi là chợ hải sản Huânan), các quan chức có thể nói rằng nó có khả năng nhảy từ động vật sang người.
 
Tuy nhiên, trong một nghiên cứu mới nhất, các nhà nghiên cứu đã so sánh trình tự di truyền SARS-CoV-2 (trước đây là 2019-nCoV) với các trình tự trong thư viện các trình tự virus và kết luận rằng các virus có liên quan chặt chẽ nhất là hai loại virus coronavirus có nguồn gốc từ dơi; cả hai loại coronavirus này đều biết 88% trình tự di truyền của chúng với SARS-CoV-2.
 
Dựa trên những kết quả này, các tác giả cho biết SARS-CoV-2 có khả năng bắt nguồn từ loài dơi. Tuy nhiên, không có con dơi nào được bán ở chợ hải sản Huânan, điều này cho thấy rằng một loài động vật chưa được xác định khác hoạt động như một tiếp nối của các loại để truyền virut cho người.
 
Một nghiên cứu trước đây đã giả thuyết về các con rắn, được bán tại chợ hải sản Huânan, như một nguồn virus mới. Tuy nhiên, một số chuyên gia đã chỉ trích nghiên cứu này, nói rằng không rõ liệu coronavirus có thể lây nhiễm do rắn hay không.
 
Cách nào để coronavirus lây lan giữa người và người?
 
BM
  
Các nhà nghiên cứu vẫn đang làm việc để hiểu chính xác mức độ lây lan của SARS-CoV-2.
 
Nhưng nói chung, cách phổ biến nhất của coronavirus là thông qua các giọt hô hấp được tạo ra từ ho và hắt hơi, theo CDC. Các xét nghiệm cũng đã tìm thấy virus có trong phân của bệnh nhân, cho thấy nó có thể lây lan qua ô nhiễm phân. Tuy nhiên, vẫn chưa rõ liệu mọi người có thể nhiễm virus hay không bằng cách chạm vào các bề mặt bị ô nhiễm, CDC nói.

Tử vong do coronavirus bên ngoài Trung cộng

Tính đến ngày 13 tháng 2, đã có ba trường hợp tử vong được báo cáo từ coronavirus bên ngoài Trung cộng. Một người đàn ông 44 tuổi ở Philippines, một người đàn ông 39 tuổi ở Hồng Kông và một phụ nữ ở độ tuổi 80 ở Nhật Bản.

Virus này có thể gây ra đại dịch hay không?
 
BM
  
Để virus dẫn đến một đại dịch ở người, nó cần phải thực hiện ba điều: lây nhiễm hiệu quả ở người, nhân lên ở người và sau đó lây lan dễ dàng ở người, Live Science trước đây đã báo cáo. Ngay bây giờ, không rõ virus lây lan từ người sang người dễ dàng như thế nào.
 
Để xác định mức độ lây lan của virus dễ dàng như thế nào, các nhà khoa học sẽ cần tính toán cái gọi là "số sinh sản cơ bản hay R0 (phát âm là R-naught.) Đây là ước tính số người trung bình nhiễm virus từ một người nhiễm bệnh. Một nghiên cứu được công bố ngày 29 tháng 1 trên Tạp chí Y học New England (NEJM) ước tính giá trị R0 của coronavirus là 2,2, nghĩa là mỗi người nhiễm bệnh đã lây lan virus sang trung bình 2,2 người. Điều này tương tự với các ước tính trước đây, đã đặt giá trị R0 trong khoảng từ 2 đến 3. (Để so sánh, SARS ban đầu có R0 khoảng 3, trước khi các biện pháp y tế công cộng đưa con số xuống dưới 1.)
 
Nói chung, một loại virus sẽ tiếp tục lây lan nếu nó có giá trị R lớn hơn 1, và vì vậy các biện pháp y tế công cộng để ngăn chặn sự bùng phát nên nhằm mục đích giảm R0 xuống dưới một, các tác giả của bài báo NEJM cho biết.
 
Vào ngày 30 tháng 1, Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) tuyên bố rằng dịch coronavirus là một trường hợp khẩn cấp về sức khỏe cộng đồng đang được quốc tế quan tâm. Lý do chính cho tuyên bố là lo ngại rằng virus có thể lây lan sang các quốc gia có hệ thống y tế yếu hơn, WHO cho biết.
 
Coronavirus so với SARS và MERS?
 
BM
  
Kể từ ngày 9 tháng 2, nhiều người đã chết vì coronavirus hơn là do SARS - đã giết chết 774 cá nhân trên toàn thế giới, theo The New York Times.
 
MERS và SARS đều được biết là gây ra các triệu chứng nghiêm trọng ở người. Không rõ coronavirus sẽ so sánh mức độ nghiêm trọng như thế nào, vì nó đã gây ra các triệu chứng nghiêm trọng và tử vong ở một số bệnh nhân trong khi chỉ gây ra bệnh nhẹ ở những người khác, theo CDC. Tất cả ba trong số các coronavirus có thể được truyền giữa người thông qua tiếp xúc gần gũi.
 
MERS, được truyền bệnh từ chạm vào lạc đà bị nhiễm bệnh hoặc tiêu thụ thịt hoặc sữa của chúng, được báo cáo lần đầu tiên vào năm 2012 tại Ả Rập Saudi và hầu hết được chứa ở Bán đảo Ả Rập, theo NPR. SARS được báo cáo lần đầu tiên vào năm 2002 ở miền nam Trung cộng (không có trường hợp mới nào được báo cáo kể từ năm 2004) và được cho là đã lây lan từ những con dơi bị nhiễm cầy hương. Các coronavirus có khả năng lây truyền từ việc chạm hoặc ăn một con vật bị nhiễm bệnh ở Vũ Hán.
 
Trong đợt dịch SARS, virus đã giết chết khoảng 1 trong 10 người bị nhiễm bệnh. Tỷ lệ tử vong từ COVID-19 chưa được biết đến. Khi bắt đầu bùng phát, những trường hợp ban đầu được xác định là "lệch đến mức nghiêm trọng", có thể khiến tỷ lệ tử vong dường như cao hơn, Alex Azar, thư ký của Bộ Y tế và An ninh Nội địa Hoa Kỳ (HHS), cho biết trong một cuộc họp báo vào thứ ba (28 tháng 1). Tỷ lệ tử vong có thể giảm khi các trường hợp nhẹ hơn được xác định, Azar nói.
 
Hiện nay, hầu hết các bệnh nhân đã chết vì nhiễm trùng đã hơn 60 tuổi và có các tình trạng từ trước.
 
Các triệu chứng của coronavirus và làm thế nào để bạn điều trị nó?
 
BM
  
Các triệu chứng của coronavirus bao gồm sốt, ho và khó thở, theo CDC. CDC cho biết các triệu chứng có thể xuất hiện ngay sau hai ngày hoặc chừng 14 ngày sau khi tiếp xúc, CDC cho biết.
 
Nghiên cứu NEJM được công bố vào ngày 29 tháng 1 ước tính rằng, trung bình, mọi người biểu hiện các triệu chứng khoảng năm ngày sau khi họ bị nhiễm bệnh.
 
Theo CDC, không có phương pháp điều trị cụ thể nào đối với nhiễm trùng coronavirus và hầu hết mọi người sẽ tự phục hồi. Vì vậy, điều trị bao gồm nghỉ ngơi và thuốc để giảm triệu chứng.
 
Máy tạo độ ẩm hoặc tắm nước nóng có thể giúp giảm đau họng và ho. Nếu bạn bị bệnh nhẹ, bạn nên uống nhiều nước và nghỉ ngơi nhưng nếu bạn lo lắng về các triệu chứng của mình, bạn nên đến gặp một nhà cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe. (Đây là lời khuyên cho tất cả các coronavirus, không đặc biệt nhắm đến loại virus mới).
 
Không có vắc-xin cho coronavirus mới, nhưng các nhà nghiên cứu tại Viện Y tế Quốc gia Hoa Kỳ xác nhận họ đang trong giai đoạn sơ bộ phát minh. Các quan chức có kế hoạch khởi động một thử nghiệm lâm sàng giai đoạn 1 về vắc-xin tiềm năng trong vòng ba tháng tới, Tiến sĩ Anthony Fauci, Giám đốc Viện Dị ứng và Bệnh Truyền nhiễm Quốc gia, cho biết trong một cuộc họp báo vào ngày 28 tháng 1.
 
Các nhà nghiên cứu cũng đang nghiên cứu thu thập các mẫu virus để thiết kế một liệu pháp sẽ đào tạo các tế bào miễn dịch của bệnh nhân để phát hiện và tiêu diệt virus, Facui nói.
 
Bảo vệ bản thân và những người khác?
 
BM
  
Cách tốt nhất để ngăn ngừa nhiễm trùng COVID-19 là tránh tiếp xúc với virus, theo CDC. Nói chung, CDC khuyến nghị những điều sau đây để ngăn chặn sự lây lan của virus đường hô hấp:
 
·        Rửa tay thường xuyên bằng xà phòng và nước trong ít nhất 20 giây; tránh chạm vào mắt, mũi và miệng bằng tay chưa rửa sạch; Tránh tiếp xúc gần với người bị bệnh; ở nhà khi bạn bị ốm và dọn dẹp và khử trùng các vật và bề mặt thường xuyên chạm vào.
 
·        Những người đi du lịch đến Trung cộng và bị bệnh sốt, ho hoặc khó thở trong vòng hai tuần sau đó nên đi khám ngay và gọi điện thoại trước để thông báo cho nhân viên y tế về chuyến đi gần đây của bạn, CDC nói.
 
·        CDC không khuyên dùng mặt nạ cho những người khỏe mạnh và không có triệu chứng. Cơ quan này khuyên dùng mặt nạ cho những người có triệu chứng nhiễm virut và những người chăm sóc người bị nhiễm virut (bao gồm cả nhân viên chăm sóc sức khỏe).
 
---------------
  
Jeanna Bryner, Rachael Rettner, Yasemin Saplakoglu, Nicoletta Lanese
 
Kim Quy sưu tầm
 
Xem thêm...

Bà Hàng Xóm

Bà Hàng Xóm

Nguyễn Văn Tới

✧✧✧


Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018 và giải vinh danh Tác Phẩm 2019  Là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển, ơng định cư tại Mỹ từ 1990, hiện làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Đây là bài mới nhất của Ông.

Trưa thứ Bảy, sau một tuần lễ đi huấn nghiệp xa nhà, tôi lái xe về, vừa quẹo vô khoảng sân cul-de-sac trước nhà, tôi thấy lố nhố mấy chiếc xe và nhiều người đứng bàn tán ngay trên sân trước của bà hàng xóm kế bên phải của nhà tôi, tôi hiểu ngay chuyện gì đã xảy ra. Một người hàng xóm tiến về phía tôi và cho hay bà BJ mới được xe cấp cứu chở đi nhà thương trong tình trạng gần như bất tỉnh. Tôi không ngạc nhiên chút nào vì đã biết trước thế nào cũng có ngày này vì bà BJ đã già yếu và bệnh hoạn triền miên xem chừng khó có thể sống lâu được nữa.

Sẽ có người nói chuyện hàng xóm thì xưa như trái đất, ở đâu cũng vậy, có người khó tính không thể chịu nổi, có người dễ thương, hiền lành, dễ hòa đồng. Đúng vậy, xóm tôi cũng giống như mọi khu xóm khác, nhưng tôi muốn kể bạn nghe về một người phụ nữ hàng xóm độc thân của tôi, người này không thuộc loại nào trong hai loại đó. Bà không phải là cô “láng giềng ơi” của nhạc sĩ Hoàng Quý, hoặc cô thôn nữ nhà bên với vẻ e ấp, nên thơ, và sầu muộn như nhà thơ Nguyễn Bính tả: Nhà nàng ở cạnh nhà tôi, cách nhau cái dậu mồng tơi xanh dờn.

Tám năm trước đây, bà BJ và tôi mua hai căn nhà gần kề nhau cùng một lúc. Chúng tôi chào nhau, tự giới thiệu tên tuổi thật nhanh, rồi ai lo việc người đó. Tháng sau, tôi dọn vô, nhìn qua thấy căn kế bên đang còn sửa chữa và sơn mới lại. Vài tháng sau đó, một chiếc U-Haul thật lớn mang bảng số New-York cũng lăn bánh vào sân.  Bà BJ run run bước xuống xe. Những người khuân vác làm việc cật lực mang vô nhà rất nhiều thùng giấy được dán băng keo cẩn thận, phải nói là quá nhiều đồ vật. Tôi hơi thắc mắc chồng con bà đâu mà không thấy một ai. Bán anh em xa, mua láng giềng gần, nên tôi thỉnh thoảng qua giúp bà khuân vác và treo những tranh ảnh trên tường mà vẫn không thấy bóng dáng chồng con của bà.  

BJ là một người đàn bà da trắng, tóc bạc phơ, trạc 70 tuổi, vóc dáng nhỏ bé, da nhăn nheo, gầy guộc, lưng hơi còng, nhưng khuôn mặt rất sắc sảo, đặc biệt đôi mắt lạnh lùng tạo cho người đối diện một cảm giác e dè, khó thân thiện. Thoạt nhìn, tôi không mấy thiện cảm, nhưng tình hàng xóm cũng nảy nở dần theo thời gian. Bà cho biết chồng bỏ đi từ lâu lắm rồi, lúc bà còn trẻ, cả hai không có con cái gì nên chia tay dễ dàng. Trong giọng nói bà có vẻ khinh bỉ ông chồng bằng cách buông thõng một câu “he was a useless guy, I kicked him out”, một kẻ vô tích sự, trước khi kết thúc câu chuyện.

Tôi hỏi đùa bà có buồn khi sống một mình không? Bà nói bà không cần có chồng mà vẫn sống vui vẻ, thoải mái, muốn làm gì thì làm, khỏi vướng víu chân tay. Tôi đùa rằng bà phải rất tự hào vì cả mấy chục năm nay chưa một người đàn ông nào được hân hạnh nắm bàn tay của bà. Bà đáp anh nói rất đúng, tôi thấy không cần thiết phải có người đàn ông.

Trước đây bà là giám đốc tiếp thị, Marketing Director của hãng General Electric và về hưu đã hơn 10 năm nay, bà đưa tôi xem một số hình ảnh khi còn tại chức, trong đó có bức hình chụp chung với nhiều giám đốc khác ở chỗ làm, một mình bà, thấp và nhỏ con nhất, với nét mặt kiêu hãnh, đứng giữa hai bên là những đấng nam nhi, tai to mặt lớn, áo vét thẳng nếp, cao hơn bà cả cái đầu. Như một bông hoa lạc giữa rừng gươm, bà vẫn ngẩng cao đầu với khuôn mặt tự tin không kém cạnh một ai.

Về hưu, bà sống ở New-York, đồng thời coi sóc và cho thuê một nhà kho lớn (warehouse) ở đó mà bà là người chủ duy nhất. Hơn 70 mùa lá rụng với những mùa đông lạnh lẽo dài lê thê, một bầu trời xám xịt, những làn gió buốt giá, và sự cô đơn kéo về, bà muốn kiếm một miền đất ấm áp chan hòa ánh nắng nên bà chọn Arizona để gởi gắm cuộc đời còn lại.

Lai lịch của bà gây cho tôi một ấn tượng mạnh rằng đây là một người đàn bà thép, không phải thân liễu yếu đào tơ, chân yếu tay mềm cần một bờ vai để tựa đầu. Bà không thích giao tiếp nhiều với hàng xóm. Đôi khi tôi có cảm giác bà bất đắc dĩ phải giao tiếp với tôi vì hai nhà ở sát cạnh nhau. Vì vậy, kính nhi viễn chi là thái độ tôi chọn để giao tiếp với bà. Bề ngoài, tôi vẫn vui vẻ, lịch sự khi nói chuyện với bà, nhưng vẫn giữ một khoảng cách cần thiết. Tôi luôn nhấn mạnh rằng nếu bà cần chi, cứ cho biết, tôi sẽ giúp nếu có thể.

Tất cả những người hàng xóm khác cũng đến chào hỏi thăm và làm quen với bà như thông lệ, bà cũng đáp lại một cách xã giao, có phần lạnh nhạt khiến họ khá phật lòng. Họ nói chắc tôi đặc biệt lắm nên bà mới làm bạn với tôi. Tôi đoán có lẽ tôi là người Á Châu duy nhất ở đây nên bà đối xử khác thường chăng? Mấy đứa con nít hàng xóm lỡ chơi skateboard trên sân nhà bà sẽ bị mắng xối xả nên chúng cũng tránh né không dám đến gần. Nói chung hàng xóm không mấy ai muốn kết thân với bà bà trừ gia đình chúng tôi và một gia đình hàng xóm khác ở bên trái nhà tôi.

Gia đình này là một cặp vợ chồng trung niên và một đứa con trai trạc tuổi con trai tôi. Người chồng đi làm tối ngày, nhưng người vợ chỉ ở nhà ăn không ngồi rồi nên hay lê la lắm chuyện. Mỗi khi bà bắt chuyện với ai thì người đó nên kiếm một cái ghế và ngồi xuống vì đôi của môi bà sẽ không bao giờ kịp ăn da non. Vì nói nhiều và nói khéo nên bà từ từ có được cảm tình của bà già hàng xóm. Tôi đặt cho bà này biệt danh cô môi mỏng.

Vì thái độ không thân thiện và bẳn gắt nên hầu hết người trong xóm không hiểu bà là người như thế nào, giàu nghèo ra sao, trước đây làm gì. Tôi và cô môi mỏng là hai người duy nhất biết một chút về quá khứ của bà. Tôi đoán cô môi mỏng mà biết thì chẳng bao lâu cả xóm đều biết.

Mùa Giáng Sinh năm ấy, bà tự tay giăng đèn, trang trí sân trước với những con nai, máng cỏ Chúa Hài Đồng, và vô số các hình tượng có đèn xanh đỏ rực rỡ. Bà bắc thang trèo lên cao để mắc những giây đèn màu ven theo mái nhà. Nhìn bà run rẩy trèo lên bước xuống thang mà tôi thấy ái ngại, nhưng bà vẫn cương quyết làm cho xong.  Bà cho tôi coi một cái trống đồng Đông Sơn cổ của Việt Nam khiến tôi vô cùng ngạc nhiên và hỏi ở đâu mà bà có? Bà chỉ cười nói đó là 1 trong những đổ cổ bà sưu tập. Tôi không phải người chơi đồ cổ nên không chắc đây là đồ thật hay chỉ là 1 cái trống đồng làm nhái (replica) mà thôi.

Qua những đồ vật trang trí trong nhà, tôi biết bà rất giàu có nhưng hà tiện. Bà tự làm lấy những việc quanh nhà dù đó là những việc nặng nhọc. Nhìn bà đi lại khó khăn với cái lưng còng mà thấy tội nghiệp. Tôi tự hỏi sao bà không thuê người làm thay cho đỡ cực thân. Thỉnh thoảng bà lại đi bệnh viện để mổ, nắn lại cái xương sống lưng, không phải 1 lần, mà rất nhiều lần. Bà nuôi hy vọng bà có thể đứng thẳng lưng được như lời bác sĩ hứa. Sau mỗi lần mổ, sức khỏe bà xuống dốc nặng nề, bà bước đi còn nghiêng ngả hơn trước mà cái lưng còn còng hơn trước. Tôi có khuyên bà nếu không cần thiết thì đừng mổ nữa vì tuổi đã cao và cuộc giải phẫu không có vẻ gì là giúp cho lưng bà thẳng lên được. Bà chỉ im lặng không nói gì.

Bà khoe có nhiều bất động sản ở New York, nhiều quỹ hưu trí, nhiều đồ cổ sưu tập trong nhà. Nhưng cách sống của bà thì rất keo kiệt và chi li đến từng đồng. Đặc biệt, bà ta rất cứng đầu, không bao giờ nghe lời và không tin ai cả. Cái gì bà đã quyết là làm tới cùng. Bà tự làm lấy những công việc như cắt tỉa cây cối sân trước sân sau mà không bao giờ chịu mướn người làm thay. Bà nhờ tôi mua máy thổi lá cây và tự làm lấy một mình. Đôi khi tôi phải chạy sang làm giúp bà vì thấy dáng run rẩy. đi đứng khó khăn của bà sau những lần mổ xương sống, càng làm cho bà thêm đau đớn và khó tính hơn.

Một lần tôi mướn thợ cắt cành của 2 cây Meskite ở sân trước vì chúng chạm vào mái nhà. Nghe tiếng cưa máy nên bà bước ra sân nhìn. Bà hỏi tôi trả bao nhiêu tiền. Tôi cho bà biết số tiền tôi trả công anh thợ. Bà nhờ tôi hỏi người thợ cắt luôn cho cây Palo Verde to lớn của nhà bà. Anh thợ qua nói chuyện giá cả trực tiếp với bà. Hôm sau, khi xong việc, anh thợ về nhà; bà sang ngay bên tôi và trách sao anh ta đòi tiền mắc quá. Tôi đoán có lẽ cây nhà bà to hơn nên anh ta đòi tiền thêm. Bà tỏ vẻ bực mình và ngúng nguẩy bỏ về nhà không nói với tôi thêm lời nào.

Tuần sau, bà bắc cái thang và mua 1 cái cưa điện mới tinh để tự mình cắt cành cây. Lui cui làm sao, cành cây rớt xuống trên đầu bà, làm cái thang và cả bà lật ngang một bên, té xuống cái sân sỏi đá khiến bà xây xước, chân tay rướm máu vì gai góc đâm vào da thịt vốn đã xương xẩu của bà. Hàng xóm không ai hay cho đến khi mấy đứa con nít bấm chuông cửa nhà tôi và nhờ ra coi bà có bị gì không. Tôi chạy vội ra gỡ cành cây, đỡ bà ngồi dậy, và dìu bà vào nhà. Khuôn mặt bà hầm hầm và tức giận một cách lầm lỳ. Trước đây, tôi có nhắc bà nên mua một loại dụng cụ đeo vào cổ (medical alert system) như giây chuyền, nếu té ngã, nạn nhân chỉ cần bấm 1 cái nút trên đó, nó sẽ phát tín hiệu cầu cứu vì bà đã cao tuổi và ở một mình. Bà nói tốn tiền. Tôi cố thuyết phục chỉ 30 đô la một tháng. Bà nhất quyết không nghe.

Thời gian ngắn sau đó, sau khi các vết thương lành hẳn, bà nhờ tôi coi nhà giùm và tưới cây cảnh trong khi bà đi xa. Rồi bà trở về với một người đàn ông to béo khoảng 50 tuổi lái 1 chiếc U-Haul khá lớn, chất đầy đồ đạc. Ông ta phải khuân vác tất cả những thùng giấy vô nhà, bà nói với tôi đây là chuyến cuối cùng chở tất cả đồ đạc về đây. Bà kể lể và than phiền về cuộc hành trình mệt mỏi, dằn xóc, từ New York đi bằng chiếc xe dọn nhà quỷ quái này. Bà và người đàn ông, ngày lái, đêm ngủ motel, mất gần 4 ngày mới về đến đây. Tôi phải lắc đầu chịu thua sự cứng cỏi của bà.

Bà nói anh này là “gay”, dân đồng tính, nó thiếu nợ bà nhiều tiền lắm nên bà bắt nó theo bà về đây làm  việc để trừ nợ, nếu làm tốt, bà sẽ cho một số tiền để nó trở về New York làm đám cưới với “vợ” của nó. Một hôm anh này qua nhà tôi nhờ scan dùm mấy tài liệu riêng tư và gởi qua điện thư email cho vợ sắp cưới của anh ta vì bà già không có máy in (printer). Tôi làm dùm rồi để hắn dùng địa chỉ email tôi gởi đi, nhưng tôi hoàn toàn không để ý là giấy tờ gì.

Một tuần sau, bà BJ qua nhà tôi than thở rằng “thằng gay” ăn cắp đồ nhà bả và tuồn ra một chỗ nào đó, rồi sau đó ghé qua lấy, đoạn lái chiếc U-Haul thẳng về New York. Giờ hắn đổi địa chỉ nên bà không biết nó ở đâu để thưa cảnh sát. Tôi coi lại email và máy scan mới tìm được địa chỉ của cặp “vợ chồng” này trong 1 tài liệu. Tôi in ra và đưa cho bà già. Bà nhờ luật sư gởi giấy đến địa chỉ và đòi bồi thường, nếu không bà sẽ thưa chúng ra tòa. Bà cười một cách khoái trá và khoe với tôi là vợ chồng 2 thằng đồng tính đó phải trả giá vì dám ăn cắp đồ của 

Ngày tháng trôi đi, tôi bắt đầu đi làm ở nước ngoài nhiều, ít có dịp qua giúp đỡ bà BJ. Thỉnh thoảng về, tôi ghé hỏi thăm, có vẻ như bà không còn thân thiện như xưa. Tôi để ý thấy đôi mắt mờ đục của bà nhìn tôi như xa lạ. Hàng xóm nói hình như bà bị Amnesia, một căn bệnh tuổi già khiến trí nhớ kém dần đi. Một lần bà chợt hỏi:

-Anh từ đâu đến?

Tôi biết trí nhớ của bà giờ lãng đãng rồi, bà ở kế nhà tôi đã mấy năm rồi mà vẫn không nhớ mình là ai. Tôi khẽ đáp:

-Tôi là người Việt Nam.

-Tôi ghét người Đại Hàn và món ăn của họ. Bà chợt xa xầm nét mặt.

-Vậy bà có ghét người Việt Nam và cuộc chiến Việt Nam không? Tôi hỏi.

 -Không, không, tôi không chưa bao giờ đến Việt Nam nên không có dịp tiếp xúc với người Việt.

Bà kể khi còn làm việc với GE, bà hay qua Nam Hàn gặp gỡ khách hàng bên đó. Bà không thích người Đại Hàn vì họ thô lỗ lắm. Đồ ăn của họ, cái gì cũng có 1 chút xíu, trong cái chén cũng bé tí teo mà mùi thì nặng nề, khó ngửi. Xứ sở gì đâu mà kỳ cục. Tôi nhận ra trí nhớ của bà bắt đầu có vấn đề.

Cô môi mỏng bên trái nhà tôi cho biết trong lúc tôi đi làm xa, có đứa cháu trai từ New York ghé thăm bà và ở lại một thời gian ngắn. Ông này khoảng gần 60 tuổi, thân hình mập quá khổ, dễ chừng đến gần 350 pounds, mỗi lần đi đứng rất khó khăn và thở rất mệt nhọc. Ông nhờ chúng tôi để ý coi chừng có ai lạ đến thăm bà không. Anh nói đến một số tiền khá lớn của bà hình như bị ai đó lừa lọc và chiếm đoạt cách nào đó mà không ai rõ.

Cô môi mỏng tiết lộ rằng hình như bà BJ bị lừa mất một số tiền rất lớn qua mạng. Cô cho biết bà BJ khoe có quen với một người đàn ông ở Nigeria, Châu Phi. Ông này hứa sẽ bay qua Mỹ cưới bà. Hiện bà BJ vẫn gởi tiền đều đều cho tên lừa đảo này bằng nhiều cách. Tôi hỏi sao cô biết? Cô không trả lời mà chỉ khẽ suỵt ra dấu im lặng. Cô còn cho hay tuần này, gã người tình ảo hứa sẽ lái xe đến trước cửa nhà đón bà đi du lịch. Bà đã chuẩn bị sẵn hai cái suite-cases với quần áo, passport, và tiền bạc đầy đủ để đợi người tình không chân dung của bà.

Cô nói đã báo cảnh sát và FBI, họ đang âm thầm theo dõi vụ lừa đảo này. Họ yêu cầu phải có đơn thưa gởi từ bà BJ thì họ mới có cơ sở để tiến hành vụ này. Nhưng mỗi lần cô môi mỏng khuyên nhủ BJ, bà ta chỉ ậm ừ cho qua, rồi đâu vẫn hoàn đó. Sau đó, bà đóng cửa nhà và đóng cả cửa lòng với hàng xóm. Bà ít ra khỏi nhà, chỉ ra lấy thư từ khi rất cần thiết. Bà dành thời giờ để “chat” với người tình ảo Phi Châu.

Sáng thứ Hai, trước khi tôi lái xe ra khỏi nhà để đến phi trường, tôi thấy bà đứng trước cửa nhà để xe với một khuôn mặt xanh xao, gầy gò đến tội nghiệp. Bà đứng im lặng, mắt nhìn xa xăm mà như không nhìn thấy gì khi tôi vẫy tay chào bà. Hôm nay thứ Bảy, tôi trở về thì hay tin bà nằm nhà thương cấp cứu. Cô môi mỏng cho hay mấy ngày nay không thấy bà ra lấy thư nên cô nghi ngờ có chuyện gì xảy ra. Cô đến và mở hộp thơ của bà, thùng thơ đầy như không còn chỗ chứa. Cô bèn gọi sở cứu hỏa, nhưng nhân viên cứu hỏa nói họ không có quyền phá cửa vô nhà khi chưa có bằng chứng rõ ràng rằng chủ nhà đã chết.

Sau cùng cô phải gọi cảnh sát và họ phá cửa vô nhà. Bà nằm xõng xoài trên nền gạch giữa những vũng chất thải, không biết đã mấy ngày, còn thở thoi thóp. Nghe kể lại, bà BJ không còn nhận ra ai, hơi thở yếu lắm, chỉ khò khè qua cổ họng. Bà như cái xác không hồn khi họ đưa bà ra khỏi nhà. Tôi hỏi cô sao không khuyên bà mua medical alert đeo ở cổ, cô nói có khuyên nhủ nhưng bà không nghe. Bà nói bà còn khỏe lắm, không cần những thứ này.

Ngay chiều hôm đó, cô môi mỏng báo tin bà BJ đã qua đời tại bệnh viện. Chúng tôi lấy gỗ đóng niêm phong cánh cửa mà họ đã phá để vào nhà sáng nay. Là hàng xóm kế bên, tôi phải làm người canh gác nhà bất đắc dĩ cho bà.

Vài ngày sau, người cháu trai bay từ New York qua, đi với một người luật sư và một người cảnh sát, họ đậu xe trước sân nhà. Cô môi mỏng cũng là một trong những người có mặt ở đó. Họ mở cửa vào nhà, liệt kê và niêm phong tài sản. Họ ở tại một khách sạn và đi lại trong vòng mấy ngày liền. Bây giờ mới hay cô hàng xóm môi mỏng là người có giấy Power of Attorney để quản lý và phân chia tất cả số tiền của bà. Phần căn nhà căn nhà và tài sản bên trong sẽ được để lại cho người cháu trai của bà BJ. Cả xóm đoán già đoán non rằng cô môi mỏng lợi dụng bà BJ bị lãng trí nên thuyết phục được bà gìa để lại toàn bộ tài sản cho cô. Tôi không biết sự thật ra sao, nhưng tôi đã từng gặp những người có tài mồm miệng đỡ tay chân.

Sau mấy ngày làm việc, cô môi mỏng cho tôi hay cô chính thức là người thừa hành trên tài sản cùa bà BJ ngoại trừ căn nhà. Mọi người khám phá ra bà BJ đã cho người tình ảo khoảng hơn 3 triệu đô la tiền mặt qua các chứng từ giấy tờ và cả những thẻ cạo gift-cards. Bốn, năm cọc gift-cards được buộc lại bằng dây thun, mỗi cọc dày khoảng 8 inches, và mỗi thẻ là 7,500 đô la đã được cạo. Họ coi ngày tháng mới hay bà BJ gởi $15,000/ 1 tuần cho người tình ảo trong vòng nhiều năm. Tổng số tiền bà có trong ngân hàng là 187 triệu đô la gồm cả stocks và bonds. Đồ cổ khoảng 2 triệu, chưa kể một nhà kho khổng lồ ở New York.

Nói về sự lừa lọc (scam) qua mạng hay qua điện thoại. Báo chí có đăng và cho biết nhiều nguời ở khắp thế giới đã từngbị lừa. Nhưng tôi không ngờ một trong số đó lại là bà BJ, bà hàng xóm lạ kỳ của tôi, mà số tiền lên đến hơn 3 triệu đô la. Không ngờ trong trái tim sắt đá của bà đầm thép, với khuôn mặt lạnh lùng không ưa đàn ông, vẫn còn có chỗ trống cho một mối tình, dù chỉ là tình ảo. Ông cảnh sát cho hay, bọn lừa đảo này chuyên đi sưu tầm tên tuổi, địa chỉ tất cả các bà góa và những người già cô đơn. Chúng sẽ tìm mọi cách liên lạc và dụ dỗ. Những người già là những người cô đơn, hụt hẫng khi chồng hoặc vợ qua đời, họ dễ dàng rơi vào cạm bẫy ngọt ngào của bọn này. Cô môi mỏng chỉ vào hai cái suitcases vẫn còn nằm trong garage, mà người tình của bà đã và sẽ không bao giờ đến đón.

Tôi biết bà BJ giàu, nhưng chỉ dám đoán bà có trên dưới chừng 10 triệu, không ngờ bà có số tiền gần gấp 20 lần tôi phỏng đoán. Ông luật sư cho cô môi mỏng hay, tất cả số tiền trong ngân hàng sẽ được chia đều cho các hội từ thiện đã được bà nêu tên trong di chúc. Bà không để lại tiền cho người cháu trai hay bất cứ cá nhân nào, kể cả cô môi mỏng, dù là một xu. Cô môi mỏng kể tôi nghe với giọng điệu khá cay cú, cố giấu đi sự thất vọng não nề vì cô chỉ là người thừa hành (executive) để làm công việc phân chia tiền cho những hội đoàn có tên trong di chúc, dưới sự chứng nhận của luật sư.

Tôi an ủi cô môi mỏng dầu sao bà BJ cũng đã coi cô như con gái trong nhà nên mới bỏ tên cô vào trong di chúc, cô là người tốt đáng tin cậy và giờ đây cô là triệu phú rồi vì có trong tay gần 200 triệu đô la. Và cô cũng là người vinh dự được bà trao cho nhiệm vụ rải tro cốt của bà xuống lòng biển Thái Bình Dương theo di chúc để lại. Sống ở Mỹ khá lâu, đôi khi tôi vẫn không hiểu tại sao có những người rất giàu, lúc sống họ ky cóp từng xu, khi chết họ chẳng đem theo được bất cứ một thứ gì, nhưng nay tôi thầm ngưỡng mộ bà hàng xóm của tôi, khi chết đi, bà không mang theo được gì, nhưng di sản bà để lại là một tấm lòng vàng cho những người nghèo.

Khi tôi đang viết những giòng chữ này, tôi vẫn là người canh chừng bất đắc dĩ ngôi nhà của bà BJ vì giấy tờ luật sư vẫn đang tiến hành, và vì giấy chủ quyền nhà vẫn chưa tìm ra. Nhà vẫn cửa đóng then cài với vài ngọn đèn sáng bên trong. Sân sau, cái thác nước nhân tạo nhỏ của bà BJ không còn chảy róc rách như lúc bà còn sống; những bộ bàn ghế sân vườn được phủ bạt không ai ngồi, đã bám bụi, và những chậu cảnh đang chết dần vì không ai tưới. Tôi muốn tưới cũng không dám vì tôi sẽ vi phạm luật nếu bước vào sân nhà bà. Tôi chợt nhìn lại cái xã hội mình đang sống và tự hỏi rồi mình sẽ ra sao trong những ngày tháng khi cuộc đời về chiều.      

 

Nguyễn Văn Tới. 1/2020.

----------

 Hình Internet- Minh họa

Hồng Anh sưu tầm

 

 

 

Xem thêm...

" Giấc Mơ Mỹ "

Kết quả hình ảnh cho Live the American Dream photos

           " Giấc Mơ Mỹ "            


Hình minh họa.
 

Con người trên trái đất này có thể nhìn nước Mỹ dưới nhiều con mắt khác nhau, thương yêu, ghét bỏ hay thù hận, nhưng tự trong thâm tâm, ai cũng có một giấc mơ, một ngày kia, được đến sinh sống ở Mỹ. Chắc hẳn ngày nay không ai có ảo tưởng là ở Mỹ, người ta có thể nhặt đồng đô la trên đường phố một cách dễ dàng hay có một đời sống giàu sang sung sướng, nhưng tất cả đều có một cái nhìn chung là nước Mỹ cho ta nhiều cơ hội để thăng tiến, mà không bị giới hạn bởi chủng tộc, gốc gác, tôn giáo hay giới tính của mình.

Image result for Giấc Mơ Mỹ photos

Ngày nay, số người Việt Nam mong muốn sang Mỹ và mong có cơ hội trở thành thường trú nhân luôn là một con số rất cao, từ chuyện du học, nhập cư theo đường hôn nhân đến diện đầu tư. Cả những nhân vật trong chính quyền và đảng viên Cộng Sản cũng muốn tìm cách bắc một đầu cầu, để trong tương lai, cả gia đình có thể “đổ bộ” lên đất Mỹ một cách hợp pháp. Các bà bầu Trung Cộng và bây giờ đến đàn bà Việt Nam, nếu có phương tiện cũng tìm cách vào Mỹ ấp trứng, và chờ ngày sinh nở một đứa con mang quốc tịch Mỹ.

Thời gian qua, dư luận trong nước xôn xao việc ông Trương Đình Anh, nguyên Tổng Giám đốc tập đoàn viễn thông FPT, đã đưa cả gia đình sang Mỹ định cư. Ông cựu thủ tướng trước đó cũng đã có con gái mang quốc tịch Mỹ…

Những gia đình này chắc chắn không nghĩ rằng sang Mỹ để kiếm tiền hay tị nạn chính trị, vì thời nay, còn có những trường hợp tị nạn văn hóa hay tị nạn giáo dục, và ai cũng biết rằng nước Mỹ là nơi các thế hệ con cháu họ lớn lên, nhận được một nền giáo dục tốt và sau đó là nghề nghiệp tốt do nền giáo dục đó mang lại.

Kết quả hình ảnh cho american Dream photos

Những nhà khai quốc Hoa Kỳ đã dùng thành ngữ “cuộc sống, tự do, và sự mưu cầu hạnh phúc.” Di dân có nhiều cơ hội để đạt được sự thành công về mặt vật chất lớn lao hơn là có thể có được tại quốc gia gốc gác của mình.

Khốn nỗi, theo một khảo sát mới đây của tổ chức New Economics Foundation, khảo sát về chỉ số hạnh phúc, Hoa Kỳ đứng thứ 108 trong khi Việt Nam đứng thứ 5 trong 10 “top ten” trong số 140 quốc gia. Vậy mà, mỗi năm có gần trăm nghìn người rời Việt Nam đi định cư, đông nhất vẫn là đến Mỹ và một số nhỏ ở các nước khác.

Những ngày hỗn loạn vào thời điểm 30 tháng 4-1975 và sau đó, nhiều người chống Cộng Sản và đã bị Cộng Sản cầm tù và bạc đãi, chỉ có một con đường duy nhất là đến Hoa Kỳ để được nương thân và cật lực làm việc để sống còn. Nhưng sau đó có những đợt di dân, bảo lãnh sum họp gia đình, không còn thấy đây là “Giấc Mơ Mỹ” nữa. Đây là những người đang sống sung sướng giàu có ở Việt Nam, hay đang nhờ đồng tiền “mồ hôi, nước mắt” của thân nhân ở ngoại quốc. Ở Việt Nam, họ ăn không ngồi rồi, nhà đôi khi có một hai người giúp việc, không bận lòng vì sinh kế, lại sống giữa cộng đồng người Việt quen thuộc, gần gũi, chung cùng văn hóa, không trở ngại chuyện ngôn ngữ, nhất là những vị cao niên.

Không thiếu những bà mẹ được con cái bảo lãnh sang Mỹ, nằng nặc đòi về. Ở Mỹ chẳng có lối xóm, bạn bè gần gũi, cũng chẳng có xích-lô, xe ôm, không biết lái xe được coi như què. Có người hiến kế mua cho bà một chương trình TV tiếng Việt, chiếu suốt 24 giờ cho bà có bè bạn, đỡ cô đơn. Tôi có một vị thầy cũ cũng ở trường hợp trên, cuối cùng đám học sinh phải xúm lại năn nỉ, cuối cùng thầy mới nguôi ngoai, nhưng cuộc sống trên xứ Mỹ này chắc không được vui đối với một người không thấy đây là chuyện cấp bách sống còn và sống là sống như thế nào?

Kết quả hình ảnh cho living in american dream photos

Bây giờ trên đất Mỹ, người Việt giàu có, sung túc, với những ngôi nhà bạc triệu, xe hơi đắt tiền, nhưng những điều này không do may mắn, hay mánh mung mà bắt đầu bằng những nỗi cơ cực trong những ngày đầu chân ướt chân ráo đến đây. Có người dậy từ lúc 4 giờ sáng trong buổi sáng mùa Đông giá rét để đi một “round” bỏ báo, ngồi trong shop may để cắt chỉ, đơm khuy với đồng lương rẻ mạt. Có những gia đình làm nghề may, đêm tối mỏi mệt, gục đầu ngủ thiếp trên bàn may. Thời gian bắt đầu, có những người đến sở làm bằng hai ba chuyến xe bus, có khi phải đứng chờ chuyến xe giữa trời tuyết đổ, lạnh dưới độ âm.

Ông anh rễ tôi bảo lãnh cho cô em gái vượt biển từ đảo sang. Buổi chiều, thấy ông anh đi làm về sau một ngày đi cắt cỏ, mặt mày hốc hác, quần jean, áo bò bẩn thỉu, tay xách cái lunch-box đựng cơm trưa, bất giác cô em than:

- “Tưởng anh qua Mỹ làm gì, đâu có ngờ thấy anh tồi tàn như vậy!

Nhờ cuộc đời chịu thương, chịu khó như vậy, phần lo cho con cái ăn học nên người, phần lo giúp đỡ cho gia đình còn kẹt lại ở quê nhà, nhưng ngày nay những gia đình này đã thành công vượt bực, con cái thành tài, nhà cao cửa rộng. Thấy những “Việt kiều” áo gấm về làng, đừng nghĩ rằng ở Mỹ, họ thong dong nằm chơi hốt bạc. Ngày nay không những những người đến Mỹ được cơm no, áo ấm mà có một đời sống tự do, hạnh phúc, nhân phẩm được tôn trọng, sinh mạng con người được bảo đảm, có cơ hội thăng tiến cho mọi người. Như vậy, đừng nên chỉ nghĩ đến hai chữ “đô la” khi muốn đến Mỹ, tạo Giấc Mơ Mỹ cho mình và gia đình.

Kết quả hình ảnh cho american Dream photos

Nhà văn kiêm sử gia James Truslow Adams đã dùng danh từ "Giấc mơ Mỹ" trong cuốn sách xuất bản năm 1931 của ông có tựa đề là Epic of America (Thiên Anh Hùng Ca Mỹ Quốc):

"Giấc mơ Mỹ là giấc mơ của một vùng đất mà ở đó cuộc sống đáng tốt đẹp hơn, giàu có hơn và đầy đủ hơn cho mọi người. Ở đó mỗi người có cơ hội theo khả năng hoặc thành tựu của mình. Đấy là một giấc mơ khó khăn cho tầng lớp thượng lưu châu Âu diễn giải đầy đủ, và cũng thật khó khăn cho tất cả chính chúng ta những người càng ngày ngờ vực và không tin tưởng vào nó. Nó không phải là một giấc mơ về các loại xe hơi hay đơn thuần là tiền lương cao, nhưng là một giấc mơ về trật tự xã hội mà trong đó mọi đàn ông và đàn bà sẽ có thể đạt được tầm vóc đầy đủ cái khả năng bẩm sinh của mình, và được những người khác công nhận họ vì những gì của chính họ, không phân biệt môi trường hoàn cảnh sinh ra hay địa vị ngẫu nhiên của họ."

Nước Mỹ chỉ mới thành lập hơn 500 năm (Cristoforo Colombo đến châu Mỹ năm 1492) ngày nay là một cường quốc về kinh tế, quân sự, lãnh đạo cả thế giới. Hơn thế nữa, có thể nói là là một vùng đất của ước mơ, của cơ hội và mọi người trên quả địa cầu này đều muốn đến sống nơi đây. Phải chăng tất cả đều nằm trong câu cuối của lời tuyên thệ trung thành với nước Mỹ, “với tự do và công lý cho tất cả mọi người!”

Related image

Đất nước chúng ta từ hơn bốn mươi năm nay, không có tự do, mà cũng chẳng hề có công lý. Nước Mỹ là đồng minh của miền Nam nhưng được xem là cựu thù của miền Bắc, và giờ đây, chuyện mơ ước được đến định cư tại Mỹ của người Việt Nam như là một cơn sốt.

Xin hãy đến đây “những kẻ mệt mỏi, nghèo đói,” “những người vô gia cư, dập vùi trong bão tố…” như những lời thơ của thi sĩ Emma Lazarus khắc dưới chân Nữ Thần Tự Do bên bờ biển New York.

Nước Mỹ có thể gọi là Thiên Đường, nhưng là một chốn Thiên Đường cần lao và trí tuệ, là đất cơ hội của nỗ lực, chứ không phải cơ hội của băng đảng, mánh mung.

Ngày nay những ông Vương, ông Li ở Trung Cộng, hay những ông Nguyễn, ông Trần ở Việt Nam, đều mang “Giấc Mơ Mỹ” như ước mơ của ông Li, một người có ở Bắc Kinh đã phát biểu: “Những giá trị của sự Tự Do, Bình Đẳng, Độc Lập và Dân Chủ đã lôi cuốn tôi. Tôi hy vọng con cái mình sẽ được nuôi dưỡng và trưởng thành trong môi trường ấy!”

Môi trường đó không tìm thấy ở Trung Cộng hay ở Việt Nam, là những nước tiêu biểu cho chủ nghĩa Cộng Sản hiện nay.

  • 16x9 Image

    Huy Phương - VOA

    Nhà báo Huy Phương nguyên là một Sĩ Quan Thông Tin & Báo Chí VNCH, một người tù trong các trại tập trung của CS bảy năm sau 1975, lưu vong tại Mỹ từ năm 1990. Tại Hoa Kỳ, ông là tác giả 12 tác phẩm văn thơ, hiện cộng tác với Người Việt, Hệ Thống SàiGòn Nhỏ và Báo Trẻ, Thời Báo (Canada), đài Phát thanh Việt Nam (Oklahoma) và đài truyền hình SBTN tại Hoa Kỳ, sở trường với thể loại tạp ghi, viết về sinh hoạt và tâm tình của người Việt trên đất Mỹ.

     

                Dr. Chu Bá Kiên DDS sưu tầm             


    Ảnh minh họa

     

  • Related image
    Chu Bá Kiên
     
Xem thêm...

Virus corona : Số tử vong tiếp tục tăng

Tại một phòng bệnh chăm sóc bệnh nhân virus corona mới, ở tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc. Ảnh chụp ngày 28/01/2020.

Tại một phòng bệnh chăm sóc bệnh nhân virus corona mới, ở tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc. Ảnh chụp ngày 28/01/2020. STR / AFP

    Virus corona có thể lây từ người sang người trong vòng 15 phút     

Theo phóng viên TTXVN tại Sydney, Bộ Y tế bang New South Wales của Australia đã đưa ra cảnh bảo virus corona mới (2019-nCoV) có thể lây từ người sang người trong vòng 15 phút nếu có tiếp xúc gần, như trò chuyện trực tiếp với người bệnh, hoặc sinh hoạt trong một không gian kín với người bệnh trong vòng 2 giờ. Các cơ quan y tế Trung Quốc vừa xác nhận người nhiễm bệnh có thể truyền virus ngay cả trước khi họ có các triệu chứng nhiễm bệnh.

Cho đến nay, virus corona được cho là lây lan tương tự cách lây truyền bệnh cúm, khi người bệnh ho hay hắt hơi.

Theo các Bác , mặc dù loại virus này không dễ lây lan như bệnh sởi, nhưng nó có thể lan truyền theo nhiều cách.

Khác với các virus lây trong không khí có thể di chuyển xa, virus corona lây lan khi người nhiễm virus ho hay hắt hơi bắn nước bọt trong phạm vi 1-2m, người khác có thể nhiễm virus này nếu chạm tay vào bề mặt dính nước bọt của người bệnh sau đó đưa tay lên gần mũi hoặc miệng.

In Macau on Tuesday many shoppers wore face masks. The government has recommended that people across China wear masks to halt the spread of a dangerous coronavirus.
 
Công dân Pháp hồi hương từ Vũ Hán, Trung Quốc, đến căn cứ không quân Istres, gần Marseille, Pháp, ngày 31/01/2020.
Công dân Pháp hồi hương từ Vũ Hán, Trung Quốc, đến căn cứ không quân Istres, gần Marseille, Pháp, ngày 31/01/2020. Adj Olivier Favre/Etat Major des Armees/ Handout via REUTERS
Y bác sĩ Hồng Kông biểu tình đòi đóng cửa biên giới với Hoa lục, bên ngoài trụ sở cơ quan Y Tế đặc khu, ngày 4/2/2020.
Y bác sĩ Hồng Kông biểu tình đòi đóng cửa biên giới với Hoa lục, bên ngoài trụ sở cơ quan Y Tế đặc khu. REUTERS/Tyrone Siu
Ngày 06/02/2020, khoảng 20.000 nhân viên y tế Hồng Kông đe dọa bãi công đòi chính quyền đóng cửa toàn bộ biên giới với Hoa Lục ngăn ngừa virus corona.
                      Thứ Sáu ngày 07 tháng 2 năm 2020                       

Ngày 5-2, số người tử vong vì 2019-nCoV vượt ngưỡng 500 người và ngày 6-2 vượt ngưỡng 600 người.

Ngày 3-2, số người nhiễm virus vượt ngưỡng 20.000 và ngày 6-2 vượt ngưỡng 30.000.

Các số liệu này có thể khác nhau và thay đổi theo nguồn và thời điểm ghi nhận của từng tổ chức.

+ Theo số liệu của trang Worldometers sáng 7-2-2020, cả thế giới đã có 31.481 người nhiễm virus (tăng từ 28.276 người sáng qua), trong đó có 4.824 người (chiếm 15%, tăng so với 14% hôm qua) trong tình trạng nguy kịch. Riêng ở đại lục Trung Quốc có 31.161 người nhiễm (tăng từ 28.018 người sáng qua). Có 638 người tử vong (tăng từ 565 người hồi sáng qua), trong đó 636 người ở đại lục Trung Quốc (tăng so với 563 người hồi sáng qua) và 2 người ở Philippines và Hong Kong. Có 73 người chết trong ngày 6-2. Số người được chữa khỏi 2019-nCoV hiện là 1.563 người (tăng từ 1.173 người vào sáng qua).

Confirmed Cases and Deaths by Country and Territory

The novel coronavirus (2019-nCoV) is affecting 28 countries and territories around the world. Dates below are based on GMT+0.

The bulk of China’s new cases and deaths for Feb. 6 are reported at about 22:00 GMT (5:00 PM ET) for Hubei, and at 00:00 GMT (7:00 PM ET).

Ngày 6 và 5-2 là 2 ngày có số người tử vong cao nhất (73 người/ngày) kể từ khi phát hiện ca tử vong đầu tiên ngày 9-1-2020. Ngày 4-2 có 66 người, ngày 3-2 có 64 người chết, ngày 2-2 có 58 người chết, ngày 1-2 có 45 người chết và ngày 31-2 có 46 người chết.

+ Trang thông tin cập nhật về dịch Wuhan coronavirus 2019-nCoV Global Cases Johns Hopkins CESE của trường Đại học Y Johns Hopkins, một trường có tiếng ở Mỹ, tính tới sáng 7-2-2020 (theo giờ VN), ghi nhận: có 31.377 trường hợp nhiễm virus được xác nhận trên thế giới (so với 27.797 trường hợp hồi sáng qua), trong đó có 31.111 ca ở đại lục Trung Quốc (so với 27.557 ca hồi tối qua). Có 638 người tử vong (so với 563 người hồi sáng qua), gồm 636 ở đại lục Trung Quốc, 1 người Trung Quốc ở Philippines và 1 người Hong Kong chết ở Hong Kong. Và có 1.541 người bệnh đã được điều trị hồi phục (so với 1.128  người hồi sáng qua), trong đó có 817 người ở tỉnh Hubei.

+ Số liệu của Bộ Y tế Việt Nam cập nhật lúc 9g00 ngày 7-2-2020 cho biết cả thế giới có 31.481 người nhiễm virus (so với 28.276  người  vào sáng qua). Có 639 người chết, trong đó 637 người ở đại lục Trung Quốc, 1 người ở Philippines và 1 người ở Hong Kong. Như vậy đã có 2 trường hợp tử vong vì virus 2019-nCoV bên ngoài đại lục Trung Quốc.

Riêng tại Việt Nam: có 12 ca nhiễm virus 2019-nCoV (gồm 9 người Việt Nam, 2 người Trung Quốc, và 1 người Mỹ gốc Việt). Có 77 trường hợp nghi nhiễm (sốt, ho, tới từ vùng dịch) đang được cách ly, tiếp tục theo dõi để hạn chế nguy cơ lây nhiễm cho cộng đồng. (Tăng so với 57 trường hợp sáng hôm qua.) Ngoài ra còn có 379 trường hợp có sức khỏe bình thường, không có các dấu hiệu sốt ho, nhưng vẫn được cách ly theo dõi do có tiếp xúc gần với người nghi nhiễm virus. (Tăng so với 349 trường hợp hồi sáng qua).

+ Toàn bộ các tỉnh và vùng lãnh thổ của Trung Quốc đều đã có người nhiễm Wuhan coronavirus.

+ Có 27 nước và vùng lãnh thổ bên ngoài đại lục Trung Quốc đã có người nhiễm Wuhan coronavirus. Đó là các nước và vùng lãnh thổ: Thái Lan, Nhật Bản, Hong Kong, Singapore, Taiwan, Australia, Malaysia, Macau, Nga, Pháp, Mỹ, Hàn Quốc, Đức, United Arab Emirates, Canada, Anh, Việt Nam, Italy, Ấn Độ, Philippines, Nepal, Cambodia, Sri Lanka, Phần Lan, Tây Ban Nha, Thụy Điển và Bỉ. Riêng ở Thái Lan, Taiwan, Đức, Việt Nam, Nhật Bản, Pháp, Mỹ, Hong Kong đã xuất hiện những ca người lây qua người mà bệnh nhân là những người không có đi tới Trung Quốc.

+ VIỆT NAM:

Bộ Y tế vừa thông báo thêm 2 trường hợp dương tính với nCoV, nâng tổng số ca dương tính với nCoV tại Việt Nam lên 12 người. Hai bệnh nhân đến từ Vĩnh Phúc, có chung tiền sử dịch tễ. Đây là mẹ ruột và em gái bệnh nhân N.T.D, một trong 7 người Việt Nam được cử sang Trung Quốc tập huấn tại Thành phố Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc và khi trở về Việt Nam bệnh nhân N.T.D đã được xác định dương tính với nCoV.

Đến ngày 6-2, đã có toàn bộ 63 tỉnh thành phố báo cáo Bộ GDĐT về việc quyết định cho học sinh nghỉ học để phòng dịch nCoV. Đa số các địa phương vẫn giữ nguyên lịch nghỉ học đã công bố, một số Sở GDĐT đã điều chỉnh cho học sinh tiếp tục nghỉ học đến hết 16-2 để phòng dịch. Bến Tre là địa phương cho nghỉ ít nhất (1 ngày) để thực hiện các biện pháp phòng, chống dịch bệnh nCoV.

Ban Chỉ đạo phòng, chống dịch bệnh nCoV Bộ GDĐT cũng đã họp chiều 6-2 và thống nhất đề nghị Chủ tịch UBND các tỉnh thành căn cứ tình hình thực tế tiếp tục cho học sinh nghỉ học, Bộ GDĐT có hướng dẫn cụ thể việc học bù cũng như lùi thời gian kết thúc năm học trong trường hợp cần thiết.

Một trung tâm triển lãm ở Wuhan được cải tạo thành một bệnh viện 2019-nCoV. Ảnh chụp ngày 5-2-2020. (Agence France-Presse — Getty Images /NYT/Internet. Thanks)

Bên trong một trung tâm triển lãm ở Wuhan được cải tạo thành một bệnh viện 2019-nCoV. Ảnh chụp ngày 5-2-2020. (Chinatopix, via Associated Press/NYT/Internet. Thanks)

Một trung tâm mua sắm gần như hoang vắng ở thủ đô Bắc Kinh ngày 6-2-2020. (Giulia Marchi for The New York Times/Internet. Thanks.)

Thêm 10 người trên tàu du lịch ở Nhật Bản xét nghiệm dương tính với coronavirus

Khoảng 3.700 người đang phải đối mặt với ít nhất 2 tuần cách ly trên tàu du lịch. Con tàu bị cuốn vào dịch corona virus toàn cầu khi một người đàn ông 80 tuổi ở Hong Kong cho kết quả xét nghiệm dương tính với virus này sau khi rời tàu vào cuối tháng 1. © Được VTC cung cấp

Trước đó, nỗi sợ nhiễm coronavirus có thể xảy ra trên tàu du lịch trở thành hiện thực khi 10 trong số 31 hành khách được thử nghiệm cho kết quả dương tính. Nhà khai thác con tàu, Princess Cruise, cho biết trong một tuyên bố rằng 10 người là 3 hành khách Nhật Bản, 2 người Australia, 3 hành khách từ Hong Kong, 1 hành khách từ Mỹ và 1 thành viên đoàn người Philippines. Độ tuổi của họ là từ 50 đến 80, theo Bộ Y tế Nhật.

Nhật Bản có 20 trường hợp nhiễm coronavirus đã được xác nhận, trong đó 17 trường hợp đã ở Vũ Hán. Nhật Bản cũng đã đưa hơn 500 công dân từ Vũ Hán về.

Du thuyền Diamond Princess chở theo 3.700 người neo đậu tại Yokohama, Nhật Bản

       Nếu lỡ vướng viruscorona, bạn nên làm gì để thoát hiểm?       

Nếu lỡ vướng viruscorona, bạn nên làm gì để thoát hiểm?

Các bạn nên dành chút thời gian đọc bài viết này, để có chút kinh nghiệm dành cho bản thân và gia đình bạn bè. Phòng trường hợp không may lỡ vướng phải con virus độc ác này

Khi bạn biết mình bị lây nhiễm con vỉut CORONA Vũ Hán vì ho nhiều, đau ngực, khó thở, nhức đầu và tiêu chảy - người bị nóng sốt lâu không cảm thấy giảm thì hãy làm đúng sau đây:

(1) Uống thuốc Tylenol giúp hạ nhiệt và đắp khăn lạnh vào đầu. Tuyệt đối không sợ hãi, phải thật bình tĩnh vì sống chết có số mạng - mình cố gắng tận hết sức mình - càng sợ hãi về tâm lý thì cơ hội mình càng ít hy vọng hơn - nhớ thật kỹ là không gì sợ hãi khi nhiễm bệnh.

(2) Tự mình cách ly với gia đình, người thân - tìm một nơi thoáng mát nằm nghỉ ngơi - một nơi có cửa sổ đưa nhiều không khí vào

(3) Mỗi ngày uống nhiều nước cỡ 3 lít - 1 ly nước cam và cố gắng ăn đủ bữa. Cố gắng ăn để cơ thể đủ sức chống lại Virus - nhịn đói rất nguy hại. Nếu khó ăn quá, ăn không nỗi thì uống 1 ly nước trà ấm pha đường tạm thời.

(4) Lúc người nóng sốt thì cơ thể lại cảm thấy lạnh nên ai cũng muốn đắp chăn trùm kín - đây là đều tối kị - không nên đắp chăn dù cảm thấy ớn lạnh - đắp tấm khăn mỏng thôi - Người trong nhà giúp người bệnh (nhớ mặc áo mưa nilon và đeo khẩu trang) - Giúp bằng cách đắp khăn lạnh lên đầu người bệnh giúp hạ nhiệt, thay khăn lạnh nhiều lần.

(5) Tylenol là thuốc tốt nhất sử dụng trong lúc ngực bị đau và uống thuốc ho nếu bị ho nhiều - NHỚ CHO KỸ thuốc ho

(6) Sau khi ăn đủ bữa, uống thuốc giảm đau và thuốc ho thì cố gắng ngủ càng nhiều, cành tốt. Thức dậy thấy đói bụng thì uống 1 ly nước trước khi dùng bữa.

(7) Nếu quý bạn làm đúng theo lời dặn này thì cơ hội hết bệnh rất cao và bệnh sẽ giảm dần sau 7 ngày - Sau khi hết bệnh này thì cơ thể bạn đã có kháng tố chống lại con virus Vũ Hán, tuy nhiên phổi sẽ bị hơi đau đôi khi và sẽ khỏi sau 1 tháng.

Trong thời gian hết bệnh thì nên tập thở mỗi buổi sáng sớm lúc không khí trong lành.

Vương Văn Quân là cư dân ở Vũ Hán, thành phố tâm chấn của dịch virus corona gây chết người.

Vương làm nội trợ, năm nay 33 tuổi và gia đình bà vẫn ở lại thành phố kể từ khi Vũ Hán bị phong tỏa vào 23/1.

Kể từ đó, virus đã lây nhiễm cho hơn 20.000 người trên toàn thế giới, dẫn đến ít nhất 427 người tử vong.

Trong một cuộc phỏng vấn hiếm hoi từ bên trong Vũ Hán, Vương Văn Quân nói với BBC về cuộc đấu tranh sinh tồn đầy đau đớn của gia đình bà.

Kể từ khi dịch virus corona bùng phát, chú tôi đã qua đời, bố tôi bị bệnh nặng và mẹ và dì tôi bắt đầu xuất hiện một số triệu chứng.

Chụp CT cho thấy phổi của họ bị nhiễm trùng. Anh trai tôi cũng bị ho và khó thở.

Bố tôi bị sốt cao. Nhiệt độ của ông ấy là 39,3 độ C ngày hôm qua và ông ấy liên tục ho và khó thở. Chúng tôi có cho ông ấy thở bằng máy oxy ở nhà và ông ấy phải phụ thuộc vào cái máy đó 24/7.

Hiện tại ông ấy đang phải dùng cả thuốc Đông y và Tây y. Không có bệnh viện cho ông ấy nhập viện đến vì trường hợp của ông ấy vẫn chưa được xác nhận do họ thiếu bộ dụng cụ xét nghiệm.

Mẹ và dì của tôi đi bộ đến bệnh viện mỗi ngày với hy vọng có được một chiếc giường cho bố tôi bất chấp tình hình sức khỏe của chính họ. Nhưng không có bệnh viện nào chịu nhận.

'Không ai giúp đỡ chúng tôi'

Ở Vũ Hán, có nhiều điểm cách ly để chứa những bệnh nhân có triệu chứng nhẹ hoặc vẫn đang trong thời gian ủ bệnh.

Những cơ sở này đơn giản và cơ bản nhưng đối với những người nguy kịch như cha tôi thì lại không có giường cho họ.

Chú tôi thực sự đã chết ở một trong những điểmcách ly vì không có cơ sở y tế cho những người có triệu chứng nghiêm trọng. Tôi thực sự hy vọng cha tôi có thể được điều trị thích hợp nhưng không ai chịu tiếp xúc với chúng tôi hoặc giúp chúng tôi vào lúc này.

Tôi đã liên lạc với các nhân viên xã hội nhiều lần, nhưng câu trả lời tôi nhận được là, "chúng tôi không thể nào có được một chiếc giường trong bệnh viện".

Bản quyền hình ảnh Getty Images
Image caption Tổ chức Y tế Thế giới đã tuyên bố dịch virus corona là tình trạng y tế khẩn cấp toàn cầu

Chúng tôi ban đầu nghĩ rằng điểm cách ly mà bố và chú tôi đã đến là một bệnh viện, nhưng hóa ra đó là một khách sạn.

Không có y tá hoặc bác sĩ và không có máy sưởi. Họ đến vào buổi chiều và các nhân viên ở đó phục vụ họ với một bữa tối lạnh lẽo tối hôm đó. Chú tôi lúc đó rất ốm, với các triệu chứng hô hấp nghiêm trọng và bắt đầu bất tỉnh.

Không có bác sĩ nào đến để điều trị cho ông ấy. Ông ấy và bố tôi ở trong phòng riêng và khi bố tôi đến gặp ông ấy lúc 6:30 sáng, ông ấy đã qua đời rồi.

Một đại lộ chính ở thành phố Vũ Hán, không một bóng người, sau khi chính quyền thành phố cấm mọi phương tiện giảo thông không phải trọng yếu. Ảnh chụp ngày 26/01/2020.
Một đại lộ chính ở thành phố Vũ Hán, không một bóng người, sau khi chính quyền thành phố cấm mọi phương tiện giảo thông không phải trọng yếu. Ảnh chụp ngày 26/01/2020. China Daily via REUTERS

'Chúng tôi thà chết ở nhà hơn là đi cách ly'

Các bệnh viện mới đang được xây dựng dành cho những người đã ở trong bệnh viện rồi. Họ sẽ được chuyển sang những bệnh viện mới.

Nhưng đối với những người như chúng tôi, chúng tôi thậm chí không thể có được một chiếc giường bây giờ, chứ đừng nói đến việc có được một chiếc giường trong các bệnh viện mới.

Nếu chúng tôi làm theo hướng dẫn của chính phủ, nơi duy nhất chúng tôi có thể đến bây giờ là những điểm cách ly đó. Nhưng nếu chúng tôi đi, những gì xảy ra với chú tôi có thể sẽ xảy ra với bố tôi.

Vì vậy, chúng tôi thà chết ở nhà còn hơn.

'Số người bị lây nhiễm rất lớn'

Có rất nhiều gia đình như chúng tôi xung quanh, tất cả đều phải đối mặt với những khó khăn tương tự.

Bố của bạn tôi thậm chí đã bị nhân viên tại các điểm cách ly từ chối vì ông bị sốt cao.

Nguyên vật liệu có hạn nhưng dân số bị nhiễm bệnh là rất lớn. Chúng tôi sợ, chúng tôi không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Thông điệp của bà Vương gửi ra thế giới

Image caption Lây nhiễm lan ra đến đâu?

Điều tôi muốn nói là, nếu tôi biết họ sẽ phong tỏa thành phố này vào 23/1, tôi chắc chắn sẽ đưa cả gia đình tôi ra ngoài, bởi vì chẳng có sự giúp đỡ nào ở đây.

Nếu chúng tôi ở một nơi khác, có thể sẽ có hy vọng. Tôi không biết liệu những người như chúng tôi, những người lắng nghe chính phủ và ở lại Vũ Hán, đã đưa ra quyết định đúng đắn hay không.

Nhưng tôi nghĩ cái chết của chú tôi đã trả lời câu hỏi đó.

==

Dịch bệnh virus corona Vũ Hán chưa phải là đại dịch

 

TTO - Gọi một dịch bệnh là đại dịch nếu không chính xác, dù là vô tình hay cố ý, sẽ gây hoang mang không cần thiết, thậm chí tổn hại với cộng đồng.

Dịch bệnh virus corona Vũ Hán chưa phải là đại dịch - Ảnh 1.

Một khu phố thương mại tại Bắc Kinh vắng tanh khi mọi người hạn chế ra ngoài vì lo ngại dịch bệnh, ảnh chụp ngày 5-2 - Ảnh: GETTY IMAGES

Trên thực tế, những ngày qua truyền thông quốc tế chưa dùng tới chữ "đại dịch" (tiếng Anh là "pandemic") để mô tả dịch bệnh viêm đường hô hấp cấp do chủng mới virus corona gây ra, mà dùng thuật ngữ "dịch bệnh" ("epidemic") hoặc "sự bùng phát" ("outbreak").

Vậy vì sao thế giới chưa gọi dịch corona Vũ Hán là "đại dịch"?

Phân biệt "dịch bệnh" và "đại dịch"

Trung tâm phòng chống và kiểm soát dịch bệnh (CDC) của Mỹ định nghĩa "đại dịch" là dịch bệnh đã lây lan tới nhiều quốc gia hay nhiều châu lục, ảnh hưởng tới một số lượng lớn người. Mức độ nghiêm trọng của dịch bệnh không nằm ở mức độ quan tâm, lo lắng của dư luận, cũng không phải ở số ca tử vong.

Bất kể việc đã có hơn 30.000 người nhiễm virus corona Vũ Hán và hơn 630 người chết, Tổ chức Y tế thế giới (WHO) tuyên bố đây là vấn đề y tế khẩn cấp toàn cầu, nhưng hầu hết các chuyên gia vẫn đồng thuận rằng đó chưa phải đại dịch.

Trước hết, theo báo Los Angeles Times, khi WHO tuyên bố một dịch bệnh là Tình trạng khẩn cấp y tế công cộng quốc tế (PHEIC), họ phải cân nhắc 3 nhân tố chính.

Thứ nhất, dịch bệnh đó có bất thường hay không thể lường trước? Với một chủng virus mới chưa từng biết tới trước đó như 2019-nCoV, câu trả lời là "Có".

Thứ hai, dịch bệnh đó có tiềm ẩn nguy cơ ảnh hưởng tới sức khỏe cộng đồng vượt ra ngoài biên giới lãnh thổ một quốc gia không? Với thực tế đã ghi nhận hàng chục ca nhiễm tại 4 châu lục, câu trả lời một lần nữa là "Có".

Thứ ba, dịch bệnh này có cần quốc tế có hành động phản ứng tức thời không? Vì cần có công tác kiểm tra tầm soát dịch tại các sân bay, cửa khẩu và cần tài chính để hỗ trợ, triển khai công tác phòng dịch nên câu trả lời vẫn là "Có".

Tuy nhiên, các dịch bệnh có thể ở mức rất nghiêm trọng mà vẫn chưa tăng lên cấp đại dịch, miễn là ảnh hưởng của nó vẫn đang chỉ chủ yếu tại một khu vực. Trong trường hợp cụ thể của dịch bệnh viêm đường hô hấp cấp do chủng mới virus corona gây ra, khu vực này đang là Trung Quốc.

Dịch bệnh (epidemic), từ điển Cambridge (Anh) định nghĩa là sự xuất hiện của một bệnh cụ thể xảy ra với số lượng lớn người ở cùng một thời điểm, ví như dịch cúm, dịch sốt xuất huyết...

Đại dịch (pandemic), từ điển này định nghĩa là một bệnh xuất hiện ở gần như mọi nơi trong một khu vực hoặc gần như với tất cả mọi thành phần trong một nhóm người, nhóm động vật hay thực vật.

Dịch bệnh virus corona Vũ Hán chưa phải là đại dịch - Ảnh 3.

Hình ảnh chụp ngày 5-2 tại công trường xây dựng bệnh viện dã chiến Lôi Thần Sơn, một trong hai bệnh viện được xây khẩn trương để ứng phó dịch virus corona tại Vũ Hán - Ảnh: XINHUA

Không loại trừ khả năng sẽ thành đại dịch

Mặc dù vậy, khi các nhà nghiên cứu có thêm nhiều thông tin về mầm bệnh mới này, khả năng xảy ra đại dịch trong tương lai có hoàn toàn có thể.

"Các bệnh tật không bao giờ ngần ngại trước các biên giới lãnh thổ", ông Alex Azar, Bộ trưởng Y tế và Dịch vụ nhân sinh Mỹ, cảnh báo. Thực tế đã ghi nhận chủng virus corona mới lây lan từ người sang người, khiến nó đang có vẻ có cơ chế lây nhiễm giống virus cúm (một tác nhân đại dịch kinh điển) hơn so với các chủng virus corona khác.

Ít nhất 10 người đã nhiễm 2019-nCoV ở Đức dù chưa từng đến Trung Quốc; tương tự với 5 người bệnh khác ở Hàn Quốc, 3 người ở Nhật Bản và 2 người ở Mỹ.

Nếu virus corona sớm được kiểm soát tại những nước đó, "chúng ta sẽ chỉ gọi đó là những sự bùng phát dịch riêng lẻ và đã được kiểm soát", bác sĩ Tom Inglesby, giám đốc Trung tâm an ninh y tế tại Trường Y tế công cộng Johns Hopkins Bloomberg, nói.

Tuy nhiên nếu số ca nhiễm bệnh ở châu Âu và Mỹ tăng mạnh mà không có liên hệ gì với Trung Quốc, "khi đó là đủ để gọi đây là đại dịch", ông Tom Inglesby nói.

Ngoài chuyện số ca nhiễm, một đại dịch còn khác rất nhiều với một dịch bệnh ở chỗ đại dịch gây ra những hậu quả mang tính toàn cầu.

Ngay lúc này, ảnh hưởng của dịch bệnh với lực lượng lao động Trung Quốc là rất lớn, song ngoài Trung Quốc, chỉ có một số ít nước khác phải đối mặt với nguy cơ một cuộc khủng hoảng y tế cũng như kinh tế thực sự. Ngoài công tác tầm soát dịch ở sân bay, cửa khẩu, hoạt động thương mại toàn cầu vẫn đang diễn ra tương đối bình thường.

Giới chuyên gia y tế Mỹ cho rằng có thể rốt cuộc chủng mới virus corona sẽ "đi theo con đường" của virus cúm heo H1N1, chủng virus từng gây đại dịch năm 2009. Dịch bệnh này sau đó suy yếu vào năm 2010 nhưng chủng virus đó vẫn tiếp tục tồn tại như một trong những chủng virus chính yếu gây cúm mùa.

Vì sao SARS là đại dịch?

Dịch bệnh Hội chứng hô hấp cấp nặng (SARS) giai đoạn 2002-2003 được định danh là đại dịch vì lây lan sang 26 quốc gia và các chuỗi lây nhiễm không chỉ ở Trung Quốc (tâm dịch), mà còn ở Canada, Hong Kong, Đài Loan, Singapore và Việt Nam.

 

   Đoàn Văn Sinh sưu tầm tổng hợp  

  Ảnh minh họa  

Xem thêm...
Theo dõi RSS này