Du lịch

Du lịch (292)

Gia Lai phố núi, bạn đã đến chưa?

 
Kính thưa quý thầy cô và các anh chi. Mấy hôm nay em cũng có nhiều cảm xúc làm em nhớ lại ngày xưa vì đã có 2 người trong nhóm đi làm từ thiện vừa tạ thế, ra đi vĩnh viễn. Đây là những hình ảnh lúc chúng em đi làm từ thiện ở Việt Nam. Chuyến đi lúc này đã chia làm 2 nhóm. Nhóm 1 đi ra Huế và Quãng Bình. Nhóm 2 chúng em đi Pleiku, Bến Tre, và Bà Rịa. Lần đầu tiên em làm từ thiện ở Pleiku. Đêm thì ở khách sạn không có mấy lạnh, vừa nóng bức vừa làm mồi cho mấy con muỗi. Ngày thì nhổ răng cho bịnh nhân tại trạm xá nằm ngay kế bên chuồng heo, ngửi phân heo muốn chết luôn. Làm không có mấy lạnh mà cứ mỗi 10 phút là trét dầu cù là vào mũi để bán đi mùi thúi của phân heo. Ở Pleiku, có một làng dân người bịnh Phong Cùi. Sau một ngày nhổ răng cho các bịnh nhân Phong Cùi, tối hôm ấy đột nhiên Katherine ho suốt đêm, ho thật khủng khiếp. Lúc ấy thật sợ không lẽ mình bị nhiễm Phong Cùi nhanh vậy sau. Mình tự biết rõ là không thể nào trong một thời gian ngắn như vậy nhưng vẫn rất sợ. Vội vàng ngồi dạy uống thuốc vào và cầu nguyện đức phật phù hộ cho con được thực hiện ước nguyện của con được trọn vẹn. Không hiểu sau ngày hôm sau em trở lại 100% bình thường và không có một tiếng ho nào nữa cả. Cảm ơn đức ơn trên đã phù hộ cho Katherine.
 
Sau một tuần làm việc ở Pleiku, Cha có tổ chức một ngày đi chơi và tham quan những vùng lân cận. Chúng em lên núi Măng Đen viếng thăm Đức Mẹ cụt tay. Nghe nói Đức mẹ nơi đây rất linh thiêng. Sau đó, chúng em viếng thăm trại mồ côi. Những hình ảnh này là các em mồ côi từ bé đến lớn. Nhiều em đang đi học không ở nhà. Nhìn các em thật đau lòng không thể nào ngăn dòng nước mắt. Chúng em chỉ có thể gởi tiền cho các sơ để mua xe đạp cho các em có điều kiện đi học dễ dàng. Hầu như những bịnh nhân và các em mồ côi là người Bhana, không phải người kinh, nên họ không biết nói tiếng Việt Nam.
 
Không biết cả nhà có biết làng Măng Đen, Pleiku không?
 
Một chút kỷ niệm chia sẻ với DĐ.
 
Katherine Nhi Lương
 
images/c0d3a679fa03580305c08e0

General Information - Welcome to Free Time, Free Site.
Đến với Măng Đen vào một ngày hạ nắng, tôi không nghĩ mình sẽ ngẩn ngơ vì nét đẹp hoang sơ trên nền thời tiết có phần se se lạnh nơi đây. Vùng cao nguyên này ngập tràn những dốc đồi trùng điệp, những cụm khói bản hòa lẫn sương mờ, những khuôn hình mỹ mộc đôi khi vô danh ẩn mình rải khắp… Và điều quan trọng nhất là: “Đừng đến Măng Đen, nếu bạn không muốn “hai lòng” với Đà Lạt”, thật đó!
Đừng chọn du lịch Măng Đen nếu bạn không muốn "hai lòng" với Đà Lạt - Traveloka Golocal
Hồ Đăk Ke.
 
Thôn Măng Đen thuộc huyện Kon Plông, tỉnh Kon Tum, là một cao nguyên thuộc dãy Trường Sơn với độ cao trên 1000 m với khí hậu quanh năm ẩm lạnh và mờ sương. Người dân địa phương thường ví von rằng Măng Đen “9 tháng mưa, 3 tháng nắng” cũng bởi vì lý do này.
Bạn có thể đến Măng Đen bằng hai con đường chính, từ hướng Kon Tum lên hoặc từ Quảng Ngãi đổ về theo QL24. Tôi thường đi xe khách đến thành phố Kon Tum vào sáng sớm, sau đó bắt xe buýt hoặc xe khách lên thẳng thị trấn Măng Đen. Có nhiều chuyến xe đến đây mỗi ngày, đặc biệt, các bạn có thể nói điểm đến của mình để bác tài “thả khách” ở nơi thuận tiện nhất cho các bạn. Ngồi trên xe di chuyển lên Măng Đen như một “chuyến du lịch” ngắn để các bạn trải nghiệm cảm giác lắc lư qua những cung đường đèo, phóng tầm mắt xuống thung lũng và khoảng trời mây đổ sương che mờ đỉnh núi.

1. Măng Đen – người con gái đẹp của núi rừng

Đừng chọn du lịch Măng Đen nếu bạn không muốn "hai lòng" với Đà Lạt - Traveloka Golocal
Nét đẹp hoang sơ có phần dịu dàng của Măng Đen – ảnh được chụp tại xã Đăk Kôi.
 
Gọi như thế bởi lý do giản đơn trước nhất là vì Măng Đen đẹp – một nét đẹp có thể khiến bất kỳ ai nao lòng khi bất chợt nghiêng mình qua những khúc cua gấp, khi chạy chiều cho kịp buổi hoàng hôn và nhìn xuống bản với ánh nắng vàng, những mái tranh mập mờ giữa màu xanh rừng núi và cột khói bếp mờ ảo…
Đừng chọn du lịch Măng Đen nếu bạn không muốn "hai lòng" với Đà Lạt - Traveloka Golocal
“Nhớ bản sương giăng, nhớ đèo mây phủ”, cùng ánh hoàng hôn khói tím đổ xuống thung lũng tại Măng Đen. Đừng chọn du lịch Măng Đen nếu bạn không muốn "hai lòng" với Đà Lạt - Traveloka Golocal
Những cánh đồng cỏ trải dài xanh ngắt, những đàn gia súc chăn thả mang lại nét đẹp thanh bình cho nơi đây.
 
Măng Đen tuy có vẻ hoang sơ nhưng dạng địa hình và thảm thực vật nơi đây lại vô cùng đa dạng. Nó có thung lũng – nơi bà con dân tộc miền núi dựng bản, dựng làng sống định cư, có những ngọn núi cao, những đồi dốc thoải, rừng thông, ruộng bắp hay những ngọn thác đổ…
Đừng chọn du lịch Măng Đen nếu bạn không muốn "hai lòng" với Đà Lạt - Traveloka Golocal
Bản làng được dựng lên ở những bãi đất phẳng, đẹp như tranh vẽ lúc chiều buông.
Đừng chọn du lịch Măng Đen nếu bạn không muốn "hai lòng" với Đà Lạt - Traveloka Golocal
Một nàng hoa trong thảm thực vật phong phú góp phần tạo nên nét nữ tính và thu hút cho Măng Đen – “cô nàng” của núi rừng.
 
Nếu bạn đem lòng say mê Đà Lạt bởi những địa danh thơ mộng, nét đẹp phảng phất buồn nhưng đôi khi lại ngán ngẩm vì… đông quá, đặc biệt vào các dịp nghỉ lễ hoặc mùa hè, thì Măng Đen chính là địa điểm bạn nên tìm đến. Công bằng mà nói, Măng Đen không thể so với một thành phố du lịch như Đà Lạt, nhưng chính sự vắng vẻ, còn hoang sơ và đặc biệt là không có cảnh “những đoàn người tấp nập” lại là thế mạnh của Măng Đen.
Đừng chọn du lịch Măng Đen nếu bạn không muốn "hai lòng" với Đà Lạt - Traveloka Golocal
Đến Măng Đen, bạn dễ dàng bắt gặp những mái nhà tranh, nhà sàn xen lẫn các dốc núi, nhưng vắng vẻ hơn ở Đà Lạt.

2. Măng Đen – “Đà Lạt thứ hai” vẫn còn nét hoang sơ

Không phải tự nhiên người ta lại gọi Măng Đen là Đà Lạt thứ hai, bởi nơi đây cũng là một cao nguyên, với những thung lũng và rừng thông bạt ngàn, nét đẹp có phần trầm buồn, lãng mạn, người dân địa phương cũng có cách sống “núi rừng” rất đặc trưng – ngần đó điểm thôi cũng đã vô cùng giống với Đà Lạt rồi.
Đừng chọn du lịch Măng Đen nếu bạn không muốn "hai lòng" với Đà Lạt - Traveloka Golocal
Cảnh vật thơ mộng bên bờ hồ Đăk Ke.
Đừng chọn du lịch Măng Đen nếu bạn không muốn "hai lòng" với Đà Lạt - Traveloka Golocal
Những con đường ở Măng Đen như dẫn lối vào chốn thần tiên.
Đừng chọn du lịch Măng Đen nếu bạn không muốn "hai lòng" với Đà Lạt - Traveloka Golocal
Những đoạn đèo vắng người và đôi khi ngập sương chính là những trục đường giao thông chính ở Măng Đen.
 
Măng Đen cũng đã bắt đầu có những khu du lịch sinh thái, tạo điểm đến cho du khách. Tuy nhiên, nơi đây vẫn giữ được nét hoang sơ và đây chính là điểm cộng rất lớn của Măng Đen khi thiên nhiên vẫn chưa có sự can thiệp quá nhiều của con người.
Đừng chọn du lịch Măng Đen nếu bạn không muốn "hai lòng" với Đà Lạt - Traveloka Golocal
Bảng chỉ dẫn để đến các di tích và điểm du lịch ở Măng Đen.
 
Nếu ở Đà Lạt người ta “quen tai” với thác Datanla hoặc thác Dambri thì người dân địa phương ở đây cũng tự hào khi gọi tên thác Pa Sỹ, vì vẻ đẹp dịu dàng như một suối tóc giữa đại ngàn của nó.
Đừng chọn du lịch Măng Đen nếu bạn không muốn "hai lòng" với Đà Lạt - Traveloka Golocal
Vẻ dịu dàng của thác Pa Sỹ.
 
Một điểm đến thú vị nữa ở Măng Đen chính là khu vườn tượng (Statue Garden) cũng nằm gần khu du lịch thác Pa Sỹ, với rất nhiều tượng gỗ được điêu khắc theo những góc cạnh độc đáo bởi các nghệ nhân đến của những buôn làng địa phương.
Đừng chọn du lịch Măng Đen nếu bạn không muốn "hai lòng" với Đà Lạt - Traveloka Golocal
Khu vườn tượng độc đáo trên Măng Đen
Đừng chọn du lịch Măng Đen nếu bạn không muốn "hai lòng" với Đà Lạt - Traveloka Golocal
Chiếc cầu dây bắc qua suối ở xã Hiếu (trung tâm xã Hiếu chính là điểm cao nhất của Măng Đen).
 
Nếu có dịp đặt chân đến đây, bạn hãy thử một lần đi trên những con đường thông phủ hai bên. Không tai nghe với những bài hát yêu thích, không âm thanh phố thị chen chúc xô bồ, chỉ có tiếng gió rít khẽ qua tán lá, tiếng xào xạc của thông reo cùng vị trong lành mát ngọt có phần se lạnh của không khí.
Đừng chọn du lịch Măng Đen nếu bạn không muốn "hai lòng" với Đà Lạt - Traveloka Golocal
“Forest-walk” – đi bộ giữa rừng thông với ánh nắng sớm
 
Dù so sánh như thế nhưng tôi không thích gọi Măng Đen là “Đà Lạt thứ hai”, chắc bởi vì tôi không muốn nó bị trở thành một bản sao. Cái tên “Măng Đen” đẹp lạ và vùng đất nơi đây cũng tuyệt vời với những nét riêng chứ không phải một “nhân ảnh phản chiếu” nào đó của cao nguyên ngàn thông vốn trước nay đã nổi tiếng về du lịch.
Đừng chọn du lịch Măng Đen nếu bạn không muốn "hai lòng" với Đà Lạt - Traveloka Golocal
Măng Đen cũng có những nét đẹp rất riêng và đặc biệt níu chân người đến
Đừng chọn du lịch Măng Đen nếu bạn không muốn "hai lòng" với Đà Lạt - Traveloka Golocal
Thậm chí với tôi, ở một góc xã đơn sơ thế này, Măng Đen cũng có những hơi thở và nét đẹp riêng

3. Nét đẹp của đời sống bản làng

Cuộc sống của người dân Măng Đen tuy vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng đổi lại, không khí và lối sống lại rất đơn giản, thanh bình và chắc chắn khiến bạn tạm quên đi những bộn bề còn chờ đợi mình ở cuộc sống phố thị với công việc và những lo toan.
Đừng chọn du lịch Măng Đen nếu bạn không muốn "hai lòng" với Đà Lạt - Traveloka Golocal
Những ngôi nhà sàn mái tranh bình yên bên những đồi cỏ ở Măng Đen.
Đừng chọn du lịch Măng Đen nếu bạn không muốn "hai lòng" với Đà Lạt - Traveloka Golocal
Buông một giấc trưa thôi
 
Đến đây, bạn sẽ hòa mình vào nhịp sống của người dân địa phương, sẽ cảm thấy cuộc sống như chậm lại và tận hưởng những ngày nghỉ để nạp lại năng lượng cho tinh thần.
Đừng chọn du lịch Măng Đen nếu bạn không muốn "hai lòng" với Đà Lạt - Traveloka Golocal
Phơi ngô khô của người dân bản
 
Các bạn có thể ghé thăm các vườn dâu, các khu nhà lồng hữu cơ để tham quan, trải nghiệm thu hoạch và mua về làm quà các loại quả: cà chua cherry, cà chua vàng, các loại lan, hoa đồng tiền…
Đừng chọn du lịch Măng Đen nếu bạn không muốn "hai lòng" với Đà Lạt - Traveloka Golocal
Trải nghiệm hái dâu tại Măng Đen
 
Có nhiều chủ sở hữu của các khu vườn hữu cơ này không phải dân bản xứ, họ chỉ đến đây để lập nghiệp. Sau này yêu mến không khí, nhịp sống và sự thanh bình của vùng cao nguyên quanh năm ẩm ướt và se lạnh này mà chọn gắn bó luôn với nó.
Măng Đen là vùng đất bạn nên đến thử một lần trong tuổi trẻ, để có những ngày trải nghiệm tràn đầy sự mới mẻ, sự tận hưởng và tất nhiên không thiếu đi một cảm giác thanh bình mà nơi đây mang lại.
 
Tác giả: Kha Quỳnh Giao
 
========

    Gia Lai phố núi, bạn đã đến chưa?    

Tây Nguyên luôn là điểm đến hấp dẫn đối với những người đam mê du lịch. Bởi lẽ nơi đây không chỉ có nắng và gió, mà còn có núi non hùng vĩ với những loài hoa hoang dã hội tụ nét đẹp đơn sơ của mảnh đất nơi đây. Nếu bạn đã từng đến Đà Lạt để thả hồn mình cùng với những loài hoa không tên, đến Đak Nông để cưỡi voi vượt thác, đã một lần say đắm với hương vị cà phê nơi mảnh đất Đak Lak vậy thì đừng bỏ qua Gia Lai mảnh đất hiếu khách, hội tụ tất cả những gì đẹp nhất của Tây Nguyên.
Gia Lai
Gia Lai trong sương sớm

Đến Gia Lai dễ dàng hơn bao giờ hết

Gia Lai được biết đến như là một tỉnh miền núi nằm ở phía bắc của Tây Nguyên. Với độ cao trung bình 700-800m so với mực nước biển. Ngày nay giao thông thuận tiện nên muốn đến Gia Lai không phải là điều khó khăn. Từ thành phố Hồ Chí Minh bạn có thể chọn nhiều phương tiện khác nhau như ô tô hoặc máy bay. Nếu di chuyển bằng ô tô bạn chỉ mất khoảng 10 tiếng với giá vé tầm 300 nghìn và cũng có nhiều hãng xe để bạn lựa chọn, xe Việt Tân Phát, Hồng Hải hay Thuận Ý đều là lựa chọn tốt. Nhanh hơn nữa bạn có thể di chuyển bằng máy bay, ngồi trên máy bay hơn 30 phút thôi bạn đã có mặt ở Pleiku để bắt đầu hành trình khám phá của mình với giá vé dao động chỉ từ 900 nghìn đến 1 triệu đấy.
thành phố Pleiku
Thành phố Pleiku

Mảnh đất của tình người tình đời

Đã có người từng hỏi tôi tại sao lại yêu Gia Lai đến vậy? Đơn giản vì tôi lớn lên ở nơi đây, cũng chính vì thế mà cái tình con người mảnh đất Gia Lai thấm đượm tâm hồn tôi. Những con người đôn hậu, chất phát. Nơi đây có 38 dân tộc sinh sống, mỗi dân tộc mang một màu sắc riêng tạo nên một Gia Lai đậm đà bản sắc.
dân tộc
Các cô gái Gia Lai vui đùa trên dòng suối

Không những thế mảnh đất này còn là ngôi nhà chung của những con người xa quê đến đây làm ăn lập nghiệp, rồi một ngày bất giác nhận ra mình đã là người Gia Lai tự bao giờ. Đến với nơi đây người dân Gia Lai sẽ dành cho bạn những nụ cười, những ánh mắt thân thuộc mà bạn có thể bắt gặp ở bất cứ tỉnh thành nào trên dải đất hình chữ S. Dư âm ấy đã níu giữ biết bao trái tim bởi lẽ khi đến thấy thân thương, khi đi lại lưu luyến nhớ nhung đến lạ.
Gia Lai
Một con đường ở Gia Lai
Gia Lai
 Đồng lúa Gia LaiNhững người con gái Gia Lai nổi tiếng với nét đẹp miền sơn cước, nước da trắng hồng cùng với dáng hình nhỏ nhắn, đôi mắt sâu trong vắt đã tạo nên một nét đẹp của người con gái vùng núi, không mặn mà như phụ nữ Hà Nội, cũng chẳng phóng khoáng như gái Sài Gòn mà đó chính là nét đẹp nhẹ nhàng khiến ai gặp cũng muốn ngắm nhìn. Và nét đẹp ấy có lẽ một phần được hình thành bởi cái không khí và cảnh vật nơi đây.
Gia Lai
Người con gái Gia Lai
Dã quỳ
Hoa dã quỳ

Gia Lai se lạnh khi màn đêm buông xuống, cái lạnh không cắt da cắt thịt khiến người ta khó chịu. Lạnh đủ để ta khẽ rụt tay vào túi áo suýt xoa với nụ cười ấm áp, trao nhau những cái nhìn đầy yêu thương. Nếu có dịp đến Gia Lai đứng ở vị trí cao nhất nhìn xuống bạn sẽ cảm nhận hết cuộc sống nơi đây, không ồn ào đến đau đầu nhức óc cũng chẳng im lặng đến buồn chán. Sáng sớm ở Gia Lai khi màn sương tan trên những cột hồ tiêu, khi tia nắng mặt trời đầu tiên soi rọi vào những quả cà phê chín mọng cũng là lúc thành phố Pleiku bắt đầu nhịp sống mới. Cảnh vật trở nên đẹp đến lạ.
Gia Lai
Thành phố pleiku về đêm
Đồi chè
Đồi chè

Nhiều điểm du lịch hấp dẫn

Đến đây bạn sẽ có dịp trải nghiệm với những địa điểm vô cùng kỳ thú. Đó có thể là Đồng Xanh bát ngát là Thác chín tầng đẹp như tiên cảnh, là Biển Hồ biểu tượng cho đôi mắt Pleiku trong vắt. Thả mình giữa bạt ngàn cao su, cảm nhận mùi hương cà phê thơm quyện đến ngất ngây chắc chắn sẽ làm bạn lưu luyến nơi đây.
Xem thêm

Mách bạn kinh nghiệm du lịch Phú Yên cực chi tiết để đi trọn xứ "hoa vàng"

Kể từ khi nổi tiếng với bộ phim “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh”, Phú Yên - trái tim của miền duyên hải đầy nắng gió luôn là địa điểm yêu thích của nhiều du khách. Nhiều người đến đây để chiêm ngưỡng những cánh đồng lúa rộng lớn, bãi cỏ xanh mênh mông như trong phim mà ...

Gia Lai
Biển Hồ nhìn từ trên cao
Đồng Xanh
Đồng Xanh
thác chín tầng
Thác chín tầng

Hơn nữa đến với Gia Lai bạn còn có cơ hội thưởng thức những đặc sản nơi đây. Đó chính là ống cơm lam thơm mùi nếp mới, món lẩu lá rừng giản dị mà đượm tình, hay đặc sản phở khô Gia Lai một món ăn mà bạn không thể bỏ qua.
phở khô Pleiku
Phở khô Pleiku
Cơm lam
Cơm lam
lẩu lá rừng
Lẩu lá rừng

Tất cả đã làm nên một Gia Lai thật mộc mạc nhưng vẫn đẹp trong mắt du khách. Hãy đến nơi đây dù chỉ một lần, mảnh đất phố núi thật sự rất đẹp.
Gia Lai
Gia Lai trong sương sớm
Hành hương Đức Mẹ Măng Đen - Đức Mẹ Việt Nam
Hành hương “Đức Mẹ Măng Đen” Kontum | ĐỒNG HƯƠNG KONTUM

“Đức Mẹ Măng Đen” Kontum

Các dân tộc tại Việt Nam

54 dân tộc sống trên đất Việt Nam chia theo ngôn ngữ thì có 8 nhóm. Dân tộc đông nhất là dân tộc Kinh, chiếm 86,2% dân số. Các dân tộc thiểu số đông dân nhất: Tày, Thái (Chữ Thái Đen: ꪼꪕ), Mường, Khmer, Hoa, Nùng, H'Mông, Dao, Gia Rai, Ê Đê, Ba Na, Chăm, Sán Dìu, Ra Glai... Đa số các dân tộc này sống ở miền núi và vùng sâu vùng xa ở miền Bắc, Tây Nguyên, miền trungđồng bằng sông Cửu Long. Cuối cùng là các dân tộc Brâu, Ơ đuRơ Măm chỉ có trên 300 người.
Số liệu dân số theo Kết quả toàn bộ Tổng điều tra Dân số và Nhà ở Việt Nam năm 2009. Không có số liệu về người không quốc tịch.

Nhóm Dân tộc Dân số Tên gọi khác

1. Nhóm Việt - Mường
(ngữ hệ Nam Á)
(Vietic) Kinh 73.594.427 Việt Chứt 6.022 Xá La Vàng, Chà Củi, Tắc Củi, Mày, Sách, Mã Liềng, Rục Mường 1.268.963 Mol, Mual Thổ 74.458 Kẹo, Mọn, Họ, Cuối, Đan Lai, Ly Hà, Tày Poọng 2. Nhóm Tày - Thái
(Tai–Kadai) Bố Y 2.273 (Bouyei) Chủng Chá, Trung Gia, Pầu Y, Pủ Dí Giáy 58.617 (Bouyei) Nhắng, Giắng, Sa Nhân, Pấu Thỉn, Chủng Chá, Pu Năm Lào 14.928 Lào Bốc, Lào Nọi Lự 5.601 Lừ, Duôn, Nhuồn Nùng 968.800
Sán Chay 169.410 Mán, Cao Lan - Sán Chỉ, Hờn Bạn, Hờn Chùng, Sơn Tử Tày 1.626.392 Thổ Thái 1.550.423 Táy, các nhóm: Thái Trắng, Thái Đen, Thái Đỏ 3. Nhóm Kadai
(Kra) Cờ Lao 2.636 (Gelao) La Chí 13.158 (Lachi) Thổ Đen, Cù Tê, Xá, La Ti, Mán Chí La Ha 8.177 Xá Khao, Xá Cha, Xá La Nga Pu Péo 687 (Qabiao, Pubiao) Ka Bẻo, Pen Ti Lô Lô, La Quả, Mán 4. Nhóm Môn – Khmer
(ngữ hệ Nam Á)
(Austroasiatic)
Ba Na 227.716 (Bahnar) Bơ Nâm, Roh, Kon Kde, Ala Công, Kpang Công, Rơ Ngao Brâu 397 Brao Bru - Vân Kiều 74.506 (Bru) Bru, Vân Kiều, Ma Coong, Khùa, Trì Chơ Ro 26.855 Châu Ro, Dơ Ro Co 33.817 (Cor) Trầu, Cùa, Col Cơ Ho 166.112 (Koho) Cơ Tu 61.588 (Katu) Ca Tu, Ca Tang, Cao, Hạ Giẻ Triêng 50.962 Giang Rẫy, Brila, Cà Tang, Doãn Hrê 127.420 (H're) Chăm Rê, Thạch Bích Kháng 13.840 Xá Khao, Xá Đón, Xá Tú Lăng Khơ Me 1.260.640 Khmer Khơ Mú 72.929 (Khmu) Xá Cẩu, Pu Thênh, Tày Hạy, Việt Cang, Khá Klậu, Tênh Mạ 41.405
Mảng 3.700 Mảng Ư, Xá Lá Vàng, Niễng O, Xa Mãng, Xá Cang Lai M’Nông 102.741 (Mnong) Ơ Đu 376 Tày Hạt Rơ Măm 436
Tà Ôi 43.886 (Ta Oi, Tahoy) Tôi Ôi, Ta Hoi, Ta Ôih, Tà Uất, A tuất, Pa Cô Xinh Mun 23.278 Puộc, Pụa, Xá. Xơ Đăng 169.501 (Sedang) Kmrâng, H'Đang, Con Lan, Brila, Ca Dong, Tơ-dra X’Tiêng 85.436 (Stieng) Xa Điêng, Tà Mun 5. Nhóm H'Mông - Dao
(Hmong–Mien) Dao 751.067 (Yao) Mán, Động, Trại, Dìu, Miến, Kiêm, Kìm Mùn H’Mông 1.068.189 (Hmong) Mông, Mèo, Mẹo, Mán, Miêu Tộc Pà Thẻn 6.811 Pà Hưng, Mán Pa Teng, Tống 6. Nhóm Nam đảo
(Malayo-Polynesia) Chăm 161.729 Chiêm Thành, Chăm Pa, Hời, Chàm Chu Ru 19.314 Chơ Ru, Kru Ê Đê 331.194 (Rhade) Ra đê Gia Rai 411.275 (Jarai) Chơ Rai Ra Glai 122.245 (Roglai) O Rang, Glai, Rô Glai, Radlai 7. Nhóm Hán
(Sinitic) Hoa 823.071 (Overseas Chinese) Tiều, Hán Ngái 1.035 (Hakka Chinese) Sán Ngái Sán Dìu 146.821 Trại, Trại Đát, Sán Rợ, Mán quần cộc, Mán váy xẻ 8. Nhóm Tạng-Miến
(Tibet-Burma) Cống 2.029 (Phunoi) Hà Nhì 21.725 (Hani) U Ní, Xá U Ní, Hà Nhì Già La Hủ 9.651 (Lahu) Lô Lô 4.541 (Yi) Mùn Di, Ô Man, Lu Lọc Màn, Di, Qua La, La La, Ma Di Phù Lá 10.944 Phú Lá (Xá Phó) Si La 709 Cú Đề Xừ

===========

Tây Nguyên du kí: Pleiku – KonTum – Măng Đen (Phần 1)

Tây Nguyên du kí: Pleiku – KonTum – Măng Đen

Phần 1: Have a crush on Pleiku

Định viết 1 bài thôi nhưng không ngờ dài thế nên chia làm 2 phần: Pleiku (Gia Lai) và Măng Đen (Kon Tum).
Trong những ngày Sài Gòn như một cái nồi đậy vung ninh sôi nhỏ lửa đám người bên trong, tự nhiên cái ước muốn đi Măng Đen của mình trỗi dậy ghê gớm. Nó nhiệt liệt đến mức vượt qua được nỗi sợ phải ngồi xe 14 tiếng ròng rã, tương đương 28 tiếng vừa đi và về. Nói thêm thì mình là đứa ngồi hơn 2 tiếng ra Vũng Tàu cũng còn say lên say xuống.
Nhưng mà khi người ta muốn, người ta sẽ tìm cách. Mọi chuyện được giải quyết bằng một chiếc vé máy bay xinh xắn. Để có được 48 phút bay nhanh chóng thay vì ngồi xe mười mấy tiếng, mình sẽ phải nhịn trà sữa mất cả tháng trời để bù lại, nhưng mà đáng. Gần Măng Đen chỉ có sân bay Pleiku, đó là lí do vì sao mình còn ghé thăm được cả “đất nước” Gia Lai trong truyền thuyết.
Pleiku đón tụi mình bằng một buổi chiều bình lặng không nắng dọa mưa. Nhưng dọa được mấy đứa lơ ngơ mới đến thôi chứ chú cho thuê xe máy phán chắc nịch là chưa mưa nổi đâu. Đường phố ở đây thú vị y như những thành phố miền núi khác. Có lúc đang chạy xe bỗng dưng thấy trước mặt mình… chẳng có gì, đường biến đâu mất, cứ như sắp chạy ra ngoài khoảng không, ra là xuống dốc, có lúc lại thấy khúc đường phía trước dựng đứng như dọn đường phi thẳng lên trời.

“Biển Hồ là biển hay là hồ?”

Đang nghĩ thầm câu ấy trong đầu khi bước trên lối vào có hàng cây hết sức hữu tình thì một vị khách khác đi gần đó đã thay mình thốt lên thành lời. Biết thừa là hồ rồi, nhưng cái tên nghe vô lý quá mà, nên không ngăn được mình đặt ra những câu hỏi vớ vẩn.
Nhưng biển hay hồ cũng chẳng có gì quan trọng nữa, khi mặt trời đang xuống, đẹp đến nhường kia.
Hoàng Tử Bé bảo, khi người ta buồn quá, người ta sẽ thích ngắm mặt trời lặn.
Hồi ở thành phố, mình cũng thích ngắm hoàng hôn. Nhưng Sài Gòn của mình không giống như cái tinh cầu bé con của Hoàng Tử, chỉ cần dịch ghế là ngắm được hoàng hôn 44 lần một ngày. Giữa lòng Sài Gòn, ngước lên chỉ toàn thấy nhà thôi.
Nhưng giờ đây hoàng hôn đang ở ngay trước mắt mình. Một buổi hoàng hôn rõ rệt hình nét. Mặt trời chầm chậm rơi xuống, lềnh bềnh trong một đám ánh sáng tráng lệ, đâm xuyên mây và những rặng thông tạo thành những mảng màu thần thoại. Cứ ngồi đó cho đến khi buổi chiều tà ngấm lịm dần vào người, nhìn xung quanh xem có ai có cùng niềm xúc động như thế không. Và nhủ, trời đất, vượt đường dài đến tận đây nhưng chuyến đi này chỉ cần một khoảnh khắc này thôi là đủ.
Nhưng tất nhiên Pleiku tiếp đãi mình nhiều hơn thế.

Vào bừa một quán café xinh xắn nào!

Mình có thói quen là đi đâu cũng phải lần mò các quán café. Ngồi café ở Hà Nội nó khác, ở Sài Gòn nó khác và ở Pleiku chắc chắn phải khác. Pleiku nổi tiếng với dãy cà phê Thu Hà, nhưng nghe danh cà phê phố núi đã lâu, tự biết mình “đô” yếu, sợ say nên không dám thử. Thế là sau một hồi lướt Google chọn lựa, tụi mình mò đến Hani – một căn quán có bầu không khí đậm đà mùi của tuổi trẻ.
Quán nằm ở một nơi khá cao nên từ đây có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố, mà mình nghĩ sẽ tuyệt hơn nếu ngồi đó vào một chiều mùa đông. Nhưng cái đặc sắc không phải ở chỗ đó. Tối thứ 7 quán đông, chủ yếu là các cô cậu độ tuổi cấp 3 chơi đàn và hát. Mình vốn không thích ồn ào, nhưng phần vì các bạn hát hay, phần vì được ôn lại những ngày trẻ trung nên lại thấy hài lòng. Cứ bần thần ngồi đó cho đến muộn và chợt nhớ ra mình chỉ còn vài giờ đồng hồ để đi nốt phần còn lại của Pleiku.

Thổi bong bóng xà phòng ở quảng trường

Tối muộn trời hơi lành lạnh dù là giữa mùa hè, tụi mình ra quảng trường Đại Đoàn kết giữa thành phố, mua một lọ bong bóng xà phòng và hai ly trà sữa max topping với giá rẻ bèo. Quên mất là đang đeo lens mà miệt mài dụi mắt khiến một chiếc bị lệch đi. Mình tháo hẳn bên ấy ra, trở về với 4.5 độ cận trong khi bên kia vẫn sáng rõ. Cảm giác khi ấy lạ lùng lắm. Bạn ngồi tại quảng trường lộng gió đêm của một thành phố xa lạ, uống trà sữa, thổi bong bóng xà phòng với một bên mắt chỉ thấy lòa nhòa. Xung quanh là đám trẻ con chăm chú theo từng cái phồng mỏ của bạn để bắt được những chiếc bong bóng mong manh trôi lảo đảo theo gió. Quên hết những ngày nặng nề gần đây, quên hết lượng công việc đồ sộ đang chờ những ngày sắp tới. Chỉ còn một mình, ở đây, đối diện với giây phút hiện tại.
Thấy mình đã hóa thành những chiếc bong bóng xà phòng, mong manh, lảo đảo nhưng tự do. Phiền muộn như một thứ chất gì kết tủa lại bên dưới. Bong bóng rồi sẽ vỡ tan, nhưng dù vậy người ta vẫn muốn tạo nên một vài khoảnh khắc đẹp đẽ ngắn ngủi.

Một chút hương vị phố núi

Có điều này không thể không khoe: Đồ ăn Pleiku RẺ cực! Ngon hay không thì còn tùy khẩu vị nhưng phải công nhận là nó rẻ và lạ nữa. Có món gì lạ nào?
Ở Pleiku chưa đến 1 ngày mà thử sương sương cũng được từng ấy món nhưng vẫn chưa thỏa mãn. Vậy nên mình vẫn đang manh nha ý định quay trở lại, có thể là vào một ngày nào thời tiết lạnh lạnh một chút. Cũng vì thấy thành phố này có gì đó thú vị quá mà không thể lí giải, không biết dùng tính từ gì cho phải. Đẹp và thơ mộng thì Đà Lạt nó ôm khư khư rồi không ai dám tranh. Yên bình mộc mạc thì mình phải dành cho Măng Đen (sẽ được nhắc đến ở phần sau). Sôi nổi, hoang dã hay bí ẩn, cổ kính thì cũng chẳng phải lắm. Mong rằng chuyến đi lần sau sẽ tìm được cái từ ấy.
Còn bây giờ trong lòng mình thì Pleiku vẫn rất là Pleiku thôi.
Cũng giống như khi crush một người mà chả biết crush vì cái vẹo gì ấy.

Tây Nguyên du kí: Pleiku – Kon Tum – Măng Đen (Phần 2)

Tây Nguyên du kí: Pleiku – Kon Tum – Măng Đen

Phần 2: Ta có hẹn với Măng Đen

Thực sự thì Măng Đen là cái vùng đất mình đã ao ước đến từ rất lâu rồi. Thậm chí trong những ngày chán chường còn ngồi ở giảng đường mình đã từng lóe lên ý định nghỉ học lên Măng Đen trồng rau khi thấy một trang trại ở trên ấy đăng tin tuyển người. Rất lâu sau này mới biết người ta cũng lên đây du lịch, và nó còn được mệnh danh là “Đà Lạt thứ 2”. Thế là mong ngóng đi, nhưng chuyến đi cứ xa vời thế nào ấy, vì đường đi xa xôi ngăn trở quá, và vì rất khó để tìm được người cùng đồng hành đến cái nơi mà nhắc tên chả ai biết đấy là đâu. 
“Khi người ta muốn, người ta sẽ tìm cách”. Bằng rất nhiều quyết tâm mình cũng đã đặt được chân đến Măng Đen huyền bí, cùng với một người bạn đồng hành bí ẩn. Chọn đi máy bay để tránh 14 tiếng ngồi xe, nhưng chặng đường từ Pleiku đến Măng Đen vẫn là một câu chuyện dài, trong đó có sự giúp đỡ rất nhiều của người dân địa phương.

Từ Pleiku đến Kon Tum

Tụi mình đến trả xe máy (thuê) ở Pleiku để chuẩn bị ra đón xe buýt đi Kon Tum (cách khoảng 45km) thì được chú cho thuê xe máy chở 1 đoạn ra đến trạm xe, và mách nhỏ ở đó có thể đón taxi quay đầu đi Kon Tum giá rẻ. Trong lúc đang ngơ ngơ ngáo ngáo tại chỗ đón buýt thì y như rằng một ông chú taxi ghé lại: Đi Kon Tum không? 50k 1 người.
Lên ngay, vì xe buýt cũng đã 25k 1 người rồi. Đi taxi cho êm ái thoải mái máy lạnh phù phù. Con đường từ Pleiku đi Kon Tum dài mấy chục cây số phấp phới bướm bay, bay dày đặc ấy. Phải nói là chưa bao giờ mình thấy nhiều bướm đến thế.
Đã đến tận Kon Tum rồi, không để lại dấu ấn gì mà lên thẳng Măng Đen ư? Tất nhiên là không cam lòng nên nhờ chú taxi chở thẳng đến Nhà thờ Gỗ. Nhà thờ Chánh tòa Kon Tum hay còn gọi là nhà thờ Gỗ đã hơn 100 năm tuổi, kết hợp giữa kiến trúc Roman cổ và kiểu nhà sàn truyền thống của người Ba Na.

Từ Kon Tum đến Măng Đen

Mê mải rong chơi đến tận trưa mới loay hoay tìm nơi đón xe đi Măng Đen. Hỏi thăm các cô các chị bán trái cây trong sân nhà thờ thì được biết lúc sáng vừa có một đoàn hành hương đi lên đấy. Sau một hồi mọi người cùng thăm dò thì báo cho mình tin chú tài xe buýt lên Măng Đen giờ trưa nay đang uống nước ở đoạn nhà thờ Tân Hương. Các cô chỉ đường để mình ra đó, nhưng khổ nỗi bị... bất đồng ngôn ngữ, giọng địa phương của những người lớn tuổi với tốc độ nhanh khiến mình vừa nghe vừa mếu. Các cô nói đến lần thứ 2, thứ 3 mình vẫn chưa hình dung được đường đi nước bước thế nào. Chú xe ôm hay ngồi ở nhà thờ lại đang đợi để chở Cha đi công chuyện. Thế là một chị bán trái cây nhiệt tình lấy xe máy chở mình cùng túi đồ to vật vã ra chỗ xe buýt đang đậu. Thả mình xuống là chị đi mất, một hồi mình mới nhớ ra là cái nón bảo hiểm của người ta vẫn đang còn trên đầu. Hốt hoảng, không kịp gọi, không số điện thoại, không biết tên, không nhớ biển số xe, làm sao mà trả nón đây? Đến khi xe chuẩn bị chạy, vẫn chưa thấy chị ấy quay lại nên đành gửi tạm ở quán nước, nhờ chú bán nước nếu có chị nào đến lấy nón thì đưa. Đến giờ vẫn còn cảm giác tội lỗi.
Măng Đen là thị trấn thuộc huyện Kon Plông, tỉnh Kon Tum, đi xe buýt từ thành phố Kon Tum mất khoảng 1.5 tiếng. Ngủ vật vờ, thoáng cái mở mắt nhìn qua cửa sổ đã như thấy một thế giới khác ở bên ngoài. Con đường đèo dẫn vào một vùng núi và thông và sương mù và không khí mơ màng bí ẩn.

Ở Măng Đen

‘’Hạ cánh’’ đúng địa điểm, tụi mình đến homestay Sum Villa. Nếu tìm đọc những bài kinh nghiệm du lịch Măng Đen thì sẽ thấy Sum Villa được nhắc đến rất nhiều, để cẩn thận thì ai đi nên book phòng từ sớm, đặc biệt là dịp lễ. Ban đầu mình định đi ngày Giỗ Tổ (14/4 dương) nhưng hỏi từ ngày 19/3 đã full phòng :(( Thế là đổi ngày, hoặc nếu không bạn có thể hỏi những chỗ khác như Toki Măng Đen, chỉ cách Sum vài bước chân thôi.
Tại sao Sum lại ‘’hot’’ đến vậy, dù Măng Đen là nơi không có mấy người ghé thăm? Phòng ốc ấm cúng, sân vườn đẹp đẽ, vợ chồng chủ nhà trẻ măng nhiệt tình chỉ chỗ đi chơi còn tối dụ dỗ vào kèo UNO nhưng không hề nhẹ tay với khách một chút nào. Một em mèo tên Tiêu, hai em chó tên Gỗ và Xịn cùng một bầy cún con tròn quay loi nhoi lóc nhóc.
Măng Đen còn được mệnh danh là ‘’Đà Lạt 2’’ vì khí hậu và cảnh quan, đặc biệt là thông. Nếu ai yêu cái sự đẹp và thơ mộng thì mình nghĩ vẫn nên đến Đà Lạt hơn. Còn nếu ai đã chán một Đà Lạt ngày càng đông đúc mất đi vẻ ban sơ, thích sự mộc mạc, giản dị và hoang vắng thì hãy thử đến Măng Đen. Măng Đen không có hoa cỏ bạt ngàn, không có những điểm chụp ảnh sống ảo nghìn like, không có những quán cafe lãng mạn (à thực ra thì cả thị trấn cũng có 1-2 quán gì đấy), không có đường phố nhòe mờ ánh đèn trong những chiều mưa, không có chợ đêm xôn xao với hàng trăm món ăn thức uống, không có cả khách du lịch (ý mình là rất ít). Măng Đen chỉ có núi rừng, những con đường nhỏ chạy bên núi không bóng người, những đàn bò chả biết nhà ai lang thang xơi cỏ cạnh bờ suối, nhưng bé dê núi nhút nhát bên đường thấy người là chạy biến, những ngọn hồ bóng thác nằm thẩn thơ và cứ bình thản mà xinh đẹp, chẳng sợ ai nhòm ngó.
Ở Măng Đen, nếu muốn khám phá, bạn có rất nhiều chỗ để đi nếu chịu hỏi thăm và lần mò. Còn nếu bạn lười như mèo, thì cứ nằm nhà, giữa màu xanh của cây cỏ núi rừng mà tận hưởng bầu không khí tự tại, tận hưởng mùi của sự nhàn hạ vô ưu, suy nghĩ về những thứ mà dưới sự tác động của hơi người xô bồ bạn không thể tập trung mà nghĩ cho thấu đáo.
Nên đến Măng Đen khi nào? Vào mùa hè để trốn cái nóng dưới kia, vào mùa đông để biết thế nào là cái lạnh núi rừng, vào mùa khô để xách xe tung hoành mọi nẻo đường, vào mùa mưa để nằm cuộn trong phòng nghe tiếng mưa, vào những lúc bạn mệt cần một nơi để trốn, vào những lúc bạn cần đưa ra một quyết định quan trọng, vào những lúc bạn không biết phải đi đâu. Nói chung là vào bất cứ lúc nào.

Ẩm thực Măng Đen

Ẩm thực Măng Đen thì không phong phú lắm, nhưng đặc trưng.
Gà nướng cơm lam: Nghe bảo gà nướng lọt top những món ăn nhất định phải thử trong Guinness Việt Nam. Gà nướng Măng Đen được ướp với gia vị và các loại lá rừng gì đấy nên đậm đà và thơm. Cơm lam dẻo và béo, có một mặt hơi sém, chấm muối đậu phộng, hương vị rất dân dã.
Lẩu xuyên tiêu: Măng Đen Lữ Quán cũng là một điểm đến cho những người có tâm hồn ăn uống nổi tiếng ở Măng Đen, nhưng sau một hồi đi tìm không thấy và sợ trời tối nên tụi mình về homestay nhờ anh chủ order họ ship tới cho một nồi lẩu, ăn chung với một chị khách khác ở homestay. Giữa vườn có cái sạp gỗ giăng đèn xinh xắn, tiết trời se lạnh, xung quanh nồi lẩu nghi ngút khói chưa ăn đã đủ thấy ngon rồi. Lẩu này có 2 ngăn, 1 bên cay và một bên không cay, mà cay là cay tới não nhưng kích thích cực kì.
Chuyến xe buổi sớm thứ 2 từ Măng Đen về Kon Tum có phần xôn xao hơn. Mình ngồi vào ghế, ngồi dự vào một phần nhịp sống của người dân chốn này : Ra là ở đâu, sáng đầu tuần cũng đều tất bật.
Hầu như trên chuyến xe nào, mình cũng nhận được câu hỏi ‘’Động lực nào khiến con/em lên Măng Đen vậy.’’ Để đỡ phải giải thích nhiều thì mình nói là do có hẹn gặp bạn ở trên đấy. Mà đúng là mình có hẹn thật, một cái hẹn đã từ rất lâu rồi cơ mà.

 
    Sưu tầm và tổng hợp by Nguyễn Ngọc Quang    
 
Ảnh minh họa
 
 
db43c148
 
c6ox4y5hrxvc7lqb668g
 
Xem thêm...

Nhật Ký Hành Trình Du Lịch Russia & Bắc Âu #3 Moscow

Nhật Ký Hành Trình Du Lịch Russia & Bắc Âu #3

Moscow - Thứ ba August 22-2006

- Nam Mai -

 

18 UNMISSABLE Things To Do in Moscow, Russia (Insider's Tips!)

Sáng nay, ngày thứ # 3 và cũng là ngày cuối cùng tại Moscow, đoàn sẽ được xe bus đưa đi vòng vòng dạo thăm đường phố của thủ đô Moscow, chuyến dạo chơi này được mọi người gọi là "cởi ngựa xem hoa", rồi sau đó bus sẽ ngừng ở những địa điểm đặc biệt để chúng tôi xuống chụp hình kỷ niệm.

Đường phố Moscow vào năm 2006 không rộng lớn, không có xa lộ nhiều tầng như bên Mỹ nên cũng bị kẹt xe .... bạo! Các bác tài xế lái "xe hơi con", xe hơi lớn (bus, van) thì cũng luồn, lách, chen lấn và qua mặt không kém gì những bác tài xế ở Trung Quốc và bên Việt Nam. Có dịp đi mấy nước này thì mới thấy tài lái xe của các bác tài bên đây thiệt là thần sầu. Cái xe to đùng dài hết cở với hơn 50 chỗ ngồi, vậy mà ở cái đường nhỏ xíu các bác vẫn có thễ luồn lách, quay tới, quay lui được như thường. Có nhiều lúc các bác còn cứ xâm xâm chạy lấn luôn qua đường của lane đối diện, đến lúc nhìn thấy gần như hai xe sắp đâm đầu vào với nhau thì bác .... bẻ tay lái, lạng vèo một phát trở về bên lane củ của mình liền, để tránh cho hai xe không bị "head on" mới là ghê chứ. Cứ tưởng tượng ngộ nhỡ khi bác ta lạng trở về bên lane củ mà lúc ấy có 1 xe đang chạy lên thì .... ô là la .... cả xe cùng nắm tay nhau lên Thiên Đàng hết là cái chắc! Vì vậy khi ngồi trên xe tinh thần mọi người đều căng thẳng hết cở, mồm miệng thỉnh thoảng cứ ú a... ú ớ ... rồi tự nhiên thấy chân của mình theo phản ứng cứ đạp đạp loạn xạ như là đạp thắng xe ấy các bác, nhiều lần hồn vía bay hết cả lên mây, thấy trái tim hình như là nhảy thót lên tận cổ họng, hm ... nói thật không có ai bị "xả nước cứu thân" thì cũng là may lắm rồi đó!

Xe chạy vòng vòng trong thành phố, chúng tôi nhìn thấy có rất nhiều tòa cao ốc, anh Tour Guide luôn miệng thuyết trình: đó là những khu chung cư "cao cấp" đã được xây dựng trong thập niên 1930 và là nhà ở của giới văn nghệ sỹ nổi tiếng của Liên Xô vào thời kỳ đó.... rồi lại nhìn thấy có những khu chung cư buồn tẻ, cũ kỷ bẩn thỉu ..... trước đây là nhà ở dành cho các giới công nhân, các viên chức bình thường .... .. cũng nhìn thấy mặt tiền của một dinh thự đồ sộ nhiều tầng còn mang quốc huy Búa & Liềm của Liên Bang Xô Viết thuở nào vẫn còn đó (không tẩy bỏ để thay mới vì quốc huy củ đã chạm khắc vào đá).

Sau đó, chúng tôi được đưa đi ngang qua một quảng trường rộng lớn có cái tên là Lubyanka. Tại đây mọi người nhìn thấy có một tòa nhà kiên cố, nó được mang cùng tên với quảng trường. Tòa nhà Lubyanka này trước kia đã một thời là nơi ám ảnh kinh hoàng của người dân Xô Viết, vì đây là bản doanh của cơ quan mật vụ KGB, một "guồng máy ăn thịt người" dưới thời cai trị của nhà độc tài Stalin. Tòa nhà đồ sộ vuông vức không cao lắm, nghe nói rằng nằm sâu dưới lòng đất của tòa nhà này là một hệ thống giam giử người, là nhà tù của KGB vào thời kỳ Xô Viết. Sau khi Liên Xô tan rã, cơ quan An ninh Liên bang Nga FSB (Federal Security Service of the Russian Federation) đã tiếp tục xử dụng trụ sở cũ của cơ quan tình báo KGB ngày trước, chỉ có điều là họ vẫn phải giử y nguyên cái "biểu tượng búa liềm" thời Liên Xô nằm bên trên cánh cửa phía trước tòa nhà vì hình ảnh này đã chạm khắc vào đá không thay đổi được.

Biểu tượng búa liềm cũng còn tồn tại bên trên đồng hồ lớn ở mặt trước tòa nhà. (Ảnh: Wordpress /Internet

Trước năm 1991,tại trung tâm quảng trường Lubyanka, có đặt bức tượng của Felix Dzerzhinsky (ông tổ ngành an ninh tình báo Liên Xô thời Stalin) được dựng phía trước trụ sở của KGB. (hình: Sputnik

/Internet).

Sau khi Liên Xô sụp đổ, vào năm 1991 tượng của Felix Dzerzhinsky đã bị những người biểu tình kéo sập xuống.

Tòa nhà Lubyanka - nay là Trụ sở của cơ quan An ninh Liên bang Nga FSB. Sau khi Liên Xô sụp đổ tượng của Felix Dzerzhinsky không còn đặt trước tòa nhà nửa (hình Internet).

Rời quảng trường Lubyanka, xe chở chúng tôi đi tiếp ngang qua chỉ để ngắm nhìn mặt tiền của nhà hát lớn Bolshoi, niềm tự hào của người dân Moscow. Rồi xe chạy qua Thư Viện Quốc Gia mang tên là Lenin, nhưng mặt tiền của thư viện lại không đặt tượng của Lenin, mà thay vào đó là tượng của đại văn hào Fyodor Dostoevski. Sau cùng xe ngừng cho chúng tôi xuống chụp hình tại 2 địa điểm trong thành phố, nơi có đặt tượng kỷ niệm của hai danh nhân nước Nga. Một là tượng của nhà thơ Aleksandr Pushkin, nhà thơ cổ điển người đã tiên đoán về cái chết và sự phục sinh của nước Nga, ông là người lai da đen, cháu của một người nô lệ, nhưng vì có tài nên được ngưỡng mộ và đã được đặt tượng đài ngay giửa thủ đô (nói thêm: ông là người đã cưới được bà vợ tuyệt sắc và bị bắn chết sau một cuộc đấu súng với người tình địch của mình mà N đã kể chuyện trong bài số #1).

Trên đại lộ Tverskaia, một trong những đại lộ chính của thủ đô nước Nga, sừng sững tượng đài trầm mặc, kiêu hãnh của nhà thơ Nga Aleksandr Pushkin (hình Voyages Saigon/Internet)

Tượng đài thứ 2 là của một danh nhân khác, đó là nhạc sỹ Tchaikovski, nhà soạn nhạc thiên tài của thế kỷ thứ 19, người đã sáng tác ra những nhạc khúc nổi tiếng như Swan Lake, Nut Cracker .... Tượng của nhạc sỹ Tchaikovski được đặt gần Đại nhạc viện Moscow (xe bus cũng có đưa chúng tôi đi ngang qua nhìn xem mặt tiền của nhạc viện Moscow, nơi mà nhạc sỹ Đặng Thái Sơn của Việt Nam đã có một thời theo học dương cầm tại đây).

Tượng của nhạc sỹ Tchaikovski

Sau hai địa điểm trên thì xe bus đưa chúng tôi đến bờ sông Moscow chạy dọc ngang trong thành phố.Trên bờ sông này có đậu một chiếc thuyền buồm vĩ đại, trên đó có dựng một bức tượng điêu khắc được làm từ thép và đồng đứng sừng sững cao như người thật của Peter the Great (Hoàng đế của Đế quốc Nga), tượng ông đứng ở phía trước mũi thuyền, tay giơ cao lên một cuộn giấy vàng mặt đầy đắc thắng. Đây là chiếc thuyền buồm đã đưa Hoàng Tử Peter đi du hành Âu Châu lúc ông 15 tuổi. Trong những năm 1697 - 1698 ông đi vòng quanh Tây Âu để tìm tòi học hỏi những điều mới lạ nhằm mục đích canh tân đất nước, biến một nước Nga lạc hậu và trì trệ trở thành một quốc gia hùng mạnh trên thế giới. Pyotr I Đại đế, viết theo tiếng Anh là Peter, hay tiếng Pháp là Pierre I, sinh ngày 10 tháng 6 năm 1672 tại Moscow, mất ngày 8 tháng 2 năm 1725 tại St. Peterburg, là Pyotr I (Sa hoàng) của nước Nga cũ và từ năm 1721 là Hoàng đế của Đế quốc Nga. Ông được xem là một trong những nhà cải cách tài giỏi bậc nhất của lịch sử Nga, tư tưởng cũng như hành động của ông luôn nhằm mục tiêu biến một nước Nga vốn cô lập và lạc hậu trở thành một đế quốc hùng cường khiến cho những nước Châu Âu còn lại phải nể vì.

Thuyền buồm và Peter the Great bên bờ sông Moscow-Hoàng đế của Đế quốc Nga (1721)

Sau đó đoàn được đưa đến thăm Bảo tàng viện Tretyakow-Moi để thưởng ngoạn những tác phẩm đẹp và tiêu biểu của Mỹ thuật tạo hình Nga (1917-1991). Bảo tàng viện này được một nhà tỷ phú của Nga - người sáng lập và là sở hữu chủ đầu tiên của Bảo tàng Tretyakov. Năm 1892, Pavel Tretyakov đã trao tặng bảo tàng cho thành phố Moscow, cùng toàn thể bộ sưu tập độc đáo có gần 2000 bức tranh, bản vẽ và tác phẩm điêu khắc mà ông đã dày công sưu tầm trong suốt cuộc đời mình. Trong di chúc, Tretyakov đã viết về nguyện vọng hàng đầu của mình: “Hiến tặng tất cả một kho tàng mỹ thuật, hứa hẹn sẽ mang lại lợi ích, niềm vui cho mọi người”... Ông đã được mời làm giám đốc suốt đời của bảo tàng và được tặng danh hiệu “Công dân danh dự của thành phố”.

Bức tượng Pavel Tretyakov đón du khách ngay bên lối vào bảo tàng.

Khách đến thăm bảo tàng Tretyakov sẽ tìm thấy những tranh chân dung các nhân vật xuất chúng của Nga như: Peter Đại đế, Nữ hoàng Ekaterina Đệ nhị, đại thi hào Pushkin, các nhà văn lớn như Lev Tolstoy, Dostoievski, Gogol, Lermontov, nhà soạn nhạc Tchaikovsky... và còn rất nhiều nhiều thể loại tranh khác "nghe nói" là rất có giá trị. Phải dùng từ "nghe nói" ở đây là vì N .... quê một cục, thực tình là N không có hứng thú tị tẹo nào về tranh ảnh hay hội họa .... nên khi nhìn vào tranh vẽ hay hội họa thì N mù tịt không biết tranh đẹp hay xấu ở điểm nào, không hề thấy rung động chút nào trước một bức tranh đẹp, hay là tìm ra được một cái gì đó ở tranh mà nó sẽ lôi cuốn mình .... hì hì .... vì "đàn gẩy tai trâu" như vậy cho nên N chỉ dạo thoáng qua một vòng trong bảo tàng viện nhìn cho biết rồi lĩnh luôn ra ngoài cửa đứng ngó trời ngó đất trong khi chờ đợi mọi người, vậy xin các bác đừng bắt N kể lại là đã coi những gì trong cái bảo tàng viện này nha.

Xem xong Bảo tàng viện Tretyakow-Moi thì đã đến giờ ăn trưa. Chúng tôi lại tìm đến một tiệm McDonald cho "an toàn xa lộ" cũng như để được dùng Restroom free và sạch sẽ đúng tiêu chuẩn Mỹ cho chắc ăn.

Sau buổi ăn trưa thì được biết là chương trình thăm viếng cho buổi chiều hôm nay sẽ rất đặc biệt. Đầu tiên thì chúng tôi sẽ được đưa đi thăm một công viên, anh trưởng đoàn cho biết: công viên này có một cái tên rất lạ, tên của nó là "Công Viên các Thần Tượng Sụp Đổ" (Park of the Fallen Heroes). Anh cho biết: khi chế độ Xô Viết bị sụp đổ, người dân giành lại được quyền tự do, thì tượng đài cũng là nơi cho họ trút hết những nổi căm hờn phẫn uất đã bị dồn nén chịu đựng trong suốt nhiều năm qua. Để bày tỏ thái độ dứt khoát với quá khứ, phản ứng rỏ ràng nhất của phong trào dân chủ là kéo sập và đập phá hết những tượng đài, tượng hình của các lãnh tụ Cộng Sản. Rồi không biết sẽ để vào đâu các đồ phế thải này, thành phố Moscow liền có sáng kiến là thu gom hết tất cả các tượng hình phế thải này lại, sau đó lập ra 1 công viên để đặt các tượng hình "sút tay, gảy gọng" này vào đấy, rồi đặt cho công viên này một cái tên rất gợi hình là "Công Viên các Thần Tượng Sụp Đổ".

Các di tích thời kỳ Xô Viết được lưu trong Công Viên các Thần Tượng Sụp Đổ "Park of the Fallen Heroes" (hình Internet).

Ngoài những "tượng hình Cộng Sản phế thải", trong công viên cũng còn đặt thêm những tượng, hình khác gồm có: biểu tượng cho các nạn nhân của CS như nghèo, đói, bệnh tật, áp bức .... Có 1 bức tượng rất ý nghĩa được lấy từ ý tưởng của nhà thơ Alexandre Blok (1880-1921), người đã từng tiên báo về thảm kịch CS ở nước Nga trong thế kỷ 20, mà ông gọi là "cuộc khổ nạn của chúa Kito". Tượng này được dựng lên như một cái Thập tự giá, có một hình nhân ốm đói nheo nhách bị đóng đinh lên cái thập tự giá này, và trên đầu thập tự giá có gắn 1 mũi nhọn trông giống như đầu của một Phi thuyền bay vào vũ trụ. Anh local tour guide giảng giải cái ý của tác giả muốn diễn tả: đây là biểu tượng hình ảnh người dân bị khổ nạn vì nghèo đói sắp chết, cũng giống như hình ảnh Chúa khổ nạn lúc bị đóng đinh trên cây thập tự giá, và sự nghèo đói, khổ nạn này được đặt nằm trên một bệ đài phóng hỏa tiển phi thuyền. Dân đói thì đói nhưng chính phủ vẫn dùng tiền làm phi thuyền, hỏa tiển để dương danh với thế giới chứ không cần biết đến đời sống của dân chúng đói nghèo khổ sỡ ra sao.

Hình tượng cuộc khổ nạn của chúa Kitô

Biểu tượng hình ảnh người dân bị khổ nạn vì nghèo đói sắp chết.

Ngoài ra còn có một cái đài kỷ niệm các nạn nhân của chế độ Cộng Sản cũng được thiết lập ở công viên này. Đài kỷ niệm nhìn rất đơn giản và gợi hình: chỉ gồm hàng mấy trăm viên gạch được khắc thành hình đầu lâu, và những đầu lâu này thì bị nhốt sau những hàng rào kẽm gai, một ý tưởng thật là hay và đầy ý nghĩa phải không ạ? Mọi người đi vòng vòng trong Công Viên xem thì thấy có rất nhiều tượng của các lãnh tụ CS, cái thì sứt mũi, cái thì gảy chân, gảy tay....

Thần tượng Stalin kéo xuống bị dạt phăng cả mũi và râu.

Tượng của Felix Dzerzhinsky, ông tổ ngành KGB thời Stalin bị dân chúng kéo sập xuống và đạp chân lên đầu (Photo credit: Alexander Zemlianichenko/AP)

Tượng của Felix Dzerzhinsky, một tên đồ tể khát máu tay sai của Stalin, đã giết cả triệu người vô tội trong thời kỳ cầm quyền của Stalin - tượng này trước kia được đặt trước trụ sở KGB tại quảng trường Lubyanka, nay cũng bị kéo sập và đem về đặt trong công viên này.

Tượng toàn thân thật to của Stalin bị nhốt trong một cái cũi, giống như cũi nhốt chó cũng đặt trong công viên này.

 

Trong công viên còn rất nhiều tượng của các lãnh tụ CS sau thời của Lenin và Stalin nay cũng bị phá hủy và kéo về đặt hết trong công viên này, vì bài dài nên N chỉ post vài cái ảnh cho các bác xem thôi. Công Viên này trước kia có tên là Park of the Fallen Heroes hay The Fallen Munoment Park hoặc là The Graveyard of Fallen Monuments, và hiện nay nó được mang cái tên mới rất giản dị là Muzeon Park of Arts.

Sau khi rời Công Viên các Thần Tượng Sụp Đổ, chúng tôi được đưa đến thăm Tu Viện cổ Novodevitchi.

Hình chụp Tu viện cổ Novodevitchi (hình Internet)

Tu viện Novodevichy hay còn gọi là tu viện Bogoroditse Smolensky được xem là tu viện lâu đời và nổi tiếng nhất Moscow cũng như của toàn nước Nga. Nằm bên bờ sông Moscow ở phía Tây Nam của thành phố Moscow, tu viện Novodevichy được thành lập vào năm 1524 bởi Đại công tước Vasily III. Không giống như các tu viện Moscow khác, nó vẫn giữ nguyên được kiến trúc từ thế kỷ 17. Năm 2004, nó đã được UNESCO công nhận là Di sản thế giới.Tu viện Novodevichy được coi như là nơi chốn nương náu cuối đời cho những người phụ nữ đã có gia đình xuất thân từ hoàng gia, có thể kể ra như là: người vợ góa của Ivan Bạo Chúa và Công Chúa Sophia người chị cùng cha khác mẹ của Peter I Đại Đế .

Theo chương trình của tour, chúng tôi đến Tu Viện Novodevichy việc chính là để được vào xem 1 căn phòng đặc biệt trong tu viện. Căn phòng này là chỗ tu kín của Công Chúa Sophia (bà là chị cùng cha khác mẹ và lớn hơn Pyotr đại đế 15 tuổi). Trên đường đến thăm tu viện, ở trên xe anh Trưởng đoàn cũng đã tóm tắt câu chuyện lịch sử xảy ra về Tu viện cũng như về căn phòng mà tour sẽ đưa mọi người đến xem như sau: Sophia là con gái đầu lòng và là một trong 9 công chúa của Sa hoàng Aleksei đệ nhất. Vào lúc đó Pyotr 10 tuổi cùng với người anh cùng cha khác mẹ là Ivan V 17 tuổi (Ivan thì gần như bị mù và câm, lại còn rất ốm yếu và mắc phải chứng co giật) cả hai cùng cai trị bên nhau với danh nghĩa đồng Sa hoàng – Ivan là Sa hoàng có vị thế cao hơn - là Sa hoàng đệ nhất, còn Pyotr chỉ là Sa hoàng đệ nhị. Công chúa Sophia Alekseyevna được cử làm phụ chính đứng ra điều hành việc nước khi hai vua em còn nhỏ. Sau bảy năm làm phụ chính bên cạnh 2 vua em, trên thực tế Sophia là người cai trị nước Nga vì quyền lực trong triều đình đều nằm trong tay bà, với tính quyết đoán cũng như sự khôn khéo của mình, bà đã nhanh chóng củng cố thế lực cho mình và loại trừ hết các mối nguy hại. Sự tiếm quyền của Sophia bắt đầu từ việc dùng danh hiệu Chuyên Chế (vốn chỉ dành cho bậc quân vương) trước tên tuổi của mình và trong mọi văn bản giấy tờ, chẳng khác nào bà là vị Sa hoàng thứ ba (chỉ có điều không có lễ đăng quang mà thôi). Sophia toan tính sẽ có một lễ đăng quang, và một khi đã trở thành đồng Sa hoàng, ngang hàng với hai em, bà sẽ chẳng khó khăn gì để diệt trừ Pyotr và phế bỏ Ivan rồi sẽ chính thức lên làm nữ hoàng.

Vào năm 30 tuổi, bà cho người thăm dò và xúi giục cấm vệ quân thỉnh cầu hai Sa hoàng đưa Phụ chính Sophia lên ngôi, nhưng quân cấm vệ từ chối vì không chấp nhận nổi việc một phụ nữ trở thành Sa hoàng. Sophia đành tiếp tục chờ thời, nhưng không giấu giếm tham vọng khi cho vẽ chân dung mình đội vương miện, tay cầm quả cầu cắm thánh giá và vương trượng (biểu tượng của Sa hoàng). Bà cũng cho phát tán khắp Châu Âu bản sao bức chân dung kèm theo lời ca tụng, so sánh bà với các nữ hoàng nổi tiếng của nước Anh và đế quốc Byzantium (Đế quốc Đông La Mã). Nhưng giấc mộng đế vương của nàng công chúa đầy bản lĩnh này đã không thành, bởi con sư tử non Pyotr đã lớn lên, đầy sức mạnh, đã lấy lại được vị trí tối thượng của mình vào tuổi 17. Cuộc khủng hoảng bùng nổ vào ngày 17 tháng 8 năm 1689 giữa hai phe của Sophia và Pyotr Đại đế. Kết quả là Sophia ở tuổi 32 bị lật đổ, bị tước danh hiệu Phụ chính, tước bỏ hoàn toàn quyền hành, xóa tên khỏi mọi công văn, rồi sau đó bị đưa vào tu viện Novodevichy để tu kín suốt đời, không được rời đó nửa bước, ngoài dì và em gái ra, cấm không cho ai được đến thăm. Từ đó, dù trên danh nghĩa, Ivan và Pyotr tiếp tục trị vì bên nhau nhưng trên thực tế quyền hành hoàn toàn do Pyotr nắm. Ngày 8 tháng 3 năm 1696, Nga hoàng Ivan V thình lình qua đời, khi mới có 29 tuổi, từ đó Pyotr (Peter) Đại đế là vị Nga hoàng duy nhất, là nhà cầm quyền tối cao độc nhất của đất nước Nga.

Công Chúa Sophia đã sống ở Tu viện Novodevichy cho đến lúc qua đời vào tuổi 47 tại căn phòng mà chúng tôi dự định vào xem ngày hôm nay.

Cổng vào Tu Viện Novodevichy

Nghe câu chuyện thấy ly kỳ hấp dẫn quá, mọi người đều háo hức muốn được đến tận nơi, coi tận mắt cái di tích lịch sử về người thật,chuyện thật này .....nhưng khi đến nơi thì ai nấy đều bị tẻn tò .... vì .... hôm nay Tu viện đóng cửa để tu sửa gì đó nên không nhận cho khách vào thăm viếng! Thiệt là thất vọng não nề, nhưng anh Trưởng đoàn vội vàng an ủi chúng tôi là anh sẽ đưa mọi người đi xem một chỗ nửa cũng đặc biệt không kém, cũng ở ngay tại địa điểm này. Anh cho biết trong khuôn viên của tu viện, có một nghĩa trang được gọi là "Nghĩa Trang Nghệ Thuật", nên anh sẽ đưa mọi người đến đó xem cho biết. Nghe anh nói sẽ cho đi xem "nghĩa trang" nửa thì N .... thất vọng quá trời! Là vì trong mấy ngày ở Moscow vừa qua ngoài chuyện đi xem nhà thờ thì chúng tôi cũng đã được đưa đi xem rất là nhiều ..... nhà mồ rồi, hết xem nhà mồ, lại đi xem những quan tài nổi bằng đá để trên mặt đất mấy trăm năm nay trong các nhà thờ .... giờ lại còn đi tour trong nghĩa trang nữa thì thật là .... quá đặc biệt !!! Anh bảo đãm là mọi người sẽ thích vì tuy là nghĩa trang nhưng nó rất đẹp và rất nghệ thuật! Anh nói đây không phải là một nghĩa trang bình thường, vì đây là nơi an nghỉ cuối cùng của những con người mà cuộc đời và sự nghiệp của họ đã ảnh hưởng rất mạnh mẽ đến đời sống xã hội của nước Nga, cũng như của nhân loại trong suốt hai thế kỷ 19 và 20 vừa qua trong các lĩnh vực điện ảnh, nhà văn, nhà thơ, chính trị gia, nhà khoa học, hay lãnh đạo quân sự ..... trong đó phải kể đến bác sĩ Pyotr Kashchenko, nhà văn Vladimir Gilyarovsky và Mikhail Bulgakov, nhà thơ Vladimir Mayakovsky, nhà khoa học Vladimir Vernadsky và còn rất nhiều người tài ba lỗi lạc khác .... bởi thế họ mới được vinh dự chôn cất tại nghĩa trang này, chứ người bình thường là không có được chôn ở đây đâu (xin nói thêm là vào năm 2007, nghĩa trang cũng là nơi an nghỉ của hai người Nga nổi tiếng nhất qua đời trong năm này, đó là nghệ sĩ cello Mstislav Rostropovich và tổng thống Liên bang Nga Boris Yeltsin). Tại nghĩa trang Novodevichy, nổi tiếng nhất có lẽ là ngôi mộ của lãnh tụ CS Nikita Khrushchev (1894-1971). Ngôi mộ nằm ngay bên tay phải lối vào với đài tưởng niệm, có dựng bức tượng điêu khắc là các khối màu đen - trắng tương phản quanh bức tượng bán thân của ông.

Tượng Nikita Khrushchev (1894-1971) được dựng ngay trên phần mộ

Nghĩa trang Novodevichy nằm sát bên bức tường phía đông của Tu viện, và cũng là một phần của tu viện Novodevichy, đã được UNESCO công nhận là di sản thế giới. Nơi an nghỉ này rất đặc biệt khi được thiết kế như một công viên thu nhỏ với nhiều cây xanh và những điểm nhấn của nó là các nhà nguyện nhỏ cùng đài tưởng niệm các phần mộ với nhiều tác phẩm được điêu khắc thật công phu. Trong nghĩa trang, mộ nào cũng có dựng tượng ngay trên phần mộ của người chết, mỗi cái mộ dựng một kiểu tượng, mỗi cái tượng mang một ý nghĩa khác nhau, và không có cái nào là giống cái nào cả .... nếu ta chịu khó bỏ giờ đi quanh đi quẩn dạo xem cho kỷ thì sẽ thấy đúng như lời của anh Trưởng đoàn nói là càng nhìn càng thấy lạ lẫm và rất ư là thú vị .... Tuy nhiên, khi một mình đi lờ vờ trong nghĩa trang vào cái lúc trời hơi chạng vạng tối, lại có mưa bay lất phất, ngang tai gió thổi vi vu, cây cối um tùm bao trùm lên cả nghĩa trang .... thú thật là với một người thuộc loại nhát gan như N thì rỏ ràng là mình cũng thấy có hơi rờn rợn, đang đi bất giác thỉnh thoảng lại quay người ra sau xem ..... có ai .... theo mình không ..... rồi tự nhiên thấy gai ốc nổi lên đầy người ..... Đúng là đã nhát gan mà còn tỏ ra là mình ..... ngon! Nhớ lại lời anh Trưởng đoàn đã nói thì quả thật đây đúng là một cuộc viếng thăm rất đặc biệt trong chuyến du hành này.

Cựu Đệ nhất phu nhân Liên Xô Raisa Gorbachev (1932-1999) với bức tượng cao bằng người thật điêu khắc nhân dáng của bà ở vào lứa tuổi đôi mươi đặt trên phần mộ.

Mộ phần Đệ nhất Nữ Vũ Công Ballet của Nga

Mộ của vị bác sỹ thực hiện ca thay tim đầu tiên của nước Nga

Mộ Nadezhda Alliluyeva - bà vợ trẻ của Stalin (người cầm súng bắn vào đầu tự tử trước đây ở trong điện Kremlin) sau nhiều lần di chuyển hài cốt, cuối cùng cũng được đặt nằm tại nghĩa trang này.

Buổi tối, chúng tôi được đưa trở lại dùng cơm tại nhà hàng Bích Câu một lần nửa. Trong buổi cơm hôm nay, mọi người đã cùng ăn mừng Sinh Nhật của một số anh chị em có ngày sinh nhật cùng tháng 8 trong một bầu không khí thật vui nhộn và thân mật.

Sau cơm tối chúng tôi được đưa về khách sạn vào lúc 8:30 pm với lời dặn của anh trưởng đoàn: đêm nay là đêm cuối cùng tại Moscow, mặc dù không có xếp đặt trong chương trình, nhưng anh và người local tour guide muốn cho mọi người được xem quang cảnh về đêm của Moscow, cho nên sau nửa tiếng nghỉ ngơi, nếu ai muốn coi cảnh "Moscow by Night" thì xe bus và người local tour guide sẽ đưa mọi người đi một vòng, còn ai quá mệt mỏi không muốn đi thì có thễ ở nhà. Dĩ nhiên là ai cũng muốn đi chứ làm sao mà bỏ qua cho được.

Vào khoảng 9:00 giờ đêm, xe bus lại đưa chúng tôi dạo vòng vòng trong thành phố. Thật ra thì cũng chỉ là những con đường mà ban ngày chúng tôi đã đi qua sáng nay thôi, nhưng quả là ngạc nhiên vì cảnh vật vào ban đêm bây giờ thì thật là khác hẳn với ban ngày các bác ạ. Tất cả các cao ốc, lâu đài, nhà thờ, công viên, những cái cầu bắt dọc ngang sông Moscow và các hình tượng .... tất cả mọi nơi đâu đâu cũng đều được "lighting" theo kiểu "professional" nên nhìn thật là lộng lẫy huy hoàng khác hẳn với cảnh của ban ngày một trời một vực. Khắp nơi trong thành phố đèn thắp sáng như sao sa, nhất là ở những tòa cao ốc được mệnh danh là "những chiếc bánh kem của Stalin" thì họ lên đèn đẹp ơi là đẹp. Xe bus ngừng tạm cho chúng tôi xuống xe tại đồi Lenin, để từ đó đứng trên đồi cao nhìn xuống hết toàn cảnh thành phố Moscow về đêm với muôn ánh đèn rực sáng đủ màu, rồi quay nhìn trở lại trường Đại học Quốc gia Lomonosov đối diện với đồi Lenin thì cũng quả là lộng lẫy không kém .... nói thật ra quang cảnh những chỗ này vào lúc ban ngày thì thấy cũng thường thôi chẳng có gì gọi là đặc sắc, nhưng lạ lắm vì vào buổi tối khi đèn đóm được thắp lên thì ôi chao ơi cảnh vật thật là lung linh huyền ảo, khác hẳn với ban ngày 100% vì không thễ nào ngờ là nó lại đẹp đến như thế! Mọi người đều thấy vui vẻ và hài lòng lắm vì "Moscow by Night" tuy không có xếp sẳn trong chương trình của Tour, nhưng anh local tour guide đã hết lòng chịu khó bỏ thêm giờ để đưa mọi người đi xem cảnh đẹp về đêm của Moscow, vì vậy chúng tôi lại được có thêm một kỷ niệm khó quên tại thành phố này.

Anh tour guide cho mọi người đứng ngắm cảnh một tí, rồi hối mọi người phải chụp hình thật là nhanh chỉ trong vòng có 10 phút thôi, vì sau đó là phải lên xe đi ngay chứ không thễ đậu xe giửa đường lâu được. Với cái máy ảnh bé tí xíu, lúc đó N lại không biết cách chụp hình về thể loại "night photography", giờ xem lại album thì thất vọng quá vì thấy hình nào mình chụp cũng .... đen thui lui, thì làm sao mà mọi người có thễ hình dung ra được cảnh đẹp của "Moscow by Night" đây, nên đành phải "chôm" vài cái hình trên Internet post vào đây cho các bác xem đỡ vậy nhé.

Bolshoi Theatre at Night (hình Internet

Thương Xá Gum at Night (hình Internet)

Red Square at night (hình internet)

Sau khi cưởi ngựa xem hoa một vòng Moscow by Night xong, mọi người trở về phòng nhanh chóng lo thu dọn hành lý sẳn sàng, vì sáng mai đoàn sẽ rời Moscow để di chuyển sang một tỉnh khác của Russia. Tới giờ phút này thì những anh chị em trong đoàn bị lạc mất hành lý vào ngày mới đến, họ đều đã nhận lại hành lý hết cả rồi, riêng phần N thì không có cái may mắn đó, bây giờ là gần nửa đêm rồi và cũng là ngày cuối cùng tại Moscow mà hành lý của N thì vẫn biệt vô âm tín! Thiệt là rầu thúi ruột, N đành theo chân anh Trưởng đoàn đến quày tiếp tân của khách sạn để làm thủ tục vì cần phải photocopy các giấy tờ chứng minh là mình mất hành lý, fligh ticket, passport ....etc .. để lưu lại cho người đại diện của Voyages Saigon tại Moscow theo dỏi giùm sau khi đoàn rời khỏi đây. Anh cho biết, nếu sau ngày đoàn rời khỏi Moscow rồi hảng máy bay mới tìm ra "nó": thì anh đại diện phải tìm cách gửi hành lý rượt đuổi theo đoàn, hoặc nếu không thì chỉ còn một cách là gửi hành lý trở về bên Mỹ thôi. Vào ngày thứ ba ở Moscow N đã phải mượn quần áo của bạn và cũng đã phải mua thêm một ít để thay đổi rồi. Thường thì đi du lịch N không bao giờ mang theo đồ vật gì đáng giá cả, hành lý chỉ có quần áo, giầy dép và đồ dùng cá nhân lỉnh kỉnh của đàn bà con gái mà thôi, vì rủi ro nếu có thất lạc luôn hoặc bị gửi trả hành lý trở về Mỹ thì cũng chẳng sao, cùng lắm là mình mua thêm quần áo để thay đổi trong thời gian đang đi chơi thôi. Nhưng khổ lắm, cái valise đem theo kỳ này có chứa hai thứ không đáng giá là mấy nhưng rất là đặc biệt không thễ bị thất lạc được, thứ nhất là 1 gói quà gồm những hộp nước cốt của Phở bò, Phở gà, Hủ tiếu, Bún bò Huế .... và 1 DVD Asia mới nhất N đã mua để làm quà cho Mỹ Thiện là cô bạn gái rất thân từ hồi học Tiểu học mà chúng tôi mới tìm lại được nhau. Chuyến du lịch lần này sẽ ghé Đan Mạch (nơi cô bạn đang sống ở một thành phố nhỏ không có nhiều người Việt, thức ăn Việt và hàng quán của người Việt) nên gói quà này rất là cần thiết mà N đã đem theo để làm quà cho bạn. Còn món thứ hai cũng quan trọng không kém, đó là một gói .... ớt hiểm tươi to tướng. Chính cống là người Việt .... gốc Ớt cho nên mỗi khi ra khỏi nhà đi du lịch là N đều mang theo ớt để ăn cho vừa miệng mình, nhất là khi đi qua mấy cái xứ không biết là thức ăn có hạp với khẩu vị Á Đông của mình hay không, nếu có ớt tươi thì sẽ hổ trợ dễ dàng để mà nuốt mấy thứ đồ ăn lạ miệng này. Bây giờ lại lạc mất cái valise, không biết bao giờ mới tìm lại được .... trời ơi cái gói ớt tươi này mà để lâu ngày nó sẽ thối um .... rồi chảy nước tùm lum tà la vào trong đống quần áo của mình thì cũng sẽ mệt lắm chứ chẳng chơi!

Anh Trưởng đoàn chắc cũng thấy ái ngại giùm N nên mặc dù đêm đã khuya mà anh chưa dám đi ngủ, cứ chạy tới chạy lui, lâu lâu lại chạy xuống dưới phòng thu nhận hành lý của khách sạn để nghe ngóng tin ..... và sau cùng, thật là may mắn cho N là khoảng gần 1:00 giờ đêm, anh đã vui mừng kéo cái valise bị thất lạc đến phòng giao trả lại cho khổ chủ. Thật là hú hồn hú vía!

Viết xong ngày 5/13/2020 (mùa Coronavirus)

Bài kế tiếp: Moscow - Veliky- Novgorod - St. Petersburg Thứ tư August 23-2006 - Thứ năm August 24-2020

 

Nam Mai ___

Moscow: Russia's Marvellous Cosmopolitan Capital – eDreams Travel Blog

 

Xem thêm...

Seville, thành phố lưu giữ nhiều di tích ở Tây Ban Nha

Seville

thành phố lưu giữ nhiều di tích ở Tây Ban Nha

Vũ điệu Flamenco trên đường phố.

Jacaranda được người Việt Nam đặt tên là hoa phượng tím. Đây là một loại hoa không những chỉ đẹp vì cái tên thơ mộng của hoa, mà sắc hoa cũng là một màu sắc hết sức quyến rũ cho những tâm hồn lãng mạn.

Tôi đã từng có dịp thưởng ngoạn nét đẹp của hoa phượng tím mà chúng thường nở rộ khoe sắc tím Jacaranda vào những tháng mùa Hè (Tháng Mười Một, Mười Hai) ở Nam Phi-Úc-Nam Mỹ của vùng Nam Bán Cầu.

Tưởng rằng chỉ những nơi đó mới có thể thưởng ngoạn được hoa phượng tím, nhưng thật bất ngờ, tôi được thưởng ngoạn mùa hoa phượng tím ở Seville, một thành phố của Tây Ban Nha (Spain) đầy ắp những kiến trúc văn hóa lịch sử pha trộn giữa hai tín ngưỡng Hồi Giáo và Thiên Chúa Giáo.

Thời tiết năm nay không bình thường như mọi năm, chỉ mới Tháng Năm nhưng Seville đã có cái nóng của giữa Tháng Sáu. Cái nóng bất thường này đã làm hoa phượng tím Jacaranda nở rộ khắp thành phố Seville.

Những hàng cây phượng tím nở rộ tuyệt đẹp dọc theo con sông Guadalquivir, hai bên con phố chính Paseo De Cristobal Colon và trong công viên Maria Luisa Park làm tím cả một vùng không gian trung tâm phố cổ Seville. Màu tím như có sức hút bớt đi cơn nắng hanh, làm dịu hẳn đi cái nóng buổi chiều thành phố.

Di sản thế giới The Reales Alcazares & Seville Cathedral nhìn từ tháp Giralda. 

Seville là một trong bốn thành phố lớn của Tây Ban Nha sau Madrid, Bacelona, và Valencia. Tuy nhiên, nơi đây lại là thành phố còn lưu giữ lại nhiều di tích được UNESCO công nhận. Ngôi thánh đường Seville Cathedral và ngọn tháp Giralda, Reales Alcázares và The General Archive of the Indies là những di sản văn hóa thế giới mà du khách không thể bỏ qua khi đến Seville.

Nhà thờ Seville Cathedral và Giralda Tower được xem là một biểu tượng cho kiến trúc “pha trộn” giữa hai tôn giáo không hòa thuận về đức tin. Ngôi nhà thờ được xây cất trên nền móng của ngôi đền thờ Hồi Giáo từ thế kỷ 12 của người Moorish (người Berber Hồi Giáo thống trị Seville từ thế kỷ 8 đến thế kỷ 13), cột tháp cũ minaret của đền thờ được sửa sang lại thành tháp Giralda ngày nay.

Nhìn mái vòm của nhà thờ Seville khiến tôi liên tưởng ngay đến ngôi đền thờ Hagia Sophia bên Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ. Điểm khác biệt là Hagia Sophia nguyên là ngôi nhà thờ Catholic biến thành ngôi đền thờ Hồi Giáo. Còn ngôi nhà thờ Seville thì ngược lại, từ một đền thờ Hồi Giáo được “sửa sang” lại thành một ngôi nhà thờ Catholic.

Di sản thế giới Seville Cathedral và Giralda Tower.

Ngọn tháp Giralda nguyên thủy là một tháp Minaret Hồi Giáo cao đến 91 mét, nay đã được sửa sang lại. Đường đi lên tháp được xây theo hình con đường dốc cuốn vòng lên tháp, vì thế nó giúp du khách rất đỡ mệt khi đi bộ lên đỉnh tháp.

Tương truyền, ngày xưa các vị tiểu vương thường cưỡi ngưa đi lên đỉnh tháp để thưởng ngoạn không gian của thành phố Seville. Nếu đem không gian Seville ngày xưa ấy so sánh với không gian bây giờ, không biết không gian xưa đẹp hay ngày nay đẹp. Có ai trả lời được!

Một điểm đặc biệt khác nữa về ngôi nhà thờ Seville Cathedral, người ta tin rằng đây cũng là nơi an nghỉ của Columbus, người tìm ra Châu Mỹ vào năm 1492. Mộ phần của ông nằm bên góc nhà thờ. Một bức họa tranh lớn vẽ chân dung ông được treo ngay bên cạnh mộ phần ông. Người dân Tây Ban Nha rất trân trọng về công trạng của ông đã dành cho đất nước họ.

Mộ Christopher Columbus bên trong Seville Cathedral. 

Ngoài ra các kiến trúc Plaza de Espana trong công viên Maria Luisa Park và Golden Tower Torre Del Oro đều là những di tích lịch sử rất những nơi xứng đáng để du khách đến thưởng thức phong thái kiến trúc của Seville một thời đã qua.

Những con đường nhỏ, phải nói là khá nhỏ, di tích của thời Moorish chỉ rộng khoảng 2 mét nhưng ngoằn ngoèo nối tiếp nhau, hết con phố này sang con phố khác cộng lẫn với những cửa hàng café – gift shops tạo cho du khách cảm giác ngỡ ngàng thích thú khi dạo quanh khu phố cổ.

Nếu bạn có duyên với “điệu nhảy Flamenco” của xứ đấu bò, thế nào bạn cũng có dịp thưởng thức “Flamenco trên đường phố” chung quanh khu phố cổ này. Đây chỉ là những người tài tử nghiệp dư, không phải là những người chuyên nghiệp.

Đến Tây Ban Nha bạn đừng bỏ qua dịp thưởng thức vũ điệu Flamenco và xem đấu bò. Đây là những điểm văn hóa rất đặc biệt của Tây Ban Nha, không ai có thể nói cho bạn hiểu thấu cái điểm văn hóa này ngoại trừ chính bạn là người xem và “lãnh hội” theo đúng tâm tư của bạn.

Đấu trường đấu bò tại Seville.

Ngoài ra, bạn cũng nên đến thăm Espana Plaza. Đây là một khu vực nằm trong khu công viên Maria Louis Park được xây dựng vào thập niên 1929 và Expo 1992 nhằm giới thiệu các phong thái kiến trúc của các tỉnh trong xứ Tây Ban Nha và trở thành một điểm du ngoạn đẹp của Seville.

Nếu bạn là người không thích đi bộ một vòng các điểm chính của phố cổ Seville, bạn có thể thưởng ngoạn một vòng du ngoạn bằng xe ngựa, giá cả cũng không quá mắc nếu phải so sánh với các thành phố khác của Ý như Venice hay Rome.

Riêng tôi, một niềm thích thú cho cá nhân mình khi tôi chợt biết năm 1519, một nhà hàng hải mà tôi vô cùng ngưỡng mộ Ferdinand Magellan, người đã đi gần một vòng thế giới và ông chứng minh được là trái đất hình trái cầu chứ không phải hình vuông. Chuyến tàu của ông cũng xuất phát từ Seville, khởi đầu cho chuyến đi không ngày trở lại của ông. Ông mất trên con đường thám hiểm.

Phượng tím của Nam Mỹ, Nam Phi, Úc và Âu Châu xưa kia chắc hẳn chúng có chung một nguồn gốc! Chúng cũng giống như con người phân tán đi tứ xứ, “Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà!” (nhạc Trịnh Công Sơn).

 Trần Nguyên Thắng

------------

Kim Kỳ sưu tầm

Seville, Spain

Xem thêm...

Nhật Ký Hành Trình Du Lịch Russia & Bắc Âu #2

Nhật Ký Hành Trình Du Lịch Russia & Bắc Âu #2

Nam Mai

~~~~<❤️>~~~~

Moscow - Thứ Hai August 21-2006:

Ngày thứ #2 tại Moscow, sáng nay đoàn chúng tôi sẽ được đưa vào xem bên trong thành Kremlin (Điện Cẩm Linh). Theo lời anh Trưởng Đoàn thì hôm nay chúng tôi đã rất may mắn khi không bị rồng rắn xếp hàng lâu như thường lệ.

Hình chụp đoàn 8 người của Houston trước khách sạn Cosmos trước giờ khởi hành đi xem điện Kremlin.

 Như đã nói trong bài trước, thành Kremlin là một quần thể pháo đài lịch sử nhìn ra Quảng trường Đỏ tại Moscow, gồm cung điện Kremlin tráng lệ, các nhà thờ Kremlin tôn nghiêm, có tường thành và các tháp Kremlin. Khu vực của điện Kremlin được bao bọc chung quanh bởi 1 bức tường thành xây cao bằng gạch đỏ trông có vẻ rất chắc chắn, toàn thễ khu vực nhìn rất cổ kính và uy nghi. Chúng tôi được dẫn đi qua 1 cái cổng chính để vào bên trong thành cổ Kremlin.

Hình tường thành Kremlin (hình Internet)

 

Hình "người thật, việc thật" chụp tại cổng thành dẩn vào điện Kremlin.

 Thành Kremlin (hình Internet)

 

Cung điện có hai khu vực: khu vực hành chính và khu vực tham quan. Du khách không được phép vào khu vực hành chính vì đây là nơi làm việc của Tổng thống, Thượng viện và nhiều cơ quan trọng yếu của Nga. Toàn bộ khu vực cho du khách được phép vào xem là Bảo tàng lịch sử văn hóa quốc gia Kremlin bao gồm: các nhà thờ, vườn hoa, một số cung điện, phòng triển lãm và các hiện vật trưng bày ngoài trời.

Điểm chúng tôi được đưa đến đầu tiên là Quảng trường Sobornaya nằm ở trung tâm điện Kremlin (hình Internet).

 

Quảng trường Sobornaya được xem là trung tâm của cung điện Kremlin. Quảng trường này được bao quanh bởi 7 công trình kiến trúc đồ sộ, lộng lẫy. Trong đó có 3 nhà thờ nổi tiếng là Uspenskii, Blagoveshchensky và Arkhangelskii được xây dựng từ thế kỷ 15, 16 cùng hai cung điện cổ là Granovitaya và Teremnoi, tháp chuông Ivan Veliky cao 81m.... Tất cả đều mang những đường nét kiến trúc độc đáo, tinh xảo. Đặc biệt phải kể đến nhà thờ có tên là Uspenskii (Nhà thờ Đức Mẹ Lên Trời) được hoàn thành năm 1479 để trở thành nhà thờ chính của Moscow và là nơi đã tổ chức lễ đăng cơ cho các Sa Hoàng Nga thời xưa. Nhà thờ nổi bật bởi kiến trúc xa hoa với mặt tiền bằng đá cẩm thạch trắng quý giá với 5 mái vòm bằng vàng. Ở phía đông nam của quảng trường Sobornaya là nhà thờ Arkhangelskii xây năm 1508, là nơi có trên 50 thành viên của hoàng tộc Nga đã được chôn cất tại nhà thờ này.

Điện Kremlin được đặt nằm tại một vị trí đắc địa, từ đây người ta có thể ngắm nhìn dòng sông Moscow ở phía nam, Nhà thờ Thánh Basil và Quảng trường Đỏ ở phía đông, và Vườn Alexander ở phía tây. Ngày xưa, cung điện Kremlin từng được dùng làm hoàng cung cho Nga hoàng và dòng tộc, đồng thời cũng là nơi để điều hành triều đình. Sau cuộc chính biến lật đổ Nga Hoàng vào năm 1917 của người Cộng Sản, cung điện dùng làm nơi tổ chức Đại Hội Đảng, cũng như là chỗ làm việc và chỗ ở của Stalin trước kia. Ngày nay không gian bên trong điện Kremlin là nơi làm việc của các cơ quan quyền lực tối cao nhất của chính quyền Nga. Từ năm 1991 điện Kremlin được chọn làm nơi ở và nơi làm việc chính thức của tổng thống Nga. Tuy nhiên, ông Vladimir Putin hiếm khi nào sống tại đây mà chỉ đến làm việc rồi trở về nhà. Ngôi nhà của ông hiện nay nằm ở khu Novo-Ogaryovo thuộc phía tây thủ đô Moscow.

Chúng tôi được anh Trưởng đoàn dẫn đi và chỉ trỏ cho biết tòa nhà nào là chỗ làm việc và là chỗ ở của ai, tòa nhà nào là chỗ ở của Stalin trước kia, cũng như chỉ cho thấy cửa sổ của gian phòng là chỗ ở của bà Vợ trẻ Nadezhda Alliluyeva của Stalin, nơi bà đã cầm súng bắn vào đầu để tự tử năm 1932 khi Stalin đang ở trên đỉnh cao quyền lực.... vv .... và .... vv.... anh kể rồi chỉ cho thấy những chi tiết lịch sử như thế nhưng chúng tôi chỉ được đứng từ xa để quan sát và cho phép chụp ảnh thôi chứ không được vào xem bên trong những tòa cao ốc có các gian phòng này, vì hiện nay đây là chỗ đang làm việc của chính quyền mình đâu có được phép tùy tiện đi lại trong đó.

Rồi chúng tôi được dẫn đi xem 4 trong 7 cái nhà thờ nằm trong khuôn viên của điện Kremlin, trong đó có nhà thờ Đức Bà Lên Trời (Uspenskii Sabor) với tranh bích họa "Đức Mẹ thành Szudan" (thế kỷ thứ 15) được đặt trên vòm chính của nhà thờ - là đỉnh cao của cái đẹp chân phương trong mỹ thuật Chính Thống Giáo của Nga. Rồi đi xem nhà thờ Đức Tổng Lãnh Thiên Thần (Arkhangelskii Sabor). Cả hai nhà thờ đều thật đẹp với sự kết hợp tuyệt hảo của kiến trúc cổ điển Nga và kiến trúc Phục Hưng Ý.

Nhà thờ Đức Bà Lên Trời (Uspenskii Sabor Church (1479) inside Kremlin).

 Nhà thờ Arkhangelskii (1508) nơi có trên 50 thành viên của hoàng tộc Nga đã được chôn cất tại nhà thờ này.

 Trời đất ơi, chỉ thấy toàn nhà thờ và nhà thờ .... mà cái nào cũng to lớn uy nghi, lộng lẫy huy hoàng .... đẹp quá trời quá đất! Đẹp ở đây là vì cái nào cũng xây cất cầu kỳ lạ mắt kiểu cách khác hẳn với những nhà thờ ở Âu Châu, đều được trang trí bằng vàng khối, vàng ròng, bên trong bên ngoài gì cũng tô điểm bằng vàng hoặc bằng những loại đá quý gồm nhiều trăm ngàn mãnh ghép lại bằng tay người (hand made) để tạo ra thành những bức tranh, bức họa mà họ gọi là "Icon". Theo tục lệ, bên trong nhà thờ Chính Thống Giáo ở Nga không được phép dựng tượng hoặc chưng bày tượng Chúa hay tượng Đức Mẹ, mà thay vào đó thì những hình ảnh này sẽ được ghép lại bằng trăm nghìn mãnh nhỏ li ti bằng vàng thật, bằng đá quý đủ màu để làm ra "Icon" có hình ảnh của Chúa, của Đức Mẹ .... rồi sau đó mới trang trí trên vách tường, trên cột, trên trần của nhà thờ ....Trước kia khi nhìn hình ảnh các nhà thờ ở nước Nga qua báo chí và tivi mình cứ tưởng là những chóp củ hành trên nóc các nhà thờ được sơn cho giống màu vàng hoặc cùng lắm thì cũng là "mạ" vàng thôi, bây giờ khi đến đây được cho biết rằng tất cả các chóp củ hành màu vàng hay những gì nhìn thấy bên trong, bên ngoài nhà thờ mà màu vàng thì tất cả đều là vàng thật cả nha quý vị, bằng vàng ròng, vàng khối chứ không phải là mạ vàng đâu nhé, nhìn thấy lóe mắt luôn! Được biết, cứ mỗi khi có được một chiến thắng, hay một kỷ niệm gì đáng nhớ, hoặc kỷ niệm đau buồn gì xảy ra thì các Sa Hoàng lại cho xây một cái nhà thờ để làm kỷ niệm. Những nhà thờ mình nhìn thấy tại nước Nga hiện nay hầu hết đều được xây cất từ thời của Đế Chế Nga Hoàng ngày xưa. Có được nhìn tận mắt rồi mới thấy rằng để làm ra được những ngôi nhà thờ tráng lệ như vầy, không biết họ đã phải tốn hết bao nhiêu là tiền của, cùng lấy đi bao nhiêu mồ hôi nước mắt của nhân công thì mới xây dựng lên được những công trình như thế này. Mỗi nhà thờ một vẻ không có cái nào giống cái nào hết, và cũng không có cách gì để mình phân biệt được hết những cái giống nhau hay là khác nhau giửa các nhà thờ này, chỉ có thễ nói rằng hầu hết đặc điểm của các nhà thờ bên Nga thì cách kiến trúc gồm có hai hình thức: một là thuần túy Nga và một là bị ảnh hưởng theo phong cách của Ý. Triều đại trị vì của các Sa Hoàng thời bấy giờ chịu nhiều ảnh hưởng theo lối kiến trúc của Ý, cũng như việc thuê mướn các kiến trúc sư về để xây dựng hầu hết đều là người Ý.

Trong 1 tuần lễ ở Russia N đã đi qua mấy thành phố và được xem rất nhiều nhà thờ, nhưng phải nói thật là không thễ nào nhớ rỏ ràng và chắc chắn là cái nhà thờ nào tên gì, cái nào ở đâu, cái nào của ông Vua nào xây, cái nào của bà Hoàng nào xây,và xây để kỷ niệm về việc gì .... vv.... và .... vv... chắc vì xem quá nhiều nhà thờ nên đã bị .... "tẫu hỏa nhập ma", bởi vậy N không thễ nào nhớ hết để mà ghi chép cho rỏ ràng các chi tiết đó được.

Nói về Cung Điện trong cổ thành Kremlin thì công trình xây dựng cổ nhất còn tồn tại là Cung điện Granovitaya do Sa Hoàng Ivan III ra lệnh xây dựng vào năm 1491 là nơi lưu giữ các ngai vàng và công trình cổ thứ nhì là cung điện Teremnoi. Hai cung điện này được liên kết bởi Đại cung điện Kremlin. Nó được Sa Hoàng Nicholas I ra lệnh xây dựng vào năm 1837 và là công trình xây dựng lớn nhất tại Kremlin. Đại cung điện Kremlin có các gian phòng tiếp đón xa hoa lộng lẫy với cầu thang gác đỏ, có những bậc thang và sàn nhà trong cung điện bằng cẩm thạch, hội trường mạ vàng lộng lẫy thu hút người xem bằng sự hấp dẫn đầy quyến rũ.

Những hình ảnh tuyệt đẹp trong cung điện chính của điện Kremlin ở Moscow (hình Internet).

 Một trong những hội trường được ví là lộng lẫy bậc nhất chính là Hội trường Alexander với tường mạ vàng (hình Internet).

 

Nằm phía tây bắc của điện Kremlin là cung điện Oruzheinaya, hiện nay được dùng làm viện bảo tàng để gìn giử và chưng bày y phục, đồ dùng qua các triều đại của vua chúa Nga. Tại đây, du khách sẽ được tận mắt chứng kiến nhiều bộ sưu tập quý hiếm có giá trị lịch sử và rất nhiều những bộ y phục lộng lẫy của vua chúa nước Nga. Đặc biệt, đây cũng chính là nơi được chưng bày quỹ Kim Cương, một trong những quỹ trang sức quý giá nổi tiếng nhất trên thế giới. Anh Trưởng đoàn cho biết theo chương trình, sau giờ ăn trưa chúng tôi sẽ được đưa đến xem cung điện viện bảo tàng này.

Điện Kremlin được xem là khu bảo tồn quốc gia ở Nga và là công trình sáng tạo độc đáo của thế giới đã được UNESCO công nhận là Di sản thế giới vào năm 1990.

Đến đây thì đã tới giờ ăn trưa. Chúng tôi được đưa đến 1 khu gần giống như là khu Food Court tại các Mall ở bên Mỹ, khu này cũng nằm trong khuôn viên của thành Kremlin và gần Mộ Đài Chiến Sỹ Vô Danh. Khu Food Court này gồm nhiều hàng quán bán thức ăn thuộc loại fast foods từ Pizza, Hamburger, Pasta, Soup & Salads .... và bán theo cách tự chọn gần giống như .... "cơm chỉ " của mình tại các chợ Á Đông ở bên Mỹ, chỉ món nào thì múc món đó. Giá cả được tính theo cân lạng: thêm một tí sauce vào loại mì Ý cũng phải được cân lại để tính tiền thêm .... Thức ăn thì cũng đại khái ăn tàm tạm cho khỏi đói chứ không có gì xuất sắc. Chỗ bán hàng và bàn ghế bày cho khách ngồi ăn uống tương đối sạch sẽ và cũng gần giống như khu hàng ăn tại Food Court trong mall ở Mỹ. Trong khu vực food court này có public Rest Room cũng sạch sẽ nhưng muốn dùng thì phải .... trả tiền! Muốn dùng rest room thì phải đi xuống 1 cái cầu thang dài nhiều bậc, dưới chân cầu thang sẽ có 2 lối rẻ để vào bên trong rest room: một cho Men và một cho Women. Chỉ có 1 cái rắc rối là khi đến chân cầu thang mình sẽ bị đứng ngần ngừ tại đó mà sẽ không biết phải rẻ đi lối nào cho chính xác, vì bảng chỉ dẫn (Men or Women) đều viết bằng tiếng .... Nga! Mù chữ Nga thì đành phải xem hình vẽ vậy, nhưng khổ nổi là cái hình vẽ của Nga cũng .... kỳ cục lắm. Thường thường rest room của các ông thì vẽ hình một người đàn ông tóc ngắn mặc quần dài, của các bà thì vẽ hình một bà tóc xoăn mặc váy đầm, đúng không? Đằng này cái hình ở đây vẽ chẳng ra Men mà cũng chẳng ra Women, không có váy mà cũng không có quần! Mọi người trong đoàn của N đều ngơ ngác đứng khựng tại chân cầu thang chứ không dám đi tiếp, vì quẹo vào lối rẻ xong phải đi 1 đoạn rất dài rồi rẻ tới rẻ lui mới đến bên trong rest room. Loạng quạng đi vào "nhầm phái" thì thật là .... vỡ nợ! Mọi người đành phải đứng đó chờ cho đến khi bên trong có người đi trở ra, nhìn kỷ cho chắc ăn rồi mới dám chọn lựa lối rẻ cho đúng, chứ lỡ đi sâu vào rồi chạy ra không kịp thì cũng phiền lắm chứ chẳng chơi. Thế mới thấy đi thăm một "nước lạ" thì thế nào cũng gặp "nhiều chuyện lạ" xảy ra quý vị ạ. Sau giờ ăn trưa, chúng tôi được đưa đến thăm một trong những bảo tàng nổi tiếng nhất tại Nga chính là bảo tàng Kremlin. Bảo tàng này nằm trong khuôn viên của cung điện Kremlin. Tại đây, mọi người sẽ được chiêm ngưỡng những bộ sưu tập vô cùng quý giá, những bộ trang phục đăng quang của Sa hoàng, những đồ vật quý như vũ khí, trang sức, cũng như những món quà mà các quốc gia khác đã tặng cho Hoàng gia Nga suốt hàng trăm năm qua. Những đồ vật quý giá này tỷ dụ như chiếc ngai vàng làm bằng vàng ròng và cẩn toàn những loại đá quý do Ivan Bạo Chúa đặt làm tại Ba Tư vào thế kỷ 16, hai chiếc ngai vàng kiểu Âu Châu của các Sa Hoàng Romanov (thế kỷ 18), các kiểu Vương miện và Nghi Trượng (thế kỷ 17-19), chiếc áo làm bằng gấm thêu chỉ vàng mà Nữ Hoàng Catherine II đã mặc trong ngày lễ Đăng Quang của bà, những chiếc xe song mã của nhiều đời Vua Chúa đã dùng được khảm bằng vàng ròng trông thật cầu kỳ, lộng lẫy .... ngoài ra không biết bao nhiêu là lễ phục của các Nữ Hoàng đã mặc từ thời còn trẻ cho đến lúc các bà lên ngôi cũng được bảo quản cẩn thận và trưng bày tại viện bảo tàng này, và còn nhiều thứ quý giá có tính cách lịch sử mà N không thễ nào nhớ hết được .... Đặc biệt tại bảo tàng điện Kremlin có một gian trưng bày được gọi là phòng Kim Cương – một kho báu vô giá của nước Nga. Bây giờ N không thễ nhớ lại là mình đã được xem những gì trong cái phòng Kim Cương này nửa. Hiện nay, trên thế giới chỉ có 3 nơi sở hữu số lượng kim cương khổng lồ và các hiện vật làm từ kim cương lớn như vậy là: Vương quốc Anh, kho báu của vua Ba Tư và quỹ Kim Cương của nước Nga.

Vào trong Bảo tàng viện này mình sẽ bị khám xét rất nghiêm nhặt, tất cả mọi loại túi xách tay to, áo choàng .... gì gì đều phải gửi lại ở bên ngoài và tuyệt đối là không được phép quay phim, chụp ảnh! Thiệt là tai hại bạc triệu, cái chỗ đáng được chụp ảnh thì lại bị cấm đoán, cho nên sau chuyến đi có cố suy nghĩ để nhớ lại những chi tiết đã được xem trong cái Bảo tàng viện này thì cũng không cách gì nhớ ra, vì không có một chút hình ảnh gì nằm trong tay cả thì làm sao mà nhớ cho được. Nhưng nói tóm lại thì trong cái Bảo tàng viện này có rất nhiều thứ lạ, đẹp và đáng giá vô cùng. Đẹp vì những cái cầu kỳ xa hoa của nó, nhưng đáng giá nhất vẫn là về cái giá trị lịch sử của nó đấy các bạn. Theo lời thuyết trình của người local tour guide thì tất cả những đồ vật trưng bày tại đây đều là nguyên bản chính cả. Ôi Trời, nếu đúng như thế thì những thứ này đều đã trải qua hằng mấy trăm năm nay rồi, không hiểu họ đã bảo quản bằng cách chi mà tất cả mọi thứ đều còn tồn tại và đẹp đẻ một cách hoàn hảo như vậy? Trông người mà ngẫm đến ta, nước của họ trải qua hằng trăm năm cũng có nhiều biến cố khủng khiếp đã xảy ra, rồi lại chiến tranh nọ kia,..... nhưng tại sao tất cả nhà thờ, đền đài, lăng tẩm cho đến quần áo, đồ dùng, xe cộ ... cách đây đến mấy thế kỷ rồi mà đều được giử gìn trân quý, bảo quản một cách kỷ lưởng như vậy? Trong khi đó những di tích lịch sử, đền đài, lăng tẩm, miếu mạo của nước mình thì hầu như đều bị hủy hoại và không được giử gìn bảo quản tốt như họ nhỉ? Một lần về Huế nhìn lại Hoàng Cung, nhìn những Lăng tẩm trông tiêu điều sơ sác như không hề được chính quyền lưu ý bảo quản tới, trông thật mà đau lòng và đáng tiếc quá.

Tại khu bảo tàng bị cấm quay phim, chụp hình cho nên N đành phải tìm hình trên Internet, có vài cái hình cũng giống mang máng với cái trí nhớ của N vào lúc bấy giờ, post lên đây cho các bác xem tạm vậy nhé.

Bảo tàng Kremlin trưng bày lễ phục của các Nữ Hoàng đã mặc từ thời còn trẻ cho đến lúc các bà lên ngôi - để kết nối quá khứ với hiện tại (hình Internet)

 Những chiếc xe song mã trải qua nhiều đời Vua Chúa được khảm bằng vàng ròng trông thật cầu kỳ, lộng lẫy(hình Internet).

 Các kiểu Mũ mão,Vương miện và Nghi Trượng(hình Internet

 

Sau phần thăm viếng Bảo tàng viện Kremlin, chúng tôi lại được đưa đến thăm một ngôi nhà thờ khác rất đẹp và cũng rất nổi tiếng tại Moscow. Đây là ngôi vương cung thánh đường nằm giữa lòng thủ đô Moscow, nằm ở phía Đông bên ngoài khuôn viên của điện Kremlin, gần bờ bên phải của con sông Moscow. Được biết ai đã đến Nga thì khó lòng có thể bỏ qua mà không đến thăm ngôi nhà thờ này vì tầm vóc lịch sử bi hùng của nó, ít nhiều cũng đã phản ánh trung thực cho những việc đã xảy ra theo năm tháng ở vào thời kỳ Liên bang Xô Viết của thế kỷ trước: đó là Nhà thờ Chúa Cứu Thế (Cathedral of Christ the Saviour).

Nhà thờ Chúa Cứu Thế ở Moscow là nhà thờ chính của nước Nga, lớn nhất của Giáo hội Chính thống giáo trên toàn thế giới, Giáo hội Chính thống giáo là tôn giáo thống trị ở Nga và là một nhánh của Kitô giáo. Sau Cách mạng tháng Mười (1917), các lãnh tụ cộng sản Nga với chủ trương vô thần đã phỉ báng tín ngưỡng, đàn áp giáo dân, các linh mục bị xua đuổi, hàng loạt nhà thờ và tu viện lần lượt bị đóng cửa. Nhiều nhà thờ cũng đã bị tàn phá trong đó có ngôi thánh đường linh thiêng nhất của dân Nga là Nhà thờ Chúa Cứu Thế, đã bị phá hủy tan tành bằng thuốc nổ Dynamite vào ngày 5 tháng 12 năm 1931 dưới thời Stalin. Tại vị trí Nhà thờ Chúa Cứu Thế, Liên Xô cho xây dựng Cung Xô Viết, dự định là công trình cao nhất trong 8 tòa nhà chọc trời Stalin, cũng là công trình cao nhất thế giới vào thời đó, trên đỉnh tòa nhà sẽ là bức tượng khổng lồ của Lenin, với 2 cánh tay giơ cao. Tuy nhiên, “công trình thế kỷ” này đã không bao giờ được hoàn thành, phần vì chính quyền thiếu kinh phí, rồi phải chuẩn bị cho các cuộc thanh trừng nội bộ và chiến tranh trước mắt, phần vì nền đất quá mềm, cứ xây lại bị lún. Người Nga theo cách nghĩ tâm linh, cho rằng những dã tâm “báng bổ” thì sẽ không bao giờ thành công được. Vào năm 1958 bể bơi Moscow ngoài trời lớn nhất thế giới với đường kính 129 mét đã được xây dựng tại nơi này và tồn tại cho đến năm 1994.

Sau khi chế độ CS của nước Nga sụp đổ, hành động đầu tiên của Giáo hội Chính thống giáo nước này là vận động quyên góp để xây lại tòa thánh đường (năm 1990). Chỉ trong một thời gian ngắn, giáo dân và những người hảo tâm đã đóng góp rất nhiều tiền với nguyện vọng phục hồi biểu tượng của nước Nga phục sinh. Năm 1994, nhà thờ bắt đầu được xây dựng lại, và công trình này đã được hoàn thành vào ngày 31 tháng 12 năm 1999. Nhà thờ Chúa Cứu Thế (lớn nhất ở Nga vào thời điểm khánh thành) được thiết kế với sức chứa cho 10,000 người đã được xây dựng lại ở đúng vị trí cũ của nó một cách trung thực, là một bản sao chính xác của nhà thờ cũ đã bị phá hủy.

Tòa thánh đường này mang trong mình mọi dấu ấn của nhà thờ cũ, về cả kiến trúc lẫn tầm vóc, với những bức tranh tường khổng lồ và tuyệt mỹ. Mái chóp nhà thờ hoàn toàn bằng vàng, khiến cho khi nhìn từ xa nhà thờ mang một dáng vẻ nguy nga, lộng lẫy làm tôn lên vẻ uy nghi, bề thế của Nhà thờ Chúa Cứu Thế. Tường vách của nhà thờ được lát bằng đá hoa cương, cung tròn bằng đá cẩm thạch và những loại đá quý khác, trên đó ghi danh những Mạnh Thường Quân đã góp tiền tái xây dựng công trình này. Ngoài ra trên tường cũng có ghi danh những vị tướng, những đạo quân và những trận đánh của cuộc chiến năm 1812 (với danh sách những huy chương và cả những thương vong). Xung quanh nhà thờ có những ban công nhỏ, từ đó có thể nhìn hết được toàn cảnh của Moscow.

Phù điêu chạm trên tường nhà thờ Chúa Cứu Thế (hình Internet)

Nhà thờ Chúa Cứu Thế (Cathedral of Christ the Saviour) (hình Internet)

 Bên trong nhà thờ Chúa cứu thế (hình Internet)

 Nhà thờ Chúa Cứu Thế củ được khánh thành vào tháng 5 năm 1883, vào ngày Nga hoàng Alexander Đệ tam đăng quang. Mười một năm sau, cũng vị hoàng đế này khi băng hà, đã được Giáo hội Chính thống Nga làm lễ tang ở đây. Và hơn 100 năm sau, một vị nguyên thủ quốc gia Nga từ giã cõi đời và cũng được làm tang lễ tại ngôi thánh đường này, chính là ông Boris Yeltsin. Là nhà thờ chính của nước Nga và lớn nhất của Giáo hội Chính thống giáo trên toàn thế giới, nhà thờ Chúa Cứu Thế đã được cả thế giới biết đến trong kỳ tang lễ của ông Boris Yeltsin, vị tổng thống đầu tiên của nước Nga dân chủ. Nước Nga, sau nhiều năm dài dưới chế độ vô thần của CS, trong vòng hơn hai thập niên nay đã trở về với tín ngưỡng truyền thống của mình. Du khách tới Moscow, St. Petersburg và các thành phố lớn khác của Nga, sẽ phải kinh ngạc trước những ngôi giáo đường nguy nga bề thế, nhìn những đoàn giáo dân lũ lượt đến từ mọi nơi trên mảnh đất Nga quỳ nhiều giờ cầu nguyện trong cảnh tôn nghiêm, trong lòng mình hẳn sẽ đọng lại với ý nghĩ rằng mọi thể chế đều rồi sẽ qua đi, chỉ có đức tin và tín ngưỡng là muôn đời vẫn sẽ mãi mãi trường tồn!

Tìm trong Album mãi mà không ra được cái hình nhà thờ Chúa Cứu Thế nào đã chụp lúc ấy coi cho được, N đành phải post cái hình "người thật, việc thật" dưới đây cho các bác xem, "như thường lệ" thì model nhìn là chính mà cái nhà thờ đang nói trong bài thì lại khiêm tốn nằm mãi tuốt đằng xa, các bác xem tạm vậy nhé.

 

Sau khi xem xong nhà thờ Chúa Cứu Thế, xe bus đưa chúng tôi về khách sạn để ăn tối. Đáng lẽ tới đây là xong chương trình của ngày thứ nhì tại Moscow. Nhưng mấy hôm trước, đi lại trong khách sạn cứ nhìn thấy mấy cô Dancers mặc quần áo biểu diễn đi tới, lui phát quảng cáo cho buổi trình diễn của họ, đây là những cô Dancers của đoàn National Russian Dance Show. Tối nay họ sẽ có một buổi trình diễn tại Concert Hall nằm trong khuôn viên của k/s Cosmos này. Thấy các cô chưng diện quần áo biểu diễn, đội luôn cả mũ mão, mặt mũi xinh đẹp quá, vả lại chúng tôi cũng muốn tìm hiểu xem National Folk Song & Dance của họ như thế nào, nên cả đoàn cùng đồng ý rủ nhau đi xem. Mục này không có trong chương trình của Tour mà là Optional, đây là mục "phát sinh" (tiếng mới của VN bên nhà bây giờ đấy), nên mình phải trả $43.00 mỹ kim cho 1 vé. Chúng tôi đã nhờ người local tour guide lấy vé trước vào ngày hôm qua rồi để dành chỗ tốt cho cả đoàn. Buổi trình diễn bắt đầu vào lúc 7:30 và chấm dứt vào lúc 11:30 tối. Vì phải dậy sớm từ 6, 7 giờ để ăn sáng cho kịp giờ lên xe, rồi cật lực chạy theo chương trình đi không ngừng nghỉ nguyên cả ngày, cho đến bây giờ thì các bô lão đều đã thấm mệt và buồn ngủ quá rồi, nhưng mọi người đều cố gắng mở mắt và ráng tỉnh thức để xem cho hết cái show vì quả thật là nó hay lắm. Tất cả mọi màn, mọi mục, mỗi vũ điệu của nó đều mới lạ, lộng lẫy và các cô dancer đều xinh đẹp, quần áo cũng đầy màu sắc và thay đổi liền liền, họ chơi lighting cũng rất là xuất sắc nửa. Xứ này là xứ của ballet cho nên tuy rằng tiết mục hôm nay không phải là vũ ballet, nhưng những bước chân của họ khi chạy nhảy trên sân khấu đều nhón lên nhón xuống nhìn cứ như là bay lướt trên mây vậy. Cộng thêm cái dòng nhạc Folk Song của Russian thiệt là hay, nó trầm buồn và tha thiết hòa theo với những bước chân của mấy cô dancer xinh đẹp này làm cho khán giả có cảm tượng số tiền đã bỏ ra cho cái show đêm nay thật là đáng giá. Nói tóm lại, người đẹp, phong cảnh đẹp, vũ điệu hay, nhạc hay với giá tiền cũng phải chăng nửa, đây là một show rất xuất sắc đáng nên coi khi đến Moscow. Chỉ có một điều đáng tiếc là: đi từ sáng sớm cho đến giờ phút này, lại cộng thêm sau mấy ngày liên tiếp "hoạt động" không ngừng nghỉ nên ai cũng đều quá mệt mỏi và buồn ngủ, cho nên đã có một số người ngủ gật trong rạp và bị bỏ mất nhiều màn thật hấp dẫn, hm! .... trong số người ngủ gật này cũng có .... N! Hi hi hi ... Chắc là người ngủ cũng biết thân biết phận nên không có ngáy ro ro làm phiền lòng hàng xóm, vì không thấy có ai phàn nàn kêu ca gì hết! Hm! .... hay là tất cả đám đều .... cùng ngủ cả ???

Hình chụp "người thật, việc thật" với các cô vũ công của đoàn National Russian Dance Show tại Moscow.

 

Viết xong ngày May 6-2020 (Mùa đại dịch Coronavirus)

Bài kế tiếp: Ngày# 3 tại Moscow Russia (Thứ ba August 22-2006)

 

Nam Mai _____

Pacote de Viagem para Rússia – Capitais Imperiais e Rússia Saídas ...

 

 

 

 

 

Xem thêm...
Theo dõi RSS này