Du lịch

Du lịch (290)

Seville, thành phố lưu giữ nhiều di tích ở Tây Ban Nha

Seville

thành phố lưu giữ nhiều di tích ở Tây Ban Nha

Vũ điệu Flamenco trên đường phố.

Jacaranda được người Việt Nam đặt tên là hoa phượng tím. Đây là một loại hoa không những chỉ đẹp vì cái tên thơ mộng của hoa, mà sắc hoa cũng là một màu sắc hết sức quyến rũ cho những tâm hồn lãng mạn.

Tôi đã từng có dịp thưởng ngoạn nét đẹp của hoa phượng tím mà chúng thường nở rộ khoe sắc tím Jacaranda vào những tháng mùa Hè (Tháng Mười Một, Mười Hai) ở Nam Phi-Úc-Nam Mỹ của vùng Nam Bán Cầu.

Tưởng rằng chỉ những nơi đó mới có thể thưởng ngoạn được hoa phượng tím, nhưng thật bất ngờ, tôi được thưởng ngoạn mùa hoa phượng tím ở Seville, một thành phố của Tây Ban Nha (Spain) đầy ắp những kiến trúc văn hóa lịch sử pha trộn giữa hai tín ngưỡng Hồi Giáo và Thiên Chúa Giáo.

Thời tiết năm nay không bình thường như mọi năm, chỉ mới Tháng Năm nhưng Seville đã có cái nóng của giữa Tháng Sáu. Cái nóng bất thường này đã làm hoa phượng tím Jacaranda nở rộ khắp thành phố Seville.

Những hàng cây phượng tím nở rộ tuyệt đẹp dọc theo con sông Guadalquivir, hai bên con phố chính Paseo De Cristobal Colon và trong công viên Maria Luisa Park làm tím cả một vùng không gian trung tâm phố cổ Seville. Màu tím như có sức hút bớt đi cơn nắng hanh, làm dịu hẳn đi cái nóng buổi chiều thành phố.

Di sản thế giới The Reales Alcazares & Seville Cathedral nhìn từ tháp Giralda. 

Seville là một trong bốn thành phố lớn của Tây Ban Nha sau Madrid, Bacelona, và Valencia. Tuy nhiên, nơi đây lại là thành phố còn lưu giữ lại nhiều di tích được UNESCO công nhận. Ngôi thánh đường Seville Cathedral và ngọn tháp Giralda, Reales Alcázares và The General Archive of the Indies là những di sản văn hóa thế giới mà du khách không thể bỏ qua khi đến Seville.

Nhà thờ Seville Cathedral và Giralda Tower được xem là một biểu tượng cho kiến trúc “pha trộn” giữa hai tôn giáo không hòa thuận về đức tin. Ngôi nhà thờ được xây cất trên nền móng của ngôi đền thờ Hồi Giáo từ thế kỷ 12 của người Moorish (người Berber Hồi Giáo thống trị Seville từ thế kỷ 8 đến thế kỷ 13), cột tháp cũ minaret của đền thờ được sửa sang lại thành tháp Giralda ngày nay.

Nhìn mái vòm của nhà thờ Seville khiến tôi liên tưởng ngay đến ngôi đền thờ Hagia Sophia bên Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ. Điểm khác biệt là Hagia Sophia nguyên là ngôi nhà thờ Catholic biến thành ngôi đền thờ Hồi Giáo. Còn ngôi nhà thờ Seville thì ngược lại, từ một đền thờ Hồi Giáo được “sửa sang” lại thành một ngôi nhà thờ Catholic.

Di sản thế giới Seville Cathedral và Giralda Tower.

Ngọn tháp Giralda nguyên thủy là một tháp Minaret Hồi Giáo cao đến 91 mét, nay đã được sửa sang lại. Đường đi lên tháp được xây theo hình con đường dốc cuốn vòng lên tháp, vì thế nó giúp du khách rất đỡ mệt khi đi bộ lên đỉnh tháp.

Tương truyền, ngày xưa các vị tiểu vương thường cưỡi ngưa đi lên đỉnh tháp để thưởng ngoạn không gian của thành phố Seville. Nếu đem không gian Seville ngày xưa ấy so sánh với không gian bây giờ, không biết không gian xưa đẹp hay ngày nay đẹp. Có ai trả lời được!

Một điểm đặc biệt khác nữa về ngôi nhà thờ Seville Cathedral, người ta tin rằng đây cũng là nơi an nghỉ của Columbus, người tìm ra Châu Mỹ vào năm 1492. Mộ phần của ông nằm bên góc nhà thờ. Một bức họa tranh lớn vẽ chân dung ông được treo ngay bên cạnh mộ phần ông. Người dân Tây Ban Nha rất trân trọng về công trạng của ông đã dành cho đất nước họ.

Mộ Christopher Columbus bên trong Seville Cathedral. 

Ngoài ra các kiến trúc Plaza de Espana trong công viên Maria Luisa Park và Golden Tower Torre Del Oro đều là những di tích lịch sử rất những nơi xứng đáng để du khách đến thưởng thức phong thái kiến trúc của Seville một thời đã qua.

Những con đường nhỏ, phải nói là khá nhỏ, di tích của thời Moorish chỉ rộng khoảng 2 mét nhưng ngoằn ngoèo nối tiếp nhau, hết con phố này sang con phố khác cộng lẫn với những cửa hàng café – gift shops tạo cho du khách cảm giác ngỡ ngàng thích thú khi dạo quanh khu phố cổ.

Nếu bạn có duyên với “điệu nhảy Flamenco” của xứ đấu bò, thế nào bạn cũng có dịp thưởng thức “Flamenco trên đường phố” chung quanh khu phố cổ này. Đây chỉ là những người tài tử nghiệp dư, không phải là những người chuyên nghiệp.

Đến Tây Ban Nha bạn đừng bỏ qua dịp thưởng thức vũ điệu Flamenco và xem đấu bò. Đây là những điểm văn hóa rất đặc biệt của Tây Ban Nha, không ai có thể nói cho bạn hiểu thấu cái điểm văn hóa này ngoại trừ chính bạn là người xem và “lãnh hội” theo đúng tâm tư của bạn.

Đấu trường đấu bò tại Seville.

Ngoài ra, bạn cũng nên đến thăm Espana Plaza. Đây là một khu vực nằm trong khu công viên Maria Louis Park được xây dựng vào thập niên 1929 và Expo 1992 nhằm giới thiệu các phong thái kiến trúc của các tỉnh trong xứ Tây Ban Nha và trở thành một điểm du ngoạn đẹp của Seville.

Nếu bạn là người không thích đi bộ một vòng các điểm chính của phố cổ Seville, bạn có thể thưởng ngoạn một vòng du ngoạn bằng xe ngựa, giá cả cũng không quá mắc nếu phải so sánh với các thành phố khác của Ý như Venice hay Rome.

Riêng tôi, một niềm thích thú cho cá nhân mình khi tôi chợt biết năm 1519, một nhà hàng hải mà tôi vô cùng ngưỡng mộ Ferdinand Magellan, người đã đi gần một vòng thế giới và ông chứng minh được là trái đất hình trái cầu chứ không phải hình vuông. Chuyến tàu của ông cũng xuất phát từ Seville, khởi đầu cho chuyến đi không ngày trở lại của ông. Ông mất trên con đường thám hiểm.

Phượng tím của Nam Mỹ, Nam Phi, Úc và Âu Châu xưa kia chắc hẳn chúng có chung một nguồn gốc! Chúng cũng giống như con người phân tán đi tứ xứ, “Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà!” (nhạc Trịnh Công Sơn).

 Trần Nguyên Thắng

------------

Kim Kỳ sưu tầm

Seville, Spain

Xem thêm...

Nhật Ký Hành Trình Du Lịch Russia & Bắc Âu #2

Nhật Ký Hành Trình Du Lịch Russia & Bắc Âu #2

Nam Mai

~~~~<❤️>~~~~

Moscow - Thứ Hai August 21-2006:

Ngày thứ #2 tại Moscow, sáng nay đoàn chúng tôi sẽ được đưa vào xem bên trong thành Kremlin (Điện Cẩm Linh). Theo lời anh Trưởng Đoàn thì hôm nay chúng tôi đã rất may mắn khi không bị rồng rắn xếp hàng lâu như thường lệ.

Hình chụp đoàn 8 người của Houston trước khách sạn Cosmos trước giờ khởi hành đi xem điện Kremlin.

 Như đã nói trong bài trước, thành Kremlin là một quần thể pháo đài lịch sử nhìn ra Quảng trường Đỏ tại Moscow, gồm cung điện Kremlin tráng lệ, các nhà thờ Kremlin tôn nghiêm, có tường thành và các tháp Kremlin. Khu vực của điện Kremlin được bao bọc chung quanh bởi 1 bức tường thành xây cao bằng gạch đỏ trông có vẻ rất chắc chắn, toàn thễ khu vực nhìn rất cổ kính và uy nghi. Chúng tôi được dẫn đi qua 1 cái cổng chính để vào bên trong thành cổ Kremlin.

Hình tường thành Kremlin (hình Internet)

 

Hình "người thật, việc thật" chụp tại cổng thành dẩn vào điện Kremlin.

 Thành Kremlin (hình Internet)

 

Cung điện có hai khu vực: khu vực hành chính và khu vực tham quan. Du khách không được phép vào khu vực hành chính vì đây là nơi làm việc của Tổng thống, Thượng viện và nhiều cơ quan trọng yếu của Nga. Toàn bộ khu vực cho du khách được phép vào xem là Bảo tàng lịch sử văn hóa quốc gia Kremlin bao gồm: các nhà thờ, vườn hoa, một số cung điện, phòng triển lãm và các hiện vật trưng bày ngoài trời.

Điểm chúng tôi được đưa đến đầu tiên là Quảng trường Sobornaya nằm ở trung tâm điện Kremlin (hình Internet).

 

Quảng trường Sobornaya được xem là trung tâm của cung điện Kremlin. Quảng trường này được bao quanh bởi 7 công trình kiến trúc đồ sộ, lộng lẫy. Trong đó có 3 nhà thờ nổi tiếng là Uspenskii, Blagoveshchensky và Arkhangelskii được xây dựng từ thế kỷ 15, 16 cùng hai cung điện cổ là Granovitaya và Teremnoi, tháp chuông Ivan Veliky cao 81m.... Tất cả đều mang những đường nét kiến trúc độc đáo, tinh xảo. Đặc biệt phải kể đến nhà thờ có tên là Uspenskii (Nhà thờ Đức Mẹ Lên Trời) được hoàn thành năm 1479 để trở thành nhà thờ chính của Moscow và là nơi đã tổ chức lễ đăng cơ cho các Sa Hoàng Nga thời xưa. Nhà thờ nổi bật bởi kiến trúc xa hoa với mặt tiền bằng đá cẩm thạch trắng quý giá với 5 mái vòm bằng vàng. Ở phía đông nam của quảng trường Sobornaya là nhà thờ Arkhangelskii xây năm 1508, là nơi có trên 50 thành viên của hoàng tộc Nga đã được chôn cất tại nhà thờ này.

Điện Kremlin được đặt nằm tại một vị trí đắc địa, từ đây người ta có thể ngắm nhìn dòng sông Moscow ở phía nam, Nhà thờ Thánh Basil và Quảng trường Đỏ ở phía đông, và Vườn Alexander ở phía tây. Ngày xưa, cung điện Kremlin từng được dùng làm hoàng cung cho Nga hoàng và dòng tộc, đồng thời cũng là nơi để điều hành triều đình. Sau cuộc chính biến lật đổ Nga Hoàng vào năm 1917 của người Cộng Sản, cung điện dùng làm nơi tổ chức Đại Hội Đảng, cũng như là chỗ làm việc và chỗ ở của Stalin trước kia. Ngày nay không gian bên trong điện Kremlin là nơi làm việc của các cơ quan quyền lực tối cao nhất của chính quyền Nga. Từ năm 1991 điện Kremlin được chọn làm nơi ở và nơi làm việc chính thức của tổng thống Nga. Tuy nhiên, ông Vladimir Putin hiếm khi nào sống tại đây mà chỉ đến làm việc rồi trở về nhà. Ngôi nhà của ông hiện nay nằm ở khu Novo-Ogaryovo thuộc phía tây thủ đô Moscow.

Chúng tôi được anh Trưởng đoàn dẫn đi và chỉ trỏ cho biết tòa nhà nào là chỗ làm việc và là chỗ ở của ai, tòa nhà nào là chỗ ở của Stalin trước kia, cũng như chỉ cho thấy cửa sổ của gian phòng là chỗ ở của bà Vợ trẻ Nadezhda Alliluyeva của Stalin, nơi bà đã cầm súng bắn vào đầu để tự tử năm 1932 khi Stalin đang ở trên đỉnh cao quyền lực.... vv .... và .... vv.... anh kể rồi chỉ cho thấy những chi tiết lịch sử như thế nhưng chúng tôi chỉ được đứng từ xa để quan sát và cho phép chụp ảnh thôi chứ không được vào xem bên trong những tòa cao ốc có các gian phòng này, vì hiện nay đây là chỗ đang làm việc của chính quyền mình đâu có được phép tùy tiện đi lại trong đó.

Rồi chúng tôi được dẫn đi xem 4 trong 7 cái nhà thờ nằm trong khuôn viên của điện Kremlin, trong đó có nhà thờ Đức Bà Lên Trời (Uspenskii Sabor) với tranh bích họa "Đức Mẹ thành Szudan" (thế kỷ thứ 15) được đặt trên vòm chính của nhà thờ - là đỉnh cao của cái đẹp chân phương trong mỹ thuật Chính Thống Giáo của Nga. Rồi đi xem nhà thờ Đức Tổng Lãnh Thiên Thần (Arkhangelskii Sabor). Cả hai nhà thờ đều thật đẹp với sự kết hợp tuyệt hảo của kiến trúc cổ điển Nga và kiến trúc Phục Hưng Ý.

Nhà thờ Đức Bà Lên Trời (Uspenskii Sabor Church (1479) inside Kremlin).

 Nhà thờ Arkhangelskii (1508) nơi có trên 50 thành viên của hoàng tộc Nga đã được chôn cất tại nhà thờ này.

 Trời đất ơi, chỉ thấy toàn nhà thờ và nhà thờ .... mà cái nào cũng to lớn uy nghi, lộng lẫy huy hoàng .... đẹp quá trời quá đất! Đẹp ở đây là vì cái nào cũng xây cất cầu kỳ lạ mắt kiểu cách khác hẳn với những nhà thờ ở Âu Châu, đều được trang trí bằng vàng khối, vàng ròng, bên trong bên ngoài gì cũng tô điểm bằng vàng hoặc bằng những loại đá quý gồm nhiều trăm ngàn mãnh ghép lại bằng tay người (hand made) để tạo ra thành những bức tranh, bức họa mà họ gọi là "Icon". Theo tục lệ, bên trong nhà thờ Chính Thống Giáo ở Nga không được phép dựng tượng hoặc chưng bày tượng Chúa hay tượng Đức Mẹ, mà thay vào đó thì những hình ảnh này sẽ được ghép lại bằng trăm nghìn mãnh nhỏ li ti bằng vàng thật, bằng đá quý đủ màu để làm ra "Icon" có hình ảnh của Chúa, của Đức Mẹ .... rồi sau đó mới trang trí trên vách tường, trên cột, trên trần của nhà thờ ....Trước kia khi nhìn hình ảnh các nhà thờ ở nước Nga qua báo chí và tivi mình cứ tưởng là những chóp củ hành trên nóc các nhà thờ được sơn cho giống màu vàng hoặc cùng lắm thì cũng là "mạ" vàng thôi, bây giờ khi đến đây được cho biết rằng tất cả các chóp củ hành màu vàng hay những gì nhìn thấy bên trong, bên ngoài nhà thờ mà màu vàng thì tất cả đều là vàng thật cả nha quý vị, bằng vàng ròng, vàng khối chứ không phải là mạ vàng đâu nhé, nhìn thấy lóe mắt luôn! Được biết, cứ mỗi khi có được một chiến thắng, hay một kỷ niệm gì đáng nhớ, hoặc kỷ niệm đau buồn gì xảy ra thì các Sa Hoàng lại cho xây một cái nhà thờ để làm kỷ niệm. Những nhà thờ mình nhìn thấy tại nước Nga hiện nay hầu hết đều được xây cất từ thời của Đế Chế Nga Hoàng ngày xưa. Có được nhìn tận mắt rồi mới thấy rằng để làm ra được những ngôi nhà thờ tráng lệ như vầy, không biết họ đã phải tốn hết bao nhiêu là tiền của, cùng lấy đi bao nhiêu mồ hôi nước mắt của nhân công thì mới xây dựng lên được những công trình như thế này. Mỗi nhà thờ một vẻ không có cái nào giống cái nào hết, và cũng không có cách gì để mình phân biệt được hết những cái giống nhau hay là khác nhau giửa các nhà thờ này, chỉ có thễ nói rằng hầu hết đặc điểm của các nhà thờ bên Nga thì cách kiến trúc gồm có hai hình thức: một là thuần túy Nga và một là bị ảnh hưởng theo phong cách của Ý. Triều đại trị vì của các Sa Hoàng thời bấy giờ chịu nhiều ảnh hưởng theo lối kiến trúc của Ý, cũng như việc thuê mướn các kiến trúc sư về để xây dựng hầu hết đều là người Ý.

Trong 1 tuần lễ ở Russia N đã đi qua mấy thành phố và được xem rất nhiều nhà thờ, nhưng phải nói thật là không thễ nào nhớ rỏ ràng và chắc chắn là cái nhà thờ nào tên gì, cái nào ở đâu, cái nào của ông Vua nào xây, cái nào của bà Hoàng nào xây,và xây để kỷ niệm về việc gì .... vv.... và .... vv... chắc vì xem quá nhiều nhà thờ nên đã bị .... "tẫu hỏa nhập ma", bởi vậy N không thễ nào nhớ hết để mà ghi chép cho rỏ ràng các chi tiết đó được.

Nói về Cung Điện trong cổ thành Kremlin thì công trình xây dựng cổ nhất còn tồn tại là Cung điện Granovitaya do Sa Hoàng Ivan III ra lệnh xây dựng vào năm 1491 là nơi lưu giữ các ngai vàng và công trình cổ thứ nhì là cung điện Teremnoi. Hai cung điện này được liên kết bởi Đại cung điện Kremlin. Nó được Sa Hoàng Nicholas I ra lệnh xây dựng vào năm 1837 và là công trình xây dựng lớn nhất tại Kremlin. Đại cung điện Kremlin có các gian phòng tiếp đón xa hoa lộng lẫy với cầu thang gác đỏ, có những bậc thang và sàn nhà trong cung điện bằng cẩm thạch, hội trường mạ vàng lộng lẫy thu hút người xem bằng sự hấp dẫn đầy quyến rũ.

Những hình ảnh tuyệt đẹp trong cung điện chính của điện Kremlin ở Moscow (hình Internet).

 Một trong những hội trường được ví là lộng lẫy bậc nhất chính là Hội trường Alexander với tường mạ vàng (hình Internet).

 

Nằm phía tây bắc của điện Kremlin là cung điện Oruzheinaya, hiện nay được dùng làm viện bảo tàng để gìn giử và chưng bày y phục, đồ dùng qua các triều đại của vua chúa Nga. Tại đây, du khách sẽ được tận mắt chứng kiến nhiều bộ sưu tập quý hiếm có giá trị lịch sử và rất nhiều những bộ y phục lộng lẫy của vua chúa nước Nga. Đặc biệt, đây cũng chính là nơi được chưng bày quỹ Kim Cương, một trong những quỹ trang sức quý giá nổi tiếng nhất trên thế giới. Anh Trưởng đoàn cho biết theo chương trình, sau giờ ăn trưa chúng tôi sẽ được đưa đến xem cung điện viện bảo tàng này.

Điện Kremlin được xem là khu bảo tồn quốc gia ở Nga và là công trình sáng tạo độc đáo của thế giới đã được UNESCO công nhận là Di sản thế giới vào năm 1990.

Đến đây thì đã tới giờ ăn trưa. Chúng tôi được đưa đến 1 khu gần giống như là khu Food Court tại các Mall ở bên Mỹ, khu này cũng nằm trong khuôn viên của thành Kremlin và gần Mộ Đài Chiến Sỹ Vô Danh. Khu Food Court này gồm nhiều hàng quán bán thức ăn thuộc loại fast foods từ Pizza, Hamburger, Pasta, Soup & Salads .... và bán theo cách tự chọn gần giống như .... "cơm chỉ " của mình tại các chợ Á Đông ở bên Mỹ, chỉ món nào thì múc món đó. Giá cả được tính theo cân lạng: thêm một tí sauce vào loại mì Ý cũng phải được cân lại để tính tiền thêm .... Thức ăn thì cũng đại khái ăn tàm tạm cho khỏi đói chứ không có gì xuất sắc. Chỗ bán hàng và bàn ghế bày cho khách ngồi ăn uống tương đối sạch sẽ và cũng gần giống như khu hàng ăn tại Food Court trong mall ở Mỹ. Trong khu vực food court này có public Rest Room cũng sạch sẽ nhưng muốn dùng thì phải .... trả tiền! Muốn dùng rest room thì phải đi xuống 1 cái cầu thang dài nhiều bậc, dưới chân cầu thang sẽ có 2 lối rẻ để vào bên trong rest room: một cho Men và một cho Women. Chỉ có 1 cái rắc rối là khi đến chân cầu thang mình sẽ bị đứng ngần ngừ tại đó mà sẽ không biết phải rẻ đi lối nào cho chính xác, vì bảng chỉ dẫn (Men or Women) đều viết bằng tiếng .... Nga! Mù chữ Nga thì đành phải xem hình vẽ vậy, nhưng khổ nổi là cái hình vẽ của Nga cũng .... kỳ cục lắm. Thường thường rest room của các ông thì vẽ hình một người đàn ông tóc ngắn mặc quần dài, của các bà thì vẽ hình một bà tóc xoăn mặc váy đầm, đúng không? Đằng này cái hình ở đây vẽ chẳng ra Men mà cũng chẳng ra Women, không có váy mà cũng không có quần! Mọi người trong đoàn của N đều ngơ ngác đứng khựng tại chân cầu thang chứ không dám đi tiếp, vì quẹo vào lối rẻ xong phải đi 1 đoạn rất dài rồi rẻ tới rẻ lui mới đến bên trong rest room. Loạng quạng đi vào "nhầm phái" thì thật là .... vỡ nợ! Mọi người đành phải đứng đó chờ cho đến khi bên trong có người đi trở ra, nhìn kỷ cho chắc ăn rồi mới dám chọn lựa lối rẻ cho đúng, chứ lỡ đi sâu vào rồi chạy ra không kịp thì cũng phiền lắm chứ chẳng chơi. Thế mới thấy đi thăm một "nước lạ" thì thế nào cũng gặp "nhiều chuyện lạ" xảy ra quý vị ạ. Sau giờ ăn trưa, chúng tôi được đưa đến thăm một trong những bảo tàng nổi tiếng nhất tại Nga chính là bảo tàng Kremlin. Bảo tàng này nằm trong khuôn viên của cung điện Kremlin. Tại đây, mọi người sẽ được chiêm ngưỡng những bộ sưu tập vô cùng quý giá, những bộ trang phục đăng quang của Sa hoàng, những đồ vật quý như vũ khí, trang sức, cũng như những món quà mà các quốc gia khác đã tặng cho Hoàng gia Nga suốt hàng trăm năm qua. Những đồ vật quý giá này tỷ dụ như chiếc ngai vàng làm bằng vàng ròng và cẩn toàn những loại đá quý do Ivan Bạo Chúa đặt làm tại Ba Tư vào thế kỷ 16, hai chiếc ngai vàng kiểu Âu Châu của các Sa Hoàng Romanov (thế kỷ 18), các kiểu Vương miện và Nghi Trượng (thế kỷ 17-19), chiếc áo làm bằng gấm thêu chỉ vàng mà Nữ Hoàng Catherine II đã mặc trong ngày lễ Đăng Quang của bà, những chiếc xe song mã của nhiều đời Vua Chúa đã dùng được khảm bằng vàng ròng trông thật cầu kỳ, lộng lẫy .... ngoài ra không biết bao nhiêu là lễ phục của các Nữ Hoàng đã mặc từ thời còn trẻ cho đến lúc các bà lên ngôi cũng được bảo quản cẩn thận và trưng bày tại viện bảo tàng này, và còn nhiều thứ quý giá có tính cách lịch sử mà N không thễ nào nhớ hết được .... Đặc biệt tại bảo tàng điện Kremlin có một gian trưng bày được gọi là phòng Kim Cương – một kho báu vô giá của nước Nga. Bây giờ N không thễ nhớ lại là mình đã được xem những gì trong cái phòng Kim Cương này nửa. Hiện nay, trên thế giới chỉ có 3 nơi sở hữu số lượng kim cương khổng lồ và các hiện vật làm từ kim cương lớn như vậy là: Vương quốc Anh, kho báu của vua Ba Tư và quỹ Kim Cương của nước Nga.

Vào trong Bảo tàng viện này mình sẽ bị khám xét rất nghiêm nhặt, tất cả mọi loại túi xách tay to, áo choàng .... gì gì đều phải gửi lại ở bên ngoài và tuyệt đối là không được phép quay phim, chụp ảnh! Thiệt là tai hại bạc triệu, cái chỗ đáng được chụp ảnh thì lại bị cấm đoán, cho nên sau chuyến đi có cố suy nghĩ để nhớ lại những chi tiết đã được xem trong cái Bảo tàng viện này thì cũng không cách gì nhớ ra, vì không có một chút hình ảnh gì nằm trong tay cả thì làm sao mà nhớ cho được. Nhưng nói tóm lại thì trong cái Bảo tàng viện này có rất nhiều thứ lạ, đẹp và đáng giá vô cùng. Đẹp vì những cái cầu kỳ xa hoa của nó, nhưng đáng giá nhất vẫn là về cái giá trị lịch sử của nó đấy các bạn. Theo lời thuyết trình của người local tour guide thì tất cả những đồ vật trưng bày tại đây đều là nguyên bản chính cả. Ôi Trời, nếu đúng như thế thì những thứ này đều đã trải qua hằng mấy trăm năm nay rồi, không hiểu họ đã bảo quản bằng cách chi mà tất cả mọi thứ đều còn tồn tại và đẹp đẻ một cách hoàn hảo như vậy? Trông người mà ngẫm đến ta, nước của họ trải qua hằng trăm năm cũng có nhiều biến cố khủng khiếp đã xảy ra, rồi lại chiến tranh nọ kia,..... nhưng tại sao tất cả nhà thờ, đền đài, lăng tẩm cho đến quần áo, đồ dùng, xe cộ ... cách đây đến mấy thế kỷ rồi mà đều được giử gìn trân quý, bảo quản một cách kỷ lưởng như vậy? Trong khi đó những di tích lịch sử, đền đài, lăng tẩm, miếu mạo của nước mình thì hầu như đều bị hủy hoại và không được giử gìn bảo quản tốt như họ nhỉ? Một lần về Huế nhìn lại Hoàng Cung, nhìn những Lăng tẩm trông tiêu điều sơ sác như không hề được chính quyền lưu ý bảo quản tới, trông thật mà đau lòng và đáng tiếc quá.

Tại khu bảo tàng bị cấm quay phim, chụp hình cho nên N đành phải tìm hình trên Internet, có vài cái hình cũng giống mang máng với cái trí nhớ của N vào lúc bấy giờ, post lên đây cho các bác xem tạm vậy nhé.

Bảo tàng Kremlin trưng bày lễ phục của các Nữ Hoàng đã mặc từ thời còn trẻ cho đến lúc các bà lên ngôi - để kết nối quá khứ với hiện tại (hình Internet)

 Những chiếc xe song mã trải qua nhiều đời Vua Chúa được khảm bằng vàng ròng trông thật cầu kỳ, lộng lẫy(hình Internet).

 Các kiểu Mũ mão,Vương miện và Nghi Trượng(hình Internet

 

Sau phần thăm viếng Bảo tàng viện Kremlin, chúng tôi lại được đưa đến thăm một ngôi nhà thờ khác rất đẹp và cũng rất nổi tiếng tại Moscow. Đây là ngôi vương cung thánh đường nằm giữa lòng thủ đô Moscow, nằm ở phía Đông bên ngoài khuôn viên của điện Kremlin, gần bờ bên phải của con sông Moscow. Được biết ai đã đến Nga thì khó lòng có thể bỏ qua mà không đến thăm ngôi nhà thờ này vì tầm vóc lịch sử bi hùng của nó, ít nhiều cũng đã phản ánh trung thực cho những việc đã xảy ra theo năm tháng ở vào thời kỳ Liên bang Xô Viết của thế kỷ trước: đó là Nhà thờ Chúa Cứu Thế (Cathedral of Christ the Saviour).

Nhà thờ Chúa Cứu Thế ở Moscow là nhà thờ chính của nước Nga, lớn nhất của Giáo hội Chính thống giáo trên toàn thế giới, Giáo hội Chính thống giáo là tôn giáo thống trị ở Nga và là một nhánh của Kitô giáo. Sau Cách mạng tháng Mười (1917), các lãnh tụ cộng sản Nga với chủ trương vô thần đã phỉ báng tín ngưỡng, đàn áp giáo dân, các linh mục bị xua đuổi, hàng loạt nhà thờ và tu viện lần lượt bị đóng cửa. Nhiều nhà thờ cũng đã bị tàn phá trong đó có ngôi thánh đường linh thiêng nhất của dân Nga là Nhà thờ Chúa Cứu Thế, đã bị phá hủy tan tành bằng thuốc nổ Dynamite vào ngày 5 tháng 12 năm 1931 dưới thời Stalin. Tại vị trí Nhà thờ Chúa Cứu Thế, Liên Xô cho xây dựng Cung Xô Viết, dự định là công trình cao nhất trong 8 tòa nhà chọc trời Stalin, cũng là công trình cao nhất thế giới vào thời đó, trên đỉnh tòa nhà sẽ là bức tượng khổng lồ của Lenin, với 2 cánh tay giơ cao. Tuy nhiên, “công trình thế kỷ” này đã không bao giờ được hoàn thành, phần vì chính quyền thiếu kinh phí, rồi phải chuẩn bị cho các cuộc thanh trừng nội bộ và chiến tranh trước mắt, phần vì nền đất quá mềm, cứ xây lại bị lún. Người Nga theo cách nghĩ tâm linh, cho rằng những dã tâm “báng bổ” thì sẽ không bao giờ thành công được. Vào năm 1958 bể bơi Moscow ngoài trời lớn nhất thế giới với đường kính 129 mét đã được xây dựng tại nơi này và tồn tại cho đến năm 1994.

Sau khi chế độ CS của nước Nga sụp đổ, hành động đầu tiên của Giáo hội Chính thống giáo nước này là vận động quyên góp để xây lại tòa thánh đường (năm 1990). Chỉ trong một thời gian ngắn, giáo dân và những người hảo tâm đã đóng góp rất nhiều tiền với nguyện vọng phục hồi biểu tượng của nước Nga phục sinh. Năm 1994, nhà thờ bắt đầu được xây dựng lại, và công trình này đã được hoàn thành vào ngày 31 tháng 12 năm 1999. Nhà thờ Chúa Cứu Thế (lớn nhất ở Nga vào thời điểm khánh thành) được thiết kế với sức chứa cho 10,000 người đã được xây dựng lại ở đúng vị trí cũ của nó một cách trung thực, là một bản sao chính xác của nhà thờ cũ đã bị phá hủy.

Tòa thánh đường này mang trong mình mọi dấu ấn của nhà thờ cũ, về cả kiến trúc lẫn tầm vóc, với những bức tranh tường khổng lồ và tuyệt mỹ. Mái chóp nhà thờ hoàn toàn bằng vàng, khiến cho khi nhìn từ xa nhà thờ mang một dáng vẻ nguy nga, lộng lẫy làm tôn lên vẻ uy nghi, bề thế của Nhà thờ Chúa Cứu Thế. Tường vách của nhà thờ được lát bằng đá hoa cương, cung tròn bằng đá cẩm thạch và những loại đá quý khác, trên đó ghi danh những Mạnh Thường Quân đã góp tiền tái xây dựng công trình này. Ngoài ra trên tường cũng có ghi danh những vị tướng, những đạo quân và những trận đánh của cuộc chiến năm 1812 (với danh sách những huy chương và cả những thương vong). Xung quanh nhà thờ có những ban công nhỏ, từ đó có thể nhìn hết được toàn cảnh của Moscow.

Phù điêu chạm trên tường nhà thờ Chúa Cứu Thế (hình Internet)

Nhà thờ Chúa Cứu Thế (Cathedral of Christ the Saviour) (hình Internet)

 Bên trong nhà thờ Chúa cứu thế (hình Internet)

 Nhà thờ Chúa Cứu Thế củ được khánh thành vào tháng 5 năm 1883, vào ngày Nga hoàng Alexander Đệ tam đăng quang. Mười một năm sau, cũng vị hoàng đế này khi băng hà, đã được Giáo hội Chính thống Nga làm lễ tang ở đây. Và hơn 100 năm sau, một vị nguyên thủ quốc gia Nga từ giã cõi đời và cũng được làm tang lễ tại ngôi thánh đường này, chính là ông Boris Yeltsin. Là nhà thờ chính của nước Nga và lớn nhất của Giáo hội Chính thống giáo trên toàn thế giới, nhà thờ Chúa Cứu Thế đã được cả thế giới biết đến trong kỳ tang lễ của ông Boris Yeltsin, vị tổng thống đầu tiên của nước Nga dân chủ. Nước Nga, sau nhiều năm dài dưới chế độ vô thần của CS, trong vòng hơn hai thập niên nay đã trở về với tín ngưỡng truyền thống của mình. Du khách tới Moscow, St. Petersburg và các thành phố lớn khác của Nga, sẽ phải kinh ngạc trước những ngôi giáo đường nguy nga bề thế, nhìn những đoàn giáo dân lũ lượt đến từ mọi nơi trên mảnh đất Nga quỳ nhiều giờ cầu nguyện trong cảnh tôn nghiêm, trong lòng mình hẳn sẽ đọng lại với ý nghĩ rằng mọi thể chế đều rồi sẽ qua đi, chỉ có đức tin và tín ngưỡng là muôn đời vẫn sẽ mãi mãi trường tồn!

Tìm trong Album mãi mà không ra được cái hình nhà thờ Chúa Cứu Thế nào đã chụp lúc ấy coi cho được, N đành phải post cái hình "người thật, việc thật" dưới đây cho các bác xem, "như thường lệ" thì model nhìn là chính mà cái nhà thờ đang nói trong bài thì lại khiêm tốn nằm mãi tuốt đằng xa, các bác xem tạm vậy nhé.

 

Sau khi xem xong nhà thờ Chúa Cứu Thế, xe bus đưa chúng tôi về khách sạn để ăn tối. Đáng lẽ tới đây là xong chương trình của ngày thứ nhì tại Moscow. Nhưng mấy hôm trước, đi lại trong khách sạn cứ nhìn thấy mấy cô Dancers mặc quần áo biểu diễn đi tới, lui phát quảng cáo cho buổi trình diễn của họ, đây là những cô Dancers của đoàn National Russian Dance Show. Tối nay họ sẽ có một buổi trình diễn tại Concert Hall nằm trong khuôn viên của k/s Cosmos này. Thấy các cô chưng diện quần áo biểu diễn, đội luôn cả mũ mão, mặt mũi xinh đẹp quá, vả lại chúng tôi cũng muốn tìm hiểu xem National Folk Song & Dance của họ như thế nào, nên cả đoàn cùng đồng ý rủ nhau đi xem. Mục này không có trong chương trình của Tour mà là Optional, đây là mục "phát sinh" (tiếng mới của VN bên nhà bây giờ đấy), nên mình phải trả $43.00 mỹ kim cho 1 vé. Chúng tôi đã nhờ người local tour guide lấy vé trước vào ngày hôm qua rồi để dành chỗ tốt cho cả đoàn. Buổi trình diễn bắt đầu vào lúc 7:30 và chấm dứt vào lúc 11:30 tối. Vì phải dậy sớm từ 6, 7 giờ để ăn sáng cho kịp giờ lên xe, rồi cật lực chạy theo chương trình đi không ngừng nghỉ nguyên cả ngày, cho đến bây giờ thì các bô lão đều đã thấm mệt và buồn ngủ quá rồi, nhưng mọi người đều cố gắng mở mắt và ráng tỉnh thức để xem cho hết cái show vì quả thật là nó hay lắm. Tất cả mọi màn, mọi mục, mỗi vũ điệu của nó đều mới lạ, lộng lẫy và các cô dancer đều xinh đẹp, quần áo cũng đầy màu sắc và thay đổi liền liền, họ chơi lighting cũng rất là xuất sắc nửa. Xứ này là xứ của ballet cho nên tuy rằng tiết mục hôm nay không phải là vũ ballet, nhưng những bước chân của họ khi chạy nhảy trên sân khấu đều nhón lên nhón xuống nhìn cứ như là bay lướt trên mây vậy. Cộng thêm cái dòng nhạc Folk Song của Russian thiệt là hay, nó trầm buồn và tha thiết hòa theo với những bước chân của mấy cô dancer xinh đẹp này làm cho khán giả có cảm tượng số tiền đã bỏ ra cho cái show đêm nay thật là đáng giá. Nói tóm lại, người đẹp, phong cảnh đẹp, vũ điệu hay, nhạc hay với giá tiền cũng phải chăng nửa, đây là một show rất xuất sắc đáng nên coi khi đến Moscow. Chỉ có một điều đáng tiếc là: đi từ sáng sớm cho đến giờ phút này, lại cộng thêm sau mấy ngày liên tiếp "hoạt động" không ngừng nghỉ nên ai cũng đều quá mệt mỏi và buồn ngủ, cho nên đã có một số người ngủ gật trong rạp và bị bỏ mất nhiều màn thật hấp dẫn, hm! .... trong số người ngủ gật này cũng có .... N! Hi hi hi ... Chắc là người ngủ cũng biết thân biết phận nên không có ngáy ro ro làm phiền lòng hàng xóm, vì không thấy có ai phàn nàn kêu ca gì hết! Hm! .... hay là tất cả đám đều .... cùng ngủ cả ???

Hình chụp "người thật, việc thật" với các cô vũ công của đoàn National Russian Dance Show tại Moscow.

 

Viết xong ngày May 6-2020 (Mùa đại dịch Coronavirus)

Bài kế tiếp: Ngày# 3 tại Moscow Russia (Thứ ba August 22-2006)

 

Nam Mai _____

Pacote de Viagem para Rússia – Capitais Imperiais e Rússia Saídas ...

 

 

 

 

 

Xem thêm...

Nhật Ký Hành Trình Du Lịch Russia & Bắc Âu #1

Nhật Ký Hành Trình Du Lịch Russia & Bắc Âu #1

Nam Mai

Đi Nga mua gì về làm quà? Mỹ phẩm hay bánh kẹo? - Vietnam Tours 24/7

 Moscow - Chủ Nhật August 20-2006     

Sau 2 ngày di chuyển mệt mỏi bắt đầu đi từ sáng sớm thứ sáu, mãi đến tận đêm thứ bảy N mới tới được Moscow và check in vào khách sạn trễ lúc 11:00 đêm, "lảo đảo" đi nhận phòng rồi lật đật lên giường ngủ liền nên N không có giờ nhìn cho rỏ xem cái k/s nó như thế nào. Chỉ biết là đoàn sẽ ở tại một khách sạn có tên là Cosmos (tiếng Nga viết là Kocmoc) và tiếng Mỹ có nghĩa là Space.

Sáng nay Chủ Nhật, sau một giấc ngủ mê man tàng tịch, N giật mình thức dậy lật đật sửa soạn đi ăn sáng cho kịp giờ đến điểm hẹn tại lobby của k/s để cùng mọi người bắt đầu vào ngày tour đầu tiên tại Moscow. Trong khi chờ đợi, lúc này N mới để ý quan sát chỗ mình sẽ ở 3 ngày tại đây. N xin nói sơ qua về cái khách sạn này một chút, khách sạn nằm đối diện với một tượng đài có xây cái hình phi thuyền bay vào vũ trụ, đài này được dựng lên để kỷ niệm sau ngày Phi Hành Gia đầu tiên của nước Liên Xô đã bay ra ngoài trái đất. Ông này tên là Yuri Alekseievich Gagarin là một phi công và là phi hành gia người Nga Xô Viết. Ông được ghi nhận là người đầu tiên trên thế giới đã thực hiện chuyến bay vào vũ trụ, vào ngày 12 tháng 4 năm 1961 trên tàu vũ trụ Phương Đông 1 (Vostok 1).

Vì khách sạn tọa lạc trước cái tượng đài này cho nên họ mới đặt tên cho k/s là Cosmos (Space). Trong cái booklet của khách sạn gửi cho khách của đoàn chúng tôi, họ đã quảng cáo rằng khách sạn này được liệt vào loại 5 sao mà người Nga vào thời ấy đã tự hào rằng "The Cosmos Hotel ranks among the hotels of the first International class ". Khách sạn này xây từ năm 1976 đến 1979 mới xong, và được xây bằng tiền viện trợ của Pháp, được biết thiết kế do kiến trúc sư người Pháp vẽ kiểu theo thời Renaissance của Châu Âu, nhưng trong đồ án xây dựng khách sạn thì họ cũng có để tên của kiến trúc sư Nga ở trong đó.

 N tìm trong Album của mình thì không thấy có hình chụp cái tượng đài, nên đã tìm hình trên Internet post dưới đây để cho các bạn xem tạm.

Monument planted in front of Cosmos Hotel (picture from Internet).

Để nhớ ơn người Pháp cho công trình kiến trúc này, chính phủ Nga đã cho dựng một hình tượng thật là đồ sộ đứng sừng sững trước khách sạn, hình tượng này là của Charles de Gaulle, một ông Tây thực dân hạng nặng (note: sau khi đi thăm thú mọi nơi tại nước Nga rồi, thì mọi người đều có chung ý kiến rằng đây là một cái tượng xấu và kém mỹ thuật nhất của nước Nga).

Hình chụp tượng của Charles de Gaulle trước cửa khách sạn Cosmos.

Khách sạn nhìn rất đồ sộ, có 1541 phòng lớn, nhỏ có thễ chứa vào khoảng hơn 3000 khách. Trong k/s có cả Casino, Concert Hall, Night Clubs, Restaurants, Karaoke, Shopping, Gym with Solarium, Aerobic và Aqua-Aerobics, Fitness Bar, Swimming Pool với Water Slides, Jacuzzi & Saunas, Russian & Turkish Bath, Beauty & Facial .... lại có cả những căn phòng nhảy Sexy cho người lớn mà k/s mời gọi khách hàng bằng cách cho mấy Cô ăn mặc hơi "nghèo nàn, thiếu vải" một chút đứng đây đó trong k/s phát phiếu giảm giá để quảng cáo chương trình cho mỗi tối .... nói tóm lại thì tại đây có đầy đủ tất cả mọi thứ, không thiếu một dịch vụ nào.

Khách sạn tuy hơi củ kỷ một chút, nhưng nhìn thì cũng to tương tợ như một trong những k/s lớn ở Las Vegas, vào thời đó thì nó cũng có thễ được liệt vào hàng khách sạn quốc tế tại 1 nước của hậu XHCN đấy. Tuy nhiên theo như ý của N và mọi người trong đoàn thì nó không có thễ nào được sắp vào hàng "quốc tế", bởi vì  về cung cách phục vụ khách hàng (Services), cũng như về ẫm thực (Foods).

Theo như cung cách phục vụ của khách sạn đối với khách, mọi người đều cho rằng chắc đây lại là một khách sạn "quốc doanh"do chính phủ điều hành thì phải. Và đúng như "truyền thống" của những nước CS, những nơi nào có công việc tốt, có chỗ ngon lành thì họ sẽ nhét con ông cháu cha hay người nhà của họ vào, hoặc là chạy chọt rồi ăn tiền, ăn bạc để đem những người cần công ăn việc làm vào .... cho dù những người này không hề có đủ khả năng làm việc .... Tuy rằng chế độ CS nước này đã giải thễ gần 20 năm nay rồi, nhưng có lẽ đầu óc và suy nghĩ của các vị "con ông, cháu cha" hay của những "cán bộ, công nhân viên" đã từng làm việc cho chế độ chính phủ CS trước kia, bây giờ được tiếp tục làm việc cho cái k/s quốc doanh này .... hình như họ vẫn chưa loại bỏ được hết những tàn tích phách lối, cửa quyền bằng cách họ đã có nhiều thái độ rất vô lễ với những người mà họ có việc phải giao tiếp, họ không hề nghĩ rằng đây là những người mang đến công ăn việc làm cho họ chứ không phải là đi xin xỏ gì. Cả cái khách sạn to đùng với gần 3000 khách hàng, lobby lúc nào cũng đông như kiến (quý vị cứ tưởng tượng lobby của nó đầy người giống như ở mấy cái mall của Ceasar, Paris hay Bellagio ở Las Vegas ấy) thế mà hầu hết nhân viên làm tại đây rất ít người có thễ nói được một, hai câu tiếng Mỹ xã giao. Mặt mày thì lúc nào cũng nặng nề, không bao giờ biết cười và biết nói cám ơn! Khách hỏi cái gì thì trả lời lại bằng tiếng ..... Nga! mặc cho người hỏi có hiểu hay không cũng mặc kệ. Thái độ tiếp khách tại bàn tiếp tân của k/s thì rất là vô lễ cộc cằn, người nói được một chút tiếng Anh thì nói cụt lũn tiếng một, mặt mày thì nặng như đeo cối đá, hỏi nhiều hơn 1 chút thì trả lời to tiếng như quát tháo, trợn mày nhướng mắt và chỉ trỏ lung tung ra dấu ... (quý vị cứ tưởng tượng cái cung cách hách dịch, cửa quyền của những cán bộ đối với dân nghèo bên mình khi họ phải đi xin giấy tờ hay chữ ký ở những cơ quan công quyền của nhà nước - đóng trong mấy cái phim ở VN mà mình vẫn xem ấy) ... ôi cha ơi, thái độ của nhân viên ở cái k/s này đối với khách cũng gần y chang như vậy đấy. Không biết là vì họ không hiểu tiếng Mỹ nên quê xệ rồi họ có thái độ với khách như thế, hay vì họ là con ông cháu cha được xếp vào đây chỉ để làm cho có rồi chờ lãnh lương ngon ....và đầu óc, tư tưởng của họ hãy còn mang nặng những thái độ cửa quyền, hống hách của chế độ CS khi xưa đối với dân, với những người mà họ giao tiếp ? hay vì họ làm việc ăn lương chính phủ, khách đến thì đến, không đến thì thôi không việc gì đến họ, nên họ coi khách hàng không ra gì, thấy không cần thiết có một chút lịch sự tối thiểu đối với những người mà họ phải giao tiếp? Thiệt là trần đời! đã được đi chơi nhiều chỗ, nhiều nước, ở nhiều khách sạn rồi mà N và tất cả mọi người chưa bao giờ thấy ở đâu mà lại có cái cung cách làm việc và phục vụ khách hàng tệ hại như tại cái k/s này các bác ạ.

Mọi người trong đoàn có đem chuyện này ra phàn nàn với anh Trần Chính, là Trưởng đoàn và cũng là chủ của Voyages Saigon,Inc. thì anh cho biết chính anh cũng gặp những thái độ của nhân viên k/s như vậy, mặc dù mỗi năm anh đều đem khách, đem bussiness đến cho họ. Có hỏi tại sao mình không chọn k/s khác mà ở, thì được anh cho biết là ở Moscow thì k/s này khá nhất, nên phải bắt buộc dùng nó thì mới có đủ tiêu chuẩn về tiện nghi và vệ sinh cho khách. N thì nghĩ thầm trong bụng: hm! chẳng phải là vì người Phối Trí Viên (local Tour Guide-đại diện cho Voyages Saigon tại Moscow) đã ăn công ký, ăn commission với khách sạn rồi, cho nên dù bết thì bết người local tour guide này vẫn cứ đưa khách vào ở đây chăng? Rồi lại hoang mang nghĩ là hay vì tánh tình của người dân Nga sau mấy chục năm sống dưới chế độ CS, họ đã bị tiêm nhiễm quá sâu với cái tính cục cằn, thô lỗ, hống hách, cửa quyền nên đã không thễ một sớm một chiều mà thay đổi được chăng? Xin được bàn thêm: nếu đúng như lời anh Trưởng đoàn là lúc bấy giờ (2006) chỉ có mỗi cái k/s Comos này là đủ tiêu chuẩn tiện nghi, vệ sinh để cho khách nước ngoài có thể ở được,  vì thế dù mình không thích thì vẫn cứ phải ở để cho nó lấy tiền của mình xong rồi còn quát tháo nạt nộ mình thì .... Hm, vào thời buổi bây giờ á! khách sạn 4, 5, 6 sao ở Nga mọc ra như nấm .... có rất nhiều tiêu chuẩn lại còn chiều khách hàng như Thượng Đế, vậy thì khách sạn Cosmos nếu vẫn với cái cung cách phục vụ như thế thì .... có mà đi ăn mày! chả thế mà đến thời điểm này coi lại các hotel website thì Cosmos chỉ còn được rating có 3 sao rưỡi thôi các bác ạ.

Ngoài ra, đổi tiền tại k/s rất là thiệt thòi: 100 USD được 2500 Rubbles, trong khi ở ngoài đổi được 2650 Rubbles. Khi đổi tiền, muốn lấy 1 ít tiền nhỏ (small changes) (cho dễ tiêu để khỏi lo tính toán khi bị thối lại) thì bị nhân viên từ chối bằng 1 tiếng "NO" thẳng thừng, sắc gọn mà không cần giải thích gì thêm! Chịu thì đổi, không thì thôi - Go! (hic hic hic .... N đã bị nó quát thẳng vào mặt cho là .... "GO" rồi đó!). Đổi tiền mà đưa tiền củ và nhăn nhúm 1 chút, thì bị "quăng trả" lại (quăng trả nhé chứ không có cầm đưa lại cho đàng hoàng đâu) mà không có một lời giải thích, hỏi lý do thì họ trợn mắt lên nhìn mình mà không trả lời gì cả! Không biết họ không đủ tiếng Mỹ để giải thích, hay là vì bất lịch sự mà có thái độ thô lỗ như vậy, thiệt là bó tay luôn! Muốn mua post card tại k/s để gửi về cho gia đình ở Mỹ thì sẽ bị ăn cái gọi là 100% commission (16 rubbles cho một post card thì phải trả thành ra 40 rubbles).

Còn nửa, trong phòng có ghi chú là nếu khách cần nước đá (ice), thì ở mỗi tầng đều có chỗ để khách đến lấy đá đem về phòng dùng. Quần nát nước mà không tìm thấy chỗ để đá đâu cả. Tụi này còn cẩn thận đi lên, xuống cả những tầng khác xem có đá hay không nửa. Sau liên lạc với k/s thì họ cho biết là .... không có đá, muốn thì phải mua! Thật đúng là mánh mung, nếu không có dịch vụ này thì đừng có quảng cáo ra thì khách cũng đâu có đòi hỏi, bày đặt ghi ra đủ mọi thứ những dịch vụ cung cấp cho khách (bao gồm trong giá tiền phòng) ra cái điều để cho phù hợp cùng đẳng cấp với các k/s quốc tế là có đủ mọi thứ, nhưng lúc hỏi đến thì lại ....tính thêm tiền, rỏ thật là chán! Nước lọc loại 32oz một chai bán tại k/s thì khoảng .....$6.00 USD, nhưng khi mua tại các tiệm bên ngoài hè phố thì chỉ có $1.00 USD thôi!

Ngoài ra, còn một chuyện thấy cũng buồn cười là tối hôm đầu tiên ở tại k/s, tất cả mọi người trong đoàn đều kêu nóng, ngộp thở quá và có cảm tưởng như là phòng không có máy lạnh. Liên lạc với k/s thì họ cho biết là theo "lệnh trên", tại Moscow cứ sau 7, 8 giờ tối thì tất cả các khách sạn đều phải ... tắt máy lạnh .... để tiết kiệm điện! Nếu chịu không nổi thì .... mở cửa sổ ra (cho muỗi bay vào hút máu chơi)! Họ nói làm sao ấy, chứ đêm cuối cùng ở tại Moscow tụi này được đi chơi một vòng (ngoài chương trình của tour) được gọi là "Moscow by Night" để cho mọi người biết quang cảnh về đêm ở đây ra sao .... Trời ơi, Moscow đèn thắp sáng như sao sa ở tất cả các cao ốc, đường phố, ở tất cả mọi nơi trông rất là lộng lẫy ... họ chơi đèn (lighting) rất là nghệ thuật làm cho thành phố Moscow về đêm đẹp hẳn lên. Như vậy thì chính phủ đâu có tiết kiệm điện tí nào đâu nhỉ?

Còn nửa, khi check in vào k/s, ngoài cái thẻ (room card) để mở cửa phòng, thì họ còn đưa thêm cho mình 1 cái thẻ nửa trên đó có ghi số phòng và địa chỉ của k/s. Mỗi lần muốn lên phòng của mình thì phải trình cái thẻ này ra, sẽ có 1 nhân viên đứng ngay đầu lối vào thang máy để kiểm soát, không xuất trình cái thẻ này ra (vì quên thẻ, mất thẻ ...) cho họ kiểm soát là khỏi có được lên phòng nhé. Lúc bấy giờ đang sẳn không có cảm tình với k/s, lại thêm chuyện này nửa nên ai cũng bực mình vì cho rằng nó kiểm soát rườm rà quá, vì bị đứng sắp hàng vô thang máy rất mất thì giờ nên ai cũng ghét cái kiểu này ...  bây giờ (năm 2020) khi đọc lại cái note thấy có ghi chú về chuyện xét giấy này thì N mới nhớ lại và chợt hiểu ra chuyện họ làm năm đó chỉ là để bảo đãm an ninh cho khách, tránh trường hợp người lạ mặt xâm nhập vào nơi ở của khách hàng. Vì khi đó (năm 2006) hầu hết các khách sạn chưa có phát minh ra vụ khách chỉ cần cầm cái room card quét ngang (scan) vào nút của thang máy, rồi bấm số tầng lầu nơi mình ở thì lúc ấy thang máy mới di chuyển, mà khỏi cần bị người xét hỏi lôi thôi. Ha ha ha, chuyện này thì khi đó đúng là mình ghét oan cho thằng Comos rồi!

Tại Nga, (vào thời điểm 2006) không có cấm hút thuốc nơi công cộng nha các bác. Mà người Châu Âu thì đàn ông, đàn bà gì cũng hút thuốc dữ lắm. Cứ tưởng tượng k/s này có thễ chứa khoảng 3000 khách, nên lobby lúc nào cũng đông người như họp chợ, toàn là du khách từ mọi nước đổ về. Mỗi sáng khi bắt đầu các Tour thì điểm tập họp thường là tại lobby, vì thế số ghế ngồi không bao giờ đủ cho số lượng khách trú ngụ tại k/s. Bị đứng chờ không có chỗ ngồi thì cũng được đi, nhưng cái khổ nhất là 85% số người đang chờ tại lobby này thì họ đều hút thuốc một cách rất "vô tư", hút thuốc vô tội vạ! Khói thuốc lá cứ như là khói đun bếp, tụi này muốn chết người vì nghẹt thở. Sau này vì chịu không nổi nửa nên chúng tôi phải yêu cầu anh Trưởng đoàn cho đổi địa điểm tập họp Tour ra hẳn bên ngoài khách sạn để không bị ngộp thở vì khói thuốc lá và sự ồn ào vì quá đông người ở lobby.

Hình chụp đoàn của N phải di tản ra phía ngoài khách sạn để tránh không bị hít khói thuốc lá.

 

Đại khái những chuyện bực mình tại khách sạn Cosmos là như thế, còn ngoài ra thì phòng ốc, giường, gối cũng sạch sẽ, thơm tho không đến nổi nào. Thức ăn sáng (breakfast) thì cũng dồi dào, nhưng thức ăn Nga (Dinner) của khách sạn này nấu thì cũng tàm tạm thôi không lấy gì làm ngon lắm. Không biết là tại họ nấu dở hay là tại thức ăn của Nga không hạp với khẫu vị của N, với cái lưỡi đã quá quen với những thức ăn Á Đông nên món nào khác hơn thì mình liền cho là dở chăng?

Các bạn, phải kể lể dài giòng như vậy để cho quý vị biết hết những cảm tưởng không mấy đẹp và thoải mái của N về những ngày trú ngụ tại Moscow, Russia. Nhưng cũng phải công bằng mà nói, sau khi đi qua thêm 2 thành phố nửa của Nga thì cảm tưởng xấu của N về nước Nga cũng đã thay đổi được một chút. Phải công tâm mà nói rằng, không phải ở tỉnh nào, ở khách sạn nào mình cũng bị gặp những người hắc ám, hống hách và vô lễ như những nhân viên mà chúng tôi đã gặp ở cái k/s Comos, hay là bị gặp toàn những bộ mặt mất cảm tình giống như của các Sĩ quan Di Trú tại phi trường Sheremetyevo, hay là cách làm việc vô tổ chức như tại phi trường ở Russia đâu. Ở hai thành phố kế tiếp, chúng tôi đã gặp những người Nga làm việc tại khách sạn, những người bán hàng trong các tiệm ăn, trong shopping ở Malls hoặc dân chúng đi lại ngoài đường phố, trong siêu thị .... tuy rằng mặt mày của họ lúc nào cũng nghiêm trang, mặt mũi rầu rầu không bao giờ thấy cười, hoặc không hề tỏ ra niềm nở với khách hàng hay du khách ngoại quốc (ghi chú: theo lời anh Trưởng đoàn thì đây là điểm đặc biệt "quốc hồn quốc túy" của người Nga đấy), nhưng tuyệt nhiên họ không có các thái độ hống hách, cộc cằn, thô lỗ và vô lễ như những người làm việc tại cái khách sạn Comos tử tiệt kia đâu quý vị ạ.

Thật đúng là "con sâu làm rầu nồi canh", những gì N đã trải nghiệm tại Moscow, tại khách sạn Comos đã khiến cho N không có mấy thiện cảm với Moscow nói riêng và nước Nga nói chung phải không ạ. Nhưng các bạn đừng lo, có thễ vào thời điểm bây giờ nước Nga cũng đã tiến bộ hoặc đã hòa nhập không được nhiều thì chắc cũng được ít với thế giới tự do văn minh bên ngoài rồi, vì vậy bạn nào có ý định muốn thử đi Nga cho biết thì cũng cứ nên đi nhe, chứ đừng nghe N tả qua mấy cái cảnh trên kia mà bị nản lòng thối chí, cứ nên đi thăm nước Nga một lần N nghĩ cũng đáng lắm đó.

Đi để xem một nước Nga với một bề dày lịch sử có nhiều biến cố đã xảy ra từ thời cai trị của chế độ Nga Hoàng, để được xem hằng hà sa số các nhà thờ to có, nhỏ có .... cái nào cũng bằng vàng ròng  vàng khối, cùng vô số những kiến trúc của những tòa lâu đài lộng lẫy để nhìn thấy một giai đoạn rất huy hoàng nhưng cũng rất xa xỉ của các ông Hoàng, bà Chúa .... họ đã vơ vét của dân để có một cuộc sống quá xa hoa, phí phạm vì chẳng những họ xây cung điện lâu đài cho riêng mình, cho Hoàng Hậu, cho các Hoàng Tử, Công Chúa ... mà họ còn xây cả những cung điện nguy nga lộng lẫy cho anh, em, cho nhân tình của họ nửa trong khi đời sống của dân chúng thì quá nghèo nàn, khỗ sở.

Sau đó, vì cuộc chính biến lật đổ Nga Hoàng vào năm 1917 của người Cộng Sản đã đưa dân chúng Nga bị áp đặt dưới ách thống trị của chế độ Cộng Sản một thời gian dài .... vậy cũng nên đi để được nhìn thấy những địa danh, những tàn tích để lại sau thời kỳ cầm quyền của Liên Bang Xô Viết mà mình đã từng nghe qua như điện Cẫm Linh, KGB, Red Square, Lăng Lenin ... đi để được cảm nhận xem tình trạng của dân chúng Nga sau một thời gian dài sống dưới chế độ CS bây giờ nó như thế nào, đời sống có được tốt đẹp hơn khi sống với CS hay không .... vv .... và .... vv.... Ngoài ra, chẳng phải trước khi chế độ CS của Liên Bang Xô Viết sụp đổ, nước Nga cũng đã không ít thì nhiều rất có ảnh hưởng đối với chế độ cầm quyền của CS miền Bắc VN đó hay sao, cho nên mình cũng tò mò muốn xem thử nước Nga nó như thế nào cho biết. Một chuyến du lịch nên đi và cần đi, nhất là đối những "nạn nhân" trực tiếp hay gián tiếp của chế độ CS thì lại càng nên đi xem cho biết.

Các bạn ơi, từ đầu đến giờ phải đọc dài dòng để theo dõi cảm nghĩ của N về Moscow, về nước Nga chắc cũng mệt lắm rồi ha, vậy bây giờ hãy cùng theo N bắt đầu đi thăm thành phố Moscow xem nó như thế nào nha? Theo như lịch trình thì trong suốt thời gian của chuyến đi, hàng ngày tất cả mọi người sẽ tự động ăn sáng ở phòng ăn của k/s, rồi tự động tập trung tại lobby vào lúc đúng 8:45am (không được trễ giờ!) để lên xe bus bắt đầu cuộc thăm thú những thắng cảnh đã được sắp xếp sẳn trong chương trình.

Hình chụp kỷ niệm của phái đoàn Hành Trình Du Lịch Russia "Đêm Hè Mạc Tư Khoa" tại Quảng Trường Đỏ trước mặt nhà thờ thánh Basil - August 20-2006.

 

 Sáng nay, đoàn sẽ đi thăm Quảng trường Đỏ hay còn gọi là Hồng trường (Red Square) là tên gọi của quảng trường nổi tiếng nhất tại Moscow, được mệnh danh là "Trái tim của thành phố Moscow". Từ Quảng trường Đỏ, các đường phố chính tỏa ra các hướng, và dẫn ra các đường quốc lộ chính bên ngoài thành phố. Do đó, Quảng trường Đỏ được coi là trung tâm của Moscow và của toàn nước Nga. Quảng Trường Đỏ cũng là nơi diễn ra nhiều sự kiện lịch sử, từ lễ đăng quang của các Sa Hoàng Nga thời trước đến những nghi lễ chính thức, nghi lễ công cộng của tất cả các chính quyền Nga sau này. Quảng trường này có chiều dài khoảng 695m và rộng khoảng 130m, xung quanh là các công trình huyền thoại nổi tiếng của Moscow. Năm 1991, UNESCO đã đưa Quảng trường Đỏ vào danh sách Di sản thế giới.

Trước đây, cứ nghe nói mãi đến Quảng Trường Đỏ của Nga và bây giờ khi đã được tận mắt chứng kiến, cảm tưởng của N là nếu đem so sánh với quảng trường Thiên An Môn của Trung Quốc thì nó có vẻ không to bằng, nhưng nhìn nó đẹp hơn vì nhờ có những công trình huyền thoại nổi tiếng từ xa xưa đều nằm cả ở đây nên nó đã làm cho Quảng Trường nhìn thật là đẹp, một vẻ đẹp cổ kính và rất đặc biệt của nước Nga.

Ở phía Tây Quảng trường Đỏ là Điện Kremlin - Điện này nằm trên đồi Borovitskii, ở bờ trái sông Moscow,một công trình nổi bật và nguy nga nhất. Nhắc đến nước Nga là người ta nhắc đến Điện Kremlin bởi vì công trình này đại diện cho kiến trúc và lịch sử của nước Nga. Điện Kremlin nhìn rất lộng lẫy huy hoàng, là một trong những công trình cổ nhất tại Moscow. Đây là một quần thễ của các công trình lịch sử tạo thành ra một pháo đài kiên cố, bao gồm các cung điện, các nhà thờ, và được bao bọc xung quanh bởi tường thành và các tháp canh. Tường thành bao quanh Điện Kremlin, có tổng chiều dài là 2.235m. Dọc theo tường thành là 20 tháp canh, với 3 tháp được xây dựng tại ba góc của tam giác có tiết diện tròn, các tháp còn lại có tiết diện vuông. Từ xa xưa lúc ban đầu, thành Kremlin có vai trò như một sự bảo vệ cho khu dân cư tại đây. Sau này, các Nga Hoàng cho xây dựng Điện Kremlin để làm nơi ở cho Nga Hoàng và dòng tộc, đồng thời cũng là nơi để điều hành triều đình. Ngày nay Điện Kremlin là nơi làm việc của Tổng thống Nga và các cơ quan tối cao thuộc chính quyền Nga.

View of the Kremlin-Moscow from the Patriarchal Bridge.

 

 Hình chụp đứng trước cửa thành Kremlin. Xin lỗi quý vị, hình scan lại của "hình đã rửa ra - để dán Album làm kỷ niệm" nên chất lượng không được tốt mấy, còn bị phó nhòm chụp hình chỉ cốt .... "lấy người" thôi nên đã "vô tư" cắt đầu cắt đuôi các di tích lịch sử. Bây giờ ngồi xem lại hình của chuyến đi mới thấy buồn cười và mắc cỡ quá trời, vì hầu như cái nào cũng nhìn thấy "model" nhất định "phải có mặt" trong bức ảnh mới được! "Model" là chính, cảnh chỉ là phụ thôi ạ. Hình nhìn không ra gì nhưng vì là "người thật, việc thật", đành phải cho post lên đây vậy.

 

 Ở phía Đông Quảng trường Đỏ là Hệ Thống Trung Tâm Thương Mại GUM và nhà thờ Kazan đã được phục chế bên cạnh đó.

 

 Hình trên chụp trước cửa Trung Tâm Thương Mại GUM - đây là 1 Trung Tâm Thương Mại đầu tiên ở Âu Châu, được xây và khánh thành vào cuối thế kỷ 19. Nhìn bên ngoài thì rất đồ sộ với một nét đẹp cổ kính, tuy xây cất lâu đời nhưng giờ nhìn vẫn thấy rất mới mẻ vì có lẽ đã được chính phủ thường xuyên tu bổ (cũng nên nói thêm là trong lúc đứng tại đây nhìn chung quanh N thấy có nhiều di tích tại quảng trường này đang được tu sửa, cho thấy rằng chính phủ rất quan tâm đến các di tích lịch sử của họ, cũng như đã rất biết chú trọng đến nguồn lợi tức to lớn của ngành du lịch mà hầu hết đều nhờ vào những di tích lịch sử này). Nhìn bên ngoài Mall GUM thì thấy nó được kiến trúc theo lối cổ kính, nhưng phía bên trong thì phong cách bày biện, trang trí cũng giống như hầu hết các cửa hàng ở Âu Châu hay ở Mỹ. Nhìn chung thì Mall này cũng không có gì đặc biệt lắm, các cửa hàng và hàng hóa bên trong Mall thì có thễ so sánh ngang với một cái Mall nhỏ ở các thành phố bên Mỹ thôi. Chúng tôi vào thăm Mall vào khoảng giửa trưa, bên trong các cửa hàng thấy vắng teo, lèo tèo vài người khách đi lại chứ không thấy đông đảo náo nhiệt như các Mall ở bên Mỹ.

Ở phía Bắc Quảng trường Đỏ là Viện bảo tàng lịch sử Nga, cũng với hình dáng tương tự như các tháp Kremlin. 

Ở phía Nam Quảng trường Đỏ là Nhà thờ thánh Basil, nhìn lộng lẫy như một tòa lâu đài cổ trong các câu chuyện cổ tích. Nhà thờ có màu sắc rực rỡ và kiến trúc thật là độc đáo với những ngôi tháp chóp hình củ hành, trên đỉnh có một dấu thập thánh giá xây bằng gạch đỏ.

Hình dưới đây chụp Nhà thờ thánh Basil tại Quảng Trường Đỏ - (do phó nhòm riêng của N chụp), giờ coi lại tức chết người vì hình chụp bị cắt phần đầu của nhà thờ nhìn chả ra làm sao cả, nhưng N cũng post vào đây cho có vẻ "người thật, việc thật", các bác xem đỡ vậy nhé.

 

 Cái nhà thờ Thánh Basil đẹp lắm mà phó nhòm riêng của N chụp .... không tới nơi tới chốn gì cả! Vậy cho nên N đã "chôm" cái hình dưới đây trên Internet để post cho các bác xem cho chính xác. Hình chụp nhà thờ Thánh Basil và Trung Tâm Thương Mại Gum (hình Internet).

 

 Nói về nhà thờ thánh Basil thì vào năm 1555, để kỷ niệm chiến thắng quân Mông Cổ, vị Sa hoàng đầu tiên của Nga là "Ivan Bạo Chúa" đã ra lệnh cho kiến trúc sư Postnik Yakovlev phải xây dựng lên một nhà thờ thật tráng lệ. Năm 1561, công trình này được hoàn thành. Khi đó nhà thờ chỉ có 8 tòa tháp. Năm 1588, tòa tháp thứ 9 được xây dựng ở phía Đông, là nơi chứa hài cốt của linh mục Chính thống giáo người Nga Basil (1468 – 1552). Từ đó nhà thờ được gọi ngắn gọn là Nhà thờ thánh Basil. Đây là ngôi nhà thờ được đánh giá là có kiến trúc độc đáo và đẹp nhất nước Nga cũng như trên thế giới. Nhà thờ có màu sắc rực rỡ với 9 tòa tháp chóp hình củ hành, mỗi tháp đều có một dấu thập thánh giá trên đỉnh. Nhà thờ thánh Basil được xây bằng gạch đỏ nổi bật, theo phong cách Byzantine Nga. Theo truyền thuyết, sau khi nhà thờ đã hoàn thành thì  "Ivan Bạo Chúa" đã cho chọc mù mắt kiến trúc sư Postnik Yakovlev để ông này không thể tạo ra thêm được những công trình nào khác có thể so sánh với nhà thờ thánh Basil. Thật là khủng khiếp và dã man cho cái chế độ trị vì của các Nga Hoàng thời xa xưa. Họ để lại những công trình thật vĩ đại nhưng đồng thời cũng đã để lại tai tiếng nhơ danh ngàn đời không gột rửa được vì "ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ!"

Tại đây, chúng tôi cũng được anh Trưởng đoàn chỉ cho thấy lăng mộ của Lenin (tác giả của tấn thảm kịch Cộng Sản kéo dài gần trọn một thế kỷ ở Nga). Đứng trên Quảng Trường Đỏ, mắt nhìn về phía Bảo tàng Lịch sử quốc gia thì sẽ thấy lăng nằm bên trái, ngay cạnh tường thành Điện Kremlin. So với các công trình đồ sộ khác nằm trên quảng trường, lăng Lenin có vẻ khiêm tốn hơn một chút. Lăng Lenin là nơi bảo quản và lưu giữ thi hài của Vladimir Ilyich Lenin, qua đời vào năm 1924. So với những công trình lịch sử có lâu đời tại quảng trường thì Lăng Lenin là một công trình xây dựng mới nhất tại Quảng trường Đỏ ở thủ đô Moscow của Nga.

Muốn vào xem lăng thì phải xếp hàng mới vào được, tại đây chúng tôi bị đứng từ xa, với cái máy ảnh bé tí teo của N, vì không có lens xịn nên đã chụp .... không tới! Kể chuyện mà không có hình minh họa nên N đành phải "chôm" cái hình Lăng Lenin trên Internet để post dưới đây cho các bác xem tạm nhé. Nghe nói thi hài của Lenin được đặt trong một quan tài bằng pha lê, nằm bên trong cái lăng ở cái hình bên dưới đây. "Nghe nói" là vì chúng tôi không được vào bên trong để xem tận mắt, mà chỉ được đứng từ xa rồi chụp vài cái hình kỷ niệm "ra cái điều" là mình cũng đã có đặt chân đến đây. Không ai trong đoàn muốn vào bên trong để xem vì ngại khi thấy du khách rồng rắn đứng xếp hàng dài dằng dặc và nhất là hầu hết cánh đàn ông của "phe ta", hình như không thấy có ông nào muốn vào để nhìn mặt Lenin cả! Tôi tò mò lắm muốn vào xem cho biết nên có hỏi anh Trưởng đoàn thì được trả lời: "vào làm chi, thứ nhất là xếp hàng đông quá mình không có đủ giờ, thứ hai là cái xác ướp quắt queo trông sợ chết đi được có gì thú vị mà xem!". Nhìn quanh thì chẳng thấy có ai muốn vào, thế là N lại thôi và đành chụp ảnh từ đàng xa vậy.

Hình Lăng Vladimir Ilyich Lenin (ảnh lấy từ Internet)

 

Tại Quảng Trường Đỏ, còn có Đài Kỷ Niệm Mộ Chiến Sỹ Vô Danh. Đây là Mộ của những người lính vô danh được đặt nằm trong Vườn Aleksandrovsky, sát chân tường Điện Kremlin, được đặt tại đây từ năm 1966. Họ là những người đã ngã xuống để bảo vệ độc lập cho tổ quốc. Đây được coi là một trong những đài kỷ niệm được tôn kính nhất ở Nga. Chúng tôi được chỉ cho nhìn sơ qua thôi chứ cũng không đến tận nơi vì phải xếp hàng rất lâu mà chúng tôi thì không có đủ giờ. Thấy anh Trưởng đoàn kể chuyện rằng ai đến Moscow, đến thăm Quảng trường Đỏ, thăm điện Kremlin nếu có đủ thì giờ cũng đều đến viếng thăm mộ của những người lính vô danh này, đặc biệt nếu may mắn đến đúng dịp thì sẽ được chứng kiến cảnh đổi gác rất trang nghiêm tại đây. Anh cho biết, đây là nơi mà vào thời Sô Viết, các cặp vợ chồng mới cưới đều đưa nhau đến đây để chụp hình như là một cái "mốt" vào thời ấy.

Sau vài điểm viếng thăm tại Hồng Trường như thế thì đã vào đúng giờ ăn trưa. Mọi người được đưa đến một khu phố buôn bán ở con đường Tverskaya Street để ăn trưa tự túc. Anh Trưởng đoàn cho biết gần khu ăn trưa mọi người sẽ thấy có một con đường Phố cổ tên là Ulitsa Arbat. Phố cổ Arbat được hình thành từ năm 1493, là một trong số ít các con phố cổ kính nhất còn sót lại của đất nước xứ sở bạch dương này. Tính đến thời điểm này thì phố cổ đã trải qua hơn 500 năm, trước kia phố cổ Arbat vốn là nơi sinh sống của những người thợ chuyên phục vụ cho giới quý tộc trong Điện Kremlin. Ngày nay khu phố này là một điểm du lịch hấp dẫn mà du khách không thể bỏ qua khi đến với Moscow. Trung tâm của khu phố cổ là một con đường nhỏ dài hơn 1km, ở đây không có xe cộ đi lại ồn ào mà chỉ dành riêng cho người đi bộ.                                                                                                  

Ở phố cổ Arbat không có những tòa nhà cao tầng hiện đại mà thay vào đó là những ngôi nhà với kiến trúc mặt tiền mỗi cái mang một phong cách riêng. Dọc theo hai bên đường là hàng quán bán đồ kỷ niệm, tiệm ăn, tiệm sách ... nhưng thỉnh thoảng lại có chen vào một vài cái nhà của dân cư (resident).

Đường đi vào Phố cổ Arbat (hình Internet)

 

Hình chụp này là "người thật, việc thật" trong lúc đi dạo Phố Cổ Arbat.

 

Trên con đường phố cổ Arbat, trong số các nhà dân cư chen vào đây, đặc biệt có 1 ngôi nhà mang tính cách lịch sử mà chính phủ vẫn còn giử gìn nguyên bản, đó là căn nhà của nhà thơ nổi tiếng Aleksandr Sergeyevich Pushkin (1799 – 1837). Ông là một nhà thơ, nhà văn, nhà viết kịch nổi tiếng người Nga, được tôn vinh là Đại thi hào, là mặt trời thi ca Nga, ông đã có những đóng góp to lớn trong việc phát triển ngôn ngữ văn học Nga hiện đại và là biểu tượng của dòng văn học lãng mạn Ngathế kỷ 19 bởi nhiều cống hiến trong sự đa dạng hóa ngôn ngữ văn chương. Ông sống tại căn nhà này với bà Vợ, phu nhân Natalia Goncharova là một phụ nữ quý phái đẹp tuyệt sắc, vì vậy luôn có rất nhiều người ái mộ theo đuổi, trong số đó còn có cả Nga hoàng Nikolai I. Trước cửa nhà có một pho tượng cao to bằng người thật của vị Phu Nhân này xây vào thời đó hiện nay vẫn còn được giử lại. Các bà trong đoàn tranh nhau chụp một cái hình tại đây để kỷ niệm và để ...."lấy le" là mình đã có đến tận đây cũng chỉ vì câu chuyện tình có thật của vị Phu Nhân và Nhà thơ này (tiếc rằng N tìm hoài mà không thấy được tấm hình chụp ở đây để post cho các bác xem). Chuyện anh Trưởng đoàn kể cho nghe rằng: năm 1837, do những tin đồn thất thiệt về quan hệ ngoại tình của vợ mình với Georges d'Anthès một sĩ quan kỵ binh trong quân đội Sa hoàng là chồng của chị vợ mình, Puskin đã thách đấu súng, kết quả cuộc đọ súng đã kết thúc hết sức bi thảm khi cả hai đối thủ đều bị thương, nhưng Puskin đã bị trọng thương ở bụng và qua đời hai ngày sau đó - ngày 10 tháng 2 năm 1837. Câu chuyện thực này cũng đã được dựng thành bộ phim "Pushkin-Ngày quyết đấu" của đạo diễn Natalya Sergeyevna Bondarchuk công chiếu vào năm 2006 đã tập trung quanh vụ đấu súng này.                           

Tại con phố này, du khách có thể mua được những món đồ lưu niệm mang đậm bản sắc văn hóa Nga như búp bê Matryoshka nổi tiếng, gốm sứ Gzhel, ấm trà Samovar… Ngoài ra, ở phố cổ Arbat cũng có nhiều góc trưng bày tranh ảnh nghệ thuật, họa sỹ đường phố vẽ tranh lấy ngay, hay các tác phẩm văn học nổi tiếng, hoặc mua bán các sách củ và mới .... Du khách sẽ cảm nhận được một không gian nghệ thuật đa màu sắc của phố cổ Arbat khi nhìn thấy các nghệ sỹ trình diễn với vô số tiết mục đường phố rất hấp dẫn và cuốn hút. Chỉ tiếc rằng vào ngày, giờ chúng tôi có mặt lại không trùng hợp với thời điểm trình diễn của các nghệ sỹ đường phố này.

Sau khi dẫn mọi người đi một vòng để xem và giải thích về lịch sử những điểm đặc biệt tại Phố Cổ Arbat xong thì anh Trưởng đoàn cho mọi người tan hàng để đi ăn trưa, anh mách cho mọi người có một tiệm McDonald ở gần con đường Tverskaya này và cho ý kiến rằng nếu ai không muốn thử, hoặc không thích ăn đồ Nga thì tốt hơn hết là vào McDonald. Thứ nhất là thức ăn quen miệng và chắc chắn sạch sẽ, thứ hai quan trọng hơn hết là Rest Room "free" mà lại rất sạch, đúng theo tiêu chuẩn Mỹ! Thế là hầu hết mọi người đều kéo nhau vào McDonald, vì cái chính là ai cũng muốn giải quyết chuyện rest room, còn ăn chỉ là chuyện lẻ tẻ vì chỉ làm sao để đừng bị đói quá thôi, còn thì để giờ mà đi khám phá những con đường chung quanh, tìm cơ hội gặp gở những người dân Nga cho biết đời sống nơi đây như thế nào nửa chứ.

Cả đoàn mấy chục người cùng kéo nhau vào McDonald, khách du lịch xếp hàng đông lắm .... và "theo thường lệ " nhân viên bán hàng tại đây cũng không nói được tiếng Mỹ nhiều, toàn dùng "sign language" quý vị ạ! Quơ tay thì quơ nhưng vẫn bị trở ngại nên về sau thì đành phải ... chỉ hình (hình cái bánh, ly nước, fry ...) nhưng tốt nhất là nên order cái gì giản dị thôi, chứ đừng bày đặt đòi thêm cái này, bớt cái kia thì mất nhiều giờ để .... ra dấu lắm ... mà vẫn cứ không hiểu! Hi hi hi, sau cùng thì N có sáng kiến là cứ order cái "happy meal" là ổn nhất vì trong đó có đầy đủ hết mọi thứ, và nhân viên ở đây người nào cũng hiểu và biết ngay lập tức khi nghe nói đến chữ Happy Meal các bác ạ. Ha ha .... rút cuộc lại mấy chục ông già bà lão người nào tay cũng ôm một hộp Happy Meal trong đó có hambuger, fry, nước uống và cả toy nửa chứ! Mà này, McDonald ở Nga không có "free catchup" đâu đó nhe, muốn extra catchup thì phải trả thêm tiền, 3 rubbles (10 cents Mỹ) cho 1 gói catchup be bé mà bên Mỹ mình muốn lấy thêm mấy gói thì lấy, nhiều khi lấy xong ăn không hết còn vất thùng rác nửa. Hm! ... mười cents thì không có bao nhiêu, nhưng thấy ở Nga cái gì cũng phải trả thêm $ .... buồn cười là sau khi rời khỏi Russia đi qua nước khác, N đã tìm thấy trong túi xách của mình vẫn còn giử khư khư mấy gói catchup mua mà không ăn đến, lại còn không dám vất đi như ở bên Mỹ mình vẫn làm trời ạ! Sau màn thanh toán xong xuôi Happy Meal thì mọi người kéo nhau đi vòng vòng đường phố cổ để xem tiếp. Ở phía ngoài con đường này còn có thêm 1 khu chợ trời bán đầy đủ mọi thứ hàng hóa, đồ kỷ niệm cho du khách, thượng vàng hạ cám cái gì cũng có, kể cả trái cây, rau củ quả nửa.

Sau giờ ăn trưa, địa điểm kế tiếp chúng tôi sẽ đi thăm là đồi Lenin, đồi này cũng còn có tên là đồi Chim Sẻ. Đồi trải dài dọc theo bờ sông, thuộc quận Tây Nam cách Quảng Trường Đỏ khoảng vài cây số theo đường chim bay. Đồi có độ cao 80m nghiêng mình in bóng dưới mặt nước sông Moscow xanh biếc. Đây cũng là một trong những điểm cao nhất ở Moscow, từ trên đỉnh đồi ta sẽ có được cái nhìn toàn cảnh thành phố rất đẹp. N nghĩ nếu chúng ta đến đây vào mùa Xuân thì chắc sẽ rất tuyệt vời khi được nhìn thấy trăm hoa đua nở tưng bừng khoe sắc, hoặc là mùa Thu thì sẽ nhìn thấy một phong cảnh thơ mộng của lá phong chuyển màu rực vàng đỏ thắm.... chứ còn vào mùa Hè bây giờ thì N thấy .... cũng không được đẹp lắm, vì chỉ nhìn thấy có rừng sồi và bạch dương toàn một màu xanh ngắt nên thấy cũng hơi tiếc một chút. Anh Trưởng đoàn cho biết: vào thời Xô Viết thì chổ này là một địa điểm cho các cặp vợ chồng mới cưới đem nhau đến đây chụp ảnh theo "mốt" của thời đó (ngày nay mốt này đã không còn nửa, thay vào đó thì họ vào các nhà thờ Chính Thống Giáo để làm lễ và chụp ảnh). Trên đồi này, dân chúng Nga cũng được chính quyền sở tại cho họ bày ra những sạp bán hàng con con để bán đồ kỷ niệm cho khách du lịch, những người bán hàng ở đây nói tiếng Mỹ khá hơn một chút và quý vị cũng phải mặc cả ra gì nha, chứ nếu không là mua hớ đấy. Chúng tôi chỉ đứng trên đỉnh đồi nhìn ngắm toàn cảnh thành phố vài phút, chụp vài tấm ảnh kỷ niệm rồi vội vàng đến thăm địa điểm kế tiếp là Trường Đại học Tổng hợp Quốc Gia M.V. Lomonosov.

Đối diện với đồi Lenin là trường Đại học Tổng hợp Quốc gia Lomonosov. Đây là 1 trong 7 kiến trúc và công trình được xây dựng vào thời Xô Viết hay nói đúng hơn là vào thời của Stalin. Những tòa building cao này đã được mệnh danh là "những chiếc bánh kem của Stalin", vì nhìn từ xa những tòa nhà này trông giống như những lớp bánh kem chồng lên nhau và hình thễ cao như những chiếc bánh sinh nhật, đến buổi tối, khi những tòa nhà này được "lên đèn" thì nhìn sẽ đẹp vô cùng. Đây là trường đại học lớn và lâu đời nhất ở Nga, được thành lập vào năm 1755. Ngôi trường được đặt theo tên của nhà bác học Mikhail Vasilyevich Lomonosov, chính là người đã gây dựng ra trường này. Trường viết tắt là MGU, tên tiếng Anh Lomonosov Moscow State University. Tòa nhà chính của trường cao hơn 200m, có hơn 30 tầng với 5 nghìn giảng đường và 40 nghìn phòng học. Tòa nhà chính được xây dựng trên đồi Chim sẻ, được hoàn thành năm 1953 do bàn tay thiết kế của kiến trúc sư Lev Vladimirovich Rudnev.

Tại điểm viếng thăm trường Đại Học Quốc Gia Lomonosov, thì chúng tôi cũng chỉ được đứng nhìn ngắm từ xa, chỉ xem ở phía bên ngoài của trường rồi chụp vài cái ảnh kỷ niệm thôi chứ cũng không có đủ giờ để vào xem bên trong được.

Hình trường đại học quốc gia Lomonosov (hình lấy từ Internet)

Hình "người thật, việc thật" chụp trước trường Đại Học Lomonosov. Ha ha, theo "thường lệ" thì hình chụp "người" là chính! Cảnh quan trọng cần phải chụp là trường Đại Học thì bị nhiếp ảnh gia cho nằm khiêm tốn ở phía xa xa, mà lại còn bị cắt mất cái chóp! Xin các bác xem đỡ vậy nhé.

 

Rời trường đại học Lomonosov, chúng tôi được đưa đi thăm tàu điện ngầm, hệ thống Metro của Moscow, và được biết đây cũng là 1 trong 7 công trình của thời Xô Viết - thời của Stalin.

Metro Moscow hiện đang được sở hữu và quản lý bởi doanh nghiệp nhà nước. Vào ngày 15/5/1935, hệ thống metro đầu tiên của Moscow được đưa vào hoạt động, gồm có 13 nhà ga với 1 tuyến đường ray dài 11km, để phục vụ người dân Moscow và các tỉnh lân cận. Đây cũng chính là tuyến đường sắt ngầm đầu tiên của Liên Xô. Metro được xây sâu dưới lòng đất, với phần sâu nhất là 74 m (243 ft) tại nhà ga Công viên Pobedy, có nhiều tầng lên xuống bằng thang máy cuốn. Đến nay nó đã có tổng chiều dài đường ray là 333,4 km (202,2 dặm) bao gồm 12 tuyến đường với 200 nhà ga. Hiện nay, số lượt khách mỗi ngày khoảng bảy triệu lượt vào các ngày trong tuần, và tăng đến hơn chín triệu lượt vào các ngày cuối tuần. Mỗi tuyến được xác định bằng một cái tên, con số và một màu khác nhau.

Metro là phương tiện di chuyển chính tại Nga vì phần đông dân chúng đều không có xe riêng. Tuy chỉ là một phương tiện để đi lại nhưng hệ thống metro của Nga được xây dựng rất là cầu kỳ lộng lẩy. Mỗi một trạm (ga) có những lối kiến trúc khác nhau tùy theo "chủ đề" của trạm đó, có trạm thì điêu khắc và chạm trổ bằng vàng, có trạm thì xây bằng stucco, có trạm thì xây bằng granite .... Xây bằng vật liệu gì thì xây, nhưng cách chạm trổ thì cực kỳ tráng lệ, trạm nào cũng treo những chiếc đèn chandelier to lớn và đẹp lộng lẫy. Mình đứng ở trạm Metro chỉ để đi Metro thôi mà lại có cảm tưởng như là đang đứng ở sân của một cung điện Vua Chúa thời xa xưa nào vậy đó.

Hình chụp một cảnh Metro Moscow dưới lòng đất với cầu thang máy cuốn (hình Internet)

Hoa văn, họa tiết trên tường được chạm trổ bằng vàng ròng và các mảnh đá quý (chỉ nên nhìn hoa văn họa tiết của nó thôi chứ xin đừng nhìn .... model nha các bạn)

 

Nếu ví Nhà thờ Thánh Basil hay Điện Kremlin là những cung điện trên mặt đất, thì phải nói hệ thống tàu điện ngầm Moscow phải được coi là những cung điện dưới lòng đất. Ai đến với thủ đô Moscow và có dịp trải nghiệm trên những chuyến tàu điện ngầm đều không khỏi trầm trồ và ngưỡng mộ bởi ngoài sự sang trọng và hiện đại, nơi đây còn lưu giữ những nét nghệ thuật kiến trúc đặc sắc mà bạn không bắt gặp ở bất kỳ đâu trên thế giới. Với những bức họa khổng lồ trên trần hay trên tường, các pho tượng, biểu tượng, hoa văn, họa tiết cả cổ điển lẫn hiện đại, đan xen cùng với màu sắc hài hòa, người ta có cảm tưởng đây là một góc của bảo tàng nghệ thuật chứ không phải là một công trình giao thông công cộng. Với những bàn tay, khối óc của các nhà bác học, kỹ sư, công nhân và cả nghệ nhân Nga, thực tình mà nói họ đã tạo nên nhiều công trình nghệ thuật về kiến trúc, nghệ thuật độc đáo mang tính lịch sử và rất … Nga. Hệ thống Metro Moscow thực đã không hổ danh khi được mệnh danh là "Cung điện ngầm dưới lòng đất".

Hình chụp cảnh một ga dưới lòng Metro Moscow  (hình trên Internet)

 

Được biết, đây là 1 công trình đặc sắc nhất trong 7 công trình vào thời kỳ Stalin. Theo như lời anh Trưởng đoàn thuyết trình thì 7 công trình được xây dựng trong thời kỳ Stalin đều xử dụng vào công sức lao động của gần 300,000 tù binh Đức trong thời kỳ Đệ Nhị Thế Chiến. Sau chiến tranh, những tù binh này đáng lẽ được hồi hương nhưng Liên Bang Xô Viết cầm giử họ lại bắt làm để "trả nợ" cho những thiệt hại do Đức Quốc Xã đã gây ra cho Liên Bang Xô Viết vào thời kỳ chiến tranh. Nghe nói, sau khi hoàn tất xong các công trình, đám tù binh này lớp thì già, lớp thì chết, lớp có vợ, con ở đây nên họ đã  ở lại Nga luôn ... vì vậy số tù binh Đức trở về cố hương cũng không còn bao nhiêu. N tự hỏi không biết ngoài vấn đề nhân công, còn vấn đề kỷ thuật và mỹ thuật thì Xô Viết có xử dụng các tù bình này không nhỉ?

Bây giờ N sẽ kể chuyện "Hai Lúa" lần đầu đi xem và đi thử hệ thống Metro tại Moscow cho các bác nghe nha. Chúng tôi 52 người được Local Tour Guide dẫn cho lên  Metro đi và cho biết là mình sẽ phải thay đổi 3 chuyến Metro khác nhau để được xem 4 trạm tiêu biểu cho hệ thống Metro tại đây, để được nhìn thấy các cách kiến trúc, các cách xây dựng lộng lẫy cầu kỳ của 4 trạm này (họ khoe của đấy các bác!).

Hình chụp "Hai Lúa" đang ngồi trên Metro tại Moscow.

Ôi giời ơi! cảm tưởng đầu tiên là thấy hành khách dùng metro đông vô cùng tận! Metro thì chạy liền liền tới tấp, tiếng động ầm ầm, người người hối hả chạy lên, chạy xuống ào ào làm phát hoa cả mắt .....nếu không có người hướng dẫn thì chắc là không thễ nào chạy theo kịp mọi người hoặc là phóng lên kịp metro, rồi cũng không biết đường nào mà đi ... người này dắt díu người kia mặt mày dáo dác nhìn trông đúng là "Hai Lúa" mới ra tỉnh! Mọi thứ đều lạ và xoay nhanh như chong chóng khiến cho dân ở một thành phố không có dùng hệ thống metro bao giờ như N cảm thấy tối tăm cả mặt mũi, nhưng cũng thấy rất thú vị .... tuy nhiên xen lẫn vào đó là một tâm trạng sợ hãi, vì lúc nào cũng nơm nớp lo sợ sẽ bị lạc mất hoặc sẽ bị dứt ra khỏi các bạn đồng hành của mình .... ôi má ơi, người ở đâu mà ra lắm thế, đông quá là đông! Nhoáng một cái nếu không để ý cho kỷ là sẽ không thấy người bạn bên cạnh mình liền .... ôi, nếu mà để bị lạc thì .... chết là cái chắc! Vì sẽ không biết đường nào để mà đi ra khỏi cái bát quái trận đồ lạ lẫm này, cũng như sẽ không biết hỏi ai vì .... không ai nói tiếng Mỹ cả, mà cũng không có một cái sign chỉ dẫn nào bằng tiếng Mỹ cho mình tìm đường đi ra ... tất cả mọi thứ đều bằng tiếng Nga cả Trời ạ! Cái chuyến đi thử và thay đổi 3 chuyến metro khác nhau để xem và quan sát quang cảnh 4 "cung điện dưới lòng đất" tại Moscow đã cho N một  trải nghiệm thật tuyệt vời nhưng cũng rất là khó quên các bác ạ.

Sau mục thăm Metro vừa rồi thì đến giờ ăn tối. Tối nay chúng tôi sẽ ăn tại nhà hàng Bích Câu, một nhà hàng được anh local tour guide cho biết là có những món đặc sản miền Bắc, do người Việt từ miền Bắc qua Nga sinh sống và làm chủ. Nhà hàng nằm trong một ngỏ hẻm nhỏ trông nhếch nhác chứ không được sạch sẽ cho lắm, hai bên ngỏ hẻm có những cửa hàng nho nhỏ bán quần áo, cho thuê băng nhạc, bán thực phẩm và thức ăn VN (những loại đồ khô, thịt, cá, dưa cải muối ....). Ngỏ hẻm này chỉ nhỏ vừa đủ cho một cái xe bus 52 chỗ ngồi chạy thẳng vào, nhưng không có đủ chỗ để quay lui ra. Bề ngoài nhà hàng Bích Câu trông cũng tạm đẹp, bên trong vừa đủ chỗ chứa cho 70, 80 khách, nhìn hình ảnh trang trí thì cho thấy nơi đây thỉnh thoảng chắc cũng có đám cưới, hay trình diễn fashion show ... Ăn uống thì cũng tàm tạm đại khái thôi vì thức ăn nấu nhiều dầu mỡ quá, cũng chẳng thấy có gì đặc biệt để gọi là "đặc sản" theo như lời quảng cáo. Nhưng dù sao thì cũng đỡ cho cái lưỡi của mình vì có vị nước mắm, có cơm, có thịt kho, cá chiên, canh dưa nấu sườn, rau muống xào .... nhưng không biết có sạch sẽ không vì hôm sau trong đoàn có một vài người bị ..... đau bụng! Không biết có phải tại thức ăn ở nhà hàng Bích Câu không nhỉ?

Sau cơm tối thì chúng tôi được đưa về khách sạn nghỉ ngơi độ khoảng 1/2 tiếng, và sẽ được đưa đi xem Circus do đoàn Circus of Moscow trình diễn. Buổi trình diễn này cũng không có gì đặc biệt, đó chỉ là một đoàn xiệc vào bậc hai dù cũng có khỉ, có ngựa, có sư tử .... và có người nhào lộn, phun lửa .... Đã đến đây (Moscow of Russia) rồi thì cũng nên đi xem xiệc để mà so sánh với Xiệc Thượng Hải của Trung Quốc hoặc với Xiệc của Mỹ cho biết chứ nằm nhà sao được phải không quý vị?

Chương trình ngày thứ #1 tại Moscow chấm dứt khi cả đoàn được đưa về khách sạn vào khoảng 11:00 giờ đêm. Những người già như N thì lật đật lo tắm táp rồi lên giường nghỉ ngơi ngay để còn dành sức cho ngày kế tiếp. Nhưng nghe nói có những vị thuộc loại trẻ trung, hoặc những vị già nhưng còn ham dzui đã kéo nhau đi xem mục nọ, mục kia trong hotel, cũng như có các bà, các cô trong đoàn còn đảo qua một vòng các shopping của hotel rồi mới chịu về phòng an nghỉ.

 

Viết xong ngày thứ hai April 6-2020 (Mùa đại dịch Coronavirus)

Bài kế tiếp: Ngày# 2 tại Moscow Russia (Thứ hai August 21-2006)

 

Nam Mai

Những kinh nghiệm mua sắm tại Nga mà bạn nên biết

Xem thêm...

Gia Đình Tôi Du Lịch Trong Mùa Dịch COVID-19

     Gia Đình Tôi Du Lịch Trong Mùa Dịch COVID-19    

- Nguyễn Văn Tới

Lúc này, chuyện thời sự nóng bỏng nhất là nạn dịch Covid-19. Người dân Mỹ không ai còn xa lạ với căn bệnh phổi cấp tính đang lây lan từ Trung Cộng ra tới hơn 160 quốc gia trên thế giới , hơn 8000 người chết, và nó đã vượt biên vào nước Mỹ, gây ra biết bao người nhiễm bệnh và một số ít chết vì căn bệnh quái ác này, trong đó có một phụ nữ Việt Nam ở California. Không may, vợ chồng tôi đi nghỉ Đông qua thành phố Snowbirds, tiểu bang Utah, trong lúc cơn dịch đang xảy ra, tuy chưa hoành hành dữ dội lắm. Vì đã lên kế hoạch từ trước cho chuyến đi trượt tuyết, và cũng nhận thấy tình hình chưa có gì trầm trọng lắm, nên chúng tôi vẫn lên đường không một chút lo lắng hay bận tâm.

Thứ Sáu, ngày 13 tháng 3, 2020: Khi viết những giòng chữ này, tôi mới giật mình, chợt nhận ra thứ Sáu, ngày 13, cái ngày mà người Mỹ tin dị đoan là ngày xui tận mạng. Holywood đã sản xuất bộ phim kinh dị “Friday, the 13th.” Thôi kệ, đạn đã lên nòng, không thể dừng lại. Chuyến bay từ Tucson, Arizona đi Salt Lake city, Utah vẫn đông hành khách và đúng giờ. Không thấy một ai đeo khẩu trang hay có bất cứ hành động hay thái độ gì lo sợ cơn dịch bệnh này. Tôi nói chuyện với người ngồi bên, anh ta nói anh không quan tâm mấy và chẳng thấy lo sợ gì. Tôi kể chuyện nhiều người tranh nhau mua tích trữ giấy vệ sinh, giấy cuộn, dung dịch khử trùng tay, và nhiều thứ cần thiết khác khiến ngay cả Costco wholesale giờ, muốn kiếm cuộn giấy vệ sinh cũng không còn. Anh cười và nói chắc họ điên.


Khi đổi chuyến bay ở Phoenix, AZ, tôi thấy một người thanh niên Tàu trẻ, mang khẩu trang, đang nói chuyện líu lo qua phone. Anh ta xí xa xí xô bằng ngôn ngữ của mình rất lớn tiếng không thèm để ý tới người chung quanh. Mọi người nhìn anh ta dò xét với ánh mắt không mấy thiện cảm. Rất may, anh ta không đi chung chuyến bay với chúng tôi. Thước đo của cơn dịch bệnh dễ dàng được nhìn thấy qua thái độ và cuộc sống người dân ở đây. Không một ai hoảng sợ. Tuy nhiên, giống như nhiều người, tôi cẩn thận mang theo chai dung dịch khử trùng và một hộp lau tay ướt để chùi khi cần thiết,
Từ trên cao nhìn xuống những đỉnh núi phủ đầy tuyết trắng thật đẹp và hùng vĩ, tôi biết phi cơ sắp đáp xuống phi trường Salt Lake city. Dân chúng và du khách ở đây vẫn không có vẻ gì lo sợ về nạn dịch. Mọi sinh hoạt vẫn bình thường. Chúng tôi lấy xe thuê và lái trực chỉ đến khu ski resort cách phi trường 45 phút. Từ chân núi dẫn lên đỉnh là một đoạn đường đèo dài 8 dặm quanh co, ngoằn nguèo đến khách sạn, một bên vách núi dựng đứng, bên kia vực thẵm trắng toát một màu trắng tinh khôi xen lẫn những hàng thông xanh nổi bật. Hoa tuyết lất phất rơi, đẹp như bức tranh trong chuyện thần tiên.
Khu trượt tuyết Snowbirds này là một khu gồm nhiều khách sạn sang trọng nằm sát bên những con đường trượt tuyết với đường giây cáp treo đưa khách trượt tuyết lên đỉnh núi. Khách sạn The Cliff Lodge là nơi chúng tôi ở là khách sạn lớn nhất trong khu này với 10 tầng lầu, nằm sừng sững dựa lưng vào vách núi, mặt tiền nhìn ra khu trượt tuyết và một hồ bơi nước nóng lớn với 3 cái Jazzcuzi bốc khói nghi ngút ngoài trời.
Nhận phòng xong, chúng tôi mặc đồ ấm, trang bị tận răng với quần áo không thấm nước, xuống phòng cho mướn dụng cụ trượt tuyết, rồi lao ra ngoài trời lạnh giá hòa nhập vào dòng người lũ lượt quần áo muôn màu sắc rực rỡ, nổi bật trên nền tuyết trắng mênh mông. Tôi tận hưởng niềm vui “đi mây lướt gió” dù vẫn còn té lên té xuống, nhưng cái thân già da cọp này vẫn còn gân đủ để chơi cho đến chiều tối.


Thứ Bảy, ngày 14 tháng 3, 2020: Thức dậy rất trễ vào sáng hôm sau, chúng tôi xuống ăn trưa ở nhà hàng trong khách sạn. Thức ăn ở đây mắc gấp đôi bên ngoài, nhưng khá ngon. Một miếng lamb steak (thịt trừu) cỡ 6 oz, giá $40. Ai có thời giờ, lái xe mất 25 phút đến một thị trấn kế bên, có thể kiếm được nơi ăn uống giá bình thường.
Chúng tôi mướn xe Snowmobile, một loại xe mô tô bánh xích trang bị với cặp ski lướt trên tuyết để đi khám phá vùng núi non gần xung quanh đó. Đây là một môn chơi cũng khá nguy hiểm, đầy tính phiêu lưu mạo hiểm. Những ai “có tí tuổi” xin suy nghĩ thật kỹ trước khi chơi. Sau vài giờ chạy khắp nơi, lạnh cóng cả đôi tai, chúng tôi trở về khách sạn tắm nước nóng trong hồ bơi và jazzcuzi.

Chúng tôi lấy xe, chạy ra một thị trấn gần đó kiếm một nhà hàng ăn tối, sau đó vào Walmart mua ít nước trái cây, rau quả, sữa, và một số đồ ăn thêm. Ghé qua chỗ nước uống, các kệ trống trơn, không còn 1 chai nước nào, kể cả các bình 1-gallon. Chỗ hàng thịt đông lạnh, bột bắp, bơ hay phó mát, đều còn lại rất ít. Nhìn quanh, tôi thấy một số dân Mễ và Á châu còn đang lảng vảng gần đó với hy vọng có thể kiếm ra một cái gì đó có thể tích trữ cho mùa dịch này. Tôi chỉ biết lắc đầu ngán ngẫm. Con người có thể không chết vì Pandemic (bệnh dịch), nhưng chắc chắn sẽ chết về Info-demic hoặc Facebo-demic vì tin tức tầm bậy thì lan truyền mau như tốc độ máy phản lực (Mac speed).
Chúng tôi chạy thật chậm trên con đường đèo trở lại khách sạn vì trời tối, ướt, trơn trợt, và bên phải là vực sâu. Tuyết vẫn rơi đều nhè nhẹ. Đó đây nhiều ánh đèn nhà người dân lẫn những khách sạn tỏa lên ấm áp trong trời đêm như một bức tranh nền tối điểm xuyết với hàng ngàn sao đêm tuyệt đẹp. Bước vào phòng, tôi thấy cái điện thoại bàn có đèn nhấp nháy. Tôi nghĩ chắc lại quảng cáo bán Time share, nên không buồn nhấc phone.


Chủ Nhật, ngày 15 tháng 3, buổi sáng, nhìn qua cửa sổ thấy sao không có ai trượt tuyết, tôi nhấc phone mới hay cái tin nhắn cho biết tất cả hoạt động chơi tuyết đều tạm ngừng cho tới ngày 22 tháng 3, tiểu bang ra lệnh mới vì sức khỏe của dân chúng. Khu trượt tuyết mà không được trượt tuyết thì còn làm gì được. Chúng tôi quyết định xuống núi và lái xe đi Salt Lake city coi tòa nhà quốc hội tiểu bang (State Capitol), The Tabernacle Choir, và The Mormon Temple.
Đến nơi, tất cả đều đóng cửa. The Tabernacle Choir là một tòa nhà xây theo hình vòm, nơi ca đoàn đạo Mormon nổi tiếng thế giới hơn 100 năm nay đã từng trình diễn ở đây. Ngôi nhà thờ Salt Lake Temple (2) tuyệt đẹp, mất 40 năm mới xây xong, cũng là niềm hãnh diện của tín đồ đạo Mormon. Chúng tôi theo chân các du khách đi tới lui thăm viếng các danh lam thắng cảnh khác ở khu Temple Square như các bảo tàng viện và các khu trưng bày hiện vật của những người tiên phong đạo Mormon, nhưng tất cả đều đóng cửa. Hình như người ta đang chuẩn bị cho một điều gì đó. Chán nản, chúng tôi chạy qua thị trấn Provo gần bên thăm hồ Utah Lake. Người dân ở đây vẫn vui chơi, vẫn câu cá, vẫn sinh sống bình thường không có dấu hiệu gì hoảng loạn.


Về lại khách sạn, chúng tôi lại nhận thêm một tin không vui nữa: Khách sạn cho biết tất cả mọi người phải ra về (check out) ngày mai, thứ Hai, ngày 16 tháng 3, trước 2 giờ chiều. Tôi trình bày chuyến bay của tôi sẽ bay vào sáng thứ Ba. Họ đồng ý cho tôi và 4 gia đình khác được ở lại trong phòng chỉ một đêm nữa mà thôi, vì ngày 17 tháng 3 sẽ “completely lock down” đóng cửa toàn bộ, sẽ không có bất cứ nhân viên phục vụ nào. Tôi đã cố gắng liên lạc với American Airlines để coi có thể về sớm hơn, nhưng số người người gọi vô quá nhiều, nên họ không buồn nhấc máy.
Chúng tôi chạy trở ngược lại thị trấn, đổ đầy bình xăng, ăn tối, rồi mua thêm thức ăn đem về khách sạn để “tử thủ” cho đến thứ Ba. Khách du lịch đến đây trượt tuyết, đa số là dân Utah nên họ lục đục lên xe về nhà. Một số khác như chúng tôi, đến từ các tiểu bang khác, vài người còn đến từ các nước khác, đều kẹt lại. Khách bu quanh những nhân viên ở quầy tiếp tân với biết bao câu hỏi. Nhân viên khách sạn chỉ biết xin lỗi luôn miệng vì bản thân họ cũng chẳng biết gì hơn là lệnh trên xuống. Nhiều người tỏ ra tức giận với kiểu làm ăn của khách sạn vì không cho họ đủ thời gian chuẩn bị và không thông báo cho họ sớm hơn. Chúng tôi trải qua một đêm lo âu, không biết ngày mai sẽ còn xảy ra chuyện gì nữa?

Thứ Hai, ngày 16 tháng 3: Không biết làm gì, chẳng lẽ cứ coi TV, rồi ăn uống cho hết ngày. Chúng tôi bèn mặc đồ ấm, mang ủng, ra ngoài đi bộ vừa giãn gân cốt vừa giết thời giờ. Một vùng trời, núi non trắng xóa tuyệt đẹp nhưng vắng lặng như tờ. Hồ nước nóng và jazcuzzi, không ai bơi. Ghế cáp treo đứng im lặng giữa không gian mênh mông. Nắng lên ấm áp, gió nhẹ làm hai tay hơi tê cóng. “Anh khách lạ đi lên đi xuống, may mà có em, đời còn dễ thương” (Trích bài hát Phố núi cao). May là ông khách lạ này còn có bà khách lạ đi theo, chứ ông nào mà đi một mình thì đến chết vì cô đơn.

Hồ bơi nước nóng, jazzcuzi không ai bơi. Cột trụ ghế cáp treo kế bên đứng im buồn tênh

Ghế dành cho các nàng Bạch Tuyết ngồi vì khách ra về gần hết

Nguyên ngày hôm đó, chúng tôi hết đi lên, đi xuống, rồi lại đi ngang, đi dọc cái khách sạn khổng lồ mà vắng như chùa Bà Đanh vì chẳng biết làm gì và cũng chẳng gặp được ai. Một nhân viên an ninh, chắc anh ta theo dõi tôi qua màn hình, bước đến hỏi có thể giúp gì cho tôi. Tôi than chán quá, đi tập thể dục, chứ ngồi trong phòng làm cái quái gì. Đứng tán dóc một hồi về nạn dịch Tàu, anh ta chào tôi và đưa tay bắt. Tôi cười và đưa cái fist pump (nắm tay) ra; anh ta cũng làm tương tự, rồi hài hước không kém, anh đưa thêm cái cùi chỏ, tôi đáp lại cũng bằng cái cùi chỏ, rồi tôi tiếp tục đưa chân phải lên, mắt tròn to vì ngạc nhiên, anh cũng giơ chân phải chạm vào chân tôi, cả hai cười vang rồi đường ai nấy bước. Cái App về sức khỏe trong phone liên tục khen ngợi “You are excellent”vì tôi leo cầu thang mấy được mấy chục tầng và đi bộ gần 15 ngàn bước. Ngày nào cũng như thế này, chắc tôi sớm trở thành một “dận động diên” có hạng đủ điều kiện tham dự Marathon.

Thứ 3, ngày 17 tháng 3: Chúng tôi rời khách sạn rất sớm lúc 6 giờ. Bàn tiếp tân vẫn không một bóng người. Trời tối, mặt trăng lưỡi liềm vẫn còn treo trên đỉnh núi tỏa xuống một ánh sáng mờ nhạt trên con đường đèo nhỏ hẹp. Chúng tôi chạy thẳng ra phi trường salt Lake city, trả xe, làm thủ tục kiểm tra với TSA rồi đi thẳng đến khu chờ đợi. Không lúc nào tôi muốn trở về nhà thật nhanh như lúc này.

Phi trường khá vắng vẻ, khách không phải xếp hàng dài khi đi qua khu kiểm tra an ninh, hành lý. Ai cũng từ tốn khoan thai. Hàng ghế ngồi chờ thưa thớt, tôi có thể thấy một số ít người mang khẩu trang nhiều hơn lúc chúng tôi đi. Nhìn họ, tôi có thể đánh giá nạn dịch đang có chiều hướng xấu đi. Chuyến bay của chúng tôi có 100 ghế, chỉ khoảng 35 người có mặt. Tôi đoán khách gọi vô hủy bỏ hoặc dời lại ngày đi.

Máy bay đáp xuống phi trường Tucson, lòng tôi rộn lên niềm vui nhiều hơn so với những lần đi công tác xa nhà vài tháng mới trở về. Chúng tôi ghé chợ tính mua đồ ăn trước khi về nhà, mới hay mình quá chủ quan, hay tỉnh như người Ăng Lê. Trong chợ, trên quầy đồ gia dụng, tất cả hàng hóa sạch trơn. Hàng thịt, khách phải lấy số, xếp hàng dài chờ đợi rất lâu. Có người trở ra với mấy chục pounds thịt bò. Nhân viên tuyên bố “you’ll get what you see, please come back tomorrow”, có nhiêu đây, hết thì thôi, mai trở lại. Quầy trả tiền cũng dài như các quầy hàng khác.

Khi viết gần xong bài này, tôi hay tin một trận động đất 5.7 magnitude mới xảy ra sáng nay, thứ Tư, 18 tháng 3, ở Salt Lake City làm bức tượng nổi tiếng,Thiên Thần Moroni thổi kèn, trên đỉnh tháp cao nhất của nhà thờ Mormon Temple rơi xuống trên nóc nhà và gây hư hại nhẹ. Đường cao tốc 80 dẫn đến phi trường tạm đóng và các chuyến bay đến phải quay đầu qua các nơi khác, các chuyến bay đi bị hủy bỏ. Vậy thứ Sáu ngày 13, đối với tôi, không phải là một ngày xui tận mạng nếu như động đất xảy ra ngày tôi đến thăm ngôi nhà thờ này thì sao? Không chừng Thiên Sứ “giáng trần” gần chỗ tôi đứng thì chắc mặt tôi xanh như đít nhái. Nếu chuyến bay của tôi vào hôm nay, tôi sẽ bị kẹt trong vùng “lửa đạn” này thêm một thời gian nữa, không biết sẽ còn gì xảy ra sau đó.

Qua những biến chuyển của cơn dịch đã và đang xảy ra ở Mỹ, tôi chợt nhận ra nếu một trận dịch thật nặng nề xảy ra và chính phủ mất kiểm soát thì cuộc sống của người dân sẽ hoang tàn như ngày tận thế. Còn nhớ năm nào ở Los Angeles, California, nhân vụ nổi loạn vì chủng tộc, nhiều người Mỹ gốc Phi Châu tấn công vào khu chợ người Đại Hàn để cướp phá. Người mạnh sẽ cướp người yếu hơn. Người có vũ khí sẽ tấn công và cướp sạch sẽ người không có thứ gì để tự vệ.

Tôi nghĩ chúng ta nên coi đây là bài học cảnh tỉnh cho mọi người và cho cả chính phủ để có được một sự chuẩn bị thật chu đáo, có biện pháp ngăn ngừa mọi hoảng loạn như những ngày vừa qua. Trong mọi tình huống, mọi người không nên hoảng sợ, mà phải bình tĩnh vì chúng ta đang sống ở một xứ sở xuất cảng ngũ cốc nhiều nhất thế giới, lương thực phong phú, nguồn nước dồi dào. Chuẩn bị nhưng không hoảng loạn, gia đình tôi, đến giờ phút này, vẫn không tích trữ bất cứ thứ gì. Nhân loại ngày càng bị nhiều thiên tai lẫn nhân tai do chính con người tạo ra. Câu trả lời sẽ là lúc nào mà thôi.

REFERENCES:

  1. The Mormon Tabernacle Choir

https://en.wikipedia.org/wiki/Mormon_Tabernacle_Choir

  1. The Temple

       https://www.visitutah.com/things-to-do/history-culture/mormon-heritage/temple-square/

 

     Nguyễn Văn Tới     

Xem thêm...
Theo dõi RSS này