Thơ

Thơ (24)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

Đỗ Chiêu Đức biệt danh Thầy đồ


Toàn bài thơ EM LÀ… tôi đắc Ý nhất là câu “… Hiện hữu an bài là hạnh phúc ! “.
Không đòi hỏi cao xa, không tiếc nuối những điều mà mình không thể với tới đươc !…CHẤP NHẬN HIỆN TẠI là HẠNH PHÚC các bạn ạ !
 
Thân mến !

Đỗ Chiêu Đức

  TƯỞNG NHỚ NHÀ THƠ NHẤT TUẤN  

(Đỗ Chiêu Đức)

                                              Kính điếu
                                             08-08-2021
 
   TƯỞNG NHỚ NHÀ THƠ NHẤT TUẤN

         Được tin thi sĩ Nhất Tuấn, nhà thơ của tuổi học trò, của đời lính đã qua đời vào khuya Thứ Bảy, ngày 31 tháng 7 năm 2021, tại thành phố Bothell, Washington USA. Hưởng thọ 86 tuổi. Vô cùng tiếc thương và xúc động trước cái chết của một nhà thơ đã có ảnh hưởng rất lớn tới lứa tuổi học trò trong khoảng thập niên 1960 -70 của thế kỷ trước...

                ...Bây giờ còn nhớ hay không
           Ngày xưa hè đến phượng hồng nở hoa...

Xướng :

    NHẤT TUẤN CÒN ĐÂU  

                                                    
Bên trời chợt tắt một vì sao,
Khép lại mộng mơ của dạo nào...
"Chuyện Chúng Mình" đây, còn vẳng mãi...
"Thơ Người Lính" đó, để ngàn sau...
"Ái Khanh" nhí nhảnh khoe đen tóc,*
"Nhất Tuấn" chân thành lạy Chúa cao.
"Hoa Học Trò" mimosa một thuở...
"Trẫm" đi rồi, "Ái Khanh" ở phương nao ?!

                                           Đỗ Chiêu Đức 
                                              Kính điếu
                                             08-08-2021

* Thơ của "Ái Khanh" trong "Chuyện Chúng Mình" Tập 3 :

          ..."Người ấy thường hay níu tóc tui,
              Nổi sùng khi thấy tóc đen thui !"
              Cả ngày vào lớp làm thơ nhảm,
              Học chẳng đi lên chỉ thụt lùi !!!

* Ca khúc "Con Quỳ Lạy Chúa Trên Trời" của nhạc sĩ Phạm Duy phổ từ thơ Nhất Tuấn :

             Con quỳ lạy Chúa trên trời,
             Sao cho con lấy được người con yêu 
             Ðời con đau khổ đã nhiều 
             Từ khi thơ dại đủ điều đắng cay 

             Số nghèo hai chục năm nay 
             Xây bao nhiêu mộng trắng tay vẫn nghèo
             Chúa ơi ! Chúa ơi !...

Con Quỳ Lạy Chúa Trên Trời | Nhạc: Phạm Duy

- Thơ: Nhất Tuấn | NHẠC THÍNH PHÒNG


* Thơ Nhất Tuấn (Chuyện Chúng Mình tập 2) Trần Thiện Thanh phổ nhạc :

         ... Ngày thứ tám, em vào ngồi chép phạt
             Mấy trăm câu mà viết mãi không xong
             Bà giám thị cầm giấy xem chỉ thấy
             Chúa nhật này "Trẫm nhớ Ái Khanh không?"


                                          Đỗ Chiêu Đức

Đọc và cảm nhận bài thơ Buồn trong kỉ niệm - Nhất Tuấn mới nhất
 

    Buồn Trong Kỷ Niệm    
 
Thơ: Nhất Tuấn. Giọng ngâm: Hoàng Oanh.
 

Nguồn: Trang vhp.Hạ Vũ

-----------------------------

   Đỗ Chiêu Đức 3   

https://sites.google.com/site/dochieuduc03/

Chúng em , cựu học sinh trường Tân Hưng Cái Răng thực hiện trang mạng mang tên Thầy với niềm hảnh diện của học trò trường Tân Hưng và những đồng hương chợ Cái Răng . Xin Cám Ơn Thầy !

 

  Đỗ Chiêu Đức làm thơ tặng vợ  

Đỗ Chiêu Đức thường được bạn bè tặng cho biệt danh Thầy đồ, bởi anh chuyên nghiên cứu thơ văn cổ, điển tích xưa. Nay anh còn làm thơ tặng vợ nhưng cũng với phong cách của một nhà nghiên cứu. Thơ mới nhưng lại có điển tích. Điều đáng nói là anh cũng không để cho bạn đọc khó hiểu, đã giải thích những từ cổ xưa (SOS)
 
chieu Duc2                                 
Ông bà Đỗ Chiêu Đức

EM LÀ….

Em là tặng phẩm từ trời
Và là bà xã tuyệt vời của anh !
Em là cô bé hiền hòa
Mi thanh mục tú miệng hoa mỉm cười
Anh là thầy giáo đôi mươi
Văn hay chữ tốt sánh đôi vợ chồng !
Ba sinh hương lửa tự bao giờ
Nguyệt Lão an bày chuyện tóc tơ
Bảy năm trước đó cô trò nhỏ
Bỗng chốc trở thành nội tướng to
Cũng chẳng yêu thơ, chẳng thích từ
Học hành lơ láo , ghét văn thơ
Lấy phải trượng phu là thầy giáo
Học trò lớn nhỏ gọi bằng ” Cô ” !
Em là… Cô giáo không lên lớp….
Tiểu học, học trò gọi ” Thầy, cô ”
Dù không lên lớp vẫn…Cô…Cô !…
Trung học lên ngay thành ” Bà giáo ”
Công danh vùn vụt khỏi mong chờ !
Thỉnh giảng mời thầy lên Đại học
” Bà giáo ” giờ thêm một chữ ” sư ”
” Bà giáo Sư ” chưa xong Trung học
Sinh viên Đại học vẫn…” Chào Cô ” !
Em là… Tặng phẩm của Trời !…
Một nửa ai kia khéo tuyệt vời
Nửa nầy gặp phải sánh thành đôi
Nội tướng chu toàn gia thất nội
Tướng phu giáo tử bấy năm trời (1)
Cũng chẳng thanh mai, không trúc mã
Xướng tùy phu phụ bấy nhiêu niên
Bách thế tu lai đồng thuyền độ
Vạn thế tu lai cộng chẩm miên ! (2)
Bình thủy tương phùng còn vương vấn
Huống hồ hôm sớm ngụ chung nhà
Nhựt cửu sinh tình, tình sinh nghĩa
Nghĩa tình vấn vít khó rời xa !… (3)
Tặng em … Mẹ hát câu ru võng
Vẳng mãi bên tai giọng thiết tha…
Ầu ơ !…. Cây da trước miểu…
Cây da trước miểu, ai biểu cây da tàn…
Bao nhiêu lá rụng… ờ….
Bao nhiêu lá rụng, anh thương nàng… bấy nhiêu !
Em là… nội tướng tuyệt vời !
Trời sai đem xuống tặng người hữu duyên
Số anh lận đận truân chuyên
Cho nên vướng phải cái duyên tơ hồng !
Cũng chẳng mi cong, chẳng má hồng
Em là gạo lức mặn nồng ngon cơm
Cùng chồng lặn lội nuôi con
Thân cò chẳng quản lên non xuống ghềnh
Một mình cô khổ lênh đênh (4)
Nuôi chồng cải tạo buồn tênh tháng ngày
Trông đàn con trẻ hôm mai
Miếng ăn miếng mặc không ngày nghỉ ngơi
Em là…Từ mẫu tuyệt vời !….
………………………………………..
Lặng lẽ thời gian vẫn cứ trôi
Mấy mươi năm cũ thoáng qua rồi !
Hiện hữu an bày là hạnh phúc
Em là tất cả của riêng tôi !
Xưa kia…
Em là vưu vật trên đời
Và là bà xã tuyệt vời của anh !
Nay thì…
Em là nội tướng trị an
Và là Tổ Mẫu của đàn cháu thơ ! ( 5).
 
Đỗ Chiêu Đức.
Chú thích :
(1). Tướng phu giáo tử 相夫教子: Là giúp đỡ khuyến khích ủng hộ chồng trong sự nghiệp và nuôi dạy con cái. Chữ TƯỚNG nầy là support trong tiếng Anh, tiếng Việt không có từ chính xác để dịch. Nó là chữ Tướng trong từ Thừa Tướng đó !.
(2). Bách thế tu lai đồng thuyền độ, Vạn thế tu lai cộng chẩm miên. 百世修來同船渡,萬世修來共枕眠: Nghĩa là Cùng tu với nhau một trăm kiếp mới đi được chung thuyền với nhau ( đồng hội đồng thuyền ). Cùng tu với nhau một vạn kiếp mới ngủ chung gối với nhau được ( mới nên duyên chồng vợ ). Đây là câu nói trong TĂNG QUẢNG HIỀN VĂN nhằm khuyên ta nên trân trọng tình vợ chồng vì khó khăn lắm mới đến với nhau được.
(3). Bình thủy tương phùng 萍水相逢: Là bèo nước gặp nhau, chỉ sự gặp gỡ tình cờ, hời hợt, không hẹn trước, xong rồi thì mỗi người một nơi, như bèo và nước mặc ai nấy trôi, nấy chảy.
(4). Cô khổ lênh đênh : Là nói trại của thành ngữ Cô khổ linh đinh 孤苦伶仃: Cô đơn sầu khổ lẻ loi trơ trọi có một mình.
(5). Tổ Mẫu 祖母: Là bà nội. Đúng ra chỉ có nghĩa là bà mà thôi. Nhưng bà mà ở chung nhà thì thường là Bà Nội. Còn bà ngoại thì thêm một chữ ngoại nữa là : Ngoại Tổ Mẫu.
Đỗ Chiêu Đức may mắn cưới được cô học trò nhỏ ngày xưa vể làm nội tướng, chỉ do mai mối tình cờ thôi.!. Trong tấm hình kèm theo đây, cái hình nhỏ có 2 thầy giáo trẻ và một đám học trò nữ vây quanh, trong đó có một cô là bà xã sau nầy. Quý vị thử nhìn xem có đoán ra được là cô bé nào hay không ?. Vui !
 
chieu duc3
H1: bà và các cháu
chieuduc
H2:  Hình ảnh ngày xưa (1974)

Bà Xã tôi hồi nhỏ là cô bé ” đứng thứ nhì tính từ tay phải, trên tay có cầm cái bóp màu trắng đó “. Lúc đó tôi 19 tuổi, ” bà Xã ” chỉ có 12 tuổi thôi ! Khi mai mối giới thiệu cho tôi cưới ” Bà Xã ” tôi, thì lúc đó tôi 27 tuổi, còn ” Bà Xã ” thì đã 20 tuổi rồi !Xem hình trắng đen bên dưới.

Toàn bài thơ EM LÀ… tôi đắc Ý nhất là câu “… Hiện hữu an bài là hạnh phúc ! “. Không đòi hỏi cao xa, không tiếc nuối những điều mà mình không thể với tới đươc !…CHẤP NHẬN HIỆN TẠI là HẠNH PHÚC các bạn ạ ! Thân mến !

- Đỗ Chiêu Đức

 

Thơ Xướng Họa: Tết Đoàn Viên

- Đỗ Chiêu Đức & Phạm Tương Như & Cao Mỵ Nhân & Phương Hà

 
Canh Tý xuân hồng rực vạn hoa
Đoàn viên mừng Tết, nhứt nhà ta
Ông bà hoan hỉ tươi mày mặt
Con cháu vui mừng híp mắt ra
Hạnh phúc ngập tràn ba thế hệ
Niềm tin chan chứa vạn lời ca
Biết bao vất vả bao năm tháng
Bỉ cực thái lai hợp một nhà!
 
Đỗ Chiêu Đức
 
tetdoanvien
 
   Họa vần   
 
Ông Bà Chiêu Đức tươi như hoa
Con cháu rể dâu về với ta
Cách biệt bao xuân dìm nỗi nhớ
Đoàn viên đón Tết rộn vui ra
Gia đình bè bạn đều thăm hỏi
Thân thích đồng môn hẳn hoan ca
Kính chúc Ông Đồ vui lễ hội
Đại gia đình hạnh phúc chung nhà.

Phạm Tương Như
Kính Chúc Mừng
 
   Chúc Xuân Đoàn Tụ    

Kính hoạ "Tết Đoàn Viên" 
của Quan Đồ Thi Sĩ Đỗ Chiêu Đức
Xin thay lời chúc mừng Đỗ đại gia.
 
Xuân vàng rực rỡ đã thăng hoa
Ông với bà ngồi giữa ảnh ta 
Sáu cháu, 3 con, dâu rể nữa
Tháng Giêng mười bốn tình thêm ra
Chào năm Canh Tý quan Đồ Đức
Vui suốt "2020" chuỗi Phước Ca
Hoè quế xanh rờn tươi tốt mãi
Từ đây tài lộc Đỗ quanh nhà...
 
Hawthorne  26 - 1 - 2020
(Mùng Hai Tết Nguyên Đán)

Cao Mỵ Nhân
Xin chúc mừng anh Đỗ Chiêu Đức đại gia đình đoàn tụ vui đón Tết Canh Tý 2020.
Sau đây Phương Hà xin họa bài xướng Tết Đoàn Viên của anh:
 
  Xuân Đoàn Tụ  

Gia đình ai nấy thảy như hoa
Chiêu Đức bạn hiền của chúng ta
Thế hệ ba đời cùng hiện diện
Cháu con đủ tuổi rộn vào ra
Tươi cười rôm rả vang lời chúc
Hoan hỉ tưng bừng cất tiếng ca
Hạnh phúc vẹn toàn như ước nguyện
Hương xuân tràn ngập khắp trong nhà.

Phương Hà

Vội của Đỗ Chiêu Đức

Với bài thơ “Vội” của Mỹ Trinh, nhà thơ Đỗ Chiêu Đức đã chuyển thể bằng  thơ lục bát vừa nhẹ nhàng, vừa giữ ý dường như muốn nhấn mạnh sự đồng cảm về quan điểm: Con người ở tuổi xế chiếu.
 
0 0c
 
Vội
 
Ngày đã vội đêm về càng vội
Nhanh nhanh lên ngủ vội đi em
Mai không thể mai càng không thể
Tìm đâu ra một nụ cười mềm
Đời rất vội khi em đứng lại
Dừng chân thôi thì đã bước lùi
Người vùn vụt thời gian vùn vụt
Níu cách nào giữ lấy niềm vui
Thu vội tàn và Đông vội đến
Một thoáng thôi chụp bắt tan tành
Hạ mấy thuở chờ xuân từ giã
Một thoáng đời ngun ngút bay xa
 
Mỹ Trinh

Lục bát :
VỘI
 
Vội ngày càng vội hơn đêm,
Nhanh lên ngủ vội đi em đêm này.
Lại không thể đợi ngày mai,
tìm đâu ra nụ hôm nay cười mềm.
Xin đừng đứng lại bên thềm,
Dừng chân là đã lùi thêm bước lùi !
Thời gian vùn vụt nhanh trôi,
Người càng vùn vụt niềm vui chóng tàn.
Làm sao níu được thời gian,
Thu tàn đông đến xuân sang hạ về.
Giã từ muôn vạn đam mê,
Thời gian một thoáng đi về hư không !
 
Đỗ Chiêu Đức

Nguồn: Tống Phước Hiệp Vĩnh Long

--

Mưa

– Đỗ Chiêu Đức

Góc Thơ HTNX - Vina Forums
 
Hạt MƯA sá nghĩ phận hèn, 
Liều đem tấc cỏ quyết đền ba xuân!                             
 
Trong văn học cổ và trong dân gian ta ngày xưa, HẠT MƯA được ví như thân phận của người con gái mười hai bến nước trong nhờ đục chịu, với các câu ca dao được truyền tụng rộng rãi trong dân gian như: 
 
Thân em như Hạt Mưa sa, 
Hạt vào đài các, hạt ra ruộng đồng. 
 
hoặc như: 
 
Thân em như Hạt Mưa rào, 
Hạt sa xuống giếng, hạt vào vườn hoa. 
                                 
Cả hai câu ca dao trên đều nói lên thân phận của người con gái sướng hay khổ gì đều trông chờ vào sự rủi may, mà bản thân mình không thể chọn lựa được. “Hạt Mưa sá nghĩ phận hèn,” đã là thân con gái như Hạt Mưa rồi, thì còn quản gì được đến sang hay hèn nữa, nên chi Thúy Kiều không thể tiếc nuối cuộc tình duyên của mình với Kim Trọng, khi gia đạo gặp cơn nguy biến, mà  đành lòng với số phận may rủi của mình, nên mới hạ quyết tâm “Liều đem tấc cỏ quyết đền ba xuân” để bán mình chuộc tội cho cha. 
 
Còn nàng cung nữ của Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều thì may mắn hơn với thân phận HẠT MƯA của mình: 
 
HẠT MƯA đã lọt miền đài các, 
Những mừng thầm cá nước duyên may. 
 
Trong Văn học cổ, ta còn thấy từ MƯA HOA, tức VŨ HOA (雨花) chỉ mưa xuống toàn là hoa, theo tích sau đây: 
 
Theo truyền thuyết, vào thời Nam Bắc Triều có Lương Võ Đế là chúa của Nam triều rất hâm mộ đạo phât. Có cao tăng hiệu là Vân Quang Pháp Sư thường xuyên thuyết giảng Phật pháp trên Thạch Tử Cương ở Nam Kinh, chúng tăng lữ trên 500 người ngồi tọa thiền nghe giảng 3 bửa không tan. Phật Tổ chứng cho lòng thành đã cho một rừng hoa Mạn-đà-la rơi xuống như mưa. Những mưa hoa rơi xuống đều biến thành đá ngũ sắc lóng lánh rất đẹp, gọi là Ngũ Thái Thạch 五彩石, người đời sau gọi là Vũ Hoa Thạch 雨花石, nơi giảng kinh tức là Vũ Hoa Đài 雨花臺, một thắng cảnh nổi tiếng của TP Nam Kinh 南京 thuộc tỉnh Giang Tô hiện nay. 
 
Trong truyện thơ Nôm khuyết danh “Quan Âm Thị Kính” của ta có câu: 
 
MƯA HOA rẩy khắp bên mình, 
Nhấp nhô đá cũng xếp quanh gật đầu. 
 
Ngoài MƯA HOA ta còn có MƯA MÓC, tức VŨ LỘ (雨露) chỉ hạt Mưa và hạt Móc (nhỏ hơn hạt mưa, rơi đọng lại trên hoa lá thành hạt Sương). Có xuất xứ từ sách Lễ Ký Tế Nghĩa  (祭義) như sau: 
 
Hạt mưa và hạt móc đều rất cần thiết cho cây cỏ lá hoa sinh tồn và phát triển, nên thường dùng để ví với ân tình của kẻ bề trên ban cho người bên dưới; gọi là Ơn Vũ Lộ hay là Ơn Mưa Móc, như trong bài thơ “Tống Lý Thiếu Phủ biếm Hiệp trung Vương Thiếu Phủ biếm Trường sa” của Cao Thích đời Đường là: 
 
聖代即今多雨露, Thánh đại tức kim đa VŨ LỘ, 
暫時分手莫躊躇。 Tạm thời phân thủ mạc trù trừ. 
 
Có nghĩa: 
 
Thánh chúa đường thời nhiều MƯA MÓC, 
Chia tay tạm biệt chớ chần chừ !                          
Trong bài thơ “Tự Thuật bài 2 – Hội Gió Mây” của cụ Nguyễn Công Trứ có hai câu Thực như sau: 
 
Ðã từng tắm gội ơn MƯA MÓC, 
Cũng đã xênh xang hội gió mây. 
  
Trong “Tụng Tây Hồ Phú” của Nguyễn Huy Lượng dưới thời Tây Sơn – Hậu Lê cũng có câu: 
Trên dưới đều rồng mây cá nước phải duyên,  
giọt VŨ LỘ tưới đôi hàng uyên lộ. 
 
Sau MƯA MÓC ta còn có MƯA MÂY, hay còn gọi là MÂY MƯA, chữ nho là VÂN VŨ (雲雨). Có mưa là có mây, không có mây thì không thể nào có mưa được. Có xuất xứ như sau: 
 
Theo thần thoại Trung Hoa, con gái của Xích Đế 赤帝  là Dao Cơ , chết trẻ, chôn ở Vu Sơn, hồn phách không tan, biến thành Thần Nữ. Trong bài Cao Đường Phú của Tống Ngọc nước Sở thời Chiến quốc có ghi lại: Sở Vương đi chơi ở Cao Đường, mơ thấy Thần Nữ đến cùng ân ái, khi chia tay còn nói là “Đản vi triêu vân, mộ vi hành vũ 为朝雲,暮为行雨” (Thiếp kéo mây ở buổi sáng, làm mưa ở buổi chiều). Theo quan niệm cổ xưa thì nữ thần và vua giao hợp có thể làm cho phong điều vũ thuận, ngũ cốc phong đăng. Có nghĩa: Mưa thuận gió hòa, lúa thóc được mùa. Nhưng dân gian lại không chịu hiểu theo nghĩa đó, hễ nhắc đến Sở Vương và Thần Nữ thì sẽ nghĩ ngay đến “Mây mưa ân ái giữa trai gái với nhau” mà thôi ! Vì thế, sau nầy hễ nhắc đến Thần Nữ Vu Sơn, Cao Đường Thần Nữ 高唐神女 là người ta nghĩ ngay đến một giai nhân tuyệt sắc gợi tình, và nói đến kéo MÂY làm MƯA, hay nói gọn thành MÂY MƯA, là người ta lại nghĩ ngay đến việc ái ân trai gái. Như cô Kiều đã ngăn Kim Trọng lại trong đêm gặp gỡ khi “Sóng tình dường đã xiêu xiêu,”  mà kể lể rằng:
 
 
Ngẫm duyên kỳ ngộ xưa nay, 
Lứa đôi ai lại đẹp tày Thôi Trương. 
MÂY MƯA đánh đổ đá vàng, 
Quá chìu nên đã chán chường yến anh…      
                        
Còn trong Truyện Nôm “Hoa Tiên Ký” của Nguyễn Huy Tự và Nguyễn Thiện thì có câu: 
 
Dương Đài rày sẵn MƯA MÂY, 
Mà xem chúa Sở vui vầy giấc tiên. 
 
Không nói MƯA MÂY thì đôi khi nói thành MƯA GIÓ, như khi tả Thúy Kiều thất thân cùng Mã Giám Sinh, cụ Nguyễn Du đã viết rằng: 
 
Một cơn MƯA GIÓ nặng nề, 
Thương gì đến ngọc tiếc gì đến hương ! 
 
Hoặc để nói cho đối xứng theo các biện pháp tu từ học của Trung Hoa là MƯA SỞ MÂY TẦN, như khi tả cuộc sống của Thúy Kiều ở lầu xanh: 
 
Mặc người MƯA SỞ MÂY TẦN, 
Nhưng mình nào biết có xuân là gì !… 
 
Về nàng cung nữ của Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều thì với sắc đẹp hấp dẫn, quyến rủ, gợi tình đến nỗi: 
 
 
Bóng gương lấp ló trong mành, 
Cỏ cây cũng muốn nổi tình MÂY MƯA !      
và khi đã được vua yêu rồi thì lại cảm thấy rất hạnh phúc và an phận: 
 
MÂY MƯA mấy giọt chung tình, 
Đình trầm hương khoá một cành mẫu đơn. 
                           
Nhưng ngày vui qua mau và chóng tàn, nàng cung nữ chỉ sống bằng hoài niệm và rầu rĩ khát khao mơ màng đến những phút giây ân ái khi xưa:       
 
Tình rầu rĩ khôn khuây nhĩ mục, 
Chốn phòng không như giục MÂY MƯA. 
Giấc chiêm bao những đêm xưa, 
GIỌT MƯA cửu hạn còn mơ đến rày… 
         
Đỗ Chiêu Đức 
(杜紹德) 
 
Trần Văn Giang (ghi lại)

Nguồn: Nông Nghiệp Hải Ngoại

▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬

 Câu đối cho năm TÂN SỬU - Đỗ Chiêu Đức 

 
 Câu đối cho năm TÂN SỬU :
 
                   TÂN là Cay, Cay đắng đã qua mừng năm mới;
             SỬU là Trâu, Trâu cày tiếp nối đón xuân sang.
 
   * TÂN 辛 là là ngôi thứ 8 của Thiên can; Về mặt ngữ nghĩa thì TÂN là Cay, như TÂN KHỔ 辛苦 là Cay đắng, TÂN TOAN 辛酸 là Chua Cay...
     Cay đắng đã qua, mừng năm mới rồi, thì con Trâu năm nay sẽ phải bỏ sức lao động ra cày gấp đôi để vực dậy nền kinh tế đang bị suy trầm vì những hỗn độn đã qua và nhất là vì Covid-19.
 
3. THƯ PHÁP của Đỗ Chiêu Đức cho năm TÂN SỬU :


 
ĐỖ Chiêu Đức Kính Bút

Nguồn: Hoài niệm Tây Ninh 

▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬

     Hồng     

– Đỗ Chiêu Đức


Hồng – Đỗ Chiêu Đức
 
Hồng hồng
Tuyết tuyết,
Mới ngày nào chửa biết cái chi chi !
 
 







 
 

    Tê Hát sưu tầm và tổng hợp    
Xem thêm...

VƯỜN THƠ TRẦM VÂN

 
 
VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC

 
https://tramvan.files.wordpress.com/2021/01/7d3be-tram2bvan2.jpg

  Vô cùng thương tiếc báo tin nhà thơ Trầm Vân – Giáo Sư Võ Văn Vạn  

   Giáo Sư Toán Petrus Ký/ LHP đã từ trần lúc 16:15 ngày 22 tháng 4 năm 2021. Nhằm ngày 11 tháng 3 năm Tân Sửu

     * Trường Trung học Petrus Ký nay là chuyên Lê Hồng Phong, ngôi trường nổi tiếng này mà học sinh miền nam trước 1975 đều mơ ước bước vào. Đeo phù hiệu trường trên túi áo, ai cũng phải ngưỡng mộ, học sinh trường này là những em cực giỏi, thuộc loại top của thành phố.

       Trường này không có chổ cho con ông cháu cha, hoặc là chạy tiền để vào học vì học không lại những em học lực thuộc loại suất xắc, và có một thực tế sau năm 75 trường này mất uy tín phần nào do trường có những lớp dành cho các con cháu ... hoặc nhét vào những lớp có thi tuyển thực sự nhưng chúng không theo kịp, tự động đào thải hoặc cố gắng đeo bám nhưng kết quả rất tồi. Giáo viên trường rất khổ khi phải đứng lớp những học sinh kém cỏi này ! ở đâu cũng có những dạng gởi gắm như thế, nhưng những học sinh dạng yếu kém mà vào đây rồi sẻ nản vì học không theo nổi những em giỏi rồi cũng bỏ cuộc giữa chừng ...
____________________
 

     VƯỜN THƠ TRẦM VÂN    

2021
 
mưa
THÁNG BA HOA GẠO ĐỎ TRỜI
Tháng Ba Đỏ Nhớ
hoa gạo tháng 3
Tháng Giêng
Tình Quê
Nhân Ngày Vía Thần Tài
Trong Nỗi Đợi Chờ
Trong Nỗi Đợi Chờ
Một Hôm...
MỪNG XUÂN TÂN SỬU
Xuân Về Nhớ Mái Trường Yêu
Xuân Chờ
NHỚ XƯA
Chào Xuân Tân Sửu
Vào Đông
Gửi Cô Tiểu Muội Phương Trời
XUÂN VỀ BÊN MÁI TRƯỜNG XƯA
Chuc mung nam moi an khang
2020
Chuc mung nam moi an khang
NÔ EN NHỚ PHƯƠNG TRỜI
Nhớ Nô En Xưa
CHÚC MỪNG GIÁNG SINH TƯƠI VUI
Chúc Mừng Giáng Sinh - Năm Mới 2021
Biết Em Còn Nhớ Giáng Sinh Xưa
TỪ ĐỘ EM ĐICHỜ NGƯỜISương Tím Phố Xưa
RU NGƯỜI
Mến Chào Ngày Nhà Giáo
TẠ ƠN
Ngày Nhà Giáo Nhớ Trường Xưa
MƯA CHỜ
MƯA SÀI GÒN
Nắng Sài Gòn
Một Buổi Về Quê
XÓT THƯƠNG MIỀN TRUNG
CÔ LÁNG GIỀNG
NGON GIO HONG SAU
Giấc Mơ Phiêu Bồng
Cà Phê Góc Phố
Trong Nỗi Đợi Chờ
Xót Xa Miền Trung
Nhớ Thương Khép Mở Bầu Trời Mơ Hoang
Màu Sắc Tình Yêu
TÀ ÁO XANH
Nghi Ngờ
Nhớ Thương Khép Mở Vết Dao Tình Buồn
THƯƠNG VỀ MIỀN TRUNG
TÌNH LỠ SA VÀO ĐÔI MẮT EM
về đâu
CHÀO EM PHƯƠNG TRỜI
Đôi Ngả Mưa rơi
THEO DẤU CHÂN NGƯỜI
Mùa Thu Bỏ Quên
tuổi dại khờ
VỀ ĐÂU EM
MƠ EM VỀ
NHỚ NGƯỜI
Vái lạy mỗi ngày
GÓC PHỐ EM VỀ
Em về áo tím ngày xưa
Biết em còn nhớ Sài GònNHỚ VỀ MÁI ẤM TRƯỜNG XƯA
Cà Phê Thứ Năm Cổng Trường Tôi
VU LAN NHỚ MẸ HIỀN
MAN MÁC THU BUỒN
THƯƠNG NHỚ ĐA ĐOAN
MƯA ĐÊM
HỎI
LỤC BÁT TÌNH
MƯA QUA THÁNG TÁM
XẠC XÀO MỘNG MỊ
CÁCH LY
ĐỢI CHỜ
VÀO THU
XIN EM NGỬA NHẸ BÀN TAY
Xin Em Ngua Nhe Ban Tay
CẠN LY KÝ ỨC
NẮNG
CHÀO THÁNG TÁM
CÀ PHÊ CỔNG TRƯỜNG YÊU
SÀI GÒN GIÃN CÁCH
CÀ PHÊ TRƯỚC CỔNG TRƯỜNG PKLHP
Nỗi Nhớ Người
Hương Thu Vời Vợi Quấn Quanh Mối Tình
Niềm Vui Mỗi Ngày
Tiệc Vui Với Nhóm Cổng Trường Tôi
Giấu Vào Đâu
Cà Phê Thứ Năm Cổng Trường Tôi PKLHP
Giấu Nhớ Thương
THÈM
Câu Thơ Viết Vội
Cầu Mirabeau
Đừng Em Rơi Giọt Lệ Sầu
Giữ Chân Thiện Nhẫn...
CÀ PHÊ TRƯỚC CỔNG TRƯỜNG PKLHP
Cám Ơn Học Trò Thương
Cà Phê Chủ Nhật Viện TimCách Ly
PHƯỢNG HỒNG PHƯỢNG TÍM
Cách Ly
Xin đừng nhỏ lệ u hoài
Ru Người Mái Tóc Cài Trâm Tình Sầu
CHỢT NHẬN RA MÌNH
Lẽ Nào...
Thơ Tôi Từ Đó...
CÀ PHÊ TRƯỚC CỔNG TRƯỜNG PKLHP
Tình Đầu Mãi Xanh
CẦN
Gầy Nỗi Nhớ Nhung Em
Tình Đầu Mãi Xanh
Gầy Nỗi Nhớ Nhung Em
Cõi Mù Sương
TÔI VỀ THÁNG BẢY
Sống An Vui - Thích Tánh Tuệ
Trầm Vân họa thơ thầy Thích Tánh Tuệ
Sống An Vui- Trầm Vân
MỪNG NGÀY ĐỘC LẬP HOA KỲ
Cà Phê Trước Cổng Trường Mình
Happy Canada Day
ÚA VÀNG
VÒNG TAY SÀI GÒN
VỀ NGANG TRƯỜNG CŨ PETRUS KÝ
Giữ Giùm Kỷ Niệm
HẠ ƠI
Giữ Giùm Thương Nhớ
HA NHO PHUONG TROI
HẠ CHỜ
Thiên Đàng Mơ Xưa
UỐNG CÀ PHÊ TRƯỚC CỔNG TRƯỜNG PKLHP
GIỌT NHỚ ĐONG ĐƯA
NỢ TÌNH
EM XA CÓ NHỚ SÀI GÒN
TÀ ÁO NGÁT XƯA
NHỚ CHA
BẤT NGỜ ĐỔ ẬP CƠN MƯA
MỘT MÌNH BÊN BIỂN
Thương Tiếc Gs. Nguyễn Trường Hải
EM VÀO LỤC BÁT
HẠ VÀNG THƯƠNG NHỚ
Về Mái Ấm Mây Ngàn
TÀ ÁO TRƯNG VƯƠNG
Chớ Ngại Già
ÁO TRẮNG GIA LONG
Hạ nhớ phương trời
Thương Tiếc Gs Trần Thị Ngọc Dung
Bên Song Cửa Hạ
MƠ MÀNG HẠ XƯA
Chờ Bóng Người Về
Dặn Mình
À ƠI TIẾNG MẸ RU CON
cám ơn nỗi đau
Nỗi Buồn Hoa Phượng
Sân Ga Chiều Tiễn Biệt
Sân Ga Chiều Tiễn Biệt
CÁM ƠN ÁO TRẮNG ÁO XANH
SÀI GÒN THƯƠNG
VẦN THƠ GỬI MẸ
Chúc Người
LẠI VỀ NGÀY LỄ MẸ THƯƠNG
Cám Ơn Tấm Lòng Học Trò
Tháng Tư và Nỗi Nhớ ( Giáng Xưa ), Tiếng Buồn Gửi Nhớ ( TV ) cảm tác
Tháng Tư và Nỗi Nhớ ( Giáng Xưa ), Tiếng Buồn Gửi Nhớ ( TV ) cảm tác
tieng buon gui nho TV
thang tu va noi nho Giang xua
Quán Nụ Cười Mến Thương
Mời xem ” Nhúng Sầu ” . Thơ TV. Ns Nguyễn Hữu Tân Phổ nhạc.
Cám ơn tiếng nhạc, ca hay
Nhúng Sầu vào tiếng gió lay lắc buồn
Xa người nhớ rạc hoàng hôn
Xanh xao mộng mị chập chờn chiêm bao..
Nhúng sầu -hơ TV. Ns Nguyễn Hữu Tân Phổ nhạc
Sài Gòn Gọi Xưa
Đánh Bóng Bàn Ngày Xả Cách Ly
Giữ Từ Bi Sáng Trong Tâm
Chúc Mừng Sinh Nhật Người Phương Nam
CÂU THƠ TIẾNG HÁT HỜN CĂM
Vang Lừng Hải Chiến Hoàng Sa
THÁNG TƯ MÙA CÁCH LY
Vẫn Là Em Bé Nhỏ
THIÊN ĐÀNG HƯ KHÔNG
CẦU MONG
Lời Cám Ơn Giữa Mùa Dịch
Giữa Sài Gòn Mùa Dịch
Vọng Lời Non Nước
Nghĩ về ông Petrus Trương Vĩnh Ký
Căm Hận Giặc Trung
Cám Ơn Học Trò Quí Mến
NÀO CÓ BAO GIỜ...
NGHĨ VỀ DỊCH CORONA
TRÔI QUA MÙA DỊCH HOANG TÀN
Giấc Mơ Hồi Sinh
Cám Ơn Tấm Lòng Trường Ta
lo
Mỏi Mòn Tháng Tư
Tóc Thề Hương Xưa
Sài Gòn Cách Ly
Chúc Người Tình Xa
Cầu Hôn Thời Corona
Nguyện Cầu
Cùng Nhau Chống Corona
Cám Ơn Nhé
Nỗi Niềm Tháng Ba
Sài Gòn Mùa Cách Ly
Góc Phố Mùa Dịch
Thương Tiếc Gs Nguyễn Minh Nhựt
Nỗi Niềm Tháng Ba
Chúc Cô Em Mùa Dịch
CHÚC NHAU MỘT CHỮ AN
Ngồi Buồn Nhớ Trái Bóng Bàn
Chúc Nhau Mùa Dịch
Đi Trong Mùa Dịch
YÊU EM MÙA DỊCH
THƯƠNG TIẾC CA SĨ THÁI THANH
CHỜ NGƯỜI YÊU PHƯƠNG TRỜI
Nụ Hôn Cứu Rỗi
MƯỜI THƯƠNG BÓNG BÀN
Em Từ Huyền Hoặc Bước Ra
Về Trong Truyền Thống Trường PKLHP
ÁO TRẮNG XA VỜI
CÀ PHÊ VIỆN TIM MỖI TUẦN
SÀI GÒN NGỒI NHỚ TRỜI XA
Sài Gòn Chờ
Sài Gòn Ngày Tám Tháng Ba
MÓN QUÀ NGÀY TÁM THÁNG BA
SAO THÀNH PHỐ BIẾT
Chỉ Vài Chiếc Lá Vàng Bay
Xuân Lỡ Thì
HÃY QUÊN BỚT CÁI TÔI
Tìm Lại Dáng Xưa
Chào Người Xa Xăm
Hương Thơm Bồ Kết
HOA MƯỜI GIỜ
MEN THEO LỐI GIÓ TRƯỜNG XƯA
Ai Cúi Xuống Đời Tôi Tim Nhuốm Bệnh
Nhớ Vu Vơ
Hôn Người Qua Chiếc Khẩu Trang

Đâm Chồi Tình Xưa
 
Gửi Em Tiểu Muội Trời Xa
 

    Sưu tập by Bùi K. Thanh MD    
       ( Pétrus Ký - NK 74-75 )       


_________________________________________________________________
 
 
 
 
 
Xem thêm...

Thơ Chủ Đề 45 Năm Quốc Hận

  • Đăng tại Thơ
  • Viết bởi

Thơ Chủ Đề 45 Năm Quốc Hận

30-4-1975 - 30-4-2020

VIỆT NAM

Việt Nam dòng dõi Tiên Rồng
Dân năm mươi triệu non sông mỹ miều
Gian nan từng trải bao triều
Bốn nghìn năm lẻ cheo leo mấy lần!
Đã sinh vào trốn bụi trần,
Đua nhau gánh vác đỡ đần tựa nương
"Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Người trong một nước phải thương nhau cùng”
Đã là văn hiến Tiên Rồng
Làm cho rạng rỡ giống giòng Việt Nam.

ĐÀO NGUYÊN
(Virginia – USA)

◊ ◊ ◊

CHO NGƯỜI VIẾT SỬ
Tặng những Anh Hùng Chiến Sĩ QLVNCH


Vài dòng thơ cho anh
Người chiến sĩ lừng danh
Xuất quân trăm trận thắng
Sa trường xưa tung hoành:

Bình Trị Thiên, Hạ Lào
Mùa hè nào đỏ lửa
Vùng An Lộc, Thường Đức
Ngọn Đồi Máu Quảng Nam

Vung súng gươm diệt Cộng
Leo đèo, lội đầm hoang
Băng rừng, vượt núi hiểm
Lửa đạn không kinh hoàng.

Xông pha khắp mười phương
Máu thấm đất quê hương
Hiên ngang trai thời loạn
Thân chạm trổ vết thương.

Mũ lưới sắt đội trời
Đêm mờ sao lưng đồi
Tóc xanh phai mưa gió
Gối đất màn sương rơi.

Quên mùa vàng hoa mai
Nở bên giậu nhà ai
Quên thị thành quyến rũ
Ánh đèn màu liêu trai.

Thừa tình yêu tổ quốc
Chiến hữu muôn cánh tay
Không người lo vận nước
Làm sao thời thế xoay.

Mưu nào vá được trời
Chước nào nghiêng được đất
Niềm hy vọng duy nhất
Toan cứu lấy Sài Gòn!

Trong giây phút sống còn
Làn sóng người ra biển
Anh ngược chiều dòng sông
CỐ GẮNG* trận cuối cùng.

Nhưng quân thiếu súng thưa
Đành nhìn thấy Thủ Đô
Nghẹn ngào trong thất thủ
Hàng ngũ tan bơ vơ.

Như dao đâm đón đau
Như tên xuyên rưóm máu
Tù đày hận rừng sâu
Bao năm sầu thất thế.

Đất tạm dung bây giờ
Vững bền tâm đợi chờ
Vọng về quê hương cũ
Chiêu vong hồn tháng tư...

Tuyên dương người chiến sĩ
Sao anh dũng bội tinh
Dải ngân hà lung linh
Trời thơ vang lẫm liệt.

Vinh danh người anh hùng
Trao tặng một bông hồng
Thắm màu tim làm mực
Viết trang sử cuối cùng.
 
NGUYỄN THỊ NGỌC DUNG

* CỐ GẮNG:  Châm ngôn của các lực lượng chiến đấu Dù

NƯỚC VIỆT NAM TA

Nam-Quan đến mũi Cà-Mâu,
Hình cong chữ S hai đầu rộng ra.
Việt-Nam tên gọi nước ta,
Da vàng, quả cảm, hiền hoà, dễ ưa.

Đồng-Đăng có phố Kỳ-Lừa,
Có nàng Tô-Thị, có chùa Tam-Thanh.
Ai lên xứ Lạng cùng Anh,
Bõ công Cha Mẹ sinh thành Em Anh.

Nước trong nguồn suối Phi-Khanh,(1)
Cha khuyên, Nguyễn-Trãi nguyện thành nước thiêng.
Nước lành thơm mát chiền-chiền,
Trời ban: dân Việt, nước riêng hùng cường.

Núi Đầu-Quỉ cản nhiễu nhương,
Treo đầu xâm lược Bắc Phương tham tàn.
Thiên nhiên thắng cảnh Giốc-Bàn,
Thác cao sầm sập nước đàn âm thinh.

Nước Nam dân Việt thái bình,
Thiên thư đã định, ân tình thiện lương,
Kẻ nào bất chánh kỷ cương,
Trời tru, Đất diệt, thịt xương tan tành.

Địa ranh Quốc Tế rõ rành,(2)
Bản đồ Thư viện, tranh giành sao nên ?
Thế mà Việt cộng độc quyền,
Cắt dâng hải thổ cho bên Cộng tầu!

Nghịch thù hai nước đối đầu,
Xâm lăng, chống đối, nát nhầu lân bang !
Ba phen chiến thắng vẻ vang,(3)
Anh hùng, hào kiệt, rõ ràng Việt-Nam.

Lén dân Cộng sản ký nhàm,
Không cho dân biết việc làm ám đen ?
Nhục danh quốc thể đê hèn,(4)
Toàn dân nổi dậy đòi quyền công minh.

Chủ quyền đất nước Việt mình,
Tổ Tiên gây dựng công trình đã lâu.
Dù cho tấc đất, cây cầu,
Ngọn rau, con cá, không đâu thiếu, thừa.

Đưa ra Quốc-Tế trình thưa,
Để Toà phân xử, khỏi lừa bịp ai ?(5)
Không còn tranh chấp tương lai,
Không còn thù nghịch : hòa hài nhân sinh
Khí thiêng sông núi: văn-tinh,
Hào, Hùng, vẫn sẵn Thần-Linh ứng-phò.

GIA TRẠNG LÊ NGỌC QUỲNH
(Paris)

Nỗi Buồn Tháng Tư

Tháng Tư đất nát trời tan
Máu người loang đỏ lá ngàn, nước sông
Lúa không mọc ở cánh đồng
Mà xương trắng lại chất chồng thành non
Tháng Tư súng tủi, gươm hờn
Sông đau từng mạch, núi buồn từng phân
Rừng hoang lạ lẫm dấu chân
Vầng trăng tiền sử mấy tầng mây che
Bốn phương âm khí não nề
Ngọn roi qủy đỏ tái tê hồn người
Tháng Tư ngọc vỡ, châu rơi
Biển đông thủy quái say mồi trần gian
Máu đào, sóng bạc, hòa tan
Ai gây thảm cảnh da vàng"! Thương ơi!
Tháng Tư đau đớn phận người
Ba mươi năm vẫn còn tươi vết bầm!!!

Ngô Minh Hằng

◊◊ 

Tháng 4 Còn Đó Nỗi Buồn

Mẹ Việt Nam! Việt Nam ơi,
Nói làm sao hết những lời nhớ thương,
Ba mươi năm lắm đoạn trường,
Từ khi con Mẹ bốn phương là nhà.
Đây đàn chim Việt chia xa,
Đó đàn chim Việt quê nhà đắng cay,
Ba mươi năm! Giấc mộng dài!
Bao anh hùng đã bỏ thây chiến trường"
Bao người gục ngã trên nương"
Bao nhiêu người vợ má hường phôi pha"
Bao nhiêu con trẻ mất cha"
Bao nhiêu suối lệ mẹ già khóc con"
Đôi dòng Tổ Quốc Ghi Ơn,
Ba mươi năm chẵn điểm sương mái đầu,
30 tháng 4 mai sau,
Vẫn NGÀY QUỐC HẬN khắc sâu muôn lòng,
Ai người “hữu thuỷ hữu chung”"
Ai người quyết tử, tận trung, tận tình"
Ai đem tính mạng hy sinh"
Nghìn sau sử sách Danh Vinh rạng ngời.
Mẹ Việt Nam! Việt Nam ơi!
Vần thơ khắc khoải cả đời nhớ thương,
THÁNG TƯ CÒN ĐÓ NỖI BUỒN!

Hoàng Yến.

 

 

 

Hình Internet

Kim Quy tổng hợp

Xem thêm...

Thơ Thanh Vân: Giã từ trường xưa

  • Đăng tại Thơ
  • Viết bởi
Hè về, thi sĩ Thanh Vân chia sẻ với
 
 
 diễn đàn GNST bài thơ : Giã từ trường xưa
 
Cám ơn nữ thi sĩ thật nhiều.
 
Hình Internet
 
 
Giã từ trường xưa
 
 
Còn chỉ một đêm thôi là vĩnh biệt
Ôi mái trường ngói đỏ nhạt màu son
Ta lang thang đi trên những lối mòn
Hồn yên lặng để nghe tình thổn thức
 
 
Tiếng dế đêm nay buồn  như tiếng nấc
Phòng giá băng như một chiếc quan tài
Bao niềm vui, ước hão, những mê say
Chôn kín lại để cho đừng nức nở.
 
 •
 
Thôi hết trường ơi, ngày mai biệt giã
Rương con con mà buồn trĩu đôi vai
Rồi những khi mưa gió đến u hoài
Trường hiu quạnh mơ tiếng cười thuở trước
Những thuở đường xanh còn vang tiếng bước
Niềm hân hoan, mái ngói hảy còn tươi
Khi hồn ta là một áng mây trời
 
 
Ôi trường cũ qua rồi thời ngây dại
Lời thương yêu chưa hề chết trên môi
Mai biệt ly xin hồn chớ ngậm ngùi
 
 
Thôi lòng ơi , đừng kể lể làm chi
Nghìn đau khổ đang chờ ngoài ga lạnh
Chuyến tàu đời đã bắt đầu chuyển bánh
Đưa mình đi phiêu dạt đến hư không
Mái trường xưa năm tháng sẽ phai hồng....
 
 
Thanh Vân
Xem thêm...
Theo dõi RSS này