Du lịch

Du lịch (154)

Một Chuyến Vòng Quanh - Yên Sơn

Một Chuyến Vòng Quanh

Yên Sơn

Sau bao nhiêu ngày bị tù túng vì nạn dịch bệnh cúm Tầu – Wuhan Coronavirus, “my house” xin nghỉ việc cùng tôi làm một chuyến ngao du bằng xe với vợ chồng chú sư đệ Xuân-Vy đang ở thành phố Phoenix, tiểu bang Arizona.

“My house” suốt ngày thấy tôi hết đi ra lại đi vào, thở dài thở vắn, không nói năng chi dù vẫn cơm ngày ba bữa, tắm rửa vẫn lười, lại có vẻ thiếu vắng nụ cười… cầu tài. Nên khi được cô chú đề nghị đi ngắm mùa thu ở vùng đồi núi để xem lá vàng và ít tuyết đầu mùa… Tôi hăng hái đề nghị và nàng cũng chiều lòng.

Dù vậy, đây không phải là lần đầu chúng tôi đi chơi chung với nhau kiểu nầy. Ba năm trước bốn chúng tôi đã loanh quanh ở các canyon vùng đồi núi Arizona và Nevada cả tuần lễ, chưa kể đánh bạc bằng mắt ở Las Vegas vài ngày. Vì hợp tính tình nhau nên mỗi lần đi chơi với nhau về vẫn thấy chưa đủ nên lại hẹn sẽ đi tiếp. Hẹn thì cứ hẹn nhưng ai cũng “công lên việc xuống” thành ra phải làm “thợ rèn” dài dài. Tại sao phải nhắc đến “thợ rèn”? Vì ông thợ rèn của chúng ta ngoài đức tính ham việc còn có tính ham vui; nhận nhiều mối quá, lại thích la cà nhậu nhẹt thành ra phải hẹn với khách hàng ngày mai lấy… nhưng khổ ơi, lần nào cũng có ngày mai!

 

Tôi biết chú Xuân từ lúc anh em còn học tập chung ở Học viện Võ Thuật Thần Phong trong căn cứ Không Quân VNCH Tân Sơn Nhất khoảng năm 1971. Cho dù không chung thầy, chung lớp nhưng chung một trường. Khi ấy chú trong nhóm thiếu niên Thần Phong còn tôi ở lớp quân nhân. Chú là một trong số Thiếu niên Thần Phong giỏi mà tôi biết. Biết thì biết vậy nhưng không thân cho tới mãi sau nầy, khi tất tả chạy qua đến Mỹ. Sau khi tôi bắt đầu gầy dựng lại võ phái Thần Phong ở vùng Bay Area miền bắc California vào cuối năm 1977. Nhân chuyến xuôi nam, vùng Hawthorn – gần Orange County – tìm thăm Võ sư Thần Phong Nguyễn Văn Lợi – huynh đệ đồng môn với thầy tôi là Võ sư Phan Văn Đức. Từ đó mối giao tình càng ngày càng sâu đậm, thân thiết; nhất là khi hai anh em đồng chí hướng, cùng tìm cách liên lạc với anh em Thần Phong cũ hiện ở Saigon để tiến tới việc phục hồi võ phái Thần Phong ở Việt Nam sau một thời gian dài bị chính quyền Việt cộng cấm đoán tối đa.

Chú Xuân rất thích làm ăn buôn bán. Chú nhảy vào thương trường từ đầu thập niên 1980, nhưng số trời không cho nên sau bao năm thăng trầm rồi cũng về không, chỉ được cái hậu vận an nhàn, cuộc sống thoải mái. Trong những lúc thăng trầm của chú, tôi cũng sẻ chia, khuyến khích cùng an ủi. Khi chú lập gia đình với Phượng Vy tôi có dịp tham dự và quen biết với Phượng Vy từ đó. Phượng Vy là một tiểu thơ con nhà giàu có nhưng tính tình rất thuần hậu, chân tình, vui tính lại hay giúp đỡ người khác. Là một đứa con, một nàng dâu hiếu hạnh vẹn toàn cho cả hai bên gia đình. Bây giờ, dù cô chú còn xa tuổi nghỉ hưu nhưng cũng đã gác kiếm, lìa xa thương trường, thích ngao du sơn thuỷ, đặc biệt rất thích lái xe đi du lịch đây đó.

Cái sở thích của cô chú Xuân-Vy rất hợp với chúng tôi nhưng vì tôi vẫn còn đa đoan với nhiều công việc không tên; nhà tôi còn phải khuya sớm “gánh gạo nuôi chồng… dù không đến nỗi phải… nước mắt nỉ non như cụ bà Tú Xương năm xưa. Vì thế, khi nào xếp đặt được là chúng tôi lại đi chung với nhau. Hy vọng một ngày nào đó, chúng tôi có dịp đi với nhau từ nam chí bắc trên quê hương dấu yêu trước khi chiếc lá lìa cành. “Hy vọng không bao lâu nữa” – nhà tôi bảo vậy – thì có thể bỏ gánh cơm áo xuống để cùng nhau “thơ túi rượu bầu, ngao du sơn thuỷ, tiếu ngạo giang hồ”.

 

North Rim Grand Canyon - Arizona 

Đáng lẽ chuyến đi này dài hơn 10 ngày, nhưng phút chót, cô chú có việc nhà nên đành phải cắt ngắn. Chú Xuân cho biết đại khái lịch trình, “1g trưa đón anh chị ở phi trường xong trực chỉ tới thành phố Page – cực bắc của Arizona, gần biên giới tiểu bang Utah – ngủ lại một đêm. Dọc đường sẽ dừng lại ăn chiều ở Sedona. Sáng hôm sau đi thăm thắng cảnh Horseshoe Bend, nếu không trễ quá sẽ đi Castle Hot Spring, xong tới North Rim Grand Canyon, trở ra ngủ lại phố Kanab; sáng hôm sau trực chỉ Glenwood Spring, Colorado; ở đây hai đêm để đi thăm Aspen và tắm suối nước nóng. Sau đó đi Salt Lake City du ngoạn và ở lại hai đêm; hôm sau về Las Vegas đánh bài bằng mắt một đêm; sáng sớm hôm sau về lại Phoenix ăn trưa đến 1g đưa anh chị lên phi trường về Houston.”

Tôi hoàn toàn tin tưởng cách hoạch định chương trình của Chú Xuân, vì chú chính là một chuyên gia lái xe đi du lịch đường trường. Khi đón chúng tôi ở phi trường Phoenix lúc 1g trưa là đi thẳng 10 ngày. Chú nói đã lo hết mọi thứ từ A đến Z cho chuyến đi, và chúng tôi chỉ việc ngồi trên xe… ngắm cảnh. Có nghĩa là ngày chạy mấy tiếng, đi tới những đâu, thăm nơi chốn nào, ngủ khách sạn mấy sao… tính xong hết rồi.

Trạm dừng đầu tiên để ăn tối là một nhà hàng nổi tiếng trong vùng – The Hudson Restaurant – nằm trên triền núi ở phố Sedona. Dù đang xế bóng nhưng khi đến nơi vẫn phải đợi bàn. Người ta vẫn đeo khẩu trang nhưng nhà hàng vẫn tấp nập ra vào. Trời bắt đầu trở rét, khách ngồi đầy chung quanh quầy rượu, có lẽ để tìm hơi ấm qua chất men. Chờ khoảng 40 phút, chúng tôi được cho vào. Chỗ ngồi tuyệt đẹp, ngắm được cảnh hoàng hôn trên vùng núi đỏ. Nhà hàng khá rộng và khách ngồi theo “giãn cách xã hội.” Nhìn vào thực đơn, dù là vùng du khách, lại là nhà hàng nổi tiếng nhưng giá cả cũng tương đối… dễ chịu. Cô chú Xuân nói đã ăn ở đây vài lần rồi, món nào cũng ngon; đặc biệt giới thiệu cho chúng tôi thực đơn hamburger và sandwich mà theo chú vừa rẻ vừa ngon. Mỗi người chọn một món. Được chú Xuân khuyến khích, tôi chọn một chiếc bánh hamburger đặc biệt có tên là Ahi Tuna Sandwich, giá $19. Chiếc hamburger với một chút rau cải lạnh (coleslaw) $19… nhưng rất “xứng đáng đồng tiền bát gạo;” nếu trở lại, tôi chắc sẽ ăn thêm lần nữa.

Rời Sedona khoảng 4 giờ chiều mà đã đậm nét hoàng hôn. Hướng về nơi đến, thành phố Page, phải lái xe băng qua vùng đồi núi, dù với tốc độ cao nhưng cũng phải mất gần 3 tiếng mới tới nơi.

Dọc đường nhìn ngắm những phong cảnh đẹp thoả thê; lá vàng đất đá đỏ trộn lẫn nhau tạo nên những sắc màu rực rỡ, có thể sẽ không tìm thấy ở vùng nào khác ngoài mấy tiểu bang hang động nầy. Cứ mải mê ngắm cạnh và trò chuyện nên khi gần tới thành phố Page thì thấy chớp nhoáng đèn xanh đỏ phía sau. Tính tập bài ca “tình anh bán chiếu” mà thấy cái mắt nó đăm đăm khó chịu nên đành ký tên vào sổ đoạn trường! Mất hết lửa! Phượng Vy bảo thế! Thay vì tìm tới chỗ Hot Spring nhưng vừa phần tối vừa bị cụt hứng nên đành đi thằng về khách sạn. Trời đã tối đen ngoài những ánh đèn đường vàng vọt của một thành phố nhỏ với hơi lạnh mịt mùng. Tôi chợt mơ, giá giờ nầy được ngồi bên lò sưởi, uống rượu nghe nhạc êm dịu thì tuyệt vời biết mấy.

Sedona- Arizona 

Sau khi nhận phòng khách sạn, chú Xuân rủ đi ăn BBQ và uống rượu ở tiệm nổi tiếng gần bên khách sạn, nhưng khi hỏi thăm mới biết tiệm đóng cửa vì… Covid. Chú nói sở dĩ chọn khách sạn nầy vì muốn chúng tôi thưởng thức món BBQ đặc biệt ở đây. Thế là hai anh em đành chạy đi mua rượu và ít đồ nhậu lai rai đem về phòng. “Mất hết lửa!” Phượng Vy nói thế khi cầm ly rượu trên tay. Phượng Vy rất tếu. Cỡ nào cũng tếu được.

Sáng sớm hôm sau rời khách sạn đi ăn sáng và thăm địa điểm nổi tiếng trong vùng. Đó là Horseshoe Bend với lời giới thiệu trên website, “Đây không phải là chỗ tận cùng thế giới nhưng người ta nói rằng bạn có thể nhìn thấy nó từ chỗ nầy” (It may not be the end of the world but some people say that you can see it from here!)

Horseshoe Bend là của tổ hợp tư nhân người da đỏ. Vào cửa trả tiền xe, không đắt lắm. Từ cổng đi bộ tới vùng horseshoe bend, khu yêu thích của du khách, khoảng gần 3 dặm đường cong cong quanh một ngọn đồi thấp. Du khách, già trẻ lớn bé đa chủng tộc, rất đông. Ai cũng tới bên hố thẳm ngó xuống dòng sông cong như móng ngựa, chảy lòn giữa những tường núi nhiều màu sắc đỏ đỏ hồng hồng, làm đủ loại dáng kiểu để chụp hình. Tôi nổi hứng leo tuốt lên đỉnh núi cao nhất để tự chứng nhận sức chưa cùng lực chưa tận gan vẫn to của mình, nhưng khi nghe tôi nói thế, không biết nhà tôi nghĩ gì mà cười mỉm!

Sau vài tiếng loanh quanh, chúng tôi lên xe đi về phía North Rim Grand Canyon. Đoạn đường khoảng 150 miles. Thời tiết dự báo rất khả quan, sẽ có tuyết rơi nặng đêm nay nhưng muộn, đủ để chúng tôi ghé qua loanh quanh vài tiếng trước khi trời tối về khách sạn ở thành phố nhỏ Kaibab không xa lắm để ngủ qua đêm.

Người ta thường nói, “Trên đời nầy có hai thứ không nên tin. Thứ nhất là lời hứa của đàn bà, thứ hai là các chuyên gia dự báo thời tiết.” Tôi thiệt là không đủ gan để chứng thực về “lời hứa của đàn bà” nhưng mục thứ hai thì xảy ra mọi nơi, mọi chỗ, mọi đất nước, nhất là thời còn bay bổng. Và lần nầy không ngoại lệ. Khi xe gần tới nơi đầu đường SR67 dẫn vào North Rim thì tuyết bắt đầu rơi, mặt đường đã phủ một lớp mỏng trắng xoá. Đường vắng, lâu lâu mới có xe ngược chiều. Khi vào cổng không thấy có người gác nhưng cửa vẫn mở nên cứ lái thẳng vào.

Tuyết càng lúc càng rơi nặng đều hơn, trời đất một màu trắng đục, xe cộ rất thưa thớt. Thực tình trong bụng tôi cũng có chút nghi ngại vì xe không có trang bị để lái trên đường tuyết dù chú Xuân nói vừa thay 4 bánh xe mới. Dù vậy, tôi vẫn làm tĩnh bên cạnh chú tài xế Xuân. Hai người phụ nữ ngồi phía sau càng lúc thấy càng ít nói. Lâu lâu gió mạnh thổi tốc bụi tuyết hai bên che cả mặt đường đi, che luôn tầm nhìn của tài xế. Tốc độ xe lúc nầy chỉ có thể chạy 15-20 miles/g.

Từ ngoài cổng chạy vào khu cabin – nơi du khách thuê ngủ đêm trong những ngày khám phá vùng North Rim – khoảng trên dưới 20 dặm đường mà vì chạy chậm nên thấy như thiên thu. Nhìn đồng hồ thấy mới có hơn 1g trưa nên tài xế và tôi cứ yên lòng chầm chậm đi tới. Nhất là khi thấy xe cảnh sát của Canyon chạy ngược chiều ra phía cổng mà không có dấu hiệu cản trở nên chúng tôi càng yên tâm lái đi tiếp. Thỉnh thoảng cũng thấy có xe từ trong chạy ra. Chạy một hồi khá lâu, đàng sau xa xa chúng tôi cũng có xe đi cùng hướng khiến càng yên tâm hơn.

Road to Rim of Grand Canyon- Minh họa

Xe đang tàng tàng leo lên một dốc thấp rồi cua vòng hướng trái; khi vừa xong khúc cua, chuẩn bị đổ dốc thì chiếc xe lạc tay lái trượt trên mặt đường. Chú Xuân, một tay lái đầy kinh nghiệm và bình tĩnh có thừa mà tay chân cũng đang múa võ tự do. Chiếc xe trượt xoay vòng, chú Xuân cố bẻ tay lái không cho rớt xuống hố. Nghe tiếng Phượng Vy niệm Phật vang lên trong khi nhà tôi im phăng phắc, không biết vì gan dạ hay đang chết điếng… Chiếc xe giạt sát lề đường, sắp rớt xuống hố; hai tay chú Xuân múa quyền và trước mặt là cây cối um tùm; tôi chuẩn bị trong tư thế chịu đựng nếu xe tông vào đám cây cối trước mặt. Không biết mấy câu niệm Phật có hiển linh hay không mà một phép mầu đã hiển hiện giữa lúc chú Xuân loay hoay với tay lái. Chiếc xe bỗng ngừng lại ngược chiều, nằm sát cạnh hố, chú Xuân cố đạp ga từ từ để leo ra xa lề, nhưng vô vọng, chiếc xe không di chuyển gì thêm, nằm yên một chỗ. Tôi hoàn hồn, bảo mọi người đừng động đậy, chờ thêm một lúc, thấy chiếc xe không có dấu hiệu lật nhào mới khe khẽ, cẩn thận bước ra khỏi xe để quan sát. Gió lạnh như cắt, tuyết rơi mênh mang. Tôi vòng qua bên phía hố thấy hai bánh xe ghim sâu dưới bùn và tuyết. Như vậy yên tâm không tuột được nữa nhưng sợ gió tạt mạnh quá thì cũng tiêu tán đường như không. Tôi vội bước vào xe ngồi sau khi bị trượt té nằm dài trên tuyết.

Khi mọi người bình tĩnh trở lại thì mối lo không biết làm sao để được người cứu trợ vì cả 4 điện thoại cầm tay đều không hoạt động. Chợt nhớ chiếc xe chạy sau khi nãy đâu mất tiêu, có thể đã quay trở ra rồi. Máy xe vẫn phải chạy, máy sưởi vặn tối đa mà hơi lạnh vẫn làm buốt cả da thịt. Một lúc khá lâu có chiếc xe chạy từ trong ra, tôi mở cửa sổ vẫy tay cầu cứu, thấy xe cố chậm lại nhưng thấy trơn trợt nên đành chậm chạp chạy tiếp sau khi nói lớn qua cửa sổ, “Chúng tôi sẽ tìm người cứu giúp cho bạn.” Ngồi thêm chút nữa lại có xe chạy ra, tôi lại làm giống như lần trước và cũng lại nghe câu trả lời giống nhau. Thêm khoảng nửa tiếng nữa, chúng tôi mừng rỡ thấy xe cảnh sát công viên chạy vào, dừng lại phía sau xe chúng tôi. Anh cảnh sát vừa đậu xe, bước xuống, hướng về phía chúng tôi… Anh đi chưa được mấy bước thì xe của anh tuột ngay xuống hố, dộng đầu vào một cây lớn, banh càng. Anh cảnh sát lắc đầu nhìn chúng tôi rồi nhìn xe của anh ấy. Tôi buồn cười quá mà không dám; đi tới bên anh tỏ lời xin lỗi vì tai nạn của chúng tôi kéo anh theo, nhưng trong bụng tôi lại mừng thầm. Có anh cảnh sát với chúng tôi thì an toàn rồi, anh ấy có hệ thống thông tin nên thế nào cũng tìm cách cứu chúng tôi và cứu cả anh. Một lúc sau, anh cảnh sát nói với chúng tôi là đã gọi được xe kéo, khoảng vài tiếng mới tới vì họ đến từ Jacob Lake, 65 dặm xa. Anh cũng nói đêm nay dự báo tuyết rơi hai bộ!

Tôi yên tâm vọt ngay vào trong xe ngồi chờ. Tuyết rơi khá nặng, trời u ám và bóng tối phủ quanh nhưng ai cũng như tôi, có vẻ yên lòng chờ đợi; chú Xuân tỉnh bơ lấy game ngồi chơi an bình. Được một lúc có thêm chiếc xe cào tuyết đến nơi, đậu lại giữa đường nói chuyện với anh cảnh sát lâm nạn. Họ đang nói chuyện thì có một chiếc xe nhỏ vừa quẹo qua cua đang đổ dốc… Có lẽ thấy phía trước của mình có xe nằm bên lề, xe giữa đường, tài xế quýnh quáng làm sao chiếc xe bắt đầu tuột xuống giống tình trạng cũ của chúng tôi. Anh cảnh sát và tài xế xe cào tuyết nhanh chân né vội vào sau chiếc xe xúc tuyết. Trong lúc mọi người trong xe chúng tôi xanh mặt, lo sợ chiếc xe đó tuột thẳng vô xe mình thì lãnh nợ cả lũ. Tài xế múa sao không biết, xe đâm đầu vô lề trái dập đầu xe nằm yên phía lề đối diện. Thấy hai ông thanh niên nhí, mặc quần sọt bước ra rồi bước lẹ vào xe. Anh cảnh sát và tài xế xe cào tuyết tới bên nói chuyện và ghi chép gì đó xong cả hai người đi về hướng chiếc xe dưới hố của họ.

Hình Minh Họa

Khoảng một lúc không lâu, một chiếc xe van khác quẹo qua cua và… tuột xuống chỗ chúng tôi! Cả xe lại một phen xanh mặt! May quá chiếc xe xoay ngang giữa đường rồi đứng lại, cách chúng tôi chừng 10 bộ! Hú hồn! Ngồi trong xe thì nguy hiểm, mà ra ngoài thì lạnh cóng nên đành bấm bụng ngồi lì trong xe chờ thời. Tài xế xe cào tuyết không biết chạy đi đâu một lúc khá lâu, khi trở lại thấy anh ta lấy xẻng xúc đất bỏ chung quanh bốn bánh xe van. Xe van được cứu và chạy về hướng bên trong.

3 xe nằm vạ, 7 người co ro đợi chờ, trời càng lúc càng tối, tuyết càng lúc càng rơi. Được một lúc có chiếc xe nhỏ đi tới, dừng lại, một cô nương bước ra – có lẽ người da đỏ – nói chuyện với anh cảnh sát một lúc rồi giúp anh cảnh sát biên biên chép chép gì đó. Mọi người lạnh tê người mà cô ta mặc chiếc váy dài, áo jean mà không chứng tỏ lạnh lẽo gì lắm, cùng với anh cảnh sát đi đi lại lại từ xe nầy tới xe kia tiếp tục ghi chép khoảng thời gian cả nửa tiếng đồng hồ, xong cô ta chào từ biệt với nụ cười thân thiện. Tôi chợt nhớ cũng do mình mà chiếc xe kia bị nạn nên lục đồ ăn thức uống đem sang cho hai cậu thanh niên. Hai cậu nhỏ có lẽ cũng dân xứ lạnh nên cũng có vẻ tỉnh bơ ngồi chờ.

Khoảng 3 tiếng rưỡi sau tai nạn, chúng tôi vui mừng chào đón hai chiếc xe kéo. Trong khoảng tranh tối tranh sáng, hai chiếc xe câu kéo hai chiếc xe thường dân chúng tôi ra mặt lộ an toàn, mỗi xe phải trả $300 tiền mặt. Xe hai thanh niên dù banh cái đầu nhưng được biết vẫn còn chạy được. Thấy anh cảnh sát gọi máy một lúc, xe xúc tuyết trở lại đứng phía trước, một lúc sau thêm một số xe nữa và thêm một xe cảnh sát khác từ phía trong chạy ra sắp hàng. Các vị cảnh sát bảo với chúng tôi rằng, họ sẽ đưa tất cả mọi người ra tới cổng. Bao nhiêu xe nối đuôi nhau chạy chậm theo chiếc xe cào tuyết và hai xe kéo từ từ chạy ra phía cổng vào.

Ra khỏi miệng hố chúng tôi vui mừng quá sức, lại được hộ tống ra tới xa lộ nữa mới vui chứ. Tưởng đâu phen nầy được về khách sạn ấm cúng, ăn tối và làm một giấc cho vơi căng thẳng cả ngày. Ai ngờ ra đến cổng thì cảnh sát nói đường bị đóng! Chúng tôi đành sắp hàng chờ trong lúc mấy anh cảnh sát gọi máy liên lạc. Thêm gần nửa tiếng nữa, cảnh sát đi từng xe bảo chúng tôi theo họ quay lại vào khu cabin, họ sẽ cấp phòng ngủ và thức ăn nhẹ miễn phí, đợi đến sáng mai đường mở sẽ cho chúng tôi lên đường. Cũng may, xe còn đủ xăng!

Thế là bầu đoàn thê tử lại kéo nhau quay vào. Xe xúc tuyết đi trước cào tuyết trên đường, vừa đủ cho một làn xe chạy. 10 chiếc xe nối đuôi nhau, chậm chạp đi theo vào khu cabin, nơi dành riêng cho công nhân của khu du lịch ở. Khu nhà hai tầng, rộng rãi nhưng trống trơn. Vì là đang dịch bệnh Covid tràn lan nên công nhân viên được nghỉ làm. Khoảng 40 người của 10+ chiếc xe du lịch đều dồn vào hai tầng lầu. Mỗi cặp được cấp một phòng với mền gối dư thừa đã được giặt giũ sạch sẽ. Lại phát cho nước uống và thức ăn chơi, chỉ là máy sưởi không đủ ấm dù vặn tối đa, không có nước chảy cho phòng vệ sinh, nếu ai có nhu cầu thì đành phải lội bộ ra một trong hai cầu tiêu lưu động ở hai đầu chung cư, khoảng 30 bộ xa ngoài tuyết giá mênh mông.

Hình Minh Họa

Mấy người trách nhiệm canh giữ khu cabin rất niềm nở đón tiếp chúng tôi, thêm vài anh chị cảnh sát trẻ tới tiếp tay giúp chúng tôi ổn định. Họ cho biết sáng mai sẽ được cung cấp bữa ăn sáng với nhiều thức uống nóng ở nhà ăn tập thể, dù đơn sơ nhưng cũng rất đầy đủ. Và rất có thể khoảng 9-10 sáng mọi người mới được… xả trại! Khi mọi người đã ổn định, họ chào tạm biệt, chúc ngủ ngon… dễ thương vô cùng.

Chúng tôi quấn không biết bao nhiêu lớp quần áo và trùm mấy lớp mền nhưng cái lạnh cứ len lỏi vào tận xương tuỷ nên không thể ngủ ngon giấc được. Lại thêm giường đơn dành cho công nhân viên độc thân nên không thể “chuyền hơi ấm cho nhau”, đành loay hoay ca bản “chuyến đi về sáng” và “một mai qua cơn mê” mà nghe não lòng. Nhìn qua vuông cửa sổ, bên ngoài tuyết đã rơi cao hơn đầu gối và đêm cứ chầm chậm, chầm chậm, thênh thang, thênh thang!

Trăn trở tới gần sáng thấy nhà tôi nhăn nhó, xuýt xoa bước vào, nói rằng vừa trợt té ngoài hiên khi phải đi phòng vệ sinh. Xem lại bầm tím cả mông và chảy máu ở cùi chỏ phải. Tôi cũng xuýt xoa với nàng phụ bóp dầu. Một lát thì cũng nghe chú Xuân lật gọng tím cả người! Ôi dân xứ nóng đi du lịch xứ tuyết… lần nầy chắc tởn tới già, dẫu cho ai có cho quà cũng thôi!

Khi nghe tiếng người xôn xao, tưởng mới tản sáng nhưng nhìn lại đồng hồ đã 8 giờ mà vì trời âm u nên tưởng sớm lắm. Ra phòng khách mới thấy các chủ xe đang cào tuyết chung quanh xe mình. Tuyết rơi phủ trắng cả xe. Tôi cũng rán làm tròn nghĩa vụ, ra mượn xẻng của chung cư xúc tuyết phụ với chú Xuân. Trời vẫn lạnh như cắt nhưng xúc một chút đã mệt bở hơi tai mà chỉ mới được trên trần xe, mũi xe, bên hông và chung quanh 4 bánh xe! Chạnh nghĩ tới những người ở xứ tuyết năm nầy qua năm khác chắc chắn sức khoẻ của họ tuyệt vời lắm. Nhìn lại huynh đệ võ sư của chúng tôi mà đâm ra nghi ngờ sức lực của mình.

Được ban quản trị thông báo đến nhà ăn để ăn sáng, uống cà phê. Trời lạnh căm mà được uống cà phê thì không gì tuyệt hơn. Đến nhà bếp thấy rất đông người, toàn là dân kẹt đường như chúng tôi. Ban quản trị rất chu đáo, cho nhân viên phục vụ chí tình. Tất cả mọi người đều tỏ lòng biết ơn sâu đậm.

Mãi đến gần 10g sáng mới được thông báo chuẩn bị lên đường. Như tối qua, tất cả đoàn xe sắp hàng sau xe xúc tuyết và xe cảnh sát và sau cùng là một chiếc xe cảnh sát nữa hộ tống. Và 10g30 sáng bắt đầu lên đường; họ đưa chúng tôi ra tận cổng rồi nói lời chia tay. Trời mây xanh biếc một màu. Đường sá đã được cào sạch tuyết. Chúng tôi hát bài “Tạm Biệt Mùa Đông, trực chỉ đi Springwood, Colorado.”

Đang mênh mông trải lòng cùng với trời mây, nhìn hàng hàng lớp lớp đồi núi trắng xoá chung quanh, rồi nhìn những đụn tuyết dọc ven đường tôi bỗng giật mình! “Nếu hôm qua xe rớt xuống hố, xe và người đều dập đầu sứt trán thì hệ luỵ chắc khó lường. Chưa nghĩ tới những rắc rối khi người trong xe bị thương tật, chỉ nghĩ tới việc phải huỷ bỏ chuyến đi, kéo xe về tận Arizona rồi nằm nhà ca bài ‘xin thời gian qua mau’ đã hãi lắm rồi.” Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát. Ôi phước đức vô lượng! $300 để xe kéo lôi ra đường khoảng 10 bộ giữa tranh tối tranh sáng của hoàng hôn tuyết rơi mịt mùng nơi xứ lạ… quả là xứng đáng.

Aspen Colorado 

Đường từ North Rim đến Glenwood Spring, Colorado dài 560 dặm. Tiên đoán thời tiết cho biết có tuyết rơi buổi chiều! Thế là phải chạy trong tuyết nữa rồi. Nghe muốn nổi da gà trong bụng nhưng vẫn làm tĩnh để không nao lòng hai tài xế ngồi sau. Chú Xuân cố vượt đường trường để đốt giai đoạn. Tài xế đàng sau bảo gài số chạy tự động (cruise control) tránh bị phạt vạ, chú Xuân cũng làm +5 nhưng thấy đường vắng là vọt… hơn tí nữa. Đường quang mây tạnh, tốc độ bên đường ghi 75 dặm/g. Tính chạy 10 tiếng là phải tới nơi nếu không dừng lại ăn uống. Mình đi ăn chơi chứ đâu phải chạy giặc chứ. Có sao thì sao phải dừng lại bên đường ăn uống, nghỉ xả hơi.

Nói thì nói vậy chứ nghĩ tới phải chạy trong đêm tuyết rơi thì ngại lắm. Nên ăn nhanh vội vàng lên đường. Nhưng rồi cũng không thể tránh lên ruột vì càng tối tuyết càng rơi, mặt đường đã bắt đầu trắng. Trên đường vẫn có xe cộ nhưng thưa thớt. Tài xế diễu ngồi sau lầu bầu… sẽ không một lần nào nữa chạy đi chơi trong tuyết! Nàng bắt đầu mở máy cho mọi người nghe nhạc kinh Phật, chắc đang âm thầm cầu nguyện!

Có lo sợ gì thì cuối cùng cũng tới nơi. Xe vào khu đậu xe khách sạn khiến mọi người thở phào nhẹ nhõm. Tuyết vẫn rơi nhẹ nhưng mọi lo âu đã được bỏ xuống. Chúng tôi nhận phòng xong, anh em thanh toán một chai rượu thì chia tay về phòng để ngủ bù cho mấy hôm nay. Chúng tôi hợp gu uống rượu vang nên mang theo xe một ít cho mỗi ngày để không cần phải la cà tiệm quán trong mùa đại dịch.

Sáng hôm sau xong điểm tâm ở khách sạn, chú Xuân nhắm khu du lịch nổi tiếng Aspen trực chỉ. Khoảng cách từ Glenwood Spring tới Aspen chỉ hơn 40 dặm xa, nhưng rán đi sớm để có nhiều giờ thăm viếng.

Aspen nổi tiếng là khu phố trượt tuyết. Những ai ưa thích trượt tuyết đều đến khu này ít nhất một lần. Lũ con chúng tôi cũng khuyến khích chúng tôi nên thăm viếng cho biết. Chúng tôi không ai biết và cũng chẳng thiết tha gì vụ trượt tuyết, nhất là hai người đàn bà đã có kinh nghiệm nhớ đời ngày hôm qua! Theo hai bà, tuyết chỉ để nhìn cho đẹp; muốn đứng trong phòng ấm áp nhìn tuyết rơi; trượt tuyết là của thiên hạ. Chúng tôi lái xe quanh phố, dạo chơi ở công viên The John Denver Sanctuary, sau đó lái qua công viên Maroon Lake cách xa thị trấn Aspen hơn nửa tiếng đường núi. Nơi chốn nào ở quanh đây cũng đông người, cũng khẩu trang, và tuyết trắng xoá. Loanh quanh ở Maroon Lake khá lâu cho tới khi tuyết lấm tấm rơi thì hai tài xế ngồi sau giục đi về dù mới khoảng hơn 3g chiều. Có lẽ tuyết rơi và bóng đêm đã ám ảnh hai nàng nên cứ thấy tuyết rơi, đường tối là xôn xao.

Về gần đến khách sạn, chúng tôi chạy vòng khu phố để tìm chỗ Hot Spring. Trong khi chạy vòng vòng lại gặp một nhà hàng đề tên Kedai Pho & Japanese Cuisine. Vừa đói vừa hiếu kỳ, chúng tôi vào ăn tối ở đây. Thực sự toàn bộ là người Nhật, người nấu phở cũng Nhật. Chúng tôi muốn thử phở ra sao và nghĩ cũng hợp với thời tiết lạnh. Phở ăn chỉ tạm được, giá cả cũng trên dưới $10. Sau khi ăn, chúng tôi tìm đến Hot Spring. Xem qua, thấy không hấp dẫn gì mấy nhưng giá $29/người/tiếng; khăn phải mướn $5/chiếc. Tôi bảo thôi về khách sạn ngâm nước nóng cũng thế thôi, đỡ tốn tiền… nhưng Vy Xuân muốn thử cho biết nên đưa chúng tôi về khách sạn rồi quay lại. Tôi về phòng mở nước nóng đầy bồn tắm lớn vừa ngâm mình vừa ngủ được một lúc thì Xuân Vy gọi qua uống rượu. Nhà tôi thì không uống được rượu, còn Phượng Vy lúc nào cũng chỉ uống được nửa ly. Chúng tôi cạn chai rồi chia tay đi ngủ để để sáng mai còn dậy sớm cho đoạn đường dài cả 10 tiếng lái xe để tới Salt Lake City.

Salt Lake City - Utah

Buổi sáng dậy sớm chuẩn bị lên đường vì đêm qua tuyết rơi nhẹ. Ra xe kiểm điểm xăng dầu và cào tuyết sạch sẽ; xong, dùng điểm tâm tại khách sạn rồi hối hả lên đường với dự định ghé thăm thắng cảnh ở Rifle Falls State Park, chỉ hơi ngược đường một chút nhưng được giới thiệu ở đó có 3 dòng thác chảy quanh năm rất đẹp.

Tuyết trên đường đã được cào sạch sẽ, và với trời quang mây tạnh nên chạy thoải mái. Tôi say sưa đắm chìm với những cảnh trí dọc đường. Đây đó tuyết trắng xoá, nhất là trên những đồi lũng núi non dọc đường đi. Vẫn là chú Xuân làm tài xế. Chú nói hồi xưa tôi làm phi công nội địa bay khắp Miền Nam nước Việt, giờ tới phiên chú làm xa công quốc tế lái xe đường trường xa con chó không cần tha con mèo.

Rifle Falls cách khách sạn khoảng một tiếng lái xe nếu chạy đường tắt qua đồi núi. Tài xế Vy sợ gặp tuyết nên lệnh cho tài xế chính chạy đường vòng theo chính sách, “An toàn trên xa lộ, thanh lịch trong thành phố,” nên có hơi vòng vèo dài hơn một chút mà cũng đâu có tránh được núi đồi.

Quả nhiên phong cảnh ở đây đẹp hữu duyên hữu tình. Vừa tới gần đã nghe tiếng thác nước làm rộn ràng bước chân. Cổng không thấy người trông coi, chú Xuân chạy tuốt vào gần chân thác. Thấy một số xe du lịch đã đậu và một ít người đi hiking. Có người mách có chỗ trả tiền ngoài cổng. Tiếng thác nước lôi kéo đôi chân phiêu lưu của tôi xuống xe, nhà tôi xuống theo trong lúc Phượng Vy theo chú tài chạy ra cổng tìm chỗ trả tiền tự động.

Chúng tôi quanh quẩn chụp hình bên 3 thác nước hồi lâu vẫn chưa nghe, chưa thấy bóng dáng Xuân Vy đâu mà điện thoại lại không có sóng. Chúng tôi đi dần ra cổng mới biết chú đậu ngoài chờ vì không trả được bằng thẻ trong lúc chú có nhiều ông Franklin trong túi.

Nhìn vào bản đồ thấy đường đi Salt Lake còn những 360+ dặm. Xem thời tiết cũng thấy… tuyết lại rơi. Ủa, đi trong mùa tuyết mà tuyết không rơi mới lạ! “Lái xe trong tuyết ban đêm” đã là nỗi ám ảnh trong đầu mọi người dù tôi luôn… có vẻ yêu đời và không nói ra. Ngu sao nói, tôi là huynh trưởng mà thỏ đế thì còn mặt mũi gì chứ. Hahaha!!!

Cuối cùng cũng tới khách sạn ở thành phố Salt Lake bình an vào khoảng 6g chiều, sau đoạn đường dài qua bao nhiêu vùng đồi núi trắng xoá cộng với tuyết rơi mênh mang vào lúc gần tối. Sau khi lấy phòng, tôi liên lạc với “thiên tài Hồ Muối” là vợ chồng ông bạn hiền BS Mạnh và người đẹp nữ văn sĩ Mai Phương vì đã có hẹn trước trên đường đi. Cặp thần tiên nầy, lâu lắm chúng tôi không liên lạc với nhau nhưng khi nghe chúng tôi đến thì rất vui vẻ, nhiệt tình dù tình trạng sức khoẻ của nàng không khả quan lắm. Ông bà nói sẽ đãi phở đặc biệt của nhà hàng Mai Phương do chính đầu bếp Lệnh Hồ Tiểu Ca nấu. Trời lạnh mà được ăn phở nhìn tuyết rơi thì còn gì bằng, nhất là sau khi chạy một đoạn đường dài trong âu lo, không dám dừng chân ăn uống vì sợ trời tối.

Salt Lake City

Cũng may, từ khách sạn dưới phố tới nhà họ chỉ mất khoảng nửa tiếng đồng hồ. Tới căn nhà tôi đã từng tới mấy năm về trước, đã được ông bác sĩ nầy chữa bệnh bằng rượu một lần. Nhà đang thi hành luật giãn cách xã hội nhưng khi đến chủ khách đều quây quần bên căn bếp đầy hương thơm phở và rất ấm cúng với tấm lòng nồng hậu của chủ nhà. Bác sĩ nói bị bệnh một thời gian nên không còn uống được rượu nữa và thân tình mời chúng tôi dùng rượu vang. Phở ấm, tình người ấm và rượu ngon càng làm tăng sự tiếp đãi ân cần. Mai Phương là một nhà văn nổi tiếng mà tôi có dịp quen biết từ rất lâu. Một người hoạt động cộng đồng với tấm lòng độ lượng. Một văn nghệ sĩ thứ thiệt. Một hoạ sĩ có tài. Mai Phương lại rất điêu luyện trong việc vừa đàn vừa ca. Cái tài nầy của nàng đã làm mê hoặc anh em văn nghệ sĩ Houston khi nàng có dịp giới thiệu tranh ảnh, thơ văn của nàng hơn 10 năm về trước. Theo Mai Phương thì Bác sĩ Mạnh đã hết mạnh rồi. Tôi nói nếu Mai Phương đã chứng thực như vậy thì tôi tin. Nhìn Mai Phương vẫn trẻ trung, tươi đẹp; mái tóc huyền vẫn óng ả, nói năng vẫn nhỏ nhẻ từ tốn. Nhà tôi thắc mắc hỏi chị có nhuộm tóc không; Mai Phương trả lời chưa hề một lần. Nhan sắc đó, tài năng đó, tấm lòng đó… ông Mạnh yếu đi cũng không có gì ngạc nhiên.

Phở nhà hàng Mai Phương ngon thiệt chứ không phải vì chúng tôi đói và lạnh. Nếu đem so với những danh phở ở Houston chắc không chịu thua chút nào. Khi đã ăn xong, chai rượu cũng cạn, chủ nhà lại muốn bẻ cổ chai khác đãi khách nhưng chúng thấy tuyết rơi khá nặng nên xin phép đi về, dù còn rất lưu luyến, sau khi được cho thử tài pha chế cà phê của cụ Lệnh Hồ.

Về tới khách sạn, dù đã có dự định trước nhưng chúng tôi cũng “lướt net” để tìm “Things to Do in Salt Lake City.” Ôi xứ Hồ Muối có quá nhiều thắng cảnh chung quanh nhưng… hỡi ơi chỗ nào cũng… đóng cửa! Báo tin buồn cho nhau trước khi thưởng thức phòng khách sạn êm ấm tuyệt vời. Tôi lại pha nước ấm và ngâm mình thoả thích cho đến khi buồn ngủ. Đêm Hồ Muối an bình trong chăn êm nệm ấm, nhìn ra ngoài trời tuyết đổ mênh mông.

Sáng thức dậy đi xuống phòng ăn sáng, cũng như những khách sạn đã qua, họ đưa cho mỗi người một gói tự lo ăn tự lo chơi. Xem net lại một lần nữa thì cũng “vũ như cẩn”… các thắng cảnh đều đóng cửa cho du khách. Chạy cả ngàn dặm đường trong tuyết giá lên tới đây để chỉ ngủ khách sạn một đêm rồi quay về thì quả là không ai có thể hiểu được. Cũng may là có dịp gặp thăm lại cặp thiên tài Hồ Muối sau bao năm đứt dây thân ái. Chúng tôi bèn phải thay đổi dự định ban đầu, rời Salt Lake City để về Las Vegas chơi những ngày còn lại. Sau khi trả trả khách sạn, chúng tôi chạy một vòng quanh phố, đến trung tâm tài chính dưới phố, đến tiền đình quốc hội tiểu bang chụp một mớ hình nữa để chứng minh “We were here,” rồi trực chỉ về thẳng Las Vegas.

Con đường 430 dặm trở thành bình thường khi chạy trong ngày không mưa, không tuyết. Ngoài lần ghé cây xăng cho xe và người lấy thêm năng lực, chúng tôi về tới tiệm Phở Saigon 8, ở Las Vegas lúc 4g chiều. Có cả hơn chục nhà hàng VN trong một chu vi hẹp của trung tâm cờ bạc nầy nhưng chú Xuân nói ở đây ăn ngon hơn mấy nhà hàng khác. Chú nói sao tôi nghe vậy chứ làm sao biết được. Những lần ghé qua đây tôi đều ăn ở nhiều nhà hàng khác nhau cũng chỉ tàm tạm.

Planet Hollywood- Las Vegas

Đây là nơi dừng chân đầu tiên của chuyến đi mà không có tuyết rơi. Trời vẫn rất lạnh. Ăn xong về lấy phòng ở khách sạn Planet Hollywood. Khách sạn sang trọng nhất của chuyến đi. Hầu hết những khách sạn ở qua đều rất tốt (Clarion, Holiday Express) và giá rất rẻ, nhưng không rẻ bằng khách sạn 5 sao nầy. $90+ cho hai ngày quả là khó ai hơn được, có cả wifi và jacuzzi, chỉ là thiếu cà phê vì họ nói đang trong mùa đại dịch.

Buổi tối đi dạo chơi xem đèn dọc đại lộ chính của Vegas, mỏi chân về ngồi uống rượu trong khu ăn chơi của Casino. Hai đêm ở Las Vegas đều làm thế. Ban ngày đi thăm viếng phong cảnh chung quanh, đặc biệt tới thăm con đập nổi tiếng Hoover Dam và các vùng lân cận. Sáng hôm sau là ngày Thứ Bảy, ngày trở về. Như vậy chúng tôi đã lang thang đủ 7 ngày. Người ta cưỡi ngựa ngắm hoa còn chúng tôi chạy xe vòng vòng ngắm tuyết no đầy con mắt.

Sau đoạn đường hơn 4 tiếng lái xe trở về, vợ chồng chú Xuân đưa chúng tôi đi dùng trưa lần sau cùng ở một tiệm phở mà chú quen biết. Theo chú, phở ở đây nổi tiếng nên cũng háo hức muốn thử. Đến nơi phải chờ ngoài xe gần 45 phút mới có chỗ ngồi. Khi vào bên trong mới biết là tiệm phở chỉ có khoảng 10 chỗ ngồi vì phải giản cách. Phần đông thấy người ta mua mang đi rất nhiều. Nếu so sánh phở đây thì chỉ được khoảng 3/10 các tiệm trung bình ở Houston. Vâng, Houston của chúng tôi nổi tiếng về ẩm thực hơn cả California. Đó là sự nhận xét chung của những người đến từ nhiều nơi khác. Quý vị đến Houston, không cần đi đâu cả, cứ loanh quanh đại lộ Bellaire, có hàng ngàn tiệm quán, đủ chủng tộc; đặc biệt Tầu với Việt Nam là nhiều hơn cả.

Trên đường bay về, ngồi ôn lại chuyến đi. Cám ơn câu Niệm Phật đã ban an bình cho mọi người. Lái xe gần ba ngàn dặm đường loanh quanh 4 tiểu bang Arizona, Colorado, Utah, Nevada và qua nhiều thành phố chỉ để xem tuyết và qua một đêm đầy kỷ niệm ở North Rim Grand Canyon với tình người trên đất Mỹ. Dù vậy, tôi cũng nghĩ đây là một chuyến đi chơi rất tuyệt vời và rất khó quên. Cám ơn chú sư đệ tài giỏi và cô em dâu dễ thương của chúng tôi./-

 

Kingwood, Tháng 12/2020

Yên Sơn

--------

Hình minh họa- Internet

 

Xem thêm...

Săn ảnh ở Caddo Lake.

Săn ảnh ở Caddo Lake. 

♡□♡□♡

 

photo by Viết Hiển

Mỗi năm khi trời bắt đầu vào thu, tôi lại nhớ đến bài “Tôi đi học” của Thanh Tịnh. “Hàng năm, cứ vào cuối thu,lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc..... “.Tôi nhớ đến, không phải vì ham học hay là vì nó gợi lên những kỷ niệm thuở còn bé khi theo mẹ đến trường như tác giả diễn tả, nhưng là vì khi trời bắt đầu dịu xuống báo hiệu mùa thu sắp đến, tôi và các nhiếp ảnh gia khác đều nôn nao tìm chỗ đi chụp ảnh mùa thu. Nếu như mùa thu, với những ngọn gió thật mát,  nhè nhẹ thổi vào những cành cây đầy lá vàng như vỗ về, ve vuốt tạo lên những tiếng xào xạc như ru tâm hồn của tao nhân, mặc khách, đã là nguồn cảm hứng cho biết bao nhiêu là thơ, văn, nhạc.. thì mùa thu cũng tạo sự hứng khởi cho các nhiếp ảnh gia đi săn ành. Thật vậy, cứ vào mùa thu là các nhiếp ảnh gia, dù ở bất cứ nơi nào trên thế giới cũng đều có một hoài bão như nhau, làm sao tìm được địa điểm thật đẹp với những cánh rừng bạt ngàn khoe lá cây đang đổi màu bên giòng suối róc rách như làm mê hoặc lòng người để chụp được một tấm hình thật đẹp.                                                                                 

      

photo by Viết Hiển

photo by Viết Hiển

 Nói đến lá vàng, người ta thường liên tưởng đến những địa danh nổi tiếng như Colorado hoặc những tiểu bang vùng đông bắc Mỹ như Vermont, Maine, hoặc New Hampshire. Những tiểu bang này được coi như thánh địa của dân chụp ảnh khi mùa thu đến vì khi đến đó vào khoảng trung tuần tháng mười, du khách sẽ bị mê hoặc trước cảnh rừng đang thay lá với đủ mọi loại màu, đặc biệt là lúc chiều tà.

Riêng ở Texas, có một nơi mà mỗi độ thu về, các nhiếp ảnh gia không ai mà không biết, đó là Caddo Lake. Đây là một vùng đầm lầy với nhiều loại cá nước lợ như bass, blue catfish và đặc biệt nổi tiếng với những cây bald cypress được phủ bởi những sợi “spanish moss” mỏng manh, màu sắc thật lóng lánh dưới ánh nắng mặt trời vào sớm mai. Đây là lý do mà hội ảnh Việt Nam ở Houston đã quyết định chọn làm nơi du ngoạn, chụp ảnh vào mùa thu năm nay.  

Caddo Lake rộng khoảng 27,000 acres với độ sâu trung bình khoảng 8-10 feet và chỗ sâu nhất khoảng 20 feet, nằm cách Houston khoảng 4 tiếng rưỡi lái xe. Theo chương trình, hội sẽ mướn tàu cho 20 hội viên, ưu tiên cho những ai ghi danh sớm. Sau hơn một năm bị cô lập vì Covid, ai cũng … “oải”, muốn đi ra ngoài cho khuây khỏa nên e-mail vừa gởi đi hôm trước thì hai hôm sau danh sách đã đầy, nhiều người chậm chân không đi được, tiếc hùi hụi. Mà tiếc cũng phải vì chuyến đi hai ngày ngoài chuyện chụp hình, mọi người lại có dịp tụ họp để ăn uống và trò chuyện, bù khú.

Riêng nhóm GNST, thay vì ở khách sạn thì bàn nhau mướn một căn nhà ngay bờ hồ, đi từ thứ sáu thay vì thứ bẩy để có dịp đi chụp thêm ở Caddo Lake park vào sáng hôm sau. Căn nhà thật xinh xắn, ba phòng ngủ, balcon nhìn ra bờ hồ với những hàng cây bald cypress soi bóng dưới mặt nước thật thơ mộng. 

 Thành viên GNST anh Viết Hiển, Katherine, Đinh Thảo, K Phượng anh TĐ Khôi.

Thông thường, khi đi chụp hình Caddo Lake vào mùa thu, các nhiếp ảnh gia thường mướn tàu đi chiều hôm trước để chụp hoàng hôn và sáng sớm hôm sau chụp cảnh mặt trời mọc. Cũng vậy, chúng tôi mướn hai chiếc tàu, mỗi chiếc cho 10 người vào chiều thứ bẩy và sáng chủ nhật. Nhóm GNST, gồm có anh Khôi, chị Phượng, Katherine và Thảo, Hiển, đi cùng một tàu và một vài anh chị em khác trong hội ảnh. Phương Tuyền đáng lẽ cũng có mặt nhưng vì cháu trai chích ngừa Covid đang bị sốt nên đành phải ở nhà trông con.  

 

 

Lúc hoàng hôn, cây bald cypress với những nhánh cây phủ đầy spanish moss trở nên huyền bí và ma mị khi mặt trời đang xuống. Thật vậy, ráng chiều màu đỏ ửng của bầu trời chỉ vừa đủ để làm những cây cypress như những bóng ma phủ chiếc áo choàng màu trắng, màu của spanish moss, soi bóng dưới mặt hồ màu kim nhũ, nhảy múa theo từng cơn sóng nhỏ như muốn thôi miên, mời gọi các nhiếp ảnh gia đi về một nơi chốn xa xăm nào đó. Một hình ảnh thật đẹp mà văn chương, hình ảnh không thể nào diễn tả được.

 

Nếu như hoàng hôn trên hồ Caddo cho du khách một cảm giác huyền hoặc thì vào hừng đông, tâm hồn người thưởng ngoạn sẽ hoàn toàn khác hẳn, đặc biệt là những ngày nhiều sương mù. Thật vậy, trọng điểm của các nhiếp ảnh gia khi đến đây chụp hình vào mùa thu là cố gắng làm sao chụp được cảnh mặt trời vừa le lói dưới chân trời vào hừng sáng, những gốc cây cypress ẩn hiện trên mặt hồ đầy sương mù trong cái lạnh lẽo của mùa thu càng làm cho du khách cảm thấy như đang lạc vào cõi thiên thai.

 

Để làm được điều này, chúng tôi phải dậy từ 4 giờ sáng, chuẩn bị quần áo ấm đầy đủ vì theo kinh nghiệm của anh Khôi, Katherine, và Phương Tuyền thì khi tàu chạy từ bến ra giữa hồ, trong cái lạnh trên dưới không độ C lại thêm gió tạt vào mặt, nếu mặc không đủ ấm thì những ngọn gió sẽ như những con dao thật bén, cắt vào da thịt lạnh buốt. Chả thế mà năm ngoái, theo lời Phương Tuyền kể, cô phải mặc đến bốn lớp áo mà người vẫn run cầm cập, tay chân bị cóng không cầm nổi cả máy ảnh để chụp. Tôi quên hỏi Phương Tuyền là mặc nhiều lớp quần áo như vậy ngộ nhỡ "tào tháo" đuổi thì làm sao?!!. Rút kinh nghiệm lần trước, kỳ này anh Khôi nhà minh đã “thửa” một bộ quần áo của dân di săn thật ấm. Đã thế, anh lại đem theo ba cái máy ảnh với đủ loại ống kính ngắn dài để chụp chim vì nơi đây, ngoài cá còn có đủ mọi loài chim mà năm ngoái anh không chụp được vì chỉ đem theo ống kính ngắn để chụp phong cảnh. Nhìn anh Khôi trong bộ đồ săn màu lá cây rừng với ba cái máy ảnh đeo lủng lẳng trên cổ trông thật là “pro” và giống mấy “paparazzi” chuyên môn đi rình chụp các nhân vật nổi tiếng.

“Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên”, “bắt phong trần phải phong trần, cho chụp Caddo mới được phần chụp Caddo”. Câu này thật đúng cho hội ảnh việt nam kỳ này. Đến Caddo Lake vào mùa thu mà không chụp được cảnh sương mù vào buổi sáng thì coi như thua, giống như đi đường xa vạn dặm đến Nhật để chụp núi Phú Sĩ mà đi không lại về không vì núi bị sương mù che phủ. Hôm đó, thay vì sương mù thì trời lại trong vắt, chẳng có vẻ gì là thơ mộng và huyền ảo cả. Thua me gỡ bài cào, cũng may là hôm đó trên tàu lại có một cái kayak, thế là Katherine nhà mình tình nguyện làm người mẫu bất đắc dĩ, trèo lên kayak, bơi lòng vòng để các anh, thay vì chụp cây thì chụp người mẫu. Hôm đó trời không lạnh lắm nên thay vì người mẫu Katherine mặc đồ “eskimo “để bơi xuồng thì các anh đề nghị cởi bớt áo ấm và xõa tóc cho nó có về liêu trai một chút. Màn này mới thật là vui vì như đã nói ở trên, Katherine mặc đến 3,4 lớp áo, nón, khi cởi thì lại cởi từ từ cứ như là Xuân Trang ngày xưa múa sexy trong các vũ trường ở Sài Gòn làm các anh trong hội ảnh, phần lớn là đã “retired”, không bị cao máu thì cũng tim mạch, tiểu đường, mỗi lần Katherine lột một lớp áo là tay chân các anh cứ bấn loạn lên, bao nhiêu máy ảnh thay phiên nhau bấm, tiếng kêu của máy lớn đến nỗi át cả tiếng súng người ta bắn vịt trời ở gần đó. Cũng may hôm đó không có ai bị nhồi máu cơ tim vì xúc động mạnh. Cho đến bây giờ đã hơn một tuần mà chỉ thấy lác đác vài người có vài tấm ảnh rõ nét, đẹp của Katherine, có lẽ vì tay bị run, không “focus” được khi chụp hình lúc cô nàng đang cởi áo??

  

 

Đi không chẳng nhẽ lại về không, thế là sau khi trở về nhà, các anh lại nhờ ba người đẹp của GNST làm mẫu để gỡ gạc. Người mẫu của GNST thì khỏi nói, người nào người nấy thật xinh, điệu, và nhất là lại biết uốn éo, làm dáng nữa. Chị Phượng thì miễn bàn vì bao nhiêu năm nay làm mẫu cho phu quân kiêm nhiếp ảnh gia Trần Khôi nên khi thấy flash của máy ảnh là cứ như lân thấy pháo, diễn tả thật hay từ ánh mắt đến dáng điệu . Katherine là người mẫu … liên tiểu bang, từ Houston đến Las Vegas, Colorado.. nên khỏi cần diễn tả cũng biết phong cách trình diễn chuyên nghiệp như thế nào. Đinh Thảo tuy mới vào nghề nhưng diễn xuất cũng “đặng” lắm, tấm nào nhìn cũng xinh xắn, dễ thương . Chỉ tiếc là thiếu người mẫu Phương Tuyền , một người mẫu nổi tiếng của các hội ảnh khác nhau ở Houston, phong cách làm dáng hay đến nỗi ai cũng muốn mời đi chụp. Ba người mẫu GNST thay phiên nhau làm điệu để cho các anh bấm máy. Lần này không giống như màn cởi áo… lạnh của Katherine ở dưới hồ nên các anh đỡ run, anh nào cũng có những tấm hình thật rõ và đẹp.


 

Cuộc vui nào rồi cũng có lúc tàn. Sau khi chụp xong và ăn cho hết nồi cháo gà của Đinh Thảo nấu, mọi người chia tay ra về với thật nhiều luyến tiếc. Hy vọng lần đi chụp ảnh tới sẽ có đầy đủ mọi thành viên trong nhóm GNST thì chuyến du hành, chụp ảnh sẽ vui biết mấy .

**

Ngoài những hình ảnh sinh hoạt chụp bằng cell phone. Xin chân thành cám ơn các NAG TĐ Khôi, Viết Hiển, Phạm Bá, Thiện Trần, Katherine Nhi Lương, Gianglc của hội ảnh Houston đã cung cấp những hình ảnh rất đẹp để bài viết thêm phong phú.
 


Mùa thu 2021.

Viết Nách

(Nguyễn Viết Hiển)

Xem thêm...

TRIP SĂN ẢNH MÙA THU TẠI ARKANSAS CỦA NHÓM GNST HOUSTON NOVEMBER 03 & 04 & 05-2021

TRIP SĂN ẢNH MÙA THU TẠI ARKANSAS

CỦA NHÓM GNST HOUSTON NOVEMBER 03 & 04 & 05-2021

◇□◇□◇◇□◇□◇

Hình Nền Máy Tính Về Phong Cảnh Mùa Thu Đẹp

Mùa Thu lại đến rồi. Những năm an bình trước khi có con Covid xuất hiện thì năm nào anh chị em của nhóm nhiếp ảnh tại Houston thế nào cũng phải làm một chuyến đi săn ảnh lá vàng, lá đỏ ở những tiểu bang miền Bắc của nước Mỹ. Nhưng kể từ hơn 2 năm nay thì ai cũng e ngại nên đành phải cố thủ tại chỗ.

Mùa Thu năm 2020, tuy rằng Covid cũng vẫn còn quanh quẩn đâu đó, chưa có thuốc chích ngừa nhưng nhóm nhiếp ảnh của GNST tại Houston cũng xâm mình làm đại một chuyến ngắn ngày, không dám đi bằng máy bay lên miền Bắc, mà chỉ đi gần gần bằng xe qua tiểu bang kế bên thôi cho đỡ ghiền..... Mùa Thu năm nay 2021, tuy rằng ai cũng đã chích ngừa đến tận 3 mũi rồi đấy, nhưng vẫn còn chết nhát nên chưa ai dám rủ rê nhau đi xa. Cuối cùng, ngồi ở nhà thì ấm ức quá cho nên chúng tôi chẳng cần lập ra kế hoạch hay chương trình gì sất cả, giờ phút cuối nhóm GNST chỉ có 5 người, chúng tôi đã quyết định chất đồ đoàn leo lên xe làm một chuyến qua tiểu bang Arkansas để xem may ra có thễ  tìm thấy được nàng Thu hay không.   

Năm người chúng tôi bảo nhau, tìm được mùa Thu hay không thì không thành vấn đề, thôi thì cứ coi như chúng ta làm một chuyến ..... dã ngoại đường dài vậy! Hi hi, chuyến đi dã ngoại của chúng tôi đã phải lái xe đến hơn 400 miles và hơn 6 tiếng đồng hồ mới đến nơi các bác ạ. Điểm đến mà anh Khôi và anh Lập chọn là thành phố Hot Spring.

Hot Springs là một thành phố nghỉ mát của tiểu bang Arkansas và là quận lỵ của quận Garland. Thành phố nằm trong dãy núi Ouachita giữa cao nguyên nội địa Hoa Kỳ, và nằm giữa một số suối nước nóng tự nhiên mà thành phố đã được đặt tên.

Nhóm GNST-Houston chúng tôi gồm có Anh Khôi, anh Lập, Kim Phượng, Phương Tuyền và cô Lam! Nội trong vòng 3 ngày, hai anh phải lo vẽ ra đường đi, và tìm ra chỗ có nàng Thu cho chúng tôi chụp hình. Phương Tuyền phải lo tìm mướn chỗ ở cho mọi người, ba bà bếp phải lo chuyện ăn uống cho cả nhóm. Đến đúng ngày dự định, 5 người chúng tôi chất hết lên 2 băng ghế trên của chiếc xe van to lớn rất tiện nghi của cô Út Phương Tuyền. Nguyên nửa phần sau của xe là đồ nghề nhiếp ảnh, valises, quần áo, giầy dép, nón mũ và nước uống ..... nhưng điều cần phải nói là còn có thêm đến mấy thùng thật to đầy ấp ..... thức ăn! Chúng tôi lên đường vào lúc 7:00 giờ, ra đi khi trời vừa sáng. Không biết có tìm được nàng Thu hay không nhưng leo lên xe là đã vui rồi, vì 5 người chúng tôi gặp nhau tha hồ mà..... talk, talk! và ăn là cái chính! Tiếng là đi săn ảnh, chưa biết có thu lượm được kết quả gì hay không, nhưng anh chị em chúng tôi thật sự thấy rằng nhờ có những chuyến đi quây quần bên nhau lâu ngày như thế này nên tình cảm thân thương giửa mọi người càng ngày càng thắt chặt và thấy tăng lên hơn rất nhiều. 

Ra khỏi nhà, trời vừa sáng sáng được một tí thì ..... đường xa ướt mưa các bác ạ. Ôi trời, điểm đến thì phải lái tới hơn 6 tiếng, và trên đường đi thì.... hạt mưa, mưa rơi tí tách, mưa xuyên ngóc ngách, mưa rơi không ngừng, nhìn thật là chán! Bầu trời thật ảm đạm, suốt từ Houston cho tới khi gần đến Hot Spring ông Trời cứ thế mà mưa, chẳng cho một tia nắng le lói nào hết cho mình nhờ. Trước khi đi, mọi người đều đồng ý với nhau là trên đường đi, hễ thấy chỗ nào có lá vàng, lá đỏ, cảnh quan đẹp đẽ thì sẽ ngừng lại chụp ảnh cho dù có đến Hot Spring muộn một tí cũng được, vậy mà dự báo thời tiết nói là sẽ mưa trọn hôm nay! Thế thì cầm bằng là tiêu luôn một ngày rồi. Đã vậy, các bác còn biết gì nữa không? Trời đất ơi, "Xanh Lè" hà! Khổ thân, vượt hơn 400 miles, chúng tôi muốn đi tìm một mùa Thu có lá vàng rơi, để được lang thang trên con đường có tơ vàng vương vương mái tóc, được đứng trên khung đường ngập tràn lá rụng, sẽ nhặt lá vàng rơi tạo dáng chụp vài cái ảnh làm kỷ niệm, nhưng nghe chừng đâu đây chỉ toàn là một màu tê tái thôi người ơi. Vì trên đường đi, cây cối hai bên đường chẳng có màu sắc gì của mùa Thu, chẳng thấy có tí lá vàng nào, màu thì xìu xìu ển ển, cây cối xanh lè xanh lét, thiệt là buồn hết sức!

Xe cứ thế mà đi trong mưa cho đến 1:30 chiều thì chúng tôi vào tới địa phận của tiểu bang Arkansas, vào tới nhà củ của Bill Clinton rồi nè! Xe ngừng tại Information Center để mọi người vào xem coi có gì lạ không, cũng như vào đây tránh mưa gió, có lò sưởi ấm áp để ăn trưa luôn cho tiện. Trên xe mọi người đã ăn lai rai từ sáng tới giờ rồi, thức ăn gồm có bánh bao, bánh nếp, xôi mặn và thạch lá dứa do Kim Phượng làm, trái cây do cô Út mang theo, lại còn có cả một thùng đầy..... chips đủ các loại, món này là của cô Lam đem theo, ăn xong thì tha hồ mà .... xuống cân! Trưa nay chúng tôi sẽ ăn Bánh Mì pate thịt nguội và uống cà phê sửa nóng .... nhạt thèo do bác Clinton mời tại chỗ nghỉ chân này.

Post hai cái hình chụp khi vừa vào tới cổng nhà củ của bác Bill Clinton để các bác xem cho biết nha.

 

 Ăn trưa xong lại tiếp tục đi trong mưa, cho đến 3:15 chiều thì vào tới Hot Spring và lái thẳng đến căn nhà Phương Tuyền đã mướn để ở tối nay, và tối mai. Cũng may mắn là khi gần gần đến Hot Spring thì trời tạnh mưa, tuy bầu trời nhìn vẫn ảm đạm, không có nắng nhiều, nhưng cũng gọi là tạm đủ nếu chúng tôi muốn đi chụp hình ngay.

 

 Hình chụp được trên đường đi khi chúng tôi sắp gần đến thành phố Hot Spring. Ba chị em chen chút chui vào chỗ này để lấy được màu lá đỏ cho .... có vẻ mùa Thu!

 

 Đến Hot Spring lúc 3:15 pm, sau khi đem đồ đạc vào trong nhà, chúng tôi không muốn bỏ lỡ một phút nào, nên lúc 4:00 giờ đã vội vàng leo lên xe đi vòng vòng để thám thính xem thành phố Hot Spring nhìn ra sao. Căn nhà Phương Tuyền mướn rất thuận tiện vì lái xe khoảng 2 phút là ra phố chính, và phố chính của Hot Spring thì ngắn ngủn! chỉ là một đoạn đường ngắn. Thành phố nhìn nhỏ nhỏ, xinh xinh, nhìn có vẻ cổ cổ. Vào năm 2019, dân số thành phố ước tính có khoảng 38,797 người thôi. Vì là thành phố nhỏ, ít người nên thấy đời sống nơi đây có vẻ êm đềm bình lặng. Và chắc là vì dân cư không đông, không sợ bị lây Covid cho nên khi chúng tôi vào chợ, vào tiệm tạp hóa hay cây xăng thì thấy rất ít người đeo khẫu trang. Tại đây, vườn quốc gia Hot Springs được duy trì bởi National Park Service, bao gồm cả Bathhouse Row, nơi bảo tồn tám tòa nhà tắm lịch sử và khu vườn dọc theo Đại lộ Trung tâm. Các Suối nước nóng Trung tâm thành phố cũng được bảo tồn như Khu Lịch sử Đại lộ Trung tâm, những thứ này đều được liệt kê trong sổ ghi danh Địa điểm Lịch sử Quốc gia.

Nước suối nóng đã được nhiều người trong nhiều thế kỷ tin rằng có đặc tính chữa bệnh, bởi thế trước khi đi anh Lập đã đưa ra ý kiến rằng khi đến Hot Spring, nhóm mình nên đến mấy cái Bathhouse của Hot Spring tắm thử cho biết, nhưng vì đi ít ngày, không có thời gian nhiều nên chẳng thấy ai quan tâm đến chuyện tắm suối, cuối cùng mục này cũng bị ..... chìm xuồng luôn!

Chạy một đường thẳng chưa đến 1 phút thì đã hết con phố chính rồi. Chẳng có gì để xem nửa nên hai anh bèn đưa ra ý kiến rằng sẳn trời còn sáng, đã hết mưa thì nên thử  thám thính trước con đường lên núi của Petit Jean State Park xem có chỗ nào đẹp, có lá vàng, lá đỏ để ngày mai lúc đi chụp hình mình sẽ đỡ mất giờ tìm kiếm. Vậy là chúng tôi bắt đầu lái xe lên núi Petit Jean State Park, đây là 1 con đường rất đẹp quanh co vòng qua, vòng lại lên trên núi cao nhưng rất an toàn để cho du khách lái xe lên núi ngắm cảnh (scenic drive), con đường này có cổng, đúng 10:00 giờ đêm thì sẽ đóng lại. Đường từ cổng lên đến đỉnh núi sẽ có nhiều điểm ngừng lại ngắm cảnh như Hot Springs Mountain Lookout Point, Hot Springs Mountain Tower Overlook ,Goat Rock Overlook, West Mountain Scenic Drive, West Mountain Lower Overlook..... Những địa điểm vừa kể là do anh Huỳnh Trúc Lập đã chịu khó tìm kiếm trước khi chúng tôi lên đường. Nhưng chúng tôi không quan tâm tới những nơi đó, vì các cô chỉ muốn ngừng tại những khung đường coi như "cũng có mùa Thu" để tạo dáng chụp thử vài tấm ảnh thôi. Và với tài nghệ chụp hình thật xuất sắc cũng như với tài "phù phép" thần sầu của NAG Trần Đào Khôi, chị em chúng tôi đã có những tấm ảnh đẹp lung linh với mùa Thu thêu nắng mênh mang niềm nhớ, có nắng vàng óng ả đẹp rực rỡ không thễ ngờ được trong buổi chiều Thu sầu muộn của ngày hôm đó.

Nhìn hai cô Điệu đang tạo dáng trong hình dưới đây thì đúng là "Cầu được ước thấy" rồi. Chúng ta đã nhìn thấy mùa Thu về y như "Thu Vàng" của Cung Tiến nè mọi người ơi!

Chiều hôm nay lang thang trên đường. Hoàng hôn xuống, chiều thắm muôn hương. Chiều hôm nay mình tôi bâng khuâng.Có mùa Thu về, tơ vàng vương vương. Một mình đi lang thang trên đường.Buồn hiu hắt và nhớ bâng khuâng
Lòng xa xôi và sầu mênh mông. Có nghe lá vàng não nề rơi không......

 

Chiều đó, lẩn quẩn mãi tại khung đường lên núi để chụp cho được một mớ ảnh, đến khi trời gần tối thì chúng tôi mới xuống núi về nhà. Trước khi về còn ghé vào chợ xem cho biết sinh hoạt tại thành phố này cũng như để mua thêm một ít rau cỏ. Cơm chiều tối nay ba bà bếp đãi hai anh ăn Miến Cua và Miến Gà, cũng như sẽ phải thanh toán cho hết các món bánh bao, bánh mì đem theo từ Houston và món Xà lách vừa mới đi chợ mua về. Thức ăn tuy không có gì là cầu kỳ nhưng vì đói và lạnh lại được ăn súp nóng nên ai cũng căng cứng cả bụng luôn.

Ăn xong rồi thì mới nói tới chuyện ngủ nghỉ. Phương Tuyền phải lo tìm chỗ ở một cách vội vàng nhưng cô đã tìm được cái nhà rất lý tưởng. Nhà có 4 phòng ngủ và 2 phòng tắm, sạch sẽ thơm tho với đầy đủ tất cả mọi thứ trong nhà, lại gần với phố chính rất tiện cho việc đi lại. Hai anh chọn hai phòng nhỏ phía sau nhà có phòng tắm ăn thông nhau. Còn hai phòng lớn với hai cái giường thật bự (king size bed), thì Kim Phượng và cô Út ngủ chung, còn một phòng thì nhường cho "bà chủ hảng cưa" ngủ một mình, để cho bã tha hồ kéo cưa lừa xẻ khỏi làm phiền lòng hàng xóm! He he he, nhờ có cái tật xấu này mà mình cũng .... lời ra phết, đi đâu với ai mình cũng chiếm được đầy đủ tiện nghi! Hai phòng này cũng có phòng tắm to ăn thông với nhau nên rất thoải mái. Cơm tối xong, các chị lo ủi đống áo dài đem theo, rồi mọi người đều đi ngủ sớm vì ngồi xe cả ngày nên ai cũng đã hết.... pin rồi! Ngủ sớm để còn lấy sức cho hôm sau là ngày chính.

Sáng dậy, vì đã xác định là "chuyến đi dã ngoại" cho nên chúng tôi cứ tà tà hưởng thụ, chứ không có vội vàng lụp chụp như những chuyến đi săn ảnh khác là phải dậy thật sớm để chạy lên núi hay xuống biển ngồi rình mò chờ đợi giờ phút chụp mặc trời mọc. Mọi người đều dậy trễ, tà tà uống cà phê, ăn sáng một cách thong thả. Sáng nay, điểm tâm thì cũng lại là Miến gà và Miến cua, ai không thích thì ăn Mì Tôm Yum Thái Lan với trứng ốp la theo kiểu Hàn Quốc mình vẫn nhìn thấy ở trong phim. Đúng 8:00 giờ chúng tôi mới bắt đầu ra xe chạy lên khung đường dành riêng cho du khách lái xe ngắm cảnh của Petit Jean State Park. Hôm nay mình được ông Trời thương bù cho ngày hôm qua, vì có nắng đẹp, thời tiết thật hoàn hảo, hình như chỉ có 55, 60 độ nên không bị lạnh quéo, chỉ cần mặc một cái áo khoác nhẹ bên ngoài là vừa đủ rồi. Trên đường đi, chúng tôi cũng ngừng lại nhiều chỗ để ngắm cảnh và chụp được một số hình.

Xe chạy tuốt lên gần tới đỉnh, trên đường đi, chúng tôi đã đi qua một chỗ thật lạ, có bảng ghi chú hẳn hoi là "khu vực này lúc nào cũng bị chìm đắm trong sương mù dày đặc". Đúng là khu vực này thực sự rất lạ, vì xe mình đang chạy thì bị chìm lỉm trong đám sương mù dày đặc trắng xóa thật lạ và đẹp mắt. Nhìn thấy cảnh vật tại đây hai cô KP và PT cứ chắt lưỡi hít hà than thở "trời ơi, phải chi sáng nay mình cứ đem hết chỗ áo dài bỏ luôn lên xe, giờ thay áo dài ra chụp mấy cái hình "Áo dài Việt Nam fashion show trong sương mù" thì tuyệt vời biết mấy!". Và lạ một điều là chỉ cần lái xa thêm một tí thôi, xe vừa qua khỏi khu vực đó thì trời tự nhiên trong vắt, sương mù tuyệt nhiên biến mất, không còn tí nào cả. Quay nhìn lại phía sau xe, chỗ vừa đi qua thấy dày đặc sương mù! Khi chạy lên thật cao, đến tận chỗ có đặt cái bảng "Petit Jean State Park" như ở trong hình dưới đây thì chúng tôi liền ngừng xe lại vì vừa chợt nhìn thấy một thung lũng rộng lớn bao la đang bị bao phủ bởi một rừng sương mù dầy đặc, nhìn cứ giống y như lúc đang ngồi trên máy bay ở độ cao nhìn qua cửa sổ thấy mây trắng xóa che kín bầu trời vậy đó. Cảnh quan nhìn đẹp là vậy mà không chụp hình được vì bao quanh thung lũng là một hàng rào sắt cao khỏi đầu rất kiên cố. Vì vậy chúng tôi chỉ đành đi vòng vòng phía bên ngoài và đã chụp được những cái hình dưới đây.

Sau tấm bảng chỗ chúng tôi đứng chụp hình là thung lũng bao trùm bởi sương mù dầy đặc đến tận đáy.

 

Lạ một điều là khi bước xuống xe, rỏ ràng mình đã nhìn thấy một thung lũng bao la bị bao trùm bởi một làn sương mù dày đặc. Vậy mà chỉ trong vòng có 5 phút, bất thình lình quay lại thì sương mù đã biến mất, không còn một tị nào, trước mặt mình hiện ra một thung lũng thật sâu với núi đá và cây xanh. Núi đá ở đây là đá sa thạch Hartshorne cứng bị xói mòn và nó tạo ra thành một vùng cao nguyên. Cảnh quan của thung lũng này rất hùng vĩ nhìn đẹp vô cùng, tuy nhiên nếu cây cối của thung lũng này thay vì là cây xanh, nếu được thay thế bằng cây cối với lá vàng, lá đỏ giống như miền Bắc nước Mỹ mà mình vẫn nhìn thấy trong hình vào mỗi độ Thu về thì phong cảnh của thung lũng này chắc sẽ rất là tuyệt vời.  

He he he, Nhiếp ảnh gia chân dài!

 

Hình bên trên được chớp..... lén bởi NAG Huỳnh Trúc Lập. Tui đang tự chụp mình, vì muốn lấy cái đám sương mù ở phía sau. Anh Lập chụp sao mà nhìn tui trông lại giống như là một bà đầm Mỹ già quá vậy Trời?

 

Nhìn NAG Trần Đào Khôi mặc quần áo rằn ri đang hành nghề thấy cool không các bác?

Buổi sáng nay, chúng tôi lái xe lên núi vừa đi ngắm cảnh, vừa ngừng lại chụp hình, cũng như đi lên đến tận cùng khung đường này, với hy vọng sẽ tìm được chỗ có cảnh đẹp của mùa Thu với lá vàng bay lác đác trong nắng vàng rực rỡ .... để rồi buổi chiều sẽ quay trở lại nhờ hai NAG chụp cho chúng tôi vài tấm hình trong chiếc áo dài Việt Nam để làm kỷ niệm cho chuyến đi dã ngoại năm nay. Đúng 1:30 chiều chúng tôi xuống núi, trở về nhà ăn trưa. Dự định là sẽ ăn trưa tại nhà, nhưng anh Lập nhà mình lại thèm .... Phở các bác ạ. Cơm nhà đã có sẳn sàng rồi mà ngài cứ nhất định đòi xơi Phở cho nên cuối cùng cả nhóm đành chiều lòng ngài, bèn đi tìm Phở vậy. Gớm, thành phố tỉnh lẻ bé tí tẹo, vậy mà lên mạng tìm thì mới biết là Hot Spring có nhiều tiệm Phở Việt Nam ra phết! Có điều không biết tiệm nào ăn được cho nên đành phải chấm đại một tiệm gần nhà nhất, ăn xong về còn nghỉ trưa lấy sức cho buổi chụp hình chiều nay. Cuối cùng chúng tôi chọn tiệm Phở Hoàng My. Tiệm nhìn cũng khang trang, sạch sẽ .... nhưng vào chỉ thấy toàn khách Mỹ. Bà chủ thì trông giống người Campuchia, ông bồi bàn thì người Mỹ trắng cao lớn, mập mạp, tóc dài đến vai, râu quai nón đen thui dài đến ngực nhìn hơi ... bẩn bẩn, người Mỹ nhưng ổng cũng biết nhiều món Việt trong thực đơn để giới thiệu cho khách. Chỉ phải mỗi tội khi bưng thức ăn ra cho khách, ông cứ bưng đĩa thức ăn bằng hai tay dơ cao ngang mồm xong xướng to tên món ăn lên rồi mới chịu đặt xuống bàn ..... chèn ơi, ba chị em chúng tôi chỉ sợ nước bọt của ổng văng hết vào đĩa thức ăn của mình mọi người ạ. Nói nào ngay họ nấu ăn cũng được, không ngon nhưng cũng không dở, bốn người chúng tôi chỉ gọi cơm chiên, mì xào cho chắc cú, chỉ có anh Lập là xơi Phở, vì ngài đang thèm Phở!

Ăn trưa xong, về nhà cho hai anh nghỉ trưa một tí, ba chị em chúng tôi không ngủ mà chỉ lo thu dọn đồ đoàn và sửa soạn sắm tuồng cho..... đẹp! Trời ơi, hai cô nhà Điệu kia hình như đã mang theo hết tất cả áo dài mà các cô đang có trong tủ theo hay sao ý, quá nhiều áo dài đủ màu, đủ kiểu luôn. Thú thật với các bác, từ hai ba năm nay thì tôi đã không dám mặc áo dài chụp hình nữa rồi là vì càng ngày càng phát tướng, nhất là trong thời gian Covid bị nhốt trong nhà chỉ có ăn rồi ngủ thì lại càng tệ hơn. Đã thế vì đang tu luyện để trở thành "Mai Siêu Phong" cho nên tóc tai cũng đã từ từ bạc trắng mái đầu, nhìn ra thì niên kỷ có vẻ nhiều hơn tuổi thật của mình. Vậy mà chuyến đi này tôi cũng phải ráng đem theo "chỉ một cái áo dài thôi" cho hai cô em kia được vui lòng vì "chị phải mặc áo dài chụp chung với tụi em để làm kỷ niệm!". Điệu Phượng nhà mình mà nói thì con kiến trong lổ cũng phải bò ra, còn cô Út kia cứ mỗi lần chụp hình chung thì lúc nào cũng nắm tay nắm chân, ôm dựa sát rạt vào người bà chị nên thấy cưng hết biết .... vậy cho nên chị đây cũng ráng bấm bụng xâm mình mà chụp hình chung với hai cô em có một ngoại hình giống như mình hạc xương mai, đã thế lại còn kém mình tới mười mấy hai mươi tuổi lận! Lần này chị chụp chung cho tập hình áo dài của hai cô nhìn mà có bị xấu, bị hư thì cũng phải.... ráng mà chịu nha. Hi hi hi, suốt buổi chụp hình, tui chỉ phải mặc có mỗi một chiếc áo dài thôi, không có thay tới thay lui gì hết trơn mà cũng thấy mệt mỏi khổ sở quá trời. Trong khi đó hai em Điệu kia thật đúng là điệu quá sức, hai em liên tục thay áo đủ màu đủ kiểu. Nhưng cũng phải công nhận là hai cô thật sự chuyên nghiệp, thay áo thay khăn chớp nhoáng trong chớp mắt làm mình hoa hết cả mắt luôn, bác tài vừa ngừng xe một cái là quần áo đã thay xong ngay tắp lự, vừa quay qua quay lại thì đã thấy hai ba màu áo rồi! Hôm nay đúng là được ông Trời đãi ngộ cho người hiền lương, ông đã ban cho chúng tôi màu nắng Thu vàng óng ả, gió mát hiu hiu làm lá vàng rơi lác đác, đặc biệt là thời tiết vô cùng hoàn hảo không lạnh một chút nào cả cho nên chị em chúng tôi mới diện được áo dài đứng ngoài trời trong mấy tiếng liền. Chứ nếu gặp phải trời lạnh cóng người thì đâu có cách gì chị em chúng tôi có thễ mặc quần áo mỏng manh như vậy đứng giửa trời để rồi ẹo tới, ẹo lui chụp đủ các kiểu được như thế này. Chỉ hơi bất tiện một điều là vì hôm nay trời đẹp một cách tuyệt vời như thế cho nên hơi bị nhiều xe của du khách liên tục lên núi. Chúng tôi chụp hình thì phải đứng giửa đường, xe lên núi nhiều quá cho nên cứ đứng giửa đường được một tí thì lại phải chạy dạt vào lề đường tránh xe. Thật đúng là làm tụt mất hết cả cảm hứng để tạo dáng các bác ơi!

 

 

Tác phẩm dưới đây của NAG Huỳnh Trúc Lập

 

 

Image preview

Gớm! đi, đứng, ẹo tới,ẹo lui suốt cả buổi chiều chỉ được có từng ấy cái ảnh để trình làng cho mọi người xem thôi đó. Khoảng 4:00 giờ chiều thì chúng tôi xuống núi. Thấy hai NAG nhà mình cực nhọc mất nhiều công dành cho chúng tôi quá nên ba người mẫu bất đắc dĩ đây cũng thấy tội nghiệp. Nên thay vì tối nay lại cho hai anh xơi Miến gà, Miến cua hay Phở Costco thì chị em chúng tôi đề nghị ghé vào chợ mua Rib Eye về làm Steak đãi hai anh với điều kiện là hai anh phải đi chợ, vì mấy chị em kẹt đang mặc áo dài nên không vào chợ được, vậy mà hai anh đi chợ cũng khéo ra phết. Bữa ăn tối hôm đó rất xôm tụ với Steak, bánh mì & phô mai, Salads với Italian dressing, Kem và trái cây.

 

Đầu bếp Kim Phượng & Phương Tuyền đang làm Steak Dinner.

 

Vì là đêm cuối cùng được ở bên nhau nên hai chị em Kim Phượng & Phương Tuyền sau khi cơm nước, tắm rửa xong, liền kéo nhau sang phòng Cô Lam chui vào chăn nằm tán dóc với nhau mãi đến hơn 12 giờ đêm mới chịu tan hàng đi ngủ. Giờ nhớ lại thì 2 năm trước trong chuyến đi săn ảnh tại Colorado, ba chị em mình cũng đã nằm tán dóc với nhau như thế này đó, hai cô có nhớ không?

Sáng hôm nay November 05-2021 là ngày cuối cùng của chuyến đi rồi, chúng tôi sửa soạn lên đường trở về Houston. Vì đã biết trên đường về cũng không có cảnh gì đẹp để ngừng nên chúng tôi rất thong thả, ai cũng dậy trễ rồi tà tà uống cà phê, ăn sáng ....  Đúng 9:00 chúng tôi thu xếp đồ đạc ra xe, dọn dẹp cho sạch sẽ làm thủ tục trả nhà.

Hình chụp trước căn nhà Phương Tuyền đã chọn cho chuyến đi.

Nhìn vào hình này, các bác có thấy anh Khôi nhà mình tốt bụng dễ sợ chưa? Anh ấy sợ cô Lam leo núi theo mọi người không xuể nên đã dự bị sẳn cho cô cái gậy để chống khi leo núi nửa đó.

Trên đường về, mọi người đều đồng ý ghé vào Caddo Lake để thám thính trước coi mùa Thu đã đến nơi đó chưa, vì khoảng hơn một tuần nửa sẽ có một nhóm người của Hội Ảnh Việt Nam-Houston (trong đó có anh Khôi, chú Hiển, Kim Phượng, Phương Tuyền và Katherine) sẽ làm một chuyến săn ảnh tại đấy. Khoảng 12:00 giờ trưa thì chúng tôi tới Caddo Lake. Lần này mọi người đề nghị chạy thử vào Caddo Lake State Park coi phong cảnh nơi đây như thế nào. Năm ngoái, nhóm chúng tôi có đi săn ảnh tại Caddo Lake, nhưng không vào State Park mà chỉ mướn nhà ở ngay tại lake, sau đó mướn thuyền (lake tour) đi chung quanh hồ để rình chụp mặt trời lặn, mặt trời mọc và những cây Cypress mọc trên hồ mà thôi. Xời ơi, phải trả $12.00 dollars để được vào trong State Park. Tưởng gì ..... chẳng có cái quái gì cả! mùa Thu đâu chẳng thấy, phong cảnh xấu òm, lèo tèo cũng có mấy cây Cypress mà nhìn xấu hơn những cây mọc trên mặt hồ chúng tôi đi vào năm trước, cây lại chưa đổi màu vàng mới chết chứ. Vào trong này một thoáng thì thấy anh Khôi mất tăm luôn. Hóa ra anh đang vác máy ảnh đi tìm chụp .... chim mọi người ạ. Nhưng chẳng bắt được con chim nào cả thế mới chán chứ! Thất vọng quá, và vì tiếc $12.00 đồng đã bỏ ra, nên chúng tôi cũng ráng chụp đại một cái hình, để xem may ra có bù lại được số tiền đã trả khi vào cửa không.

Cả nhà thấy những rễ cây Cypress này lạ không? Ven bờ hồ, loại rễ cây này mọc lởm chổm nhìn rất lạ mắt. Ba đứa chúng tôi chọn chỗ rễ cây lạ lẫm này để chớp một cái hình kỷ niệm, tuy nhiên.... chúng tôi yêu cầu NAG ngắm vội ngắm vàng và phải chụp thật nhanh nhé, vì .... ngồi lên mấy cái rễ cây này.... hi hi hi, rất là khỗ vì.... đau cái bàn tọa lắm ạ.

Ở trong State Park này chẳng có gì hứng thú để đi xem vòng quanh cả. Caddo State Park rất rộng, những ai vào trong này có thể tìm thấy nhiều thứ để làm dưới những tán cây tại Caddo Lake State Park. Bạn có thể mang theo ca nô hoặc thuyền kayak và chèo trên 50 dậm đường mòn chèo thuyền. Mượn một số dụng cụ câu cá từ văn phòng hoặc tự mang theo để câu cá từ một chiếc thuyền hoặc bến tàu đánh cá trên hồ rộng 26,810 mẫu Anh có hơn 70 loài cá. Bạn cũng có thể đi bộ trên hàng dậm đường mòn tại công viên nằm cách Marshall Texas khoảng 16 dậm về phía Bắc... Mấy thứ này chắc các bạn nhiếp ảnh gia của chúng ta không có thời giờ để làm rồi, họa chăng nếu rừng cây có trổ màu chuyển sang Thu thì may ra họ mới thích thôi.

Sau khi nghỉ ngơi và ăn trưa thật nhanh tại xe, chúng tôi lên đường trở về Houston. Trên đường đi, dự định sẽ ghé qua Martin Dies State Park một chút. Ngay trên đường lộ khi vừa tới Martin Dies không cần phải trả tiền để vào State Park, mọi người cũng có chỗ để chụp được 1 cảnh rất đẹp trên mặt hồ, vì ngay giữa hồ có 1 cái cây mọc "trơ trọi" phản chiếu hình thân cây xuống mặt hồ đẹp lắm. Nếu căn vào đúng giờ mặt trời lặn nữa thì quang cảnh này nhìn sẽ rất tuyệt vời.

Lên xe chạy được một tí thì ..... "tâm hồn ăn uống" của cô Lam bất chợt nổi lên. Cô đề nghị là "Thôi, không ghé Martin Dies nửa nhé, cái cây trơ trọi đó các NAG tại Houston chụp cũng đã mòn hết rồi, nên không cần chụp nửa. Bây giờ, chạy thẳng về Houston cho lẹ, cô Lam sẽ khao mọi người một chầu .... Mì Gỏ!". Không hẹn, mà ai cũng đồng lòng đi xơi mì gỏ, cho nên chuyến đi dã ngoại đường dài của chúng tôi đã được kết thúc bằng bữa ăn tối tại một tiệm ăn ở khu Bellaire (đây là khu Việt Nam giống như Bolsa của Orange County).

Các bạn ơi, đi đi về về hơn 800 miles chỉ để chụp được có bấy nhiêu hình vừa trình cho mọi người xem đó thôi. Trong chuyến đi này, chỉ có ba cô là được lời vì đã ghi được một ít hình ảnh với mùa Thu. Còn các NAG đi săn ảnh lần này thì coi như là ..... xách xe về không! Chẳng ai chụp được cái hình landscapes nào cả. Tuy nhiên, cả nhóm chúng tôi đã có một chuyến dã ngoại đường dài thật vui, thật ấm áp và rất là tuyệt vời, tình thương mến thương với nhau cũng được bồi đắp hơn lên rất nhiều. Bởi thế mới nói, cuộc sống xung quanh đang trôi đi nhanh lắm, phải nắm chặt lấy những hình ảnh thân thương, những tình cảm tốt đẹp, những khoảnh khắc muôn màu…... để mai này, chúng ta vẫn sẽ còn có một ký ức, còn có những kỷ niệm để luôn nhớ về nhau.

 

Bản tường thuật viết xong ngày 22 tháng 11 năm 2021 lúc 5:00 chiều tại Houston.

 

Nam Mai  __

 

 

 Văn tả mùa thu lớp 2 - Tập làm văn lớp 2 (20 mẫu)

Xem thêm...

Việt Nam và các quốc gia thân thiện nhất thế giới

Việt Nam

và các quốc gia thân thiện nhất thế giới

☆:*´¨`*:

Bảng khảo sát của InterNations chỉ ra top 10 quốc gia thân thiện nhất thế giới. Đứng đầu danh sách là Oman, quốc gia Hồi giáo trên bán đảo Arab.

Mạng lưới toàn cầu dành cho những người sống và làm việc ở nước ngoài InterNations tổ chức cuộc khảo sát chọn và xếp hạng các quốc gia thân thiện nhất thế giới. Để tìm ra quốc gia nào chào đón người nước ngoài và khách du lịch nhất, 20.259 người, đến từ hơn 187 quốc gia, tham gia bỏ phiếu dựa trên 3 tiêu chí: Dễ dàng định cư, cảm giác thoải mái như ở nhà và dễ tìm kiếm bạn bè. Ảnh: Getty Images.

Việt Nam đứng thứ 5 trong danh sách này. Người nước ngoài đến từ Mỹ và các quốc gia khác ca ngợi sự thân thiện của đất nước, những người dân tốt bụng và hiền lành. Hà Nội và TP.HCM là các điểm đến hiện đại với cảm giác ấm áp. Việt Nam là quốc gia đặc biệt an toàn, lựa chọn tốt cho du khách đi một mình. Ảnh: Getty Images.

Xếp hạng nhất trong danh sách là Oman, được cho là sự lựa chọn đáng ngạc nhiên. Du khách từ phương Tây đang gia tăng ở quốc gia Trung Đông này. Nơi đây là điểm đến hiện đại, nhộn nhịp và 87% người nước ngoài mô tả dân địa phương chào đón họ. Thậm chí, người dân sẽ ra đường để trao cho người ngoài một cái ôm. Oman có các điểm tham quan giữa các thành phố, nhà thờ Hồi giáo cổ xưa, sa mạc Wahiba Sands huyền bí... Ảnh: Getty Images.

Vị trí á quân trong danh sách quốc gia thân thiện nhất thuộc về Mexico. Dù bạn muốn có kỳ nghỉ ở bãi biển, khám phá những tàn tích cổ xưa hay dành thời gian ở một thành phố hiện đại, Mexico có những điều bạn tìm kiếm và những người dân thân thiện ở đây sẽ giúp bạn tận hưởng chuyến đi của mình. Một người nước ngoài đã lặp lại bình luận nhiều lần: "Tôi không cảm thấy cô đơn ở đây". Ảnh: Getty Images.

Quốc gia châu Âu duy nhất lọt vào top 10 là Bồ Đào Nha, ở hạng 3. Điểm đến này có ẩm thực đặc sắc, văn hóa lịch sử, những hòn đảo tuyệt đẹp và các thành phố thịnh vượng. Thêm vào đó, Bồ Đào Nha cũng có truyền thống láng giềng thân thiện và lối sống thoải mái của người Hồi giáo. Ảnh: Getty Images.

Ngay sau Việt Nam, vị trí thứ 6 là Colombia. Những người tham gia khảo sát cho rằng người dân ở quốc gia Nam Mỹ này cởi mở, thân thiện và luôn sẵn lòng giúp đỡ mọi người. Người Colombia thích chia sẻ di sản âm nhạc của họ, đặc biệt là âm nhạc dân gian truyền thống, đến với du khách quốc tế. Ảnh: Getty Images.

Lần lượt xếp thứ 7 và 8 trong danh sách là 2 quốc gia Đông Nam Á Philippines và Indonesia. Với du khách quốc tế, Philippines có rất nhiều thứ để khám phá và trải nghiệm trên 7.000 hòn đảo của quốc gia này cùng sự chào đón nồng nhiệt của người dân địa phương. Indonesia được đánh giá có những bãi biển đẹp, phong cảnh núi non hùng vĩ, nhiều khu nghỉ dưỡng và chi phí sinh hoạt rất thấp. Quốc gia này xếp hạng thấp về an toàn, sức khỏe và hạnh phúc, tuy nhiên sự thân thiện thường xuyên được nói đến. Ảnh: Culture Trip, Medium.

Về thứ 9 trong bảng xếp hạng quốc gia thân thiện nhất thế giới là Costa Rica. Hầu hết du khách đến Costa Rica vì vẻ đẹp của phong cảnh, từ núi lửa đến bãi biển và rừng mưa nhiệt đới. Nhìn chung, người Costa Rico rất chào đón khách du lịch và thích chia sẻ kho báu tuyệt đẹp của đất nước họ. Ảnh: Pinterest.

Quốc gia Trung Đông Bahrain xếp hạng 10 trong danh sách. Với chuỗi hơn 30 hòn đảo trong vịnh Arab, đất nước này có sự pha trộn ngoạn mục của cảnh quan giữa sa mạc và biển. Bahrain cũng tự hào với nền văn hóa lâu đời, từng là trung tâm của các tuyến đường thương mại cổ xưa. Trong khi phần lớn khách du lịch đến thăm Bahrain đến từ các quốc gia Arab khác, nhiều người trả lời khảo sát nói rằng kể cả những người không biết tiếng Arab cũng có thể tiếp cận với người dân thân thiện ở đất nước này. Ảnh: Magnitt.

------------

Ngọc Lan st

 

 

 

Xem thêm...
Theo dõi RSS này