Du lịch

Du lịch (161)

Ngã tư Chợ Cồn - Đỗ Duy Ngọc

Ngã tư Chợ Cồn

Đỗ Duy Ngọc

Gia đình tui di cư vào Nam năm 1954. Ở Quảng Trị một thời gian ngắn, sau đó Ba tui vào làm Bệnh viện Trung ương Huế, cũng chỉ một thời gian ngắn, năm 1956, cả gia đình vào Đà Nẵng vì Ba tui lại nhận công việc mới ở Tổng y viện Duy Tân, một bệnh viện quân y lớn nhất miền Trung thời bấy giờ.

Vào Đà Nẵng, gia đình tui ở khu ngã tư chợ Cồn mấy chục năm, do vậy trong trí nhớ của tui, khu vực này là nơi tui nhớ nhất, đó là nơi tôi sống từ tuổi thiếu nhi cho đến tuổi trưởng thành rồi bay đi xa không về lại. Chợ Cồn được hình thành từ những năm 1940. Đầu tiên được dựng lên từ trên một cồn cát, nên chết tên luôn là chợ Cồn. Nói là cái cồn, chứ thật sự đây là nơi đổ rác của thành phố Đà Nẵng. Thời đó, khu vực chợ Cồn được xem là ngoại ô thành phố. Người ta đổ rác ở khu vực hầm bứa. Có người không lên tới hầm bứa mà đổ rác ở cồn. Lâu ngày, rác chất cao, tạo thành một cái cồn, bên tay trái đường Hùng Vương.

Dân chúng đông chợ trên cái cồn nầy, nên gọi là chợ Cồn. Lúc đầu, chợ Cồn nằm ở chỗ đống rác đó, lúc ấy chỉ là chợ nhỏ, bán buôn lèo tèo. Sau này dời về cồn cát phía đường Khải Định, lúc ấy mới đúng là chợ.

Thập niên 1940, Ba tui vừa học ra trường có đi làm việc một thời gian ở Đà Nẵng, hồi đó còn có tên là Tourane. Theo lời kể của Ba tui, lúc ấy nhà cửa còn thưa thớt lắm, chung quanh chợ chỉ có lau sậy, xương rồng và dương liễu vì gốc gác của nó là cồn cát biển. Lại có mấy lạch nước. Các gian hàng tạm bợ bằng chòi tre, mái tranh đơn giản. Lần hồi người ta xây dựng bằng các vật liệu kiên cố hơn. Khi gia đình tui đến ở khu này, chợ Cồn đã là một khu chợ sầm uất nhất Đà Nẵng, buôn bán đủ thứ trên đời.

Chợ Cồn trước 1975 (ảnh tư liệu)

Trước đó, người Pháp đã xây dựng đường sá và phố phường cũng được quy hoạch xây dựng đàng hoàng và mang nét văn minh phố thị. Chợ nằm trên trục đường quan trọng của Đà Nẵng. Đường này chạy từ bờ sông Hàn đến gần khu Bàu Thạc Gián. Thời Pháp tên là đường Rue de la Republique (nay là đường Hùng Vương). Nó nằm ngay giao lộ của đường Sabiella (nay là đường Ông Ích Khiêm). Nối đường Ông Ích Khiêm là đường Khải Định. Đường này hồi trước chạy dài cho đến biển Thanh Bình.

Những con đường đó tạo nên giao lộ là ngã tư chợ Cồn một thời khét tiếng. Sau lưng chợ có một đường rầy, đường này chạy qua một cái hầm nhỏ dưới cầu Vồng. Từ dưới chợ muốn lên cầu Vồng phải leo một con dốc đất đỏ là lên đường Thống Nhất. Đứng trên cầu Vồng ngay địa điểm đó, ta có thể nhìn thấy sân vận động Chi Lăng. Trên con đường này tui có một kỷ niệm. Thời mới lớn tui làm thơ, cũng có lần được giải của tỉnh. Trên đường đến trường đi học năm đệ tam, đệ nhị tui thường theo đuôi một cô cùng trường có nhà trên đường Thống Nhất. Theo thế thôi, chẳng nói gì và về nhà làm biết bao nhiêu là thơ. Sau đó, tui có in tập thơ Khung tình vỡ, toàn là thơ tình chưa nói được. Tui học nhảy, cuối năm đệ nhị ở trường tui đã có bằng Tú tài hai phổ thông. Trước khi bay vào Sài Gòn thi đại học, tui gởi theo đường bưu điện cho cô ấy chục tập thơ rồi biến mất. Ôi cái thuở yêu em thơ dại.

Phía đối diện chợ, bên kia đường là Trung tâm Cải huấn, nơi nhốt những kẻ theo Việt cộng, cũng là nơi giam giữ tù thường phạm cướp của, giết người. Gần đó có kho đạn và phía sau kho đạn là trại gia binh dành cho gia đình quân đội. Cạnh đó có nhà sách Ngày Mới, và một trụ xăng nhỏ, nhưng tiệm sách này buôn bán ế ẩm không bằng nhà sách Văn Hoá nằm ở đầu đường. Ngày đó đây là một trong những nhà sách lớn nhất Đà Nẵng.

Tui thường mua sách ở đây. Chủ nhà sách người Huế, trắng trẻo, nhìn rất thư sinh, có đứa con trai cũng trạc tuổi tui, cũng tên Ngọc đi tắm biển bị sóng cuốn trôi ở biển Mỹ Khê. Gần nhà sách Văn Hoá là một pharmacie khá lớn của một gia đình người Quảng Nam. Con chủ nhà thuốc này cũng là người bạn của tui mà mấy chục năm rồi không gặp nên quên mất tên, anh này có nước da đen, ngược lại với cô em gái trắng nõn. Ở khu đó bên kia chợ có một tiệm bán nước mắm có cô con gái học Bồ Đề. Cô gái dong dỏng cao, tóc để bom bê trước trán với chiếc áo dài trắng ngắn tà đã có một thời làm tui mê đắm. Sau này mới biết cô ấy là em gái của một người bạn tui. Cả gia đình giờ định cư bên Mỹ, cô ấy giờ chắc cũng đã là bà nội, bà ngoại rồi.

 
Chợ Cồn xưa trước năm 1975

Từ những năm cuối của thập niên 1950, chợ Cồn đã được xây dựng kiên cố với những ngôi nhà lồng rộng và thoáng mát. Chung quanh chợ người ta đã xây những kiốt cho thuê bán đủ mặt hàng cao cấp nên chợ Cồn trông khang trang và lịch sự. Ngay ngã tư phía bên kia góc dường Ông Ích Khiêm và Hùng Vương có một cây xăng lớn. Đi tới chút nữa là đụng đường rầy. Chỗ đó lộn xộn mấy nhà nhỏ lụp xụp vá xe, làm vỏ xe, những người thợ lúc nào cũng đen nhẻm. Phía bên kia là một dãy phố có căn nhà tui không bao giờ quên.

Đó là xưởng vẽ của người hoạ sĩ già Nguyễn Viết Hậu. Ông này chuyên vẽ chân dung truyền thần nhưng lại vẽ Phật rất đẹp, nhất là vẽ Phật Thích Ca đản sinh, bước trên những toà sen với câu nói: “Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn”. Hồi còn bé trên đường đi học, bữa nào tui cũng chắp tay sau đít đứng ngó ông ấy và những người đệ tử vẽ vời. Tui mê hội hoạ cũng từ xưởng vẽ của ông và tui theo nghiệp vẽ cũng từ những nhát cọ của ông.

Xây xong cây xăng, người ta cũng xây một bến xe ngay góc Hùng Vương, xế xế với chợ Cồn. Bến xe có tên Bến xe chợ Cồn, đi hai chiều từ Đà Nẵng ra Quảng Nam, Huế cùng các tỉnh miền Trung khác và cả Tây Nguyên. Từ khi có bến xe, khu vực này nhộn nhạo hẳn lên, hàng quán mọc đầy. Nổi bật ngay góc bến xe là bánh mì Ông Tý, chỉ là xe bánh mì chả nhưng khách đông vì chả có vị lạ. Mạ tui thích ăn bánh mì Ông Tý, nhiều khi khuya rồi cũng phải chạy ra mua cho Mạ. Gần đó có bún bò bà Hưng. Bà này người Huế có chồng là thợ may Âu phục. Bà có mấy cô con gái ngang tầm tuổi tui, sau này có hai chị em lấy hai thằng bạn tui, cả đôi bây giờ định cư ở Houston.

Bún bà Hưng ngon đúng điệu bún Huế, dù chỉ là quán bình dân. Khu này hồi đó Việt cộng hay rải truyền đơn dù thật ra cũng chẳng có tác dụng gì. Khu này còn có tiệm bò Thái Ngư, bánh kẹo Quánh Hưng… cùng hàng chục cửa hiệu tạp hoá, đại lý trái cây, dụng cụ cơ khí, gạo… buôn bán sầm uất, là đại lý của nhiều hãng lớn và là nơi cung cấp hàng sỉ đi khắp miền Trung. Tui có anh bạn cùng trường nổi tiếng dân chơi nhà là một tiệm buôn lớn góc phố này. Anh tên Lâm Thành mất cũng khá lâu rồi.

Gần đó, ngay đầu đường Ông Ích Khiêm là cư xá Độc Lập, dành cho hạ sĩ quan quân đội VNCH. Khu này trước đó người ta chỉ dùng để ở, nhà nào cũng có khoảng sân trống sát đường. Phía sau là một sân cát rộng. Chiều chiều tụi nhỏ tuổi như tui thường đến đó thả diều và đá banh. Đến những năm cuối thập niên 1960 bỗng dưng người ta tận dụng sân trước để mở hàng quán. Một loạt quán bò tái ra đời. Khu gia binh mất dấu để trở thành phố chợ. Mà cũng lạ, cả dãy quán ăn, quán nhậu lại có một căn là tiệm vẽ của ông hoạ sĩ Hải Triều.

Ông này cũng chuyên vẽ chân dung, có thể thời đó có nhu cầu vẽ truyền thần. Hình như ông này trước đó ở trong quân đội, có nhờ Ba tui giúp cho giải ngũ nên có vẻ rất quý Ba tui. Thấy hay tặng quà và vé xem hát. Dãy nhà sau cũng lấn chiếm sân chơi, tui mất chỗ để thả diều và đá bóng. Thật ra, lúc đó tụi tui cũng đã đến tuổi thanh niên, chẳng còn mê diều và trái bóng mà đã bắt đầu biết chải đầu và diện áo quần đẹp để đi tán gái.

Một góc Đà Nẵng trước 1975 (ảnh tư liệu)

Từ chỗ cư xá đi xuôi xuống đường Ông Ích Khiêm, ta gặp bên kia đường một château d’eau cao lừng lững. Tháp nước này cung cấp nước thuỷ cục cho cả khu vực. Đối diện tháp nước là Bình dân Thư quán, là nơi cho thuê truyện của một ông Tàu già. Tiệm nhỏ thôi, nhưng sách nào cũng có. Nhất là truyện kiếm hiệp. Thời này, người ta mê truyện chưởng Kim Dung nên quán lúc nào cũng đông khách. Ông chủ người Tàu có trí nhớ siêu phàm. Sách của ông luôn bọc ngoài bìa là giấy bao ciment. Sau tờ bìa là ông ghi ký hiệu ngày mượn chi chít. Thế mà khi nói tựa sách là ông lấy ngay đúng phóc, không chút chần chừ. Cuốn nào đã có người thuê chưa trả ông cũng báo ngay. Hay thật. Tui là tín đồ của quán này, ngày nào cũng thuê đôi ba cuốn, đủ loại, đọc muốn lòi con mắt.

Nhắc đến chợ Cồn ngày xưa mà không nói đến cà phê Xướng là một thiếu sót. Ít ra là đối với bản thân tui. Cà phê Xướng là một kiốt nằm trước chợ Cồn, trên đường Khải Định xưa. Tiệm bán cà phê và các thức uống. Khách của tiệm là giới công chức, giáo sư, doanh nghiệp, quân nhân. Đó không phải là tiệm dành cho giới bình dân. Có một thời, sáng nào tui cũng phải ra đấy mua cà phê sáng cho Ba tui uống trước khi đi làm.

Chợ Cồn Đà Nẵng xưa 1968-1969 

Lúc nào cũng mang theo một cái chén lớn để đổ nước sôi vào để khi mang cà phê về đến nhà thì nó vẫn còn nóng. Quán trang trí như mấy quán cà phê nhỏ bên Tây. Có quầy với mấy ghế cao và những cái bàn nhỏ trải khăn kẻ ca rô. Có hai điều mà tui không bao giờ quên được tiệm cà phê này là mùi cà phê rang thơm phưng phức, mỗi tách cà phê lại bỏ thêm chút bơ Bretel beo béo thơm thơm; điều nữa mà gần hết đời, tui vẫn thấy không chỗ nào có bánh mì thịt ngon như ở cà phê Xướng.

Thịt là thịt ba chỉ, có mỡ được rim vàng với ngũ vị hương và có thể có chút hồi. Bước vào quán là nghe mùi này ngay. Mùi thịt hơi cháy vàng tươm mỡ, nước thịt màu hổ phách sậm thơm nức mũi. Ổ bánh mì dòn tan, được dồn thịt và rưới thứ nước vàng óng đó lên, rắc thêm tiêu sọ xay, chẳng cần xì dầu, hành ngò mà ối chao ôi là ngon! Sau này, lớn lên, cũng nhiều lần ăn rim thịt như thế, cũng bánh mì dòn như thế, mà miếng ăn sao lại thấy chẳng ngon như xưa nữa.

_________

Bây giờ, lúc đã đi bốn phương trời, trở về chốn cũ, đứng giữa ngã tư chợ Cồn với biết bao kỷ niệm nhưng tui lại thấy xa lạ biết chừng nào? Chẳng còn ai quen, những con phố lạ, đường xưa không dấu vết cũ. Tui làm người khách lạ tiếc nhớ những chốn xưa và ký ức của mình. Thời gian nhanh quá! Mới tuổi thanh niên giờ đã là ông lão. Những bạn bè, người thân lần lượt ra đi. Cảnh cũ chẳng còn dấu tích. Nghĩ đến chuyện bể dâu, buồn ơi là buồn!

 

Đỗ Duy Ngọc

-----------

Kim Quy st

Hình internet

Thành phố Đà Nẵng xưa bên sông Hàn

 
Xem thêm...

Chùa Cầu trong ký ức người Hội An

Chùa Cầu trong ký ức người Hội An

* ◄ ◊ ► ◄ ◊  ► ◄ ◊ ►*

Đến nay, Chùa Cầu vẫn là một hấp lực đối với các nhà nghiên cứu. Nhiều công trình trong nước, quốc tế về di tích này đã được thực hiện, công bố. Bên cạnh đó, trong ký ức người Hội An, những câu chuyện, kỷ niệm về Chùa Cầu là mạch nguồn tự nhiên, sâu thẳm vô cùng quý giá.

Chùa Cầu Hội An VN- Hình internet

Trong phạm vi bài viết này, chúng tôi ghi lại ký ức đời thường, mang đậm dấu ấn cá nhân của những người được sinh ra trong thập niên 30, 40, 50 của thế kỷ XX từng gắn với Chùa Cầu. Họ là những người Hội An đã qua tuổi “xưa nay hiếm”, có người vẫn gắn bó với Chùa Cầu từ lúc được sinh ra cho đến tận bây giờ; có người, nay đã chuyển ra sinh sống ở ngoài khu phố cổ Hội An, thậm chí có người đang sống nơi xa xôi như Mỹ, Úc nhưng trong trí nhớ của họ, kỷ niệm về Chùa Cầu vẫn tươi nguyên.

Những cuộc đời bên hói Chùa Cầu

Thật may mắn và hữu duyên cho chúng tôi khi tiếp cận những vị cao niên – nguồn “tư liệu sống” quý giá về Chùa Cầu xưa bởi hầu hết họ đều ở tuổi ngoài tám mươi nhưng tinh thần vô cùng phấn chấn khi nghe hỏi về kỷ niệm gắn với di tích này. Ông Thái Tế Thông (Vĩnh Tân con), người Hội An thường gọi là ông Chảy (sinh năm 1931) kể cho chúng tôi nghe về hai gia đình ông Nguyễn Lang, Nguyễn Lạc nhiều năm sống ở mảnh đất sát bên hói Chùa Cầu.

Trong những năm chiến tranh chống Pháp, theo đường sông, họ chống hai chiếc ghe xuống Hội An tản cư. Gia tài không có gì ngoài hai chiếc ghe nhỏ bé và sức vóc đang ở thì trai tráng. Họ cắm ghe ở ngay khe nước Ồ Ồ. Những lúc trời mưa to, họ đẩy ghe vào gầm Chùa Cầu để trú. Ban đêm, họ ngủ trong lòng ghe, núp dưới gầm Chùa Cầu, ban ngày họ lên bờ làm thuê, làm mướn và đi bán dạo.

Ông Thái Tế Thông với những hồi ức về hai gia đình ông Nguyễn Lang, Nguyễn Lạc

nhiều năm sống ở mảnh đất sát bên hói Chùa Cầu.Ông Thái Tế Thông với những hồi ức

về hai gia đình ông Nguyễn Lang, Nguyễn Lạc nhiều năm sống ở mảnh đất sát bên hói Chùa Cầu.

Hồi đó, ông Thái Tế Thông đã theo cha chụp ảnh nên thường mướn anh em ông Lang, ông Lạc chở đồ, vác đồ. Những năm 1950 – 1960 gia đình ông Thái Tế Thông thuê mướn hai anh em ông Lang nhiều nhất. Dần dần hai anh em sắm được cái xe bò đậu ở ngã tư Lê Lợi – Nguyễn Thái Học gần nhà ông Thái Tế Thông, hàng ngày đứng chờ người trong phố kêu chở đồ. Công việc ngày càng gặp nhiều thuận lợi hơn, họ có vợ, cũng là những người phụ nữ làm thuê làm mướn và bán dạo ở phố. Hai gia đình với những đứa trẻ lần lượt nối nhau ra đời, lòng ghe không đủ chỗ ở. Gia đình ông Nguyễn Như Vũ ở trên đường Duy Tân (cũ) sát bên hông Chùa Cầu (nay là số 1 Nguyễn Thị Minh Khai) đã cho hai anh em ông Lang, ông Lạc mượn mảnh đất trống ở sát bên hói Chùa Cầu dựng nhà tạm để sinh sống.

Ngoài việc làm thuê kiếm sống, ông Lang rất hay giúp đỡ người khác. Những người đi qua Chùa Cầu sơ ý làm rớt đồ, ổng cũng lặn xuống mò giúp. Ông Thái Tế Thông kể một lần ông Lang được người ta cậy nhờ lặn xuống dưới Chùa Cầu để vớt giúp món đồ lỡ đánh rơi. Món đồ đó tuy nhỏ nhưng có giá trị rất lớn nên ông Lang quyết tâm lặn sâu tìm cho kỳ được. Ngày hôm sau, ông Lang gọi ông lại, kể: “Hôm qua lặn sâu dưới đáy, tôi thấy dưới chân mấy cây trụ đá Chùa Cầu rất nhiều gỗ lim, nguyên khối, dày đến mấy gang tay”. Đặc tính của gỗ lim là cứng, nặng, khi chìm hẳn dưới nước, gỗ lim sẽ cứng như sắt. Có lẽ bởi vậy, khi làm cầu, người xưa đã dùng loại gỗ quý này để làm đế, tạo sự vững chãi cho các cây trụ đá những mong cây cầu bền vững với thời gian chăng?

Hồi đó, ông Thái Tế Thông đã theo cha chụp ảnh nên thường mướn anh em ông Lang, ông Lạc chở đồ, vác đồ. Những năm 1950 – 1960 gia đình ông Thái Tế Thông thuê mướn hai anh em ông Lang nhiều nhất. Dần dần hai anh em sắm được cái xe bò đậu ở ngã tư Lê Lợi – Nguyễn Thái Học gần nhà ông Thái Tế Thông, hàng ngày đứng chờ người trong phố kêu chở đồ. Công việc ngày càng gặp nhiều thuận lợi hơn, họ có vợ, cũng là những người phụ nữ làm thuê làm mướn và bán dạo ở phố. Hai gia đình với những đứa trẻ lần lượt nối nhau ra đời, lòng ghe không đủ chỗ ở. Gia đình ông Nguyễn Như Vũ ở trên đường Duy Tân (cũ) sát bên hông Chùa Cầu (nay là số 1 Nguyễn Thị Minh Khai) đã cho hai anh em ông Lang, ông Lạc mượn mảnh đất trống ở sát bên hói Chùa Cầu dựng nhà tạm để sinh sống.

Ngoài việc làm thuê kiếm sống, ông Lang rất hay giúp đỡ người khác. Những người đi qua Chùa Cầu sơ ý làm rớt đồ, ổng cũng lặn xuống mò giúp. Ông Thái Tế Thông kể một lần ông Lang được người ta cậy nhờ lặn xuống dưới Chùa Cầu để vớt giúp món đồ lỡ đánh rơi. Món đồ đó tuy nhỏ nhưng có giá trị rất lớn nên ông Lang quyết tâm lặn sâu tìm cho kỳ được. Ngày hôm sau, ông Lang gọi ông lại, kể: “Hôm qua lặn sâu dưới đáy, tôi thấy dưới chân mấy cây trụ đá Chùa Cầu rất nhiều gỗ lim, nguyên khối, dày đến mấy gang tay”. Đặc tính của gỗ lim là cứng, nặng, khi chìm hẳn dưới nước, gỗ lim sẽ cứng như sắt. Có lẽ bởi vậy, khi làm cầu, người xưa đã dùng loại gỗ quý này để làm đế, tạo sự vững chãi cho các cây trụ đá những mong cây cầu bền vững với thời gian chăng?

Sách “Đại Nam nhất thống chí” của Quốc sử quán triều Nguyễn dưới thời vua Tự Đức (1847 - 1883)

chép rằng: “Cầu ở xã Cẩm Phô về phía tây phố Hội An, huyện Diên Phước, nước khe chảy về phía

Nam đổ vào sông Cái, cầu bắc ở trên. Tương truyền cầu này do người khách buôn

Nhật Bản bắc, dưới cầu xây đá, trên lát ván, gác mái gồm bảy gian lợp ngói.”. Ảnh: TL

Ông Thái Tế Thông nhắc tên, tuổi của cô Hoàng - một trong số những người con ông Lang. Theo chỉ dẫn của ông, tôi đi tìm cô Hoàng – người từng gắn bó hơn nửa cuộc đời với việc đổi nước ở chợ Hội An. Cô đã chuyển nhà nhưng một người hàng xóm cũ nhiệt tình chạy xe máy đi trước dẫn đường để rồi, sau một hồi vòng vèo qua những ngõ ngách nhỏ, tôi cũng đến được ngôi nhà mới của cô Hoàng – con gái ông Lang.

Cô Nguyễn Thị Hoàng sinh năm 1954 là một trong 6 người con của ông Nguyễn Lang. Theo lời kể của cô, gia đình ông Vũ cho nhà cô và nhà ông Lạc ở nhờ dễ chừng đến hơn 10 năm trên vạt đất nhỏ - giữa một bên sát hói Chùa Cầu, một bên là bức tường sát bên hông ngôi nhà của gia đình ông Vũ. Hàng ngày, mấy chị em cô tự chơi với nhau và làm việc nhà đỡ đần ba mẹ chứ không mấy khi được vui đùa cùng những trẻ xung quanh xóm Chùa Cầu. Có lẽ, do buồn và rảnh rỗi thành thử cô Hoàng hay quan sát xung quanh và nhớ được nhiều chuyện thời thơ ấu. Cô nhớ, hồi đó trên Chùa Cầu có bà Cai Dé, bà nuôi rất nhiều mèo. Không nghe ai nhắc đến chuyện chồng, con của bà. Tuy nhiên, theo nhà văn Nguyên Ngọc: “Thời đó, “cai” là một chức trong quân đội, tương đương với chức tiểu đội”. Như vậy, phải chăng bà Cai Dé có mối quan hệ vợ chồng hoặc mẹ con với một ông cai nào đó?

Từ phải: Cô Hoàng, anh em ông Vũ - cô Thảo trên vạt đất sát nhà ông Vũ bên hói Chùa Cầu.

Cũng theo trí nhớ của nhà văn Nguyên Ngọc, trong kiệt gần nhà ông Cửu Cang có ông Cai Chưởng, sau lên chức Đội Chưởng, là chỉ huy trong đội lính tập. Chúng tôi không nghe những người Hội An “xưa nay hiếm” nhắc đến mối quan hệ của ông Cai Chưởng với bà Cai Dé, thay vào đó, hầu như mọi người đều nói chỉ thấy bà Cai Dé sống một mình, không ai biết nhà bà ở đâu.

Bà Cai Dé ban ngày coi sóc Chùa Cầu, tính bà rất kỹ dĩ, chỉn chu, ban đêm bà ngủ ở phía hậu tẩm của gian thờ ngài Bắc Đế Trấn Võ. Bà Cai Dé cưng mèo như con. Bầy mèo đông nhưng mỗi con được ăn trong từng cái chén riêng, chúng được ngủ cùng với bà. Cũng có lúc chúng chạy đi chơi, bà tìm, gọi “meo, meo ơi về ăn cơm” nhìn thấy rất thương. Sau này, ngoài việc coi sóc chùa, bà Cai Dé còn ngồi bán một số hàng quà vặt ngay chỗ Chùa Cầu cho trẻ con và khách nơi khác đến chơi, vãn cảnh. Cũng có lúc bà Cai Dé làm nền cho những người khách từ Sài Gòn ra Hội An dạo chơi chụp ảnh giống như ngày nay du khách thường chụp ảnh những người bán hàng rong khi đi trên phố.

Ông Vũ nói, bà Cai Dé khi đó được Ty Xã hội của chế độ cũ thuê trông coi Chùa Cầu, được nhận lương. Ông Nguyễn Lang, ba của cô Hoàng cũng có lúc được bà Cai Dé thuê quét dọn chùa và ông thường chạy đi tìm bà về nhận lễ vật dâng cúng của những người đến thắp hương tại Chùa Cầu. Người dân xung quanh đến thắp hương ở ban thờ ngài Bắc Đế Trấn Võ trong miếu thờ và ở tượng chó, tượng khỉ hai bên đầu cầu vào ngày rằm, mùng một. Trẻ con xung quanh xóm Chùa Cầu chơi trốn tìm hoặc rượt đuổi nhau ở trên, trong cầu chứ không ai dám bước chân vào khu vực thờ Thần Bắc Đế Trấn Võ, dù gian miếu thờ và cầu liền kề nhau, chỉ cách một ngạch cửa.

Cũng theo trí nhớ của nhà văn Nguyên Ngọc, trong kiệt gần nhà ông Cửu Cang có ông Cai Chưởng, sau lên chức Đội Chưởng, là chỉ huy trong đội lính tập. Chúng tôi không nghe những người Hội An “xưa nay hiếm” nhắc đến mối quan hệ của ông Cai Chưởng với bà Cai Dé, thay vào đó, hầu như mọi người đều nói chỉ thấy bà Cai Dé sống một mình, không ai biết nhà bà ở đâu.

Bà Cai Dé ban ngày coi sóc Chùa Cầu, tính bà rất kỹ dĩ, chỉn chu, ban đêm bà ngủ ở phía hậu tẩm của gian thờ ngài Bắc Đế Trấn Võ. Bà Cai Dé cưng mèo như con. Bầy mèo đông nhưng mỗi con được ăn trong từng cái chén riêng, chúng được ngủ cùng với bà. Cũng có lúc chúng chạy đi chơi, bà tìm, gọi “meo, meo ơi về ăn cơm” nhìn thấy rất thương. Sau này, ngoài việc coi sóc chùa, bà Cai Dé còn ngồi bán một số hàng quà vặt ngay chỗ Chùa Cầu cho trẻ con và khách nơi khác đến chơi, vãn cảnh. Cũng có lúc bà Cai Dé làm nền cho những người khách từ Sài Gòn ra Hội An dạo chơi chụp ảnh giống như ngày nay du khách thường chụp ảnh những người bán hàng rong khi đi trên phố.

Ông Vũ nói, bà Cai Dé khi đó được Ty Xã hội của chế độ cũ thuê trông coi Chùa Cầu, được nhận lương. Ông Nguyễn Lang, ba của cô Hoàng cũng có lúc được bà Cai Dé thuê quét dọn chùa và ông thường chạy đi tìm bà về nhận lễ vật dâng cúng của những người đến thắp hương tại Chùa Cầu. Người dân xung quanh đến thắp hương ở ban thờ ngài Bắc Đế Trấn Võ trong miếu thờ và ở tượng chó, tượng khỉ hai bên đầu cầu vào ngày rằm, mùng một. Trẻ con xung quanh xóm Chùa Cầu chơi trốn tìm hoặc rượt đuổi nhau ở trên, trong cầu chứ không ai dám bước chân vào khu vực thờ Thần Bắc Đế Trấn Võ, dù gian miếu thờ và cầu liền kề nhau, chỉ cách một ngạch cửa.

Chùa Cầu được xem là linh hồn của phố Hội, gắn với ký ức đông đảo thị dân Hội An. Ảnh: Báo Quảng Nam

Theo ông Võ Lộ (sinh năm 1954), vào khoảng những năm 1960-1970, ông có một thời gian dài sống ở nhà dì trên đường Duy Tân (cũ), nay là đường Nguyễn Thị Minh Khai, trong số nhiều người mưu sinh gần Chùa Cầu, ông ấn tượng nhất với bà Cai Dé. Ông kể, dáng bà nhỏ con, người ốm, cổ hơi nghinh một bên. Như thường lệ, ngày rằm, mồng một bà Cai Dé hay cúng vào ban đêm. Năm 1970-1971 nhà dì ông lúc đó có “năm ông đực rựa” ban đêm tập trung học chung để chuẩn bị thi tú tài: ông Võ Lộ, Lê N. H., Lê Th., Ngô Tr., TQH. Vào những ngày Rằm, mùng một, trước giờ giới nghiêm, ông cùng chúng bạn hay rảo một vòng quanh đường Cường Để (nay là đường Trần Phú), Lê Lợi, Nguyễn Thái Học... đôi khi tới tận đường Nguyễn Duy Hiệu, khi quay về thấy bà Cai Dé đang cúng, các ông bàn nhau lấy cắp bánh, chuối cúng để chọc bà.

Ông Lộ kể: “Cái khó là năm thằng bọn tôi ngủ trên tầng hai, xuống mở cửa sợ mọi người phát hiện. Chỉ còn cách mở cửa trên lầu hai theo cây cột hiên tụt xuống. Bàn nhau là làm liền, cứ đến ngày rằm, mùng một đứng trên ban công nhìn xuống Chùa Cầu thấy hương đèn sáng là bọn tôi tụt xuống đứng núp ngay bức tường Chùa Cầu, canh bà vừa vào trong thắp hương tụi tôi bò xuống núp ngay mâm cúng. Khi bà quỳ xuống lạy, bọn tôi bợ liền dĩa bánh, nải chuối đem đi. Lúc bà phát hiện thì chúng tôi đã ở ban công rồi. Cả xóm nghe bà chửi nhưng chẳng biết bà chửi chuyện chi. Lâu rồi cũng thành quen với tiếng chửi của bà nên chẳng còn ai để ý. Nó giống như một chuyện thường của ngày rằm, mồng một”.

Ông Võ Lộ xa Hội An từ 1972, đến năm 1974 ông quay về xóm Chùa Cầu vẫn còn thấy bà Cai Dé còn ở đó. Ông hỏi thăm bà và có biếu bà năm trăm đồng, những mong đền bù thiệt hại cho những trò quậy phá tuổi học trò xưa kia. Cũng trong lần trở về xóm Chùa Cầu ấy, ông nghe Chiến, một người bạn học của ông ở gần Chùa Cầu bảo “từ ngày bọn mi rời xóm Chùa Cầu, bà Cai Dé không còn chửi khi ngày rằm, mùng một nữa”. Cũng như nhiều người bạn cùng thời ở xóm Chùa Cầu, sau năm 1975, ông Võ Lộ không biết bà Cai Dé lưu lạc về đâu.

Đến nay, Chùa Cầu đã trải qua nhiều đợt tu bổ lớn. Ảnh: VNGoldenGate

Ông Trần Thanh Bình (sinh năm 1954), nhà ở trên đường Duy Tân (cũ) sát bên cạnh Chùa Cầu (nay là số 2 Nguyễn Thị Minh Khai) kể rằng trước đây, Chùa Cầu là nơi nhiều người bán hàng rong dừng chân nghỉ ngơi sau một chặng đường dài mỏi chân, mỏi vai vì gánh nặng. Cũng theo lời bà Hương (sinh năm 1953, trước đây ở Xóm Dinh, nay bà và chồng là ông Lê Chước đã ra đường Trần Văn Dư, phường Tân An cư trú), trên Chùa Cầu thường có bà Cây bán mì gánh. Mì của bà Cây là mì sứa, ngon nổi tiếng. Những người ở xung quanh xóm Chùa Cầu và xóm Dinh thường canh giờ bà Cây gánh gánh mì ngồi nghỉ chân ở Chùa Cầu để bưng tô ra mua. Nhiều hôm, bà Cây ngồi nghỉ ở Chùa Cầu mà bán hết gánh mì. Kể như vậy, đủ biết mì sứa bà Cây ngon đến mức nào. Nhưng cho đến nay, chúng tôi chưa có thông tin thêm về bà và con cháu của bà Cây. Những người phố Hội xưa kể rằng bà Cây không phải người trong phố, họ nói có thể nhà bà ở Cẩm Phô đi lên phía trên nữa.

Chùa Cầu trước đây cũng là nơi nhiều người khùng, điên hay lảng vảng. Hồi đó có ông Mỳ điên, thường lượm đồ sống để ăn, đêm đêm có khi những người điên và vô gia cư còn ngủ ngay trên Chùa Cầu. Bọn trẻ con cùng lứa ông Bình vừa sợ vừa thích chọc giỡn những người điên. Nhưng những người điên ấy chỉ lảng vảng phía bên ngoài Chùa Cầu vì bà Cai Dé rất kỹ tính, không một người điên nào dám bén mảng vào khu vực gian thờ.

Chuyện những ông thầy bói

Gần Chùa Cầu ngày nay còn ông Phan A (chồng bà Gái bán bún ở gần Chùa Cầu) và ông Trần Tiến Tâm (anh ruột của ông Trần Thanh Bình) đều sinh vào những năm 1947 - 1948. Theo lời kể của hai ông và cô Hoàng, hồi trước ở Chùa Cầu có ông thầy bói tên là “ông Đoài”. Ông ngồi gần Chùa Cầu coi bói (thi thoảng có vợ ông, tên là Miên đi cùng). Khách coi bói của ông Đoài là những người từ nơi khác về Hội An. Trong lúc đến vãn cảnh ở Chùa Cầu, họ nhờ ông coi bói. Ông Đoài không phải người trong phố. Hàng ngày ông vào phố, ngồi trước Chùa Cầu hành nghề, tối ông về nhà. Không ai biết chính xác nhà ông ở đâu. Khi chúng tôi tìm được nhà ông ở trên đường Nguyễn Công Trứ, phường Tân An thì ông bà đã mất, người con trai của ông bà tên là Tôn Thất Hát (người Hội An hay gọi là Nhi Mã Tà) cũng vừa qua đời tháng 9.2021.

Hình ảnh Chùa Cầu lung linh. Ảnh: Hồng Hoàng Sơn/Tuổi Trẻ

Theo giới thiệu của ông Vũ, chúng tôi tìm đến nhà ông Lê Chước (sinh năm 1948). Ông Chước ở trên đường Duy Tân (cũ) gần Chùa Cầu (nay là nhà số 5 Nguyễn Thị Minh Khai) từ lúc được sinh ra cho đến vài năm gần đây, khi mẹ ông chuyển nhượng căn nhà, gia đình ông chuyển ra sống ở phường Tân An. Theo lời kể của ông, bên cạnh ông thầy Đoài còn một ông thầy bói tên là Hải Hà. Ông Hải Hà mặc áo sơ mi, có một đặc điểm dễ nhận ra đó là lỗ mũi bị trịt xuống. Ông Thái Tế Thông kể ngoài những lúc ngồi ở bên Chùa Cầu, ông thầy bói này cũng hay đi dạo quanh các ngả đường trong phố. Cũng theo lời ông Thông, hồi đó, trẻ con trong phố vừa sợ vừa thích trêu chọc nên thấy ông từ xa, chúng hò nhau đọc câu vè: Trùm trịt lỗ mũi thối hinh/ Dán giấy nhật trình đi cùng khắp phố”.

Ông Hải Hà thường dùng một miếng giấy để che khiếm khuyết ở mũi. Nhờ đặc điểm này, vào những năm 1968 – 1972, lúc học Văn khoa ở Sài Gòn, ông Lê Chước nhìn thấy ông Hải Hà ở đường Hàm Nghi khi đang hành nghề bói bên đường và nhận ra ngay. Ngoài ông Đoài và ông Hải Hà, lúc đó ở Chùa Cầu còn một ông thầy bói mù đã già, ông này hay mặc áo dài đen ngồi gần bên ông Đoài. Ông Chước kể, hồi đó ông thầy bói này đã lớn tuổi, thường mang theo cái tráp, ông ấy coi bói bằng cuốn sách viết bằng chữ Nho. Ông Chước học Văn khoa Sài Gòn nhưng đam mê chữ Nho và triết học phương Đông nên hay để ý đến ông thầy bói mặc áo dài đen. Trong một lần từ Sài Gòn về quê, ông Chước mua tặng cho ông thầy bói một cuốn sách được viết bằng chữ Nho. Dù tặng sách, ông Chước vẫn không dám hỏi tên ông thầy bói.

Vợ chồng ông Chước, bà Hương là hai nguồn “tư liệu sống” về Chùa Cầu.

Chị Hương vợ ông Chước, sinh năm 1953, là người xóm Dinh gần xóm Chùa Cầu kể “tụi nhỏ bọn chị chỉ dám đứng xa ngó chứ đâu dám lại gần ông ấy”. Theo lời ông Chước, nhiều hôm, cùng lúc ở Chùa Cầu có cả 3 ông thầy bói ngồi coi: Ông Đoài, ông Hải Hà và ông thầy bói mặc áo dài đen. Khách coi bói là những người thập phương như người Sài Gòn ra Hội An chơi, người trên Gò Nổi, Lai Nghi… xuống phố thăm bà con, mua sắm rồi ghé Chùa Cầu vãn cảnh, coi bói. Khách của ông thầy nào, ông thầy ấy coi, chưa khi nào ông Chước thấy chuyện xích mích hoặc nói qua nói lại giữa ba ông thầy bói. Thậm chí, các ông thầy bói có khi còn giỡn với nhau như trong câu chuyện mà ông Chước thường chứng kiến: Ông thầy mặc áo dài đen coi về bát quái nên hay nói “Càn – Khảm – Cấn – Chấn – Tốn – Ly – Khôn – Đoài”… với khách. Ông thầy bói tên Đoài nghe thấy vậy liền giỡn: “Răng ngày nào ông cũng réo tên tôi ra hoài vậy?”.

Đến nay chúng tôi chỉ mới tiếp cận được tấm ảnh đen trắng của gia đình ông Thái Tế Thông về hai ông thầy bói ngồi trước cổng Chùa Ông chứ chưa thấy hình ảnh nào về những ông thầy bói ngồi coi bói ở Chùa Cầu. Tuy nhiên, ngay cả những người Hội An được sinh trong thập niên 60 của thế kỷ XX cũng từng nhìn thấy họ ngồi bên Chùa Cầu và những câu chuyện, như đã kể ở trên, vẫn còn sâu đậm trong ký ức của lớp người sinh vào thập niên 40 – 50 của thế kỷ XX.

Quang cảnh xưa và những câu chuyện về hiện vật

Nhà văn Nguyên Ngọc (sinh năm 1932), thuở nhỏ học ở trường Viên Minh, ông cùng chúng bạn thường đi qua Chùa Cầu. Ông nói, hồi đó không có điều kiện so sánh với những nơi khác nên không thấy cầu có gì đặc biệt nhưng ông biết Chùa Cầu và Chùa Âm Bổn rất quan trọng, như để định vị, giới hạn về phạm vi khu phố trong câu nói của người dân Hội An: “Thượng Chùa Cầu, hạ Âm Bổn”. Tháng 12.1946 ông Nguyên Ngọc rời Hội An đi kháng chiến, lúc đó chưa thấy bãi bồi An Hội, từ Chùa Cầu, nhìn ra sông Thu Bồn rộng mênh mông đến tận Kim Bồng. Đến năm 1975 ông trở về Hội An thì đã thấy bãi bồi An Hội rộng lớn như ngày nay. Chứng tỏ, trong vòng 29 năm đó, sông Thu Bồn đã bồi rất nhiều, rất nhanh.

Phía sau Chùa Cầu, trong mảnh vườn nhà ông Trần Tiến Tâm trồng mấy cây dừa, ngọn cây lên cao hơn mái Chùa Cầu, rủ lá xuống mái Chùa trông rất thơ mộng. Ở miếng đất sát hói Chùa Cầu, gia đình ông Vũ trồng một cây long não rất lớn, gần đó có trồng hai bụi trúc. Cây long não giờ chỉ còn trong ký ức của ông Vũ, cô Hoàng. Sát bên hói Chùa Cầu có những bậc cấp làm bằng đá rất đẹp. Gia đình ông Lang thường xuống hói bằng những bậc cấp ấy để giặt sơ áo quần rồi mới mang lên bờ giặt lại bằng nước giếng.

Ngày đó, chưa có nước máy, hầu hết mọi người dùng nước giếng nên thường rửa, giặt sơ đồ đạc dưới sông sau đó mới dùng nước giếng giặt lại. Nước dưới chân Chùa Cầu khi trong, khi đục tùy theo mùa. Những khi nước trong, ông Vũ và chúng bạn có thể nhìn thấy rõ những con cá lia thia bơi lội, thấy cả những viên sỏi, đá dưới lòng kênh khi con nước cạn. Ông Vũ cùng các bạn ở xóm Chùa Cầu thường lội xuống bắt cá lia thia về chơi trò chọi cá.

Tác giả trong gian miếu thờ Bắc Đế Trấn Võ ở Chùa Cầu. Bức tượng

được tạc bởi cha con nghệ nhân Huỳnh Ri, Huỳnh Sướng. Ảnh: CTV

Mỗi mùa lụt, khi nước sông dâng lên vạt đất sát hói Chùa Cầu, gia đình ông Lang, ông Lạc rời ngôi nhà tạm để lên trú trên Chùa Cầu. Lụt năm Thìn 1964, nước dâng cao, từ tầng hai ngôi nhà Phùng Hưng trên đường Duy Tân (cũ) - nay là số 4 Nguyễn Thị Minh Khai, những người dân nhìn xuống thấy nước mênh mang, chỉ lòi ra cái mái của Chùa Cầu. Khi ấy, gia đình ông Lang, ông Lạc phải di tản đến nơi cao hơn, xa hơn tránh lụt.

Theo lời kể của ông Thái Tế Thông, trận lụt lịch sử ấy cuốn trôi tượng con chó ở đầu Chùa Cầu. Chừng hai ba năm sau trận lụt, một người Hội An có xe ô tô chuyên đi bỏ bánh mì cho các đồn Mỹ kể với ông rằng họ đã trông thấy tượng con chó ở đồn Mỹ trên Quế Sơn. Bọn Mỹ cho tượng con chó mặc áo, đội mũ của lính thủy quân lục chiến để ngồi dưới gốc trụ cờ trên đồn. Ông Thông nghĩ, nước lụt thì tượng phải trôi xuống chứ sao lại ngược lên trên (?). Nhưng sau ông suy đoán, có lẽ bọn Mỹ vớt được tượng ở vùng hạ lưu, thấy lạ và thích cộng với tính hiếu kỳ nên khi dời đơn vị, chúng mang theo như một món đồ chơi. Ông bàn với bạn tìm cách lấy lại tượng con chó: Hôm đó, ông Thông mặc đồ lính, rủ thêm một người  nữa đi cùng. Lên đến đồn Mỹ, ông đứng nói chuyện với người đi cùng để đánh lạc hướng chú ý của tụi lính. Trong lúc đó, người lái xe nhanh chóng ôm tượng con chó bỏ lên xe rồi tất cả cùng chạy về Hội An.

Bức tượng con chó dường có sức mạnh thu hút sự tò mò của những người lính ngoại quốc cho nên, vào những năm sau này – theo lời kể của ông Võ Lộ - trong một trận lụt sơ (lụt nhỏ), lính Đại Hàn khi chạy xe ô tô ngang qua Chùa Cầu đã lấy bức tượng chó. Ông Hà Rê (hiện đang sống ở trên đường Bạch Đằng) đã cùng một người khác (giờ đang định cư ở Mỹ) lái ô tô lên đồn lính lấy lại được bức tượng. Nhờ đó, nhiều năm sau, ngành văn hóa của Hội An có cơ sở để tìm thợ lành nghề từ miền Bắc vào tạc lại một tượng chó theo nguyên  mẫu. Ông Thái Tế Thông nhớ lại: “Hai người thợ đó từ Hà Nam vào, họ còn rất trẻ nhưng tay nghề cao đến mức tạc lại tượng mà trông bản sao giống y như bản gốc”.

Cũng do ảnh hưởng của những trận lũ lụt, tháng 7.1986, bức tượng Bắc Đế Trấn Võ nguyên gốc của Chùa Cầu đã bị hư hại nhiều và được mang về Bảo tàng Hội An trưng bày trong điều kiện đảm bảo tốt nhất cho hiện vật. Sau này, hai cha con nghệ nhân Huỳnh Ri, Huỳnh Sướng đã được Trung tâm Bảo tồn Di tích (nay là Trung tâm  Quản lý Bảo tồn Di sản Văn hóa Hội An) mời tạc một pho tượng Bắc Đế Trấn Võ thay thế cho bức tượng cũ để thờ trong gian miếu. Anh Huỳnh Sướng khi được cùng cha tạc pho tượng này còn khá trẻ. Được cùng cha tạc pho tượng Bắc Đế Trấn Võ - chủ thể tâm linh của một công trình giá trị đặc biệt, anh Huỳnh Sướng cảm thấy rất tự hào.

Chùa Cầu luôn là một trong những địa chỉ thu hút du khách nhất khi tới Hội An. Ảnh tư liệu: Trung Dũng

Bức tượng được hoàn thành sau khoảng gần một tháng. Suốt quá trình tạc pho tượng anh thực hành ăn chay và giữ tâm thanh tịnh. Cuối cùng, pho tượng Bắc Đế Trấn Võ đã hoàn thành với vẻ trang nghiêm, uy nghi nhưng nhìn sâu và kỹ vào bức tượng sẽ cảm nhận được sự gần gũi, nhân từ. Bức tượng ấy hiện đang được thờ ở gian miếu trong Chùa Cầu. Tuy nhiên, chúng tôi vẫn chưa tìm ra thông tin về hai nghệ nhân trẻ người miền Bắc từng phục chế tượng con chó ở đầu cầu. Chúng tôi mong muốn thông qua bài viết này, có thể sẽ nhận được thông tin về họ.

Trải bao biến động của chiến tranh, của thời gian và những ảnh hưởng do thiên tai, lũ lụt, không chỉ những hiện vật của Chùa Cầu bị hư hại mà công trình đã có nhiều dấu hiệu xuống cấp nghiêm trọng. Những tư liệu hiện còn cho biết, đến nay Chùa Cầu đã được cộng đồng cư dân Hội An tu bổ lớn ít nhất 7 lần vào các năm 1763, 1815, 1875, 1917, 1962, 1986, 1996. Những lớp người xưa ở Hội An cũng lần lượt ra đi, mang theo nhiều câu chuyện ký ức về Chùa Cầu chưa kịp kể.

Trong phạm vi bài viết này, do chưa gặp được hết những vị cao niên từng sinh sống ở xóm Chùa Cầu xưa nên đâu đó vẫn còn rất nhiều câu chuyện, ký ức khác về Chùa Cầu mà chúng tôi chưa được tiếp cận. Đó là những mảnh ghép ký ức lấp lánh, quý giá sẽ làm tăng thêm sức hấp dẫn, thu hút của Chùa Cầu vẫn chưa được tìm, được kể. Bởi vậy, chúng tôi mong muốn tiếp tục nhận được những bổ sung, đóng góp của quý vị độc giả và cộng đồng Hội An về những ký ức gắn với Chùa Cầu để làm đầy thêm nguồn “tư liệu sống” về di tích được liệt hạng quốc gia vào đầu thế kỷ XX và không ngừng được thế giới đánh giá cao cho đến tận ngày nay.

 

Bài và ảnh: Khiếu Thị Hoài

Di sản người đô thị

------

Kim Quy sưu tầm

Hình internet

Chùa Cầu Hội An Việt Nam - Hình internet

 

 

Xem thêm...

Hawaii vẫn là thiên đường hạ giới

Hawaii vẫn là thiên đường hạ giới

Trịnh Thanh Thủy

******

Không biết tự bao giờ người Việt mình đã gọi Hawaii là “Thiên đường hạ giới”. Trong chuyến viếng thăm gần đây nhất, tôi vẫn thấy từ “Thiên đường hạ giới” người ta ưu ái tặng cho Hawaii vẫn không hổ danh.

Đối với người Việt mình đi nghỉ Hè hay nghỉ mát ở Hawaii có lẽ là chuyện thường tình. Tôi đã đến thăm tiểu bang có tiếng là có tỷ lệ cư dân gốc Á nhiều nhất Hoa Kỳ này ít nhất là 5,6 lần. Đặc biệt là lần ra về nào tôi cũng tự hẹn với mình sẽ trở lại lần nữa. Lần đầu đến, tôi còn có ước mơ sau này về hưu sẽ ở lại đây sống cho hết đời, nhưng dần dà mới hiểu ra, chẳng bao giờ ước mơ này thành sự thật. Vật giá đắt đỏ, giá nhà cửa cao ngất ngưởng và kỹ nghệ du lịch phát triển tột bực, khiến Hawaii giờ chỉ còn là nơi dành cho du khách đến vui chơi, tắm biển và ngoạn cảnh mà thôi.

Gần đây hãng máy bay Southwest thường có những đợt giảm giá bất ngờ cho giá vé đến Hawaii, nên các bạn có ý định đến thăm, nhớ để ý theo dõi và mua vé với giá rẻ. Tôi mua được giá rẻ nên có được một cơ hội trở lại chốn này theo một lịch trình đi tự túc. Du khách ghé thăm thường mua vé máy bay, khách sạn và xe thuê, chung nhau trọn gói cho nó rẻ. Nếu bạn không lái được xe thì lấy một tour do các hãng du lịch tổ chức, họ lo tất cả mọi thứ, bạn không phải lo lắng gì cho mệt. Dĩ nhiên giá cả khác nhau tùy túi tiền của bạn, và nơi nào bạn đến cũng như bao nhiêu đảo bạn muốn đi.

Thác Akaka

Nếu bạn thích đến đây bằng du thuyền thì các hãng cruise lúc nào cũng sẵn sàng phục vụ bạn với rất nhiều chọn lựa. Mùa Xuân khí hậu nhiệt đới của Hawaii mát mà không bị nóng ẩm gây khó chịu. Tuy có mưa nhưng không quá nhiều đủ để tưới cây cỏ xanh tươi và màu mỡ hơn, vả lại du khách chưa quá đông, nên đi lúc này rất thích hợp.

Phi trường Honolulu và đảo chính O’ahu là chỗ bắt buộc bạn phải ghé đầu tiên nếu bạn đến bằng phi cơ. Sau đó, nếu trong lịch trình bạn đi có các đảo khác thì bạn sẽ đáp phi cơ đi tiếp đến các đảo đó bằng phi cơ nội địa của hãng Hawaiian Airline. Các đảo mà du khách thường ghé thăm nhất là O’ahu, Big Island, Maui, Kaui. Nói đến cái đẹp và những nơi cần thăm thú tại mỗi đảo thì rất nhiều.

Hilo Bay

Bạn thích tắm biển và dạo mát cùng cảnh đẹp thiên nhiên thì bạn lưu lại O’ahu lâu hơn. Đảo này có bãi biển Waikiki tuyệt đẹp, và các bãi biển khác cũng thơ mộng không kém. Bạn có thể cùng gia đình đi thuyền để xem cá voi, cá heo hay rùa biển để khám phá đời sống của động vật biển cả. Muốn tìm hiểu sâu hơn về lịch sử hay phong tục Hawaii, bạn hãy mua vé đi xem show lịch sử và ca nhạc cùng vũ dân tộc của người bản xứ. Các thanh niên, thiếu nữ cùng những em nhỏ, có thể tham gia biết bao trò chơi như parasail hay zipline rất kỳ thú.

 Đảo Maui nổi tiếng với bãi biển đẹp và là nơi trượt sóng, surfing và windsufing tuyệt vời. Các thuyền đi ngắm cá voi ở đây cũng là một quyến rũ ngoạn mục. Lặn hay snorkeling được xem như một môn thể thao thú vị ở đây vì bạn có thể nhìn thấy san hô hay cá biển đầy màu sắc của thế giới dưới mặt nước ở đảo này.

Nếu bạn thích một thế giới yên tĩnh với cảnh vật hữu tình thích hợp cho đôi lứa yêu nhau thì bạn nên đến Kaui. Nơi này có biển đẹp, thung lũng xanh tươi, những cánh đồng mía rộng mênh mông, núi và thác nước hùng vĩ với cây cỏ và chim muông ca hát rộn ràng.

Rộng lớn và hoang vu nhất là đảo có tên gọi Hawaii hay Big Island. Lần trở lại này tôi ở lại chốn này lâu hơn để khám phá cho hết những nơi hoang sơ ít người mà những lần trước tôi chưa có dịp đặt chân đến.

Nếu bạn là người thích mạo hiểm, yêu núi đồi, đi hiking giỏi và thích trải nghiệm những cảm giác mạnh hãy đến đây để khám phá mảnh đất của núi lửa còn đang hoạt động này.

Đảo lớn là một đảo có hai miền đất kỳ lạ trái ngược nhau. Miền đất phía Đông có tên gọi là Kona thì lúc nào cũng có nắng đẹp, trong khi ngược lại Hilo phía Tây thì mưa dầm dề suốt 275 ngày một năm! Do đó Kona lúc nào cũng có mây đẹp, bình minh và hoàng hôn sắc thắm đầy ánh mặt trời, khiến nơi đây biến thành vùng đất đắt đỏ dành riêng cho dân nhà giàu cư ngụ.

 

Đài tưởng niệm Pearl Habor

Hilo thì hoang vu hơn, nhiều suối, đồi thung lũng và mưa nhiều làm cây cối phát triển thành rừng rậm dày đặc. Dân du lịch thích mạo hiểm thăm thú vùng đất này nhiều hơn. Kona và Hilo đều có phi trường và nhiều khách sạn. Khách sạn và chỗ ở bên Kona đẹp và đắt khủng khiếp, trong khi khách sạn bên Hilo giá rẻ hơn nhiều. Du khách hay các tour du lịch thường đặt khách sạn bên Hilo và nếu cần thì chạy qua bên Kona thăm thú vì hai nơi cách nhau chỉ khoảng hai tiếng lái xe.

Đã đến đảo lớn, bạn không thể bỏ qua vùng đất của hỏa diệm sơn nằm gần Hilo khoảng 30 dặm, vừa nửa tiếng lái xe nếu bạn chạy 60 dặm/giờ. Đến đây rồi, tốt nhất là bạn thuê xe để chạy vì bạn có thể chạy trên xa lộ dọc theo ven biển để ngoạn cảnh biển Thái Bình Dương tuyệt đẹp. Ngoài ra các cứ điểm hấp dẫn nổi tiếng đều nằm dọc theo ven biển. Nếu bạn không ngại bay cao, bạn có thể xem vùng núi lửa đang hoạt động bằng trực thăng khi túi tiền bạn rủng rỉnh. Ngoài ra lái xe đi vòng quanh Công viên Hawaii Volcanoes Nationial Park sẽ giúp bạn nhìn được tận mắt những vực sâu, các khe núi hay đồng bằng đầy nham thạch đen hay đủ màu còn bốc khói nghi ngút.

 Hỏa diệm sơn còn hoạt động

Tôi thuê khách sạn gần vùng vịnh Hilo nên chụp được nhiều hình ảnh bình minh và hoàng hôn đẹp trên đảo Coconut và Hilo Bay.

Thăm viếng Hawaii, ngoài việc bạn được sống gần thiên nhiên, nơi này còn cho bạn thỏa được nỗi nhớ quê hương nữa các bạn ạ. Nhiều năm về trước, tôi đến đây đã được nhìn thấy những cây ô môi, me keo, cóc, ổi, xoài, phượng đỏ, tre và rất nhiều những cây đa già cổ thụ. Lần này thì thấy được các cây bần, và những cội bàng lá đỏ được trồng rất nhiều ở ven biển. Những cây bàng to và cho lá đỏ thật đẹp. Chỉ tiếc giờ lá bàng đỏ còn rất ít trên cây, có cây rụng hết cả lá đỏ để ra lá xanh.

Ngày xưa, tuổi học trò của tôi ở Sài Gòn, không những gắn liền cùng cây phượng đỏ mà còn cả cây bàng nữa. Bọn học sinh chúng tôi vừa tụm năm túm ba dưới tán bàng trò chuyện, vừa nhặt những trái bàng non chấm muối, gặp quả chín thì đứa nào cũng hì hục lấy đá đập nát để moi cho được hạt bên trong ăn. Riêng ở Hà Nội, họ trồng bàng thành hàng, mùa thu lá bàng đổi màu đỏ tuyệt đẹp. Bàng ở Hawaii cũng vậy, trồng thành hàng nên lúc xanh lúc đỏ mang màu sắc tuyệt vời.

Chùa Byodo-In

Tôi lái xe đi khắp đảo, thăm thú được nhiều nơi vô cùng thú vị như: Kohala Forest Reserve, Laupahoehoe Point Beach Park, Keokea Beach Park, Akaka Falls State Park, Kilauea National Park, Black Sand Beach, Rainbow Falls, Volcanoes Nationial Park (Steam Vent, Thurston Lavatube, Halemaumau Crater Overlook), Kalapana Lava Flow Beach. Thời gian bạn lái xe trên những con đường Hawaii Belt Road 11 hay 19 sẽ là những khoảnh khắc tuyệt vời đáng nhớ ghi sâu vào ký ức bạn.

Hanamau Bay

 Về lại đảo chính O’ahu, tôi mới bắt đầu nghỉ ngơi, tắm biển Waikiki và đi khảo sát các cứ điểm nổi tiếng. Muốn được ngắm cảnh biển đẹp từ trên cao, các con đường núi như Koko Head Crater Trail, Diamond Head Look Out Trail, hay Makapuu Lighthouse Trail, đòi hỏi bạn phải đi bộ và trèo núi nhiều. Có ở độ cao nhìn xuống bạn mới thấy màu xanh của biển pha với mây trời đẹp biết dường nào. Độc đáo nhất là vịnh Hanamau Bay bạn ạ. Chỗ này bạn có thể lái xe mà không cần hiking. Vịnh Hanamau đứng từ trên cao nhìn xuống sẽ thấy vịnh có hai màu nước biển tuyệt đẹp. Màu xanh lá cây và màu xanh lam.

Chùa Byodo-In là một nơi an tịnh tuyệt vời, bạn không thể bỏ qua. Đây là một ngôi chùa Phật giáo được xây cất vào Tháng Tám 1968 để kỷ niệm 100 năm những người Nhật Bản đầu tiên nhập cư đến Hawaii. Thật ra chùa là bản sao của ngôi chùa Phật giáo 900 năm tuổi tại Uji, tỉnh Kyoto của Nhật Bản. Bên trong Byodo-In có tượng Phật Liên Hoa cao 18 ft (5.5 m), được phủ vàng và sơn mài. Bên ngoài là chuông Hòa Bình bằng đồng, nặng ba tấn. Byodo-In được hàng nghìn Phật tử từ khắp nơi trên thế giới đến thăm viếng.

 

Bài và ảnh: Trịnh Thanh Thủy

 

Xem thêm...

Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan

nổi bật ở Úc ngay tại nhà 

<0><0><0>

Bạn đang ở nhà và không biết nên làm gì để đỡ buồn chán? 

Bạn đã thử nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa, trồng cây,... và không còn biết làm gì để tận dụng thời gian hữu hiệu. 

Vậy tại sao không cùng Du lịch Hoàn Mỹ dạo quanh nước Úc và chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan cực kỳ thú vị ngay bên dưới nào. 

10 địa điểm tham quan nổi bật ở Úc bạn có thể trải nghiệm ngay tại nhà 


du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

1/ Công viên quốc gia Kakadu 


Công viên quốc gia Kakadu có diện tích gần 20.000 km vuông, tương đương gần một nửa kích thước của Thụy Sĩ.  

Có rất nhiều thứ để khám phá trong công viên quốc gia Kakadu, trong đó có cả một bộ sưu tập lớn nghệ thuật trên đá của thổ dân, một số trong đó được ước tính lên đến 20.000 năm tuổi.  

Công viên này cũng là nơi sinh sống của nhiều loài động vật hoang dã khác nhau, bao gồm kanguru chân to, chó hoang dingo và cá sấu. Ngoài ra, công viên này còn là nhà của một phần ba loài chim ở Úc. 


du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Cổng chào Công viên quốc gia Kakadu 
du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Những khối đá được thổ dân khắc họa  
du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Những khối đá được thổ dân khắc họa nhiều hình ảnh từ lâu đời 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Thác nước nổi tiếng ở vườn quốc gia Kakadu nhìn từ trên cao 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Hệ sinh thái của Công viên quốc gia Kakadu 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Một chú kangaroo đang chụp hình cùng du khách ở Công viên quốc gia Kakadu 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Hoạt động đi thuyền ngắm cảnh và câu cá sấu tại Công viên quốc gia Kakadu 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Hoạt động câu cá sấu tại Công viên quốc gia Kakadu 

2/ Rạn san hô Great Barrier, QLD 


Nếu bạn là người yêu thích cá heo, cá đuối, những loài cá rực rỡ sắc màu hay những con rùa khổng lồ thì Rạn san hô Great Barrier sẽ không làm bạn thất vọng! Great Barrier được vinh danh là một trong bảy kỳ quan mới của thế giới. 

Đây thực sự là một chiếc kính vạn hoa rực rỡ sắc màu dưới nước, nó là nhà của hơn 1500 loài cá nhiệt đới và 400 loại san hô.  

Công viên biển này dài hơn 3000 km trải dài trên bờ biển Queensland, nó dài hơn cả Vạn Lý Trường Thành của Trung Quốc và cũng có thể nhìn thấy từ không gian. 


du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Vùng biển trong xanh của rạn san hô Great Barrier, QLD 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Những rạn san hô Great Barrier, QLD mọc thành từng cụm 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà
Hệ sinh thái ở rạn san hô ở Great Barrier, QLD 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà
Hoạt động lặn ngắm san hô ở Great Barrier, QLD 
du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Hoạt động lặn biển chơi đùa cùng những chú cá ở Great Barrier, QLD 

3/ Cảng Sydney 


Chỉ với một chuyến phà qua cảng Sydney bạn sẽ có một trải nghiệm kỳ diệu, những điều mà thậm chí người dân địa phương cũng không bao giờ cảm thấy chán.  

Những cánh buồm cao chót vót của nhà hát Sydney và cây cầu cảng Sydney tráng lệ mọc trên vùng biển lấp lánh màu ngọc lam như một niềm tự hào của người dân Sydney.  



Cảng Sydney nhìn từ trên cao 
du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Cầu cảng Sydney khi về đêm 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Hoạt động đi bộ lên đỉnh cầu cảng Sydney để tham quan toàn cảnh 

du lịch úc chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan cực kỳ thú vị


Đoàn khách Du lịch Hoàn Mỹ tại Sydney

 

4/ Uluru (Ayers Rock), NT 


Uluru là một tảng đá khổng lồ được hình thành trong công viên quốc gia Kata Tjutu. Tảng đá thuộc về người Anangu và là một biểu tượng độc đáo của thổ dân Australia.  

Bạn có thể đã nhìn những bức ảnh về nơi này nhưng sẽ là một cảm nhận hoàn toàn khác khi bạn tận mắt nhìn thấy mặt trời mọc trên sa mạc đỏ. Đây là một trải nghiệm tuyệt vời mà bạn không thể bỏ lỡ. 


du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Toàn cảnh tảng đá Uluru 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Bạn có thể ngắm mặt trời mọc và lặn tại tảng đá Uluru 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Một điểm dừng chân, tra cứu thông tin ở dưới chân tảng đá Uluru 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà
Mọi người bắt đầu khởi hành chinh phục tảng đá Uluru 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà
Một điểm dừng chân trên đường chinh phục tảng đá Uluru 

5/ Thành phố Melbourne 


Melbourne là thành phố lớn thứ 2 của Australia và là trung tâm văn hóa của đất nước này. Nếu Sydney sôi động và hiện đại thì Melbourne lại mang vẻ đẹp yên bình và cổ điển hơn. 

Đến đây bạn có thể khám phá những quán bar ẩn mình trong lòng thành phố hay những quán cafe ngoài trời trên những con phố nhỏ, nếm thử những món ăn trong các nhà hàng nổi tiếng, hoặc thưởng thức những màn biểu diễn trong các nhà hát lớn.  

Đây là một thành phố kết hợp hài hòa giữa nghệ thuật sáng tạo với cuộc sống bản địa và đặc biệt là quê hương của môn bóng đá nổi tiếng Aussie Rules. 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Công viên ở Melbourne để bạn trò chuyện và tận hưởng không khí trong lành 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Melbourne cũng là nơi tập trung nhiều quán cà phê và khu mua sắm 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Một con phố được xây dựng bằng những viên gạch xưa ở Melbourne 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Một con phố đang được các bạn trẻ biến tấu cho lạ mắt ở Melbourne 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Bãi biển ở Melbourne 

6/ Bang Tasmania 


Tasmania là bang đảo duy nhất của Úc, nằm cách châu lục 240 km về phía nam giữa bang Victoria và Nam Cực, Tasmania có dân số chỉ hơn 500.000 người. 

Tasmania – hay còn gọi “Tassy” là một hòn đảo của những thung lũng xanh tươi, những thị trấn nồng ấm, yên tĩnh, những ngôi làng và những bãi biển xa tận chân trời.  

Khí hậu ở đây mát mẻ vào mùa đông và gió nhẹ vào mùa hè nên là một nơi lý tưởng để tránh nóng và lạnh. Tasmania như một thế giới thu nhỏ, bạn có thể thấy hồ nước, thung lũng của rừng nhiệt đới và cả những bãi biển cát trắng tuyệt vời, tất cả chỉ trong một nơi. 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Đến Tasmania bạn sẽ có nhiều bức hình chụp toàn cảnh từ trên cao 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Hệ sinh thái rừng, biển và núi ở Tasmania 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Biển Tasmania xanh mát và còn có những bãi đá trứng khổng lồ 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Những chú kangaroo thân thiện ở Tasmania

 

7/ Thị trấn Broome

Broome là một thị trấn ấm áp có khí hậu nhiệt đới, nằm dọc theo bãi biển phía tây Australia.  

Dân cư sống ở Broome rất đa dạng về mặt văn hóa như người Malaysia, Nhật Bản, trung Quốc, Châu Âu và văn hóa thổ dân Australia. Đây chính là điều tạo nên sự nồng hậu và những sắc màu khác biệt của thị trấn. 

Những dải cát trắng mịn không có điểm kết, làn nước xanh ngọc trong veo và thú cưỡi lạc đà dưới ánh hoàng hôn đã làm cho nơi này trở thành một địa danh tuyệt vời để dừng chân nghỉ ngơi thư giãn.  


du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Thác nước tuyệt đẹp ở Broome 
du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà
Hoạt động đi thuyền ngắm thác nước ở Broome 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Hoạt động cưỡi lạc đà ở Broome 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà
Hoạt động đốt lửa trại ở bờ biển Broome 

8/ Vùng Kimberley


Kimberley là vùng đất dành cho những người yêu thích các chuyến phưu lưu, yêu sự xa xôi và hoang dã của vùng tây Australia.  


Kimberley chỉ có thể đến được vào mùa khô (từ tháng 3 đến tháng 11). Đây là một vùng đầm lầy rộng lớn, rộng gấp 3 lần nước Anh. Những con sông tự khắc hình của chúng trên mình của dải đất đỏ bụi bặm và khách du lịch có thể thưởng thức các hồ bơi lấp lánh, những hẻm núi tuyệt đẹp và những thác nước vô cùng ấn tượng. 


Hình ảnh Kimberley - nổi tiếng với những rãnh nước tuyệt đẹp nhìn từ trên cao 
du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Núi đá sa thạch Bungle Bungle, thuộc vườn quốc gia Purnululu chính là di sản thế giới mà Kimberley đang sở hữu  

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà
Thác nước Mitchell - một địa danh nổi tiếng ở Kimberley 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà
Hoạt động đi thuyền dạo quanh thác Horizontal ở Kimberley 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà
Thả mình vào làn nước mát mẻ ở một hồ nước thiên nhiên 



9/ Đảo Whitsunday

Whitsundays gồm 74 hòn đảo nhỏ, một số đảo có các thị trấn đông đúc cư dân với các khu nghỉ dưỡng, số khác lại hoàn toàn hoang sơ.  


Quần đảo Whitsunday là nơi nghỉ dưỡng miền nhiệt đới thanh bình. Các hòn đảo thuộc quần đảo này thường được xem như điểm đến tốt nhất trên thế giới cho kỳ nghỉ trên du thuyền, với lợi thế nằm tại vùng biển Coral, giáp với Rạn san hô Great Barrier và vùng duyên hải nhiệt đới phía bắc Queensland. 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Whitsunday gồm nhiều hòn đảo lớn nhỏ thích hợp cho việc du lịch bằng du thuyền 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Du thuyền tham quan các đảo ở Whitsunday 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Hoạt động đi ca nô trên biển ở các hòn đảo Whitsunday 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Khu nhà nghỉ nằm sát biển giúp bạn thư giãn tốt hơn 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Sinh vật biển ở Whitsunday cũng rất thân thiện 

10/ Thung Lũng Barossa


Thung lũng Barossa những năm 1842 chỉ là một nông trại cổ thuộc Bắc Úc. Ngày nay, nó trở thành thung lũng đẹp nhất nước Úc vì được tạo thành từ nhiều thị trấn cổ kính bao gồm: Angaston, Lyndoch, Nuriootpa, Tanunda, Greenock, Seppeltfield và Bethany. 

Nếu bạn đam mê rượu vang thì đây chắc chắn là “thiên đường" dành cho bạn vì thung lũng này vô cùng nổi tiếng với đặc sản rượu vang thơm lừng. 


du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Cánh đồng nho ở thung lũng Barossa 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Một địa điểm tham quan và thưởng thức rượu nho ở thung lũng Barossa 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Ghé thăm trang trại hoa oải hương Lyndoch ở thung lũng Barossa 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà

Tham quan công viên bảo tồn Kaiserstuhl ở thung lũng Barossa 

du lịch úc Chiêm ngưỡng 10 điểm tham quan nổi bật ở Úc ngay tại nhà
Kangaroo ở công viên bảo tồn Kaiserstuhl thuộc thung lũng Barossa 



Trên đây là 10 địa điểm tham quan nổi tiếng và thú vị khi du lịch Úc mà bạn có thể trải nghiệm trực tiếp sau khi dịch Covid-19 qua đi. Du lịch Hoàn Mỹ mong rằng qua những bức ảnh ở trên đã phần nào giúp bạn thêm thích thú và quyết định đưa nước Úc vào danh sách du lịch của mình ngay năm nay. 

 

6 ĐIỂM DU LỊCH Ở ÚC CÓ VẺ ĐẸP THIÊN NHIÊN HUYỀN BÍ

 
Úc được biết đến là một trong những quốc gia sầm uất nhất thế giới và được thiên nhiên ban tặng cho giang sơn hùng vĩ cùng văn hóa hiếu khách, văn minh của người dân Úc. Tuy nhiên, thiên nhiên đôi khi ưu đãi tới mức ban cho đất nước này các danh lam kỳ lạ mà bạn không thể tin vào mắt mình.

1. Sa mạc Pinnacles


Nằm cách bờ biển phía Tây Nam của Úc không xa, Pinnacles là sa mạc kỳ lạ với hàng nghìn cột đá vôi bị phong hóa, nhô lên từ bãi cát vàng. Ϲó dịp đến đây, bạn sẽ choáng ngợp Ƅởi cảnh sắc thiên nhiên không "đụng hàng" với Ƅất kỳ nơi nào khác trên thế giới.


Sa mạc Pinnacles tràn ngậρ động vật hoang dã, hầu hết là loài ăn đêm. Ɓởi vậy, không có gì lạ khi bạn nhìn thấу một con chuột túi xám, đà điểu, chim diều đen hɑy những loài bò sát khác bám víu hɑy bò xung quanh những cột đá khổng lồ nàу.

2. Thị trấn Coober Pedy


Coober Pedy là một thị trấn nhỏ nằm ở phía Bắc của miền Nam nước Úc, cách Adelaide 850 km. Thị trấn ban đầu được đặt tên theo tên nhà thám hiểm người châu Âu John McDouall Stuart, người đầu tiên đặt chân đến vùng đất này năm 1858. Sau đó đến năm 1920 được đổi tên thành Coober Pedy, theo ngôn ngữ của những người thổ dân địa phương có nghĩa là “cái hố của người da trắng”.


Nhìn thoáng qua, ai cũng nghĩ thị trấn này trông vắng vẻ. Một vùng đồng bằng cằn cỗi với vài ngôi nhà thưa thớt cách nhau xa cả vài chục mét, hay một vài nhà trọ, nhà hàng, một trạm cảnh sát, một trường học và bệnh viện ở phía bắc. Nhưng tất cả những gì bạn nhìn thấy chỉ là một phần của thị trấn kỳ diệu này.


Chính những cái hố kia sẽ là đường dẫn bạn đến một thế giới ngầm, nơi mà cư dân của thị trấn xây dựng nhà cửa, khách sạn, nhà hàng, quán bar, nhà thờ và nhiều thứ khác để sống cuộc sống đầy đủ, tiện nghi.

3. Núi đá Bungle Bungles


Nhắc đến những kỳ quan thiên nhiên ở Úc không thể không nhắc đến dãy núi đá sa thạch Bungle Bungles. Di sản thiên nhiên thế giới UNESCO này cao trung bình 200 – 300m, hình thành khoảng 35 triệu năm, chỉ được phát hiện vào năm 1983.


Nét độc đáo của Bungles Bungles không chỉ ở hình dạng đá tròn trông như những tổ ong khổng lồ, mà còn là những sọc cam và đen xuất phát từ cấu trúc địa y và khoáng chất silic xen kẽ nhau. Sắc màu của đá chuyển từ nâu sang đen, cam sang đỏ rực tùy theo hướng nắng. Do địa hình khó tiếp cận nên cách chiêm ngưỡng tốt nhất toàn vẹn vẻ đẹp kỳ vĩ của Bungles Bungles là từ trực thăng.

4. Dãy đá hình sóng


Dãy đá hình sóng cách thành phố Perth bang Tây Úc khoảng 340km. Sự xói mòn của gió và nước trên tảng đá hoa cương cao 15m và dài khoảng 110m trong hơn 60 triệu năm khiến nơi đây giống như làn sóng đá khổng lồ vươn lên giữa sa mạc.


Dưới tác động của các khoáng chất trong đá ở những thời kỳ địa chất khác nhau, các con sóng đá lớn nhỏ xuất hiện sự biến ảo sắc màu đỏ, xám, cam, vàng… trong ngày. Vì vậy bạn có thể thấy dãy đá hình sóng này thay đổi màu liên tục. Tại đây, bạn còn dễ dàng đi bộ hay chạy xe đạp lên xuống vách đá…

5. Murphy's Haystacks


Tọa lạc tại Mortana, giữa Vịnh Streaky và Cảng Kenny trên Bán đảo Eyre, Nam Úc, Murphy’s Haystacks là tập hợp những cự thạch granite màu hồng bị phong hóa được hình thành từ 1.500 triệu năm trước.


Người ta tin rằng những tảng đá granite này được đặt tên từ năm 1902 – 1914, khi một cố vấn nông nghiệp đi ngang qua vùng đất này và phát hiện chúng.

6. Vách đá Bunda


Vách đá Bunda là một trong những cảnh quan kì vĩ và hoang sơ nhất thế giới. Đứng nơi đây ta có cảm giác đang ở điểm tận cùng của thế giới, nơi chỉ có trời, biển và những mỏm đá ngoạn mục đến choáng ngợp.


Dưới chân của các vách đá Bunda có một phần màu trắng nổi bật. Đó chính là đá vôi Wilson Bluff hình thành từ hơn 65 triệu năm trước. Nó là phần nhỏ nổi lên trên mặt biển trong số 300m đá vôi nhắc người ta nhớ về một thuở xa xôi, khi Úc bắt đầu tách ra khỏi Nam Cực. Bunda không chỉ là nơi ngắm nhìn rồi bị quyến rũ và cảm thấy rợn ngợp trước vẻ đẹp ngoạn mục của thiên nhiên. Nó còn thu hút bởi sự thú vị khi du khách được tận mắt nhìn cảnh từng đàn từng đàn cá voi đầu bò bơi lội ngay dưới các vách đá.

Thu Hường
Theo: Tạp chí Petrotimes
 

 

Phương Tuyền sưu tầm & tổng hơp.

Xem thêm...
Theo dõi RSS này