Văn học nghệ thuật

Văn học nghệ thuật (1167)

Find out the latest local and worldwide news.

Children categories

Thơ

Thơ (25)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

Xem bài viết...
Âm nhạc

Âm nhạc (93)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

Xem bài viết...
Truyện

Truyện (238)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

Xem bài viết...

Bài hát Mưa Hồng

 
Mưa Hồng” (Trịnh Công Sơn) - Bức tâm thư dỗ dành cô người tình bé nhỏ sau  bao ngày xa cách

  Hoàn cảnh sáng tác và ý nghĩa của bài hát Mưa Hồng  

– “Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ…”

(Trịnh Công Sơn)

 
“…Anh hát lại bản Mưa Hồng mà anh đã viết cho những ngày tháng Ánh giận anh ở Huế. Bản nhạc hát lại bỗng thấy buồn hơn. Có lẽ Ánh chưa nghe bản ấy vì từ dạo đó về sau anh chỉ gặp Ánh một hai lần gì đó rất ngắn và bặt tăm luôn. Có lẽ anh sẽ đổi lại đầu đề Tuổi đá buồn. Ánh nghĩ sao? Ánh có giận gì anh mà lâu thế anh không được tin. Hãy viết thư cho anh dù rất ngắn cũng được. Anh mong lắm”Trịnh Công Sơn
 
Đó là những lời thư da diết nhớ thương mà nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã viết gửi cho người tình bé nhỏ 15 tuổi Dao Ánh sau những tháng ngày xa cách. Bức thư được viết vào ngày 6/12/1964, là năm bản nhạc Mưa Hồng ra đời. Những nhớ mong, tha thiết thầm kín kéo dài suốt mấy tháng trời giận dỗi, bặt thư nhau của chàng nhạc sĩ nơi vùng đất cao nguyên giá lạnh B’lao đã cô đặc lại, co kéo lại trong những lời hát trầm buồn của ca khúc.
 
 
Suốt những ngày tháng ẩn mình tại B’lao, trong những bức thư gửi về cho nàng thơ Dao Ánh, trong những ca khúc ra đời vào khoảng thời gian này, thứ ám ảnh nhạc sĩ Trịnh Công Sơn nhất chính là sương mù, là mây, là những con đường cô quạnh, đặc quánh hơi sương, là nỗi cô độc, giá lạnh đến ám ảnh. Những ngày tháng đó, không gian đó càng khiến nỗi nhớ quê nhà, nhớ người tình nhỏ trở nên da diết, dữ dội. Những cánh thư từ bè bạn, người thương, gia đình có lẽ là cứu cánh duy nhất cho tâm hồn nhạc sĩ. Vậy nên việc bặt thư bặt tin người tình nhỏ suốt mấy tháng trời với nhạc sĩ Trịnh Công Sơn giống như một cực hình giáng xuống tinh thần và tâm hồn nhạy cảm của người nghệ sĩ.
 
Ngay từ tựa đề của ca khúc Mưa Hồng đã gợi cho người nghe những cảm xúc và suy đoán khác nhau. Mưa sao lại màu hồng? Phải chăng đó là những cơn mưa bay thoáng qua, bất chợt rơi xuống khi trời đang nắng tươi, những hạt mưa rải xuống, xuyên qua ánh nắng tạo thành một màn mưa hồng. Trong một lần trò chuyện, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn từng nói rằng ông sáng tác Mưa Hồng trong nỗi nhớ về Huế, nhớ người yêu, nhớ lại một chiều xưa đi ngang qua trường Đồng Khánh, vừa lúc có một tốp nữ sinh áo dài thướt tha đang buớc ra mặt đường thì từ hàng cây phượng vĩ trên cao cả nghìn cánh hoa theo cơn gió đổ xuống mặt đường, trên những tà áo trắng tinh khôi, cả nghìn cánh phượng bay khắp không gian. Đó là khoảnh khắc của “mưa hồng”, của “đường phượng bay mù không lối vào…”
 
Trời ươm nắng cho mây hồng
Mây qua mau em nghiêng sầu
Còn mưa xuống như hôm nào em đến thăm
Mây âm thầm mang gió lên
 
(Khánh Ly hát Mưa Hồng)
 
Tình yêu như là bừng sáng lên một sắc hồng tươi, rực rỡ như màu phượng vĩ, lấp lánh như là áng mây hồng mùa hạ, rồi mau chóng tan đi theo gió mây, bởi “em nghiêng sầu” làm cho mưa xuống vào một “hôm nào” đó, để lại chàng nhạc sĩ một mình với đám “mây âm thầm” với nỗi nhớ mong, sầu bi, cô quạnh. Từng câu hát ngân lên dịu dàng, tinh tế, đẹp đến ngỡ ngàng lột tả trọn vẹn nỗi niềm, tình cảnh của chàng nhạc sĩ. Xuyên suốt bài hát, hình ảnh MƯA như là tượng trưng cho cơn giận của người yêu, một cơn mưa màu hồng:
 
Người ngồi đó trông mưa nguồn
Ôi yêu thương nghe đã buồn
Ngoài kia lá như vẫn xanh
Ngoài sông vắng nước dâng lên hồn muôn trùng
 
Những câu hát bật ra trầm buồn vang vọng. Có thể hình dung có một chàng trai trẻ tuổi 25 tuổi ngồi nghiêng nghiêng bên thềm nhà, vóc dáng gầy mỏng, ánh mắt nhìn xa xăm vào khoảng không vô định phía trước. “Người ngồi đó, trông mưa nguồn”, hoàn toàn bị động. Chàng trai chỉ biết ngồi đó nhìn cơn “mưa nguồn” giận hờn của người yêu trút xuống như thác lũ, cam chịu và chờ đợi. Chờ đợi người yêu nguôi ngoai cơn giận, chờ đợi thư tình, chờ đợi tình yêu trở lại trong niềm yêu thương tuyệt vọng, xa vắng chìm trôi. Nhưng vì xa cách muôn trùng về mặt địa lý nên đó là nỗi chờ đợi không biết đến bao giờ, và người chỉ biết mông lung gửi hồn theo con nước cuốn trôi ngoài sông vắng.
 
Câu hát “ngoài kia lá như vẫn xanh” phải chăng là một lời trách móc, ám chỉ người tình nhỏ, dù gây bao giông gió cho nhạc sĩ mà “lá như vẫn xanh”, vẫn vô tình, hờ hững, vẫn quyết “nghiêng sầu” xuống trên cuộc tình đang “ươm nắng cho mây hồng” để “sông vắng nước dâng lên hồn muôn trùng”. Sự trách giận này trong một bức thư gửi Dao Ánh sau đó, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã không ngần ngại tỏ bày như sau:
 
“Anh đã ngồi suốt buổi chiều chủ nhật ở nhà để đợi Ánh. Bạn bè rủ anh qua phố lần cuối nhưng anh cũng từ chối để chờ Ánh. Không phải anh chỉ chờ Ánh có buổi chiều mà thôi mà đã chờ suốt gần 4 tháng hè ở đây. Như thế mà chỉ cần một buổi Ánh sang không gặp anh là Ánh đã giận anh rồi. Anh rất buồn bởi vì ngày cuối anh đi, Ánh không có mặt để hàn huyên một lần nữa rồi vắng nhau đến bao nhiêu là tháng.
Anh không hiểu Ánh đã nghĩ gì để có thể bỏ bê anh đến thế. Sao Ánh không nghĩ rằng chúng mình cần bao dung cho nhau để đỡ phải bỏ những buổi ngồi mong ngóng đến sa sút cả đời. Anh đã nhớ Ánh trong từng ngày mùa hạ mùa thu ở đây như vẫn còn xa cách. Ánh đã tạo nên khoảng cách đó. Bây giờ anh chỉ biết tập làm người chẳng hề giận hờn. Xem giận hờn như một ân huệ trời dành riêng cho Ánh. Trong hai người phải có một kẻ biết nhịn nhục và kẻ đó bao giờ cũng là anh, anh biết thế….
Anh chưa bao giờ nghĩ rằng Ánh có thể độc ác với anh đến thế. 110 ngày nằm ở đây thật quá thê thảm….
Làm sao để Ánh hiểu hết những tha thiết thầm kín trong anh”
 
Sau khoảng thời gian khó khăn này, dẫu họ đã tái hợp nhau qua những trang thư, nhưng tại thời điểm Mưa Hồng ra đời, nhạc sĩ dường như đã sầu thương đến tuyệt vọng.
 
Này em đã khóc chiều mưa đỉnh cao
Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu
Em đi về cầu mưa ướt áo
Đường phượng bay mù không lối vào
Hàng cây lá xanh gần với nhau
 
Những giọt nước mắt giận hờn của người yêu đã hòa tan vào một “chiều mưa đỉnh cao”, nhấn chìm tất cả, cuốn trôi tất cả, che mờ tất cả, nên nhạc sĩ viết: “còn gì nữa đâu sương mù đã lâu”. Và chiều mưa ấy cũng chính là buổi chiều “hôm nào em đến thăm”, là cột mốc chia ly, đặt dấu chấm hết cho cuộc tình hoa mộng. Hình ảnh người con gái dáng gầy mỏng manh đi dưới mưa, những giọt nước mắt chảy xuống vỡ tan trong dòng mưa lạnh, trên con đường “phượng bay” mờ mịt, hư ảo, hoang lạnh như chính con đường tình của họ đẹp và buồn đến nao lòng. Nó ám ảnh, day dứt, chưa bao giờ phai mờ trong tâm trí nhạc sĩ.
 
Nhưng trong khoảng khắc chia ly của “chiều mưa đỉnh cao” đó, ta như ngầm thấy một sự níu kéo đầy tình tự của nhạc sĩ, bởi dường như khi cô gái quay lưng bước đi cũng là lúc trái tim nhạc sĩ quặn thắt, lạc nhịp đến cao độ, tình yêu dành cho người tình nhỏ bất chợt thăng hoa, bất chợt vút lên, nồng đượm hơn bao giờ hết. Vậy nên, việc cô gái im bặt suốt mấy tháng trời sau buổi chiều hôm ấy khiến nhạc sĩ quay quắt, nhớ mong, sầu bi, tuyệt vọng đến vô cùng.
 
“Em đi về cầu mưa ướt áo, đường phượng bay mù không lối vào”, mong em hãy “ướt áo”, mong em hãy đừng nhìn thấy đường về để “hàng cây lá xanh gần với nhau”, để níu giữ nhau lại trong yêu đương, tình tự…
 
Câu hát “em đi về cầu mưa ướt áo” đầy gợi cảm gây ra một sự tranh cãi, bàn luận vô cùng thú vị trong giới mộ điệu. Là ai đã cầu? Anh mong cầu mưa ướt áo em, hay em tự cầu cho mưa ướt áo mình? Có một câu chuyện kể khá thú vị liên quan tới câu hát này. Đó là trong một cuộc gặp gỡ thân tình của giới nghệ sĩ, bà Đặng Tuyết Mai (phu nhân phó tổng thống) đã đặt mình vào tâm trạng của nàng thơ trong ca khúc Mưa Hồng để luận bàn: “Riêng tôi thì cho rằng chính cô gái mới là người cầu mong cho mình bị mưa ướt, bởi lẽ người xứ Huế rất coi trọng gia phong lễ nghĩa, nhất là trong cách ăn mặc. Lúc nào cũng phải thật kín đáo, không bao giờ dám để lộ thân thể dù chỉ là một chút xíu. Cô gái trong bài hát tự biết mình có hình dáng đẹp, muốn khoe nhưng không biết làm cách nào nên chỉ dám cầu mưa cho mình bị ướt áo để khoe vẻ đẹp cơ thể một cách tự nhiên mà vẫn giữ được sự ngượng ngùng, e ấp…”. Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn vừa nghe xong, liền nở một nụ cười mãn nguyện, đứng dậy bắt tay bà Tuyết Mai ra chiều tâm đắc.
 
Lời cắt nghĩa đầy thú vị của bà Tuyết Mai cho thấy nhạc Trịnh đúng là một “món ăn tinh thần” đầy ma mị, mê hoặc. Mỗi người khi nghe nhạc Trịnh sẽ chìm đắm trong những dòng suy cảm khác nhau, biến đổi theo thời gian, độ tuổi, những trải nghiệm, tâm tư và nhân sinh quan.
Dòng tâm trạng của nhạc sĩ trong cơn thất tình, hoang mang, lạc lõng trồi sụt lên xuống, chìm trôi trong những ký ức lóng lánh xưa cũ, rồi lại bừng tỉnh trong không gian hiện hữu u sầu với “mây ngang đầu”, với nỗi nhớ mong “bao nhiêu chiều”, dài đằng đẵng. “Vòng tay đã xanh xao nhiều”, đã hoang lạnh từ bao giờ, ko còn ấm áp, hạnh phúc nữa:
 
Người ngồi xuống mây ngang đầu
Mong em qua, bao nhiêu chiều
Vòng tay đã xanh xao nhiều
Ôi tháng năm gót chân mòn trên phiếm du
 
Hình ảnh “vòng tay” trở đi trở lại khá nhiều lần trong âm nhạc Trịnh, giống như một thứ biểu tượng cho mối tình Sơn – Ánh. Việc chọn lựa hình ảnh những vòng tay ôm dịu dàng, thanh nhã, không quá trần trụi, mang màu dục tính, cũng không quá xa cách, bẽn lẽn, e dè mà không phải là những hình ảnh yêu đương, tình tự khác cho thấy với nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, tình yêu dành cho Dao Ánh không chỉ là những rung động, cuộn trào từ trái tim mà còn là sự trân trọng, nâng niu vô cùng tinh tế, nhẹ nhàng dành cho người tình nhỏ.
Trong ca khúc “Xin Trả Nợ Người” viết cho Dao Ánh vào năm 1993, sau mấy chục năm đứt đoạn tình yêu, khi tóc đã bạc, da đã chùng, nhạc sĩ vẫn rất dịu dàng và nâng niu như vậy: “Trả nợ một đời xa vắng vòng tay”.
Những ngôn từ thường nhật của đời sống, của nghệ thuật, thơ ca chưa bao giờ là đủ để Trịnh Công Sơn bộc bạch tâm trạng của mình, vậy nên trong âm nhạc Trịnh Công Sơn ta thường xuyên bắt gặp những hình ảnh rất lạ, rất mới. “Phiếm du” là một từ như vậy, “gót chân mòn trên phiếm du” là một hình ảnh khá ảo, bật ra từ dòng tâm tưởng của nhạc sĩ. Đó là cuộc hành trình viển vông, không tới đâu, không ích lợi gì. Bởi tình yêu là thứ không thể cưỡng cầu, không thể tìm kiếm, chỉ có thể chờ đợi và hy vọng:
 
Người ngồi xuống xin mưa đầy
Trên hai tay cơn đau dài
Người nằm xuống nghe tiếng ru
Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ
 
Vì vậy, nhạc sĩ chỉ có thể tiếp tục ngồi đó, cầu mong “mưa đầy”, đầy rồi thì thôi mưa, cầu mong em hãy trút đầy cơn giận rồi thôi, để tình yêu trở lại, trên đôi tay anh. Đôi tay dù đã mỏi, đã đau, đau cơn đau dài vẫn không thôi cầu xin, không thôi mong đợi. Cho đến tận khi mệt mỏi, rã rời, nằm xuống thì từ trong tiềm thức, trong sâu thẳm vẫn nghe tiếng lòng vẫy gọi, tiếng tình vẫy gọi: “cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ”… Đó là một trong những câu hát được trích dẫn nhiều nhất trong những dòng tâm trạng của nhiều người, thể hiện trạng thái cảm xúc mà chính nhạc sĩ họ Trịnh đã từng nói với Dao Ánh: “Anh chợt nghĩ rằng cuộc đời buồn bã như thế này sao chúng mình không tha thiết với nhau hơn…”
 
 
Toàn bộ ca khúc là những lời ca khi trầm khi bổng, khi mong cầu khi tuyệt vọng, lên lên xuống xuống theo những cơn sóng tình cuồn cuộn trong lòng. Cuộc tình đó dù có là những ngày tháng đợi chờ, mong mỏi không thôi, tưởng như vô vọng, cho đến tận cùng vẫn không hề tuyệt vọng mà ngân lên một khúc ru tình da diết, ám ảnh, tựa như một hồi chuông thức tỉnh dành cho tất cả mọi người.
 
Mỗi ca khúc của Trịnh dù vui tươi hay sầu giận, dù hạnh phúc hay thương đau, đều có một thông điệp rất đẹp để lại, để vỗ về, chăm chút tình yêu thương của con người với đời sống, của con người với con người. Những thông điệp đó tựa như kiệt tác chiếc lá cuối cùng vô cùng giản dị trên bờ tường mùa đông mà cụ Behrman đã đổi cả sinh mạng của mình để vẽ tặng cho nữ hoạ sĩ nghèo Johnsy.
 
Ai đã từng một lần đắm mình vào những lời ca của Mưa Hồng qua giọng hát của nữ ca sĩ Khánh Ly hẳn đã biết những lời ca như rót mật vào tim ấy mênh mông, bay bổng, ngọt lịm đến chừng nào.
 
(Nguồn: nhacxua.vn)
 
 
Trời ươm nắng cho mây hồng
Mây qua mau em nghiêng sầu
Còn mưa xuống như hôm nào em đến thăm
Mây âm thầm mang gió lên

Người ngồi đó trông mưa nguồn
Ôi yêu thương nghe đã buồn
Ngoài kia lá như vẫn xanh
Ngoài sông vắng nước dâng lên hồn muôn trùng

Nay em đã khóc chiều mưa đỉnh cao
Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu
Em đi về cầu mưa ướt áo
Đường phượng bay mù không lối vào
Hàng cây lá xanh gần với nhau

Người ngồi xuống mây ngang đầu
Mong em qua, bao nhiêu chiều
Vòng tay đã xanh xao nhiều
Ôi tháng năm gót chân mòn trên phiếm du

Người ngồi xuống xin mưa đầy
Trên hai tay cơn đau dài
Người nằm xuống nghe tiếng ru
Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ
 

   Lan Chi sưu tầm   

 

         Tê Hát post         

Un Modérateur de forum

Xem thêm...

TOP 10 thương hiệu loa nghe nhạc nổi tiếng thế giới

 

01. Thương hiệu loa nghe nhạc JBL - Mỹ

Ngay từ khi ra đời, Thương hiệu loa JBL đã khẳng định được tên tuổi và vị trí của mình trên thị trường cung cấp các thiết bị âm thanh. Và cho đến nay, vẫn chưa có một thương hiệu nào của thế đánh đổ được vị trí dẫn đầu của thương hiệu loa nghe nhạc đình đám đến từ Mỹ này.

Hãng JBL luôn thể hiện được đẳng cấp của một thương hiệu loa nghe nhạc hàng đầu bằng những sản phẩm vô cùng chất lượng phục vụ mọi nhu cầu âm thanh của những người đam mê âm nhạc. Các mẫu loa nghe nhạc JBL luôn được các Audiophile đánh giá rất cao cả về thiết kế chất lượng đến độ bền mà nó đem lại.

Từ các sản phẩm loa karaoke JBL, loa bluetooth JBL, loa soundbar JBL,  loa nghe nhạc hifi JBL... đến những thiết bị trong một dàn âm thanh hội trường, sân khấu chuyên nghiệp. Các model sản phẩm của hãng JBL vô cùng phong phú và đa dạng, đủ các mẫu mã, ở mọi các hạng mục khác nhau, với những mức công suất khác nhau từ nhỏ đến lớn. Điều này cũng đồng nghĩa với việc mức giá của chúng cũng đa dạng cực kỳ phù hợp từ giá rẻ, trung bình đến những sản phẩm cao cấp.

 

Âm thanh của các mẫu loa JBL thường được thể hiện với bass sâu âm, tiếng trung trầm rành mạch rõ ràng, âm cao trong trẻo rất phù hợp cho rất nhiều thể loại nhạc thông dụng hiện nay trên thị trường từ nhạc trẻ, dance, remix, đến các ca khúc trữ tình chất lượng. Ngoài ra với thiết kế khá là chi tiết và tinh tế các mẫu loa nghe nhạc JBL dễ dàng phù hợp với các không gian phòng được lắp đặt hiện nay tại Việt Nam

 

02. Thương hiệu loa nghe nhạc Bose - Mỹ

Thương hiệu Bose được sáng lập ra bởi ông Dr. Amar Bose, có trụ sở chính đặt tại Framingham, phía Tây Boston, Hoa Kỳ. Là một thương hiệu loa nghe nhạc uy tín lầu đời của Mỹ, hãng Bose chuyên cung cấp các dòng âm thanh chất lượng từ âm thanh gia đình, các bộ lọc âm thanh cung cấp đến cho các nhà hát, loa Bose công suất lớn được trang bị cho sân vận động, và dàn âm thanh trên các dòng xe otô nổi tiếng trên toàn thế giới...

Các sản phẩm của Bose rất đa dạng về chủng loại, thiết kế như: Loa di động biểu diễn BoseLoa Soundbar BoseLoa Karaoke Bose, loa bluetooth bose... mang đến cho người dùng ở Việt Nam rất nhiều sự lựa chọn chất lượng với nhiều mức giá cũng như mục đích khác nhau

loa bose 301 seri 5

Các mẫu loa bose có thiết kế thông minh, trẻ trung hiện đại, nghe nhạc ở các thể loại nhạc vàng hay trữ tình cực hay Âm bass sâu và chắc của chúng cũng khiến cho người hâm mộ săn lùng và sử dụng. Nếu bạn đang tìm một thiết bị nghe nhạc thông mình tốt cho gia đình có thể cân nhắc lựa chọn sản phẩm của hãng này.

Bên cạnh chất âm các mẫu loa nghe nhạc bluetooth bose đỉnh cao thì mẫu loa karaoke bose  còn được đánh giá là 1 trong số những loa karaoke hay chất lượng tốt nhất hiện nay

loa-nghe-nhac-noi-tieng-the-gioi-2

 

03. Thương hiệu loa nghe nhạc Tannoy - Anh Quốc

Tannoy xuất thân từ Anh, một đất nước được coi là "Vương quốc hoàng gia". Đây alf đơn vị chuyên sản xuất các dòng loa nghe nhạc dạng đứng và loa nghe nhạc bookshelf trên thị trường, Các mẫu loa nghe nhạc được hãng Tannoy mang đến cho người sử dụng, đều là những siêu phẩm âm thanh, thuộc tầng lớp và đẳng cấp bên trên của các thiết bị loa nghe nhạc thông thường.

loa-tannoy-arden-2

Các mẫu loa Tannoy có thiết kế cao cấp, được trang bị những công nghệ tiên tiến và hiện đại hàng đầu với sự nghiên cứu chuyên sâu về kỹ thuật cũng như công suất của loa. Điểm nổi bật dễ dàng nhận thấy của các mẫu loa nghe nhạc của hãng này là công nghệ chế tạo củ loa đồng trục đỉnh cao đem đến một âm thanh rất riêng không lẫn vào đâu được. Các sản phẩm loa nghe nhạc tannoy đặc biệt được các audiophile yêu thích sử dụng cho các bộ dàn nghe nhạc hifi của mình.

Sở hữu các mẫu loa Tannoy, chính là việc bạn sẽ thể hiện được đẳng cấp dân chơi cũng như khẳng định định được vị thế của mình trên trường âm nhạc!

loa-tannoy-arden-3

 

04. Thương hiệu loa nghe nhạc Wharfedale - Anh Quốc

Wharfedale cũng là một thương hiệu âm thanh đình đám đến từ Vương quốc Anh, với rất nhiều các sản phẩm loa ở các phân khúc giá khác nhau, cho những nhu cầu đa dạng khác nhau: từ nhu cầu nghe nhạc gia đình, karaoke đến những dàn âm thanh hội trường chuyên nghiệp.

Chất lượng âm thanh của các sản phẩm loa Wharfedale cũng được đánh giá rất cao với sự trau chuốt, tỉ mỉ mang đến cho bạn những trải nghiệm âm thanh  tuyệt vời. Trong những năm gần đây, Wharfedale chiếm được tình cảm của rất nhiều khách hàng trên thế giới trong đó có Việt Nam bằng những mẫu loa nghe nhạc chất lượng.

Các mẫu Loa nghe nhạc Wharfedale rất đáng được rất đáng để bạn mua và trải nghiệm, với thiết kế tinh tế dễ dàng phù hợp với các không gian phòng, kết hợp khả năng truyền tải âm nhạc Hifi chất lượng với âm thanh mềm mại, âm trung rõ ràng, chi tiết, các mẫu loa nghe nhạc này đem đến cho các audiophile các trải nghiệm rất riêng biệt ấn tượng.

 

05. Thương hiệu loa nghe nhạc Jamo - Đan Mạch

Jamo là thương hiệu loa đến từ Đan Mạch được biết đến tại Việt Nam với rất nhiều sản phẩm loa nghe nhạc, loa soundbar, loa sub chất lượng. Cái tên của chúng có nguồn gốc từ tên của 2 người sáng lập ra chúng là Preben Jacobsen và em rể của ông, Julius Mortensen. Đây là thương hiệu loa chiếm được khá nhiều cảm tình từ người nghe nhạc Châu Á, đặc biệt là khu vực Đông Nam Á. 

Thiết kế vẻ bề ngoài của loa Jamo cũng rất chau chuốt và chú trọng gây được ấn tượng mạnh mẽ cho khách hàng ngay từ những lần đầu chạm mặt. Về âm thanh thì các mẫu loa nghe nhạc jamo đem đến âm thanh hifi ấn tượng, với âm trung mềm, chi tiết, âm cao trong vàâm bass ấm, rất thích hợp để nghe nhạc vàng, nhạc trữ tình.

Sự thẩm thấu âm thanh của loa Jamo khá cầu kỳ nên chúng đặc biệt yêu cầu những thiết bị Amply nghe nhạc chuyên dụng phối ghép phù hợp để chúng có thể phô diễn được hết khả năng của mình.

loa-jamo-c95-3

06. Thương hiệu Loa nghe nhạc Yamaha -  Nhật Bản

Thương hiệu Yamaha đến từ Nhật Bản là một thương hiệu âm thanh Châu Á nối tiếng thế giới và không hề thua kém gì so với những hãng loa đình đám tại Châu Âu. Các sản phẩm âm thanh của hãng YAMAHA trải rộng trên rất nhiều mặt trận từ: âm thanh nghe nhạc, xme phim đến karaoke, hội trường, các dàn âm thanh chuyên nghiệp, dàn âm thanh kinh doanh... Với mức giá phải chăng, phù hợp với túi tiền của khách hàng, và sự đa dạng, phong phú về mẫu mã, các sản phẩm và đặc biệt là các mẫuloa Yamaha nhanh chóng khẳng định được vị thế của mình trên trường âm thanh.

Nôt bật nhất trong các dòng sản phẩm của hãng YAMAHA, các mẫu loa YAMAHA đem đến thiết kế đơn gian, tinh tế, dễ dàng phù hợp không ian phòng, cùng hãng loạt công nghệ âm thanh hifi tiên tiến đem đến âm thanh chất lượng với âm bass mạnh, âm trung chi tiết nghe nhạc vàng, nhạc trữ tình khá là hoàn hảo. Với thành khá là rẻ các mẫu loa nghe nhạc YAMAHA là một sự lựa chọn hoàn hảo cho bạn mỗi khi có nhu cầu sở hữu một cặp loa nghe nhạc hifi giá rẻ chất lượng cho hệ thống âm thanh của mình.

 

07. Thương hiệu loa nghe nhạc B&W -  Anh Quốc

Bowers&Wilkins hay còn được gọi là B&W Là một thương hiệu âm thanh chất lượng đến từ Anh Quốc, được thành lập từ năm 1966. Trải qua hơn 5 thập niên, B&W chưa một lần làm khách hàng phải thất vọng với những sản phẩm tuyệt vời với chất lượng âm thanh hoàn hảo. Vào thập niên 70 - 80, các sản phẩm loa B&W là những thiết bị làm mưa làm gió trên thị trường. Cho đến hiện nay, chúng vẫn cực kỳ được yêu thích, và có mặt trên hầu hết tất cả quốc gia trên thế giới.

  • Năm 1960: những chiếc loa Bowers & Wilkins đầu tiên được chế tạo tại miền Nam nước Anh
  • Năm 1966: John Bowers bắt đầu lắp ráp hệ thống loa trong xưởng của cửa hàng điện tử của mình ở Worthing, Đông Nam nước Anh. Sản xuất chiếc loa Bowers & Wilkins đầu tiên: P1
  • Sau khoản thừa kế 10.000 bảng Anh từ một khách hàng hài lòng, John Bowers thành lập công ty sản xuất loa của riêng mình.
  • Năm 1968: Model: DM1 và DM3 được ra mắt để mang lại âm thanh chất lượng cao
  • Năm 1981: Thành lập Cơ sở Nghiên cứu Steyning (SRE)
  • Năm 2000: Hãng mở rộng sang danh mục âm thanh xe hơi và chuyển đổi hiệu suất của 800 Series với sự phát triển của loa tweeter Diamond-dome
  • Năm 2006: kỷ niệm 40 năm thành lập, ra mắt sản phẩm mới: Signature Diamond
  • Năm 2016: đánh dấu năm thứ 50 của mình bằng việc ra mắt hai chiếc flagship mới, loa 800 D3 và tai nghe P9 Signature. Bowers & Wilkins bắt đầu hợp tác với EVA Automation để phát triển nền tảng Formation mới, cung cấp công nghệ không dây hàng đầu.
  • Năm 2019: Hãng phát triển công nghệ mới nhất của tính năng nghe không cần cáp, lần đầu tiên được Zeppelin Air thực hiện vào năm 2011.

 

Loa B&W được biết đến nhiều tại Việt Nam với những mẫu loa nghe nhạc Hi-End, loa nghe nhạc hifi chất lượng được thiết kế độc đáo dễ dàng phù hợp với các không gian phòng sang trọng, cao cấp ở trung cư, hay các căn hộ, biệt thự riêng. Chất âm của các mẫu Loa nghe nhạc B&W thường khá là đặc biệt với âm trung cao đỉnh cấp chi tiết và rõ ràng, cực kỳ phù hợp với các dòng nhạc vàng, nhạc trữ tình , nhạc đỏ, nhạc Hi-res chất lượng cao từ các hệ thống đầu CD, đầu đĩa than chuyên dụng.

Loa nghe nhạc B&W được yêu thích tại Việt Nam là các dòng loa nghe nhạc hi-end với giá tiền khá là đắt đỏ và cần phối ghép chính xác với những hệ thống amply nghe nhạc chuyên dụng, nếu bạn có thắc mắc, đừng ngại gọi tới số (1800.0042 - miễn phí cước) để nhận tư vấn chi tiết!

 

08. Thương hiệu Loa nghe nhạc Harman Kardon - Mỹ

Được thành lập khá sớm, Hãng Harman Karrdon đặt nền móng trong lĩnh vực âm thanh từ năm 1953 bởi Sidney Harman và Bernard Kardon. Sự kết hợp giữa 2 người mang đến sự thành công lớn cho hãng Harman Kardon trong nhiều năm qua. Đây là một hãng âm thanh khá nổi tiếng với những sản phẩm loa chất lượng cung cấp cho hệ thống âm thanh gia đình và âm thanh xe hơi, trải qua hơn nửa thế kỷ hình thành và phát triển, Harman Kardon ngày càng khẳng định được vị thế của mình trên thị trường âm thanh thế giới.

  • Tên thương hiệu Harman Kardon cũng là được lấy từ 2 chữ trong tên của 2 người đã sáng lập ra thương hiệu ngày đó. Trong khi, 2 chủ nhân sáng lập ra thương hiệu có những thế mạnh riêng của mỗi người, nhưng sự kết hợp ăn ý giữa họ đã đem lại sự thành công lớn mạnh cho Harman Kardon trong nhiều năm qua.
  • Cho đến thời điểm hiện tại, hãng đã thâu tóm được rất nhiều các thương hiệu âm thanh nổi tiếng như:  AKG®, Harman Kardon®, Infinity®, JBL®, Lexicon®, Mark Levinson® và Revel®. HARMAN được các audiophile, nhạc sĩ và các địa điểm giải trí nơi họ biểu diễn trên khắp thế giới ngưỡng mộ.

Trong số các mẫu loa của hãng H/K (Harman Kardon) , Loa Harman Kardon đã và đang trở thành sản phẩm chủ lục của hãng với thiết kế đẹp, thông mình với hả năng đa phòng ấn tượng dễ dàng được bố trí trong rất nhiều  các hệ thống âm thanh hiện nay. Các mẫu loa Harman Kardon được đậc trưng với âm bass sâu, dài, âm trung chi tiết và âm cao khá ấn tượng, đặc biệt phù hợp với những dòng nhạc trẻ, nhạc dance hiện nay. 

 

09. Thương hiệu loa nghe nhạc Klipsch - Mỹ

Thương hiệu Klipsch khá nổi tiếng thế giới do Paul W. Klipsch sáng lập ra vào năm 1946 và bắt đầu sản xuất những mẫu loa đầu tiên. Ở thời điểm đó, những mâm đĩa than khá được ưa chuộng nhưng chất lượng âm thanh của hệ thống loa không được hoàn chỉnh. Chính vì thế mà các kỹ sư âm thanh của Klipsch tạo ra các sản phẩm loa dạng kèn cho âm thanh sống động và chân thực hơn. Đó là các sản phẩm loa Klipsch horn còn nổi tiếng đến tận bây giờ.

Trải qua nhiều năm khác nhau, hãng Klipsch vẫn giữ được vị thế của mình trên thị trường toàn nước Mỹ và thế giới. Chúng vừa cho âm thanh tốt, vừa có thiết kế đẹp. Loa Klipsch được sản xuất dựa trên những tiêu chuẩn khắt khe thừ người sáng lập.

Đặc điểm nổi bật của loa nghe nhạc Klipsch là treble họng kèn đỉnh cao đem đến âm thanh ma mị ấn tượng không lẫn với một hãng nào khác trên thế giới, kết hợp công nghệ tiên tiến cho âm trung khá là mềm để có thể nghe nhạc vàng, nhạc trữ tình, nhạc Hires vô cùng đỉnh cao.

Hơn thế các mẫu loa nghe nhạc Klipsch còn được khá trau chuốt về mặt thẩm mỹ với các chất liệu ấn tượng đem đến khả nằng hòa trộn với không gian phòng một cách vô cùng ấn tượng đặc biệt các sản phẩm thường có màu vẫ gỗ rất phù hợp với các hệ thống kệ tủ.

 

10. Thương hiệu loa nghe nhạc Piega - Thụy Sĩ 

Piega Switzerland được gọi tắt là PIEGA được thành lập năm 1986 bởi Leo Griener và Kurt Scheuch, đây là hãng âm thanh chuyên sản suất loa nổi tiếng thế giới với chất lượng âm thanh đã được khẳng định qua rất nhiều năm phát triển. Trong khi Leo chịu trách nhiệm điều hành hãng, Kurt lại là một nhà thiết kế thiên tài. Và cả hai vẫn tiếp tục điều hành hãng cho tới tận ngày nay.

Loa Piega nổi tiếng thế giới nhờ công nghệ đặc biệt mà hãng này ứng dụng: Thùng loa được là bằng nhôm đúc nguyên khối và màng treble sử dụng công nghệ Ribbon đem đến âm thanh ma mị đặc biệt khách lạ so với tất cả các hãng âm thanh trên thế giới. Ngoài ra các mẫu loa nghe nhạc Piega có thung loa làm bằng nhôm nguyên khối giúp loa giảm thiểu tối đa sự công hưởng bên trong thùng loa và cho âm thanh chân thực nhất. Với thiết kế âm thnah đặc biệt này. các mẫu loa Piega rất phù hợp để nghe nhạc Hires chất lượng cao, các ca khcus nhạc vàng, nhạc trữ tình chất lượng.

  • Những thùng loa bằng nhôm được hãng giới thiệu cào năm 1989.
  • Công nghệ loa treble ribbon cũng là ưu điểm dẫn đến sự thành công của Piega. Trong suốt 28 năm nay, Piega luôn tối ưu, cải tiến và tối ưu hóa công nghệ Treble Ribbon của mình. Tất các các loa treble được sản xuất thủ công tại đại bản doanh hãng nằm bên bờ hồ Zurich Thuỵ Sĩ.

Loa nghe nhạc Piega thường được thiết kế song hành với hai màu đen trắng, kết hợp vơi chất liệu nhồm cùng lớp sơn cao cấp đem đến sự hoàn hảo cho bất kỳ không gian nào mà chúng được lắp đặt

 

Trên đây là Top 10 thương hiệu loa nghe nhạc nổi tiếng trên thế giới mà bạn có thể tham khảo khi có nhu cầu mua và sử dụng các thiết bị âm thanh. Chúng sẽ mang đến cho bạn những trải nghiệm tuyệt vời, thú vị và khó quên nhất!

 


 

 

 

 

 

Sưu tầm by Nguyễn Ngọc Quang

 

Xem thêm...

Cộng Hưởng Về Bài Thơ “Bóng Trăng Lệch Khuyết Bờ Vai”

Cộng Hưởng Về Bài Thơ

“Bóng Trăng Lệch Khuyết Bờ Vai”

Nguyễn Xuân Đấu 

 Thành thật mà nói, tôi đọc bài thơ của anh Yên Sơn ít nhất là chục lần cho ý nhập hẵn vào tâm, tứ rung hết tất cả cung bậc của lòng, và hình ảnh đóng từng khung riêng rẻ rồi hòa nhập lại thành khúc phim “Lưu Nguyễn lạc thiên thai” mới thấy hết được cái hay cái đẹp của nó. Lại còn kỹ thuật mới lạ buộc từng cặp ngũ ngôn vào bốn câu 8, 9 chữ cho từng đoạn thơ, cộng với nhạc điệu và ngôn từ anh khéo léo dùng nữa, tạo thêm cảm giác ngất ngây cho người đọc.

Ý bài thơ dù đã được trình bày, nhưng đó chỉ là phần nào cảm nhận của người viết về ý của tác giả. Đúng, sai không phải là điều quan trọng. Cộng hưởng cảm nhận với ai đọc bài thơ của anh Yên Sơn một cách trân trọng mới là điều đáng lưu tâm. Giờ chúng ta thử bước vào vườn thơ

“chạy theo bảng chỉ đường
về nhà em mạn bắc
nơi em ở cách phố phường xa lắc
một khu rừng rợp bóng cả lối đi
chỗ của em, chẳng mấy thuở mấy khi
vắng hoa lá, thiếu chim muông ríu rít”

Đọc đoạn thơ mở đầu, ai cũng thấy ngay hình ảnh tác giả theo bảng chỉ đường lái xe (hay theo xe) về mạn bắc để đến nơi em cư ngụ, cách phố phường xa lắc. Nơi này là một khu rừng với những tàng cây cao và sum suê che ánh mặt trời tạo bóng mát khắp nơi, che luôn cả lối đi. Nơi này còn đầy hoa lá và chim rừng ríu rít, tạo nên vẻ đẹp thật thiên nhiên. Nếu thêm mây ngàn phủ dưới chân và vài cô gái tắm dưới suối thì đúng là bồng lai tiên cảnh. Nhạc điệu và ngôn từ của đoạn thơ thật hòa hợp với bằng trắc bổng trầm của các chữ tác giả dùng. Giản dị và hiện thực trong ngôn từ, nhưng siêu thực và thần tiên qua hình ảnh. Cái linh động nhất của cảnh sắc tác giả mô tả, theo tôi, nằm trong hai câu cuối được viết theo thể phủ định:

“chỗ của em, chẳng mấy thuở mấy khi
vắng hoa lá, thiếu chim muông ríu rít”

Giá tác giả dùng thể xác định ở hai câu này, chẳng hạn như:

chỗ của em, cây cỏ mọc xanh rì
đầy hoa lá, và ngàn chim ríu rít”

thì cũng mang cùng hình ảnh đấy, nhưng có lẽ kém nét linh động. Hai câu này không mới lạ về cấu trúc, nhưng thật hay về kỹ thuật. Còn phrase: “mấy thuở mấy khi” nhắc người đọc liên tưởng đến thành ngữ: “năm thuở mười thì” hoặc “chín thuở mười thì” một cách rất ca dao. Nhưng dùng điệp ngữ: “mấy thuở, mấy khi” ở đây, theo tôi, hợp âm, và thuận ý hơn.

“chiều hơi sương mờ mịt
có ngàn thông reo vui
sánh vai nhau từng bước nhỏ rong chơi
dừng bên suối vẫy đàn nai ngơ ngác
tôi đứng lại nhìn bước chân đài các
mái tóc huyền óng ả ngập bờ vai”

Hình ảnh kế tiếp là gì? Chiều xuống, sương mù phủ giăng, lành lạnh. Lá thông theo gió nhẹ xào xạc reo vui như chính lòng tác giả. Hai người sánh vai nhau bước từng bước hạnh phúc, lòng không nghĩ suy bất cứ chuyện gì. Chỉ trong lúc tâm tư trống rỗng như vậy, niềm vui chân thật mới kéo về ngự trị. Bước chân hai người dẫn đến bờ suối có đàn nai ngơ ngác nhìn. Cái vẫy tay thân thương đến con vật hiền lành là biểu lộ tình yêu đang thánh thiện hóa nội tâm. Cuộc sống là một chuỗi dài tư tưởng tiếp nối nhau; mà lạ, chỉ khi nó ngưng bặt hoặc ngừng nghỉ, sức sống và an bình mới hiển lộ. Cho nên

“sánh vai nhau từng bước nhỏ rong chơi
dừng bên suối vẫy đàn nai ngơ ngác”

không phải chỉ thần tiên hóa hoặc thơ mộng hóa khung cảnh mà còn cho người đọc một cảm nhận an bình, hạnh phúc bên trong. Cái vẫy tay chào nhau hoặc thế lời tạm biệt khác với cái vẫy tay biểu lộ niềm sung sướng thánh thiện mà chàng và nàng đang trao gởi đến đàn nai

Hai người nếu tiếp tục sánh bước bên nhau như Adam và Eva trong vườn địa đàng, như Lưu Thần Nguyễn Triệu bên cạnh hai tiên nữ trong động Đào hoa thì dòng sống sẽ miên viễn. Nhưng Eva khởi niệm bâng quơ, Lưu Nguyễn nhớ trần cảnh, khiến địa đàng và cảnh tiên không còn hiện hữu. Tác giả cũng thế, một phút động niệm, chợt dừng lại, ngắm nhìn bước chân đài các của nàng vẫn tiếp tục đi với mái tóc huyền óng ả ngập bờ vai, khiến tâm thức đang an bình thánh thoát chợt gợn chút ước ao. Chắc thế nào khi nhìn từ phía sau như vậy, tác giả chả ngắm thêm chiếc eo thon thanh tú đi cạnh với đôi mông tròn mơ; nhưng vì giới hạn ngôn từ của thơ, nên không nêu ra thôi. Ngắm để no nê hạnh phúc mình có trong tầm tay, và ngắm để nẩy sinh ước mơ. Chính cái ảo giác no nê hạnh phúc và ước muốn thật người đó tuy rung động thật mạnh lòng tác giả cũng như người đọc, song đó lại là cái mầm khổ đau sau này cho anh khi “ái biệt ly” (yêu mà phải biệt ly) thành hình theo luật vô thường. Chao ôi! Cái giá phải trả của một thoáng động niệm nhưng rất đáng yêu kia thật là quá đắt!

“thương con nắng cuối ngày
như lụa vàng, heo hắt
cuối chân mây bóng ngày vừa chợt tắt
tay trong tay lưu luyến phút quay về
tự đáy lòng choáng ngập nỗi đam mê
và hương sắc đã làm tôi chao đảo”

Con nắng cuối ngày như lụa vàng heo hắt, thế mà thương. Rồi mặt trời cũng lặn khuất sau đồi, hai người ngưng nhịp bước, tay trong tay còn lưu luyến phút thần tiên. Chợt từ đáy lòng niềm đam mê xác thân bừng dậy, tác giả nhìn, cảm thấy chao đảo khi đưa mắt trông sang tấm thân đẹp tuyệt trần với mùi thơm da thịt của nàng. Từ cái động niệm của đoạn thơ trước khiến tác giả dừng lại nhìn no nê thân thể của nàng, kéo sang sự chao đảo nhưng ngây ngất, say sưa của đoạn thơ này quả khéo léo ở bố cục. Từ hình ảnh thật huyền hoặc: “Chiều hơi sương mờ mịt” chúng ta bước sang:

“thương con nắng cuối ngày
như lụa vàng, heo hắt
cuối chân mây bóng ngày vừa chợt tắt”

như một tiếp nối của thời gian và không gian hợp lý. Hình ảnh ánh nắng dịu lại như lụa vàng lung linh qua hơi sương loảng, trông thật đẹp. Họa sĩ nào và màu sắc nào có thể vẽ được cảnh này một cách sống thực, ngoại trừ nhà thơ ? Văn sĩ có thể dùng tản văn mô tả và giúp người đọc hình dung được hình ảnh tương tự, nhưng hình ảnh đó sẽ tan biến ngay đi, hoặc mất đi dần dần, khi ý đã đạt, hình đã thành. Còn với thơ thì hai câu: “Thương con nắng cuối ngày”, “Như lụa vàng, heo hắt” cứ tiếp tục tạo hình và gây cảm xúc mãi mãi theo cách: “nhật tân, hựu nhật tân” một cách sáng tạo. Phạm vi cấu tạo của thơ quả thật không sai, khiến ta cứ “Thương con nắng cuối ngày”, “Như lụa vàng, heo hắt” với trăm ngàn hình ảnh và vạn nỗi yêu thương tiếp mãi không thôi.

“em thầm thì khẽ bảo
gió se lạnh làn da
tôi hôn em với tất cả thiết tha
lời run rẩy trong làn hơi đứt quãng
không biết bao lâu chỗ ngồi chợt sáng
khi vầng trăng lơ lửng vượt lên đồi”

Và chỉ đợi có thế, tác giả ôm ghì lấy nàng hôn một cách đam mê tha thiết khi nàng khẽ nói nhỏ vào tai chàng: “em lạnh”. Không biết tác giả hay nàng nói gì lúc đó mà giọng thơ cho thấy như làn hơi đứt quãng. Vì lạnh hay vì rung động yêu đương? Hai người ngồi xuống bãi cỏ để nụ hôn thiết tha hơn hay cái say sưa đã dừng chân hai người lại và cái hug trong thế ngồi với vòng tay ôm biểu lộ thêm sự chở che. Thời gian như ngưng đọng, trăng lên, chiếu sáng mà hai người chẳng ai hay. Hình ảnh và kỹ thuật trong hai câu:

không biết bao lâu chỗ ngồi chợt sáng
khi vầng trăng lơ lửng vượt lên đồi”

thật tuyệt. Anh dùng thể nghi vấn tự đặt câu hỏi: “không biết bao lâu chỗ ngồi chợt sáng” như kỹ thuật tạo cảm nhận chứ không phải chủ đích. Văn là phương tiện để đạt ý, nhưng trong thơ, mục đích không còn thiết yếu nữa mà chỉ là cái cớ cho hành động. Chẳng hạn như đọc hai câu ca dao:

“Bồng em ra đứng ruộng dưa
Dưa đà có quả, chị chưa có chồng”

Hoặc:

“Tưởng giếng sâu nên em nối sợi gầu dài
Ai ngờ giếng cạn, nên tiếc hoài sợi dây”

chúng ta thấy việc “bồng em ra đứng ruộng dưa” hay “nối sợi gầu dài” có mục đích gì đâu, ngoại trừ cái cớ cho người đặt mấy câu ca dao trên diễn đạt nỗi niềm u buồn của cảnh “chị chưa có chồng” và tâm trạng “tiếc hoài sợi dây” như một sự bỏ ra quá nhiều tình cảm của mình cho một ước vọng không đạt được.

“em ơi đã khuya rồi
giã từ bờ suối mộng
ngước lên cao nhìn trăng sao lồng lộng
đêm mênh mang, đêm rạo rực vô bờ
ôm chặt em vẫn cứ tưởng như mơ
nghe sóng vỗ trong biển tình dào dạt”

Ngồi với nhau tới khuya, lòng rạo rực, ôm chặt em trong đam mê mà cứ ngỡ như mơ. Rời suối mộng hai người nhìn trăng sao xem chị hằng bẽn lẽn, rồi mới đưa nhau về để ghé đỉnh vu sơn cho sóng tình dào dạt. Hai câu:

“ngước lên cao nhìn trăng sao lồng lộng
đêm mênh mang, đêm rạo rực vô bờ”

thật hay và thi vị hóa lòng rạo rực ước mơ chuẩn bị hòa nhập thân thể mình vào với thân thể nàng. Nội tâm đã quấn chặt nhau, thân tâm cần hợp nhất nên sự ái ân cũng chỉ là sự ân ái của vũ trụ. Cái ngước nhìn lên trời cao, trong vô thức, là một dấu hiệu mời mọc. Điệu múa của vũ trụ (the dance of universe) bắt đầu những bước “đề pa” (depart). Lời nói của đạo sư Osho về sự ân ái của vũ trụ thể hiện qua cái “ngước lên cao nhìn trăng sao lồng lộng” của tác giả xảy ra trong vô thức nên ý thức không tài nào hiểu được. Vì vậy, như một consequence, tác giả tiếp: “đêm mênh mang, đêm rạo rực vô bờ”. Nếu chúng ta đừng để cho ý thức len vào khi trầm mặc tư tưởng bằng hai câu thơ này sẽ phát hiện được the dance of universe mà thăng hoa ái ân lên tầm mức cao hơn.

gió rì rào, xao xác
lòng tràn ngập niềm vui
sáng tinh mơ em đã nhoẻn môi cười
ngày chưa đến mà ánh hồng rạng rỡ
nằm bên em nhưng lòng tôi đã nhớ
đến một ngày khi tôi phải xa em

Một đêm ân ái, vũ trụ quay cuồng, gió rì rào, xào xạc, lòng hai người chan chứa vui. Sáng tinh sương, nàng nhoẻn môi cười, ngày chưa đến mà má đào rực rỡ. Khi đã “ái” và “thủ” để chấp chặt lấy nó rồi, người ta lại nghĩ tới “hữu” để có mãi mãi theo Thập Nhị Nhân Duyên của đạo Phật, nên hạnh phúc lại biến dạng vì động niệm. Kết quả, tác giả nằm bên nàng, lòng chợt thấy buồn khi nghĩ tới lúc phải lìa xa nàng. Điều đó rất thực và rất người. Cách diễn tả của tác giả qua hai câu:

“nằm bên em nhưng lòng tôi đã nhớ
đến một ngày khi tôi phải xa em”

làm bài thơ tăng thêm phần chân thật khiến cảm nhận của người đọc dễ hòa nhập theo.

“ước chi đêm dài thêm
cho tháng ngày dừng lại
để nghe gió vờn hoa hát lời ân ái
cho mây ngàn dừng lại giữa đồi trăng
cho chú cuội nôn nao nói với chị hằng
lời tình tự giấu trong hồn se thắt”

Không lẽ ngày mai tác giả phải ra đi hay sao mà lại mơ ước đêm dài thêm và tháng ngày dừng lại cho gió vờn hoa hát lời ân ái, cho mây ngàn dừng lại giữa đồi trăng và nhất là cho chú cuội nói với chị hằng lời tình tự dấu trong hồn se thắt. Tác giả dù có đi ngày mai hay ngày mốt, hay một lần dừng lại với nàng cả một quãng thời gian dăm ba tháng, cũng biết sẽ có lúc phải chia tay hoặc ly tan. Nếu cuộc tình xảy ra tại Việt Nam thì chàng phi công hào hoa đẹp trai Yên Sơn có oai hùng thế mấy cũng không dám trái lại nghĩa vụ, nên cánh đại bàng không thể đậu mãi trên đỉnh vu sơn. Thực không bằng mộng nên mộng ước cho rồi! Cả điều mình cảm nhận và có cảm giác được trong lúc mình không ngủ cũng là mộng cả, nên mộng và thực theo ngôn từ tương đối gọi, có khác chi. Mộng nhiều khi mình còn mộng tiếp được, còn thực lại ít khi xảy đến với mình lần thứ hai, thứ ba.

“em bắt tôi nhắm mắt
vớ chăn quấn lên vai
giấu nụ cười trẻ con sau mớ tóc dài
kéo màn cửa cho nắng xuân tràn lên gối
một chú sóc trên đầu cành chới với
phóng lên cao khiến chim chóc giật mình”

Nàng nũng nịu bắt tác giả nhắm mắt lại đặng nàng đứng dậy kéo màn cửa cho nắng lùa vào. Ái ân trong đêm mà nét thẹn thùng vẫn còn đó ban ngày. Nàng vớ chăn quấn lên vai dấu nụ cười trẻ con sau mớ tóc dài vì biết thế nào chàng cũng nhìn trộm thân hình tuyệt mỹ phô trần của mình. Nàng đẹp thật, tưởng chỉ có nàng cóc cái là giai nhân duy nhất của chàng cóc đực, thế mà vừa thoáng nhìn tòa thiên nhiên lồ lộ của nàng, chú sóc trên cây chới với nhảy phóc lên cao khiến chim chóc giật mình. Hai câu:

“một chú sóc trên đầu cành chới với
phóng lên cao khiến chim chóc giật mình”

dùng ở đây quả thật hay, đẹp và nhân cách hóa cảm nhận khiến người đọc liên tưởng nhớ tới hai câu thơ lục bác xinh xinh của Trần Dạ Từ:

“Lần đầu ta ghé môi hôn
Những con ve nhỏ hết hồn kêu vang”

Hình ảnh những chú ve nhỏ hết hồn kêu vang đủ diễn tả tâm trạng hồi hộp sung sướng và đê mê của nụ hôn đầu, còn hình ảnh chú sóc chới với trước thân hình lồ lộ của nàng đến nỗi phóng vút lên cao khiến chim chóc giật mình tỉnh giấc mới mạnh cường độ mô tả hết nét đẹp của giai nhân cùng nội tâm sững sờ của tác giả. Hai câu thơ thật khéo. Nếu cảnh tượng thực như vậy thì hồi tưởng của tác giả quả là sắc bén chứ với tôi trong hoàn cảnh đó, chắc quên hết đất trời. Còn nếu đó chỉ là cách di hoa tiếp mộc, mượn cảnh tả tình thì quả là thượng thừa.

“kìa giọt nắng lung linh
xuyên qua vuông cửa sổ
đến rồi đi cũng chỉ là duyên số
cũng một đời dài ngắn chỉ thế thôi
tôi yêu em, yêu chất ngất em ơi
như trời rộng bên ngoài khung cửa sổ”

Rồi nắng lên, rồi ngày lại, đến rồi đi cũng chỉ là duyên số. Qua câu thơ này, tác giả mang ý nghĩ như tôi trong câu: “tình là duyên, ly biệt cũng là duyên” viết cách đây khá lâu. Một đời người dài ngắn cũng thế thôi, vì thời gian thiếu em đều vô nghĩa. “Một lần dừng bước” mà thành thiên thu, một đời “đồng sàng” biết đâu lại “dị mộng”. Cái thời gian được kể là cuộc sống, là cuộc đời, theo tác giả chỉ là thời gian với nàng và hồi tưởng về nàng như hai câu thơ của John Lennon:

“Count your age by friends, not years
Count your life by smiles, not tears”
(Hãy đếm tuổi mình bằng số bạn bè mình có, chứ không phải bằng năm
Hãy đếm cuộc sống bằng nụ cười chứ đừng tính lệ thầm)

Với niềm tin tuyệt đối vào cái định nghĩa cuộc đời theo ý riêng mình, tác giả thể nhập hồn vào vũ trụ, tha thiết gọi tên em:

“tôi yêu em, yêu chất ngất em ơi
như trời rộng bên ngoài khung cửa sổ”

Ai đo được chiều sâu của tình yêu và tâm hồn thi sĩ? Ai thấy được vũ trụ cũng ân ái giao hòa? Đạo Người có tứ đức: “Nhân nghĩa lễ trí “thì Đạo Trời cũng có tứ đức: “Nguyên, hanh, lợi, trinh”. Hay nói khác đi, đạo Trời có tứ đức, đạo người bởi đó cũng tương ứng theo. Ân ái trong thơ, ở mức độ nào đó, là sự giao hòa của vũ trụ.

“tôi yêu em, yêu chất ngất em ơi
như trời rộng bên ngoài khung cửa sổ”

là ý đó, ý đến từ vô thức, chỉ hé lộ cho ý thức thấy một chút qua cường độ yêu đương bát ngát bao la “như trời rộng bên ngoài khung cửa sổ”.

Nguyễn Xuân Đấu

 

Duyên Thơ 

 

Thưa quý bằng hữu, quý độc giả.

Rất tình cờ, tôi được quen biết Văn hữu Phạm Đức Nhì.

Lần đầu tiên đọc bài thơ “Bờ Vẫn Quá Xa” – của anh đã cho tôi một cảm xúc rất thân tình, rất tâm đắc. Bài thơ đã cho tôi nguồn cảm hứng để viết một bài cộng hưởng gửi anh – Gửi anh Phạm Đức Nhì – Và từ đó chúng tôi quen biết nhau, rồi thân nhau.

Một số bài thơ và những bài bình phẩm thơ của anh đã cho tôi thấy ở anh có cái nhìn sâu sắc và rất khác người. Dù tôi không hoàn toàn đồng ý những gì anh viết, những khía cạnh suy tư của anh nhưng rất quý mến tấm lòng ngay thẳng, can trường của anh với cái nhìn trực diện, không màu mè, không chải chuốt. Dù tôi không thích đọc những bài thơ chứa đựng nhiều ngôn từ dung tục của anh nhưng tôi biết anh cố tình và có dụng ý sâu xa. Dù tôi không thích nhưng tôi có lòng nể trọng anh trong những ẩn dụ sâu sắc đó. Dù biết chúng tôi không cùng một trường phái nhưng vẫn đi chung lối về.

Hôm nay, trong dịp lễ tết cuối năm, tôi bỗng dưng nghĩ đến việc nhờ anh viết cảm nghĩ của anh về một một bài thơ ưng ý của tôi. Bài “Bóng Trăng Lệch Khuyết Bờ Vai” là bài thơ mở đầu trong loạt 6 bài của tập Trường Ca Nguời Em Mạn Bắc (*) tôi khởi viết từ năm 2005 và kết thúc năm 2013. Những bài thơ này đã được đăng trên website nhà và đăng rải rác trên các diễn đàn Việt ngữ và được chuyển tải nhiều nơi, trong cũng như ngoài nước, được độc giả đón nhận với nhiều thiện cảm. Thật ra, bài thơ này cũng đã được một người bạn văn ở Lincoln, Nebraska bình phẩm rồi; tôi dán ở nơi này – Về Bài Thơ Bóng Trăng Lệch Khuyết Bờ Vai – để chia sẻ những cảm nghĩ khác biệt của mỗi người về một bài thơ.

Chính vì tôi biết anh khác người, với tầm nhìn thẳng thắn không nương tay nên tôi rất mong được nghe thấy những lời phẩm bình ở anh để được chia sẻ với mọi người. Hơn nữa, tôi cũng nghĩ rằng, “đôi khi mình nghe hoài những lời xã giao, vị nể, đãi bôi sẽ làm cho mình chủ quan, mù quáng.” Với ý nghĩ đó nó càng thúc giục tôi hơn để yêu cầu anh viết. Tôi viết email khuyến khích anh cứ thẳng thắn cho tôi biết ý nghĩ trung thực của anh mà không cần phải câu nệ việc “thế gian thường tình”; và còn thậm chí bỏ ra mấy tiếng đồng hồ chạy tới nhà anh để cùng uống với nhau vài ly rượu tâm tình.

Hôm nay, sau vài tuần lễ, anh đã gửi cho tôi bài viết sau đây. Dù những điều anh nghĩ không nhất thiết phản ảnh những gì tôi nghĩ. Những nhận xét về chữ nghĩa của anh không nhất thiết đúng như chữ nghĩa tôi cố tâm dùng. Tôi đồng ý với anh tôi làm thơ theo những khuôn mẫu nhất định dù là thơ mới: Bài thơ của tôi viết luôn có bố cục chặt chẽ, có nội dung hẳn hòi theo một trình tự hợp lý; có vần điệu, có âm hưởng, có màu sắc. Tôi cân nhắc từng câu, từng chữ trong bài thơ chứ không thể phóng tay theo cảm hứng. Tôi cố tạo một bức tranh hài hoà, sống động trong mỗi bài thơ tôi viết. Tôi muốn tạo cho mình một lối đi rất riêng trong thi ca nhưng biết chắc rằng cũng không có gì mới lạ cho lắm. Tôi chưa từng có ý nghĩ so sánh thơ của mình với thơ bất cứ một người nào khác. Dù vậy, tôi cũng rất ưu ái đón nhận bài viết của anh, chân thành cám ơn anh Phạm Đức Nhì đã bỏ nhiều tim óc viết cho tôi. Tôi gửi nguyên bài lên đây, không sửa một chữ, mời quý vị cùng chia sẻ như một câu chuyện văn chương của hai người cầm viết không cùng trường phái để có cái nhìn khoáng đạt hơn, thi vị hơn.

Yên Sơn
Mùa tạ Ơn 2015

 

 

(*) TRƯỜNG CA NGƯỜI EM MẠN BẮC:

1. Bóng Trăng Lệch Khuyết 

2. Khúc Biệt Ly 

3. Vẫn Đợi Mùa Xuân  

4. Tiếng Gọi Tình Yêu 

5. Mùa Tình Nhân 

6. Trở Về 

7. Giấc Mơ Thu - Về Thăm Phương Bắc 

8. Tàn Thu Về Mạn Bắc

 

 Bài bình thơ của VH Phạm Đức Nhì

 

VỀ BÀI THƠ CỦA BẠN

 

Bạn hiền thân mến,

Bình thơ – khen chê một bài thơ – là công việc rất chủ quan. Dĩ nhiên, cũng có một vài nguyên tắc chung của nó, nhưng tùy theo độ dày kiến thức, cách nhìn nhận thơ ca của người viết mà mỗi bài bình thơ đều có những nét riêng. Một bài bình thơ, ngay khi được phổ biến, chưa phải là cách đánh giá chuẩn mực của một bài thơ nào đó. Nó còn phải chịu rất nhiều những cái nhìn soi mói của những người đọc thơ, làm thơ sành sõi, và nhất là, của những người bình thơ khác, “cao tay ấn” hơn. Khen, chê nặng tay hoặc nhẹ tay một tý là bị “giũa” ngay.

Chính vì thế tôi thường không bình thơ của người quen, bạn bè thân thiết – trừ trường hợp bài thơ đó có những điểm hay (dở) thật đặc biệt. Có 2 lý do:

1/ Khen nhiều thì độc giả cho là vị tình, là nịnh. Chê nặng tay một tý thì mất lòng tác giả.

2/ Khi chọn bình bài thơ nào là tôi đã đọc kỹ và thấy ở bài thơ đó một hoặc vài ưu (khuyết) điểm mà nếu được phân tích, giải thích sẽ đem đến cho độc giả những thông tin mới, kiến thức mới để họ hứng thú hơn trong thưởng thức thơ ca. Tưởng tượng ra vẻ mặt hài lòng, khoái chí của độc giả, tâm trạng người viết sẽ phấn khích hơn, ngòi bút sẽ linh động hơn, bài viết (tôi nghĩ) sẽ hấp dẫn hơn. Bình thơ bè bạn không có cái tâm trạng phấn khích, hào hứng đó.

Cho nên đây không phải là một bài bình thơ như tôi thường viết. Bạn cứ xem đây như một thư góp ý về bài thơ của bạn. Tôi sẽ liệt kê những ưu, khuyết điểm của bài thơ một cách thật tình, không khách sáo theo đúng như bạn yêu cầu:

Khen chê đối với tôi đều có giá trị như nhau. Nhiều khi nhận xét của bạn sẽ giúp tôi xem lại cách hành văn hoặc sắp đặt tư tưởng, từ ngữ của mình. Vì tôi tin sự thẳng thắn, thành thật của bạn mình khi viết về văn chương thi phú.

 

Bài thơ

Bóng Trăng Lệch Khuyết Bờ Vai

chạy theo bảng chỉ đường
về nhà em mạn bắc
nơi em ở cách phố phường xa lắc
một khu rừng rợp bóng cả lối đi
chỗ của em, chẳng mấy thuở mấy khi
vắng hoa lá, thiếu chim muông ríu rít

chiều hơi sương mờ mịt
có ngàn thông reo vui
sánh vai nhau từng bước nhỏ rong chơi
dừng bên suối vẫy đàn nai ngơ ngác
tôi đứng lại nhìn bước chân đài các
mái tóc huyền óng ả ngập bờ vai

thương con nắng cuối ngày
như lụa vàng, heo hắt
cuối chân mây bóng ngày vừa chợt tắt
tay trong tay lưu luyến phút quay về
tự đáy lòng choáng ngập nỗi đam mê
và hương sắc đã làm tôi chao đảo

em thầm thì khẽ bảo
gió se lạnh làn da
tôi hôn em với tất cả thiết tha
lời run rẩy trong làn hơi đứt quãng
không biết bao lâu chỗ ngồi chợt sáng
khi vầng trăng lơ lửng vượt lên đồi

em ơi đã khuya rồi
giã từ bờ suối mộng
ngước lên cao nhìn trăng sao lồng lộng
đêm mênh mang, đêm rạo rực vô bờ
ôm chặt em vẫn cứ tưởng như mơ
nghe sóng vỗ trong biển tình dào dạt

***

gió rì rào, xao xác
lòng tràn ngập niềm vui
sáng tinh mơ em đã nhoẻn môi cười
ngày chưa đến mà ánh hồng rạng rỡ
nằm bên em nhưng lòng tôi đã nhớ
đến một ngày khi tôi phải xa em

ước chi đêm dài thêm
cho tháng ngày dừng lại
để nghe gió vờn hoa hát lời ân ái
cho mây ngàn dừng lại giữa đồi trăng
cho chú cuội nôn nao nói với chị hằng
lời tình tự giấu trong hồn se thắt

em bắt tôi nhắm mắt
vớ chăn quấn lên vai
giấu nụ cười trẻ con sau mớ tóc dài
kéo màn cửa cho nắng xuân tràn lên gối
một chú sóc trên đầu cành chới với
phóng lên cao khiến chim chóc giật mình

kìa giọt nắng lung linh
xuyên qua vuông cửa sổ
đến rồi đi cũng chỉ là duyên số
cũng một đời dài ngắn chỉ thế thôi
tôi yêu em, yêu chất ngất em ơi
như trời rộng bên ngoài khung cửa sổ

Bóng Trăng Lệch Khuyết Bờ Vai của bạn là một bài thơ “đẹp”. Câu văn sáng sủa, dễ hiểu, ngôn ngữ sang trọng, quý phái tuy đôi lúc cũng ra vẻ làm dáng như lời trong vài bài nhạc của Từ Công Phụng. Hình ảnh đẹp, lãng mạn, tứ thơ “dễ bắt” – cuộc tình đẹp, lãng mạn của tác giả với người em mạn bắc – chức năng truyền thông của bài thơ thành công.

Nếu đặt lên bàn cân thì phía bên ưu điểm sẽ nặng hơn. Những ưu điểm, những cái đẹp của bài thơ có thể gói gọn trong vài hàng nhưng đó là những tuyệt kỹ mà tác giả của nó phải có một nội lực sung mãn, một thời gian dày dạn sương gió trên cánh đồng văn chương và một hồn thơ sâu lắng mới thể hiện được. Cái hay của thơ bạn là cái hay đẳng cấp chứ không phải cái hay chiêu thức.

 

Và sau đây là vài khuyết điểm.

Đọc 2 đoạn đầu bài thơ của bạn tôi đã thấy mừng mừng; hình như bạn đã thoát cũi sổ lồng, không còn tự trói buộc mình trong cái rọ của “Thơ Mới” nay đã không còn mới nữa; số chữ trong câu đã thay đổi, lúc 5, lúc 8. Nhưng đọc kỹ tôi mới biết mình mừng hụt. Bạn đã phá cái cũi kiểu Nhớ Rừng của Thế Lữ để tự đóng một cái cũi khác lạ hơn, hẹp hơn rồi rất vui vẻ chui vào, bóp khóa, vất chìa ra thật xa và bình thản … ngồi tù trong đó.

Bài thơ của bạn có 54 câu, chia làm 9 đoạn, mỗi đoạn 6 câu. Trong mỗi đoạn thì 2 câu đầu 5 chữ, 4 câu sau 8 chữ (558888). Toàn bài có 4 câu thơ 9 chữ (thay vì 8) trong đó có 3 câu theo tôi, bạn viết như vậy không phải vì muốn phá cách mà vì… kẹt.

cho chú cuội nôn nao nói với chị hằng (lẽ ra phải là chú Cuội, chị Hằng)
và:

giấu nụ cười trẻ con sau mớ tóc dài
kéo màn cửa cho nắng xuân tràn lên gối

Đó là những câu thơ rất khó bỏ đi một chữ mà vẫn giữ được cái đẹp, cái hay của nó. Trường hợp này cách hành xử của bạn giống Thế Lữ trong Nhớ Rừng. Ông đã chấp nhận phạm luật thơ mới (khác với tinh thần phá luật của Yên Thao trong Nhà Tôi) để giữ lại câu thơ 10 chữ (thay vì 8) rất hay sau đây:

Với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn hét núi

Riêng câu:

để nghe gió vờn hoa hát lời ân ái

thì không biết suy nghĩ của bạn thế nào chứ nếu ở trường hợp của tôi, muốn bỏ bớt một chữ thì bỏ chữ “nghe” là tiện nhất. Chữ “nghe” có thể hiểu ngầm nên đứng ở chỗ ấy là thừa.

để gió vờn hoa hát lời ân ái

vừa gọn lại vừa hay hơn nhiều.

Khi đã chui vào trong cũi để làm thơ, phong thái của thi sĩ đã hơi bị… mất đẹp, không có dáng vẻ ung dung thoải mái. Hơn nữa, vì bị gò bó nên rất dễ có thêm những khuyết điểm khác.

Thí dụ:

chạy theo bảng chỉ đường
về nhà em mạn bắc
nơi em ở cách phố phường xa lắc
một khu rừng rợp bóng cả lối đi
chỗ của em, chẳng mấy thuở mấy khi
vắng hoa lá, thiếu chim muông ríu rít

Nếu không kẹt dính trong cái thể thơ cứng ngắc bạn đã có thể bỏ đi cụm từ “chỗ của em” để tránh cái lỗi câu chữ vô tích sự, thừa thãi.

Đó là về thể thơ – số câu, số chữ.

Sau đây là cách gieo vần của bạn. Bài thơ có 9 đoạn, 54 câu. Trừ câu đầu và câu cuối, bạn tao ra 26 cặp vần trong 52 câu thơ. Bài thơ từ khởi đầu đến chấm dứt vần cứ “đến hẹn lại lên”, không bỏ lỡ một dịp nào. Có thể nói trong cách gieo vần bạn như một quân nhân gương mẫu, nghiêm chỉnh tuân hành kỷ luật nhà binh một cách hoàn toàn tự giác. Nguyễn Hưng Quốc mà đọc phải bài thơ này sẽ giơ 2 tay lên trời than “Hết ‘ví dầu ầu ơ’ lại ‘ầu ơ ví dầu’”. Còn tôi nghĩ đến món chè trong mấy câu thơ:

Đường ít: chè không đủ ngọt, không ngon
đường nhiều: ngọt lợ, ăn gắt cổ
nấu chè ngon do đó
cũng cần có tài
ngoài việc phải biết chọn các thứ đậu, dừa, bột, nếp
các thứ khoai
(thứ nào nấu với thứ nào
liều lượng bao nhiêu thì hợp)
còn phải biết nêm đường cho vừa ngọt

Vần và (hoặc) nhịp điệu tạo nên vị ngọt của thơ ca. Nó là những cái “móc” để giúp nối những chuỗi hình ảnh, sự kiện tạo nên cảm xúc của tác giả và – qua bài thơ – trở thành một thứ “thuốc dẫn” giúp những chuỗi hình ảnh, sự kiện ấy đi vào tâm hồn đọc giả một cách dễ dàng hơn. Trong những bài thơ thành công cái “thuốc dẫn” này giúp cảm xúc vận chuyển thành một dòng chảy, chảy trong tâm hồn người đọc. Nhấm nháp được chút vị ngọt này người đọc sẽ bỏ bớt sự cẩn trọng thái quá (như khi đọc một hợp đồng, một án quyết), tạm thời gác lý trí qua một bên, để có thể tiếp cận bài thơ một cách nhẹ nhàng thoải mái, cho trái tim trần trụi của mình đối diện với hồn thơ của tác giả.

Tuy nhiên, cũng như đường trong chè, ngoài ý tứ, ngôn từ, hình ảnh, việc xử dụng vần điệu đúng liều lượng để thơ ca có vị ngọt vừa phải cũng là một tài năng của tác giả.

Bạn đã nêm đường quá nhiều cho món chè “Bóng Trăng Lệch Khuyết Bờ Vai” và độc giả như tôi “ăn” ngán lắm. Hơn nữa, số chữ trong câu của bài thơ cứ theo một nhịp nhất định không thay đổi (558888) nên bài thơ đã đơn điệu lại càng thêm tẻ nhạt. Đặc biệt là ở đoạn cuối; vần đã quá “nặng nề” bạn lại đưa thêm vào một kiểu điệp ngữ rất vụng về.

kìa giọt nắng lung linh
xuyên qua vuông cửa sổ
đến rồi đi cũng chỉ là duyên số
cũng một đời dài ngắn chỉ thế thôi
tôi yêu em, yêu chất ngất em ơi
như trời rộng bên ngoài khung cửa sổ

khiến món chè đã ngán lại càng thêm ngán.

 

Hội Chứng Barcelona Trong Thơ

Cách đây không lâu, những tháng ít việc làm, thỉnh thoảng tôi cũng xem bóng đá. Tôi chú ý đến đội Barcelona vì ở đó có Messi (cầu thủ hay nhất thế giới) và một giàn cầu thủ có khả năng che bóng, giữ và kiểm soát bóng rất hay. Sau trận đấu, nhìn vào chỉ số kỹ thuật thì tỷ lệ kiểm soát bóng (possession) của đội thường cao hơn đối thủ nhiều (thí dụ 58% v/s 42%). Trong một số trận quan trọng, khi dẫn trước đối thủ 1 bàn đội Barcelona thường vờn bóng giữa sân để … câu giờ (hoặc thực hiện một ý đồ chiến thuật nào đó). Đối phương đuổi theo bóng thì họ chuyền cho nhau – thường là ngược về phía sân nhà. Sau đó từ từ đưa lên giữa sân rồi lại ngược về cho thủ môn. Cuối cùng họ thường đạt được mục đích của mình là thắng trận. Thật ra, vờn bóng giữa sân không phải dễ. Như đã nói ở trên, phải có những cầu thủ giỏi, có kỹ thuật cá nhân điêu luyện, đặc biệt là khả năng giữ, che và kiểm soát bóng tốt. Nhưng dù cầu thủ có giỏi cỡ nào đi nữa mà đá kiểu đó thì khán giả cũng rất bực bội vì phải xem một trận đấu tẻ nhạt. Vài nhà bình luận thể thao đã lên tiếng chỉ trích, cho rằng lối chơi của Barcelona (trong những trận đó) đã giết chết nét đẹp của bóng đá, đã tạt nước lạnh vào lòng mê say của khán giả đối với môn thể thao vua này.

Bóng Trăng Lệch Khuyết Bờ Vai của bạn cũng gần giống như thế. Tứ thơ – nhờ vần liên tiếp nên – như một dòng sông cảm xúc chảy trong tâm hồn độc giả. Tuy nhiên, có lẽ kỷ niệm về mối tình với người em mạn bắc đẹp quá, không có ups and downs, không có những tình tiết hồi hộp, hấp dẫn, nên dòng sông thơ không thác, không ghềnh, chảy lờ đờ chậm rãi. Với mối tình nhiều kỷ niệm đẹp như thế, bạn có thể ngồi cả buổi nghĩ về nó, thả hồn vào những chuỗi ngày thơ mộng đó mà vẫn thấy thích thú, hạnh phúc. Nhưng với độc giả, phải đọc bài thơ dài đến 54 câu (Nhớ Rừng của Thế Lữ chỉ có 47 câu), số chữ trong câu theo một quy định cứng ngắc, hội chứng “ầu ơ ví dầu” quá nặng, quanh đi quẩn lại chỉ có “cảnh đẹp, em đẹp và anh yêu em chất ngất” thì… “chán như cơm nếp nát”.

Trong bóng đá, trận đấu có hấp dẫn hay không, khán giả có hài lòng hay không – nếu FIFA vẫn chưa tìm được phương cách để thay đổi luật lệ – trận thắng vẫn là trận thắng với tất cả những mối lợi, những vinh quang của nó. Nhưng với thơ thì khác. Độc giả đọc vài câu mà không thấy lạ, đẹp, không thấy hơi nóng của cảm xúc bốc lên thì dù tứ thơ có “dễ bắt”, chức năng truyền thông của bài thơ có thành công trọn vẹn, họ cũng chán, không thèm đọc nữa, và bài thơ sẽ phải mang số phận “có tên mà không có tuổi”.

Về điểm này tôi có viết một bài thơ ngắn; nhân tiện mang ra để minh họa.

Đừng Để Cơm Ôi

Chị Cả sợ cơm ôi
chờ nước sôi
mới đổ gạo vào nồi
rồi chị khơi lò, trở củi
để ngọn lửa cháy đều, cháy mạnh
cho đến lúc nồi cơm cạn nước
“Cơm sôi cả lửa thì ngon”
câu ca dao mẹ dạy
chị vẫn còn ghi nhớ

Qua chuyện ái ân chồng vợ
chị với anh đã ăn ý rõ ràng
phải đâu đó sẵn sàng
mới cho chốt nhập cung
và rồi tấn công dồn dập, tưng bừng
cho đến lúc gạo thành cơm vừa chín tới

Bài thơ đang viết dở
chị nhắc anh đoạn giữa
đừng như nồi cơm ôi.

 

Bạn thân mến,

Viết đến đây tôi muốn có vài hàng cám ơn bạn. Bạn đã bỏ thời gian lái xe một đoạn đường rất xa đến nhà tôi để chúng ta mặt đối mặt nói chuyện. Bạn đã bật đèn xanh cho tôi được tự do, muốn viết gì thì viết mặc dù tôi đã trình bày với bạn những gì tôi hứng thú để viết phần lớn nằm ở phần khuyết điểm của bài thơ. Và tôi đã viết thật thoải mái. Tôi đã nói hết – nói đến tận cùng – những gì tôi muốn nói, đôi khi vượt quá những khen chê thường lệ của một bài bình thơ.

Viết BTLKBV bạn đã chứng tỏ được đẳng cấp của mình. Tuy nhiên, nếu bảo tôi ngưỡng mộ tài thơ của bạn thì đó là câu nói khách sáo, đãi bôi. Nhưng thật tình mà nói, tôi kính trọng, quý mến bạn ở cái “nhân cách đặc biệt” của bạn. Mình gặp nhau đã nhiều lần, hội họp nghiêm túc có, bù khú văn nghệ vui chơi cũng có. Trong đám đông bạn có phong thái chững chạc, đàng hoàng, nụ cười luôn nở trên môi, lúc nào cũng là chất keo kết dính nhiều thành phần bạn hữu khác nhau đến cùng tụ hội.

Hy vọng đọc xong bài viết này, khi sáng tác những bài thơ mới bạn sẽ không còn “nêm đường quá ngọt”, không “vờn bóng giữa sân” quá nhiều, và nhất là không tự trói tay mình rồi chui vào trong cũi. Cũng hy vọng bạn sẽ không giận tôi, vẫn thực hiện những điều bạn đã dự định về bài viết này. Được như vậy tôi sẽ rất vui vì đã không sai lầm khi – trong số bạn hữu của mình – đã dành cho bạn một vị trí rất trang trọng và gần gũi.

Galveston 11/26/2015

Phạm Đức Nhì



Thư hồi âm 

(sau khi nhận bài viết của bạn Phạm Đức Nhì)

 

Bạn hiền,

Rất hào hứng! Rất trân trọng bài viết, tôn trọng ý tưởng của tác giả.

Cõi thơ thì mênh mông như khi nhìn dòng sông có ai biết đâu là nguồn, đâu là cửa.

Thơ là chuyên trên trời. Đời sống mới là hiện thực. Cái mông mênh của tâm hồn cho người ta cảm nhận tự nhiên không toan tính. Ngay cả toán học thời nay, một cộng một chưa chắc đã là hai, huống chi…
Dù vậy, cái nhìn của các bạn cho tôi thêm khiêm nhường, cho tôi đôi điều học hỏi, rất đáng quý.

Yên Sơn

Vừa nhận thêm ý kiến của một vài bằng hữu, bạn của Phạm Đức Nhì, xin ghi vào đây để rộng đường dư luận… cho đời vui.

  

BÀNG NGUYỄN

Bình thơ đâu có dễ. Nói như cụ Hoài Thanh, bình thơ là “lấy hồn ta để hiểu hồn người”, suy rộng ra là phải trân trọng, yêu mến, cảm thông với tác giả.

Vì cái lẽ lớn lao đó nên với bài thơ Bóng Trăng Lệch Khuyết Bờ Vai, tôi thật không dám bình. Vả lại trước mắt đã có sừng sững hai bài bình khá dài hơi của hai nhà thơ Nguyễn Xuân Đấu và Phạm Đức Nhì rồi, cố bình thêm xem ra sẽ thành một bài bình chưa tới.
Tuy nhiên, nhận xét bài thơ thì có thể, chỉ có điều đúng hay sai, nông hay sâu mà thôi.

BóngTrăng Lệch Khuyết Bờ Vai là những lời tự sự của một nhân vật được thơ hóa bằng những lời miêu tả trữ tình, có hình ảnh có nhịp điệu. 9 khổ thơ liên tiếp nối nhau nếu diễn xuôi sẽ thành 9 đoạn, có mở đầu có kết luận và có nội dung một câu chuyện gặp nhau của một đôi trai gái trong một không gian là một khu rừng đẹp “cách phố phường xa lắc” mà thời gian là một buổi chiều tà rồi qua suốt đêm thâu cho đến sáng hôm sau với hình ảnh xinh đẹp đài các của cô gái, với những lời yêu thủ thỉ, nhưng môi hôn và cả chuyện làm tình của họ. Một câu chuyện không có gì đặc sắc mà còn hơi cũ kỹ, có dáng dấp những chuyện hẹn hò của các công tử thành thị trong các thiên truyện Tự lực văn đoàn, mỗi cuối tuần hay cuối tháng về chơi đồn điền ở một vùng trung du để gặp cô thôn nữ chàng ta yêu dấu. Nhưng với nhà thơ nó là những kỷ niệm nên thơ rạo rực đam mê và gọi lên những nghĩ suy về tình yêu duyên số cuộc đời nên người đọc cũng rất trân trọng mặc dù, chút kỷ niệm ấy nên ghi vào một trang nhật ký riêng tư cũng đã là vừa phải và rất đẹp.

Khổ thơ mở đầu khiến người đọc cảm mến chàng trai đã không quản đường xa, rời thành phố về một khu rừng với người yêu. Đúng là “Yêu nhau tam tứ núi cũng trèo/ ngũ lục sông cũng lội thất bát đèo cũng qua”, mặc dù thời nay không phải dùng đôi chân để trèo, để lội, để qua nữa. Nhưng người đọc có chút băn khoăn, không hiểu chàng trai đã đến nhà cô gái bao lần hay đây là lần đầu chàng tìm đến? Nếu đến nhiều lần thì cần gì phải “chạy theo bảng chỉ đường”, vì con đường tình anh đến với em đã thành bản đồ trong tim rồi, cho dù đêm tối không cần sao Bắc Đẩu, anh vẫn không thể nào lạc lối. Nhưng đây là lần đầu tìm đến thì cũng vô lý, bởi thế thì sao biết rất rõ:

chỗ của em, chẳng mấy thuở mấy khi
vắng hoa lá, thiếu chim muông ríu rít”.

Đúng như lời bình của Phạm Đức Nhì, bài thơ là một “dòng sông thơ không thác, không ghềnh, chảy lờ đờ chậm”. Nhưng thật tiếc, ngay khi khúc nguyên sơ của con sông vừa xuất hiện, ta đã thấy nó có đôi gợn sóng. Ấy là cái từ “xa lắc”.

Xa lắc, rất xa, đến mức tưởng như không thể hình dung được, không thể đến được. Con đường từ thành phố anh đi đến khu rừng em ở, có bảng chỉ đường và anh đã biết nơi đó ở mạn bắc, không mấy khi vắng hoa lá, thiếu tiếng chim muông; thế thì sao lại xa lắc với anh? Vả lại “xa lắc” là một khẩu ngữ, ngôn ngữ nói thông thường, không có giá trị tu từ gì cho đoạn thơ mà chỉ được mỗi cái vần vèo với từ “mạn bắc” ở dòng trên nhưng đọc hai câu thơ lên thấy rất khô cứng.

Khổ thơ thứ hai đẹp cả cảnh lẫn người nhưng xem ra có phần phi lý trong câu “Chiều hơi sương mờ mịt” mà mọi cảnh vật lại hiện lên rõ mồn một trong cảnh chiều hôm đó. Mờ mịt hay mịt mù, mù mịt là mờ đi đến mức không còn nhìn thấy rõ gì được nữa như cái cảnh con cò trong câu ca dao “Cái cò đi đón cơn mưa/ Tối tăm mù mịt ai đưa cò về”. Ấy vậy mà đôi trai gái lại có thể nhìn rõ cả đàn nai ngơ ngác. Riêng chàng trai còn nhìn rõ cả bước chân đài các trên lối đi và mái tóc huyền óng ả ngập bờ vai của nàng nữa. Phải chăng, tình yêu đã cho họ sáng mắt sáng lòng nên nhìn thấu qua đươc làn hơi sương mờ mịt kia?

Lại đúng như Phạm Đức Nhì nhận định về bài thơ của Yên Sơn: “Bạn đã phá cái cũi kiểu Nhớ Rừng của Thế Lữ để tự đóng một cái cũi khác lạ hơn, hẹp hơn rồi rất vui vẻ chui vào, bóp khóa, vất chìa ra thật xa và bình thản… ngồi tù trong đó”. Ngoài một số câu Phạm Đức Nhì đã trích và bình, tôi đọc xong câu thơ này trong BTLKBV: cuối chân mây bóng ngày vừa chợt tắt, thì bỗng dưng quên bặt mất mình đang đọc thơ Yên Sơn mà lại bật nhớ về thơ Thế Lữ:

Mà sắc đẹp rỡ ràng rồi sẽ tắt
Như bóng chiều dần khuất
Dưới chân trời.”

Cuộc tình của đôi tài tử giai nhân này đẹp ra sao thì toàn bộ bài thơ đã diễn tả đầy đủ rồi. Nhưng có thắm thiết không, có lòng tin chung thủy vào nhau không?

Thì đây chàng trai đã nói:
nằm bên em nhưng lòng tôi đã nhớ
đến một ngày khi tôi phải xa em

Và rồi:
nhìn giọt nắng lung linh
xuyên qua vuông cửa sổ

Hình như chàng đã nén tiếng thở dài vào lòng khi nghĩ rằng:

đến rồi đi cũng chỉ là duyên số

cũng một đời dài ngắn chỉ thế thôi

Bi lụy quá. Chả nhẽ đây là lần cuối anh đến với em? Chả nhẽ duyên tình đôi ta chỉ dài ngắn thế thôi? Một chiều đẹp não nùng với ngàn thông reo, với đàn nai ngơ ngác bên bờ suối rồi tiếp nối là một đêm trăng sao lồng lộng dạt dào hoan lạc chưa qua hết khi ngày chưa đến mà ánh hồng rạng rỡ, khi nàng vẫn nhoẻn môi cười, vậy mà chàng đã ngậm ngùi trong lòng riêng như thế!

Theo như bài bình của Nguyễn Văn Đấu thì chàng trai Yên Sơn là một cánh đại bàng hào hoa oai hùng. Vậy là một trang Từ Hải thời nay rồi còn gì? Nhưng hãy xem Từ Hải, sau “Nửa năm hương lửa đương nồng bên Thúy Kiều thì Trượng phu thoắt đã động lòng bốn phương, Từ đã hướng về trời bể mênh mang,với thanh gươm yên ngựa lên đường đi ngay:

“Trông vời trời bể mênh mang
Thanh gươm yên ngựa lên đường thẳng dong

Sau đó Từ Hải và Thúy Kiểu nói lời tiễn biệt. Trong lời tiễn biệt, Từ Hải rất tự tin vào cuộc sống:

Đành lòng chờ đó ít lâu,
Chầy chăng là một năm sau vội gì!

Rồi:

Quyết lời dứt áo ra đi
Gió mây bằng đã đến kì dặm khơi

Chàng phi công trong thơ Yên Sơn không được bằng Từ Hải đã đành mà cũng chả bằng chàng trai quê mùa khi phải đi xa:

Đường dài ngựa chạy biệt tăm,
Người thương có nghĩa trăm năm cũng về.

Thậm chí cũng chả bằng cô thôn nữ, yêu là yêu, mặc cho trời đất xoay vần:
Đã thương cắt tóc trao tay
Tha hồ én liệng, nhạn bay mái ngoài

Như sợ người yêu cũng như mình, sẽ buồn phút chia tay sắp phải đến, không tin vào ngày mai của cuộc tình vừa mới diễn ra đẹp như mộng, chàng phi công làm bộ rắn rỏi nói với nàng trong hai câu kết bài thơ:

tôi yêu em, yêu chất ngất em ơi
như trời rộng bên ngoài khung cửa sổ

Người đọc coi như đây là một lời thề chung thủy rất đáng quý của chàng và lời thề này sẽ đọng mãi trong trái tim cô gái anh yêu, giúp nàng cũng sẽ mãi mãi thủy chung như câu ca dao:

Một lòng kết tóc xe tơ
Một niềm chỉ đợi chỉ chờ một anh

Rất trân trọng nhưng cũng lại rất tiếc vì cách dùng từ và cách ví von của nhà thơ. Ấy là từ “chất ngất”, có nghĩa là cao ngất và có nhiều lớp, nhiều tầng chồng lên nhau, cũng đồng nghĩa với ngất ngưởng, ngất nghểu, ở thế không vững chắc dễ ngã dễ đổ. Tôi yêu em, yêu chất ngất em ơi! Dễ anh say hay sao mà anh nói với em như thế?!

Đã thế anh lại còn ví von khi nói anh yêu em như trời rộng bên ngoài khung cửa sổ. Anh yêu ơi, khung của sổ nhà em đâu có rộng, em vẫn thường nhìn ra,nếu nhìn xuống thì chỉ thường thấy những ô nhỏ cuộc đời trần tục; nếu nhìn lên thì cũng chỉ thấy một mảnh trời màu xanh màu hồng hay màu xám tùy vào tiết trời khi ấy. Em còn chưa nói cái khung cửa sổ nhà em nhiều khi còn dính bụi bẩn vì chưa kịp lau đó anh ạ!

Bài thơ BTLKBV là những cảm xúc tình yêu đáng trân trọng dù đôi lúc cảm xúc đó hơi trần tục.

Tôi không dám bình bài thơ như đã nói. Nhưng nể nhà thơ Phạm Đức Nhì đã chuyển cho mấy chúng tôi bài thơ này để đọc. Nói như anh Nhì, bạn anh, nhà thơ Yên Sơn muốn có một “ý kiến thứ hai” tức ý kiến của anh Nhì sau lời bình của ông Nguyễn Xuân Đấu. Nay anh Nhì chuyển cho mấy chúng tôi, chắc anh muốn rộng thêm ý kiến?

Vì lẽ đó, tôi như một người bỗng dưng được đặt vào tay đóa hoa thơ BTLKBV, ngắm nghía nó và có vài nhận xét nho nhỏ về bông hoa ấy như thói thường của người đời, rằng bông hoa này đẹp nhưng sao chỗ này nó lại thế, chỗ kia nó lại thế?

Vâng, chỉ thế và chỉ thế thôi!

 

KHÔI NGUYỄN

Trước tiên phải nói bài thơ đó RẤT THƠ, cảm nghĩ / khen chê mỗi người một ý (nói như Quế Đường tiên sinh “văn chương là của chung thiên hạ / mỗi người một ý/ phân tích (để thưởng thức) thì được / chứ không nên chê mắng”). Bài thơ rất có HỒN nên đọc rất sướng… còn “Bình” & “phê” đã có 2 bài của 2 bác Phạm Đức Nhì & Nguyễn Bàng (đăng trên lexuanquang.org ở Berlin- CHLB Đức) là khá góc cạnh uyên bác, với trình độ hạn hẹp như NK thấy khó có ý kiến nào “thêm” nữa…

Chao ôi, làm thơ, may ra gặp cảnh sinh tình “xuất thần” (trời cho) được một tứ thơ hay, còn ngôn ngữ & hình tượng thơ là do cái “thi tài” mà Thi nhân đã hun đúc mà có, mấy khi được “toàn bích” kia chứ? (LỚN như Nguyễn Bính cũng không có bài nào được khen là “toàn bích” nữa là?). Xứ Quảng là Xứ học, xứ của Dừa trăng thơ mộng… con người ngang tàng khí phách- “Thơ là Người”, thơ trước tiên là “viết cho mình” (không phải là “đẽo cày giữa đường”)… do đó Thơ không thể chiều ý mọi người như mọi người mong muốn được. Thơ trữ tình chỉ có một mục đích là “giãi bày nỗi lòng”, ghi lại một vết thời gian mà ta xúc động…

Tri âm, tri kỷ chỉ cần 1 người tâm đắc chia sẻ là ấm lòng rồi, bằng không thì chỉ như kiểu:

Thơ tôi viết tặng Làng tôi
Cả làng và chỉ một người tôi thương.

Có gì không phải, xin được các bác lượng thứ?!

Hà Nội 5-12-2015
Kính các bác.
Nguyễn Khôi

 

DUNG NGUYENHUNG

Kính anh Yên Sơn!

Đối với “vị thế” của các nhà thơ, tôi chỉ là người thuộc chiếu dưới, như một kẻ hậu sinh có mắt không tròng… Tôi chỉ biết Yên Sơn qua bài còm của anh Phạm Đức Nhì, trước đó tôi đã đọc khá kỹ càng bài “Bóng Trăng Lệch Khuyết Bờ Vai”, một bài thơ lạ của một tác giả lạ với một cái tiêu đề lạ. Sau đó,tôi lại vào mạng tìm hiểu thêm về nhân thân của anh. Thật bất ngờ, sự nghiệp thi ca của Yên Sơn thật lẫy lừng không kém, vậy mà đây lại là lần đầu tiên tôi tiếp cận thơ của anh. Tôi lại vào trang web Vườn Thơ Tkaraoke, nhấp vào Yên Sơn… bàng bạc lai láng thơ của anh, tôi tha hồ thưởng thức.

Nhận xét về thơ Yên Sơn, tôi thoáng cảm nhận nhà thơ này có cung cách của một tráng sĩ sinh bất phùng thời hao hao hệt hệt như những nhà thơ cốt cách xứ Quảng; nếu nói về số nhiều, thì chỉ có xứ Quảng sản sinh ra nhiều nhà thơ hào phóng, hảo hán và tâm huyết với quê hương xứ sở hơn các miền, các xứ khác của dân Việt… Những bài thơ của Yên Sơn hay và thấm đẩm tình yêu quê hương, chiến hữu… Qua thơ anh, tôi còn nhận ra, nói đúng hơn là thấm thía cái xót xa, tủi hờn, đau đáu… của những kẻ ly hương đầy tuyệt vọng. Thơ của anh tự nhiên, dạt dào xúc cảm… nói như PĐN là có đẳng cấp chứ không phải là chiêu trò…

Tôi đã đọc bài bình của thi sĩ Phạm Đức Nhì, cũng như của cả anh Nguyễn Xuân Đấu về BTLKBV. Riêng với anh Phạm Đức Nhì, tôi nhận xét trong bài phê bình của anh chỉ khen có 8 dòng, còn chê thì trên cả trăm dòng, đúng như lời thẳng thắng của PĐN. Sẽ liệt kê tất tần tật nhưng không phải là phê bình mà là góp ý. Tôi không có ý kiến gì cả về bài phê này, nhưng sau nhiều lần đọc những bài phê bình của anh, ngay cả như bài “Tống Biệt Hành” của Thâm Tâm… Ý của tôi rằng, những bài thơ hay nhất là những bài thơ được PĐN chê nhiều nhất. Anh PĐN thích dụng từ “đao to búa lớn” để nói lên tấm lòng chân thật của mình, để mong mỏi cho hoài bão của anh vì “Bờ Vẫn Qúa Xa”. Lối phê bình của PĐN. Là lối phê bình kinh điển rất thích hợp trong nhà trường dành cho các học sinh và sinh viên vì muốn ngô ra ngô, khoai ra khoai. Riêng với bài BTLKBV, theo tôi PĐN đã khe khắt như ví dụ muốn bỏ bớt chữ “nghe”:

ước chi đêm dài thêm
cho tháng ngày dừng lại
để nghe gió vờn hoa hát lời ân ái
cho mây ngàn dừng lại giữa đồi trăng
cho chú Cuội nôn nao nói với chị Hằng
lời tình tự giấu trong hồn se thắt

Tôi cho rằng trong bài BTLKBV, khổ thơ này tuy không hay nhất so với các khổ khác, nhưng theo tôi, đây chính là tâm điểm, là đại ý của bài thơ vì theo lời của chủ nhân bài thơ, đêm ơi hãy dài bất tận; ngày tháng ơi, hãy dừng lại… làm cho tôi chợt nhớ về cái thủa mới gặp nàng vào một buổi chiều, lúc tôi tròn 20 tuổi.

…Năm tháng ơi. xin dừng lại
Đừng thoi đưa và đừng quay
Để riêng ta với chiều ấy.
Một buổi chiều rất mỏng manh.
Ta cứ mơ theo chiều ấy
Một bóng hình không thể quên
Nhưng thời gian đã nhạt nhòa
Nhưng thời gian đã xưa xa…

Tôi xin trở lại vấn đề, nếu theo PĐN bỏ chữ nghe vì muốn câu thơ gọn ghẽ thì làm sao cắt nghĩa được gió và hoa hát lời ân ái và chú cuội nôn nao tâm sự với chị Hằng? Tôi xin đọc lại một tứ thơ của Hàn Mạc Tử có chữ nghe trong bài Đà lạt trăng mờ:

…Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều,
Để nghe dưới đáy nước hò reo,
Để nghe tơ liễu rung trong gió,
Và để xem trời giải nghĩa yêu…

Và anh PĐN sẽ bảo tôi tùy từng chỗ mà thêm vào hay cắt bớt. Vâng nhưng ở đây, dù câu thơ có bị thừa, nhưng độc giả vẫn thưởng thức được trọn ý nghĩa của bài thơ. Tôi thấy bài thơ đã khéo léo đưa độc giả lạc vào ảo mộng, như Lưu Nguyễn lạc chốn tiên cung, cảnh bát nháo của đời thường làm cho lòng người nhiễu nhương, loạn lạc tứ bề, nay được bước vào một chốn bồng lai thì thử hỏi tác giả đã mang lại thành quả vi diệu cho mọi người biết lắng nghe và thưởng thức BTLKBV.

Xin cám ơn nhà thơ Yên Sơn và cả nhà thơ Phạm Đức Nhì đã tạo cơ hội cho người yêu thơ được nói vài lời hoặc được phép “Mua vui cũng được một vài trống canh”.

Saigon 5/12/15
Nguyễn Hùng Dũng

 

CÔNG KHANH

Trong lãnh vực văn chương cũng như hội họa và âm nhạc, ai cũng biết là rất bao quát, mỗi người một cái nhìn, một cách nghe, một cảm nhận khác nhau. Làm thơ viết văn, mỗi người có phong cách khác nhau qua sự diễn đạt. Có người dùng ngôn từ “dung tục”, có người dùng từ hoa mỹ, có người dùng từ “bình dân”, độc giả thích phong cách nào sẽ cảm nhận được ngay theo phong cách đó.

Tôi chỉ là một người đứng phía lề độc giả, mạn phép góp vài lời khi được đọc qua bài thơ BTLKBV của nhà thơ Yên Sơn, lẫn bài bình của các tác giả; đặc biệt hai bài bình của Phạm Đức Nhì, và tác giả Nguyễn Bàng.

Đọc BTLKBV một mạch, đọc tới đọc lui, càng đọc cảm xúc càng dạt dào, tôi như thấy chính mình đang đứng giữa khung cảnh trữ tình lãng mạn, thơ mộng. Mang cảm nhận như thế nên tôi không thấy những từ tác giả Phạm Đức Nhì cho là “thừa dư” và “vô tích sự”. Theo tôi lại là những từ, cụm từ, viết ra, lặp lại, để nhấn mạnh câu thơ cho rõ nghĩa và kết chặt hơn vì đây là thơ chứ không phải văn xuôi. Đâu thể nào thiếu chữ “nghe” trong khổ thơ:

ước chi đêm dài thêm
cho tháng ngày dừng lại
để nghe gió vờn hoa hát lời ân ái
cho mây ngàn dừng lại giữa đồi trăng
cho chú Cuội nôn nao nói với chị Hằng
lời tình tự giấu trong hồn se thắt

“để NGHE gió vờn hoa hát lời ân ái” rất khác nghĩa với “để gió vờn hoa hát lời ân ái”?

BTLKBV chỉ là một kỷ niệm yêu đương lãng mạn, và tại sao không chỉ như thế, đâu cần phải có “up and down” kiểu “tình tiết hồi hộp”! Theo tôi, “up” ở đây là cảm xúc dâng cao từ từ, tràn ra lồng ngực, thấm cả buồng tim để “ôm chặt em vẫn cứ tưởng như mơ”. Và “down” là cảm giác buồn bã xót xa trong lòng của chàng trai khi nghĩ đến lúc phải từ giã người yêu.

Thơ và thơ trữ tình là cảm xúc được tô điểm gửi gắm qua con chữ, lời thơ luôn có những thi vị hóa, vẽ vời cho thêm lãng mạn. Thơ không như trận “đá bóng” mà cũng không cần phải có đáp số chính xác 100% như toán học.

Tôi không nghĩ hai từ “xa lắc” trong câu “nơi em ở cách phố phường xa lắc” là nơi “không thể đến được” như tác giả Bàng Nguyễn đã “bình”, mà giản dị tỉ dụ như “nhà của cô ta cách Saigon xa lắc, ở Biên Hoà xa lắc” đâu có nghĩa là phải rất xa? Và theo tôi “yêu chất ngất” là yêu tha thiết quá sức chứa trong tim phổi, để đến ví von tình yêu “như trời rộng bên ngoài khung cửa sổ”…

Tôi yêu em, yêu chất ngất em ơi
Như trời rộng bên ngoài khung cửa sổ

Hai câu thơ viết rõ như thế, đó là khung trời chàng trai thấy trong bài thơ, sao Bàng Nguyễn lại áp đặt “khung cửa sổ” của BN vào tình tiết của thơ Yên Sơn? Sao BN biết khung cửa sổ của “nơi em ở” trong bài thơ là “nhỏ hẹp, dính bụi bẩn”, “nhìn xuống thấy những ô nhỏ của cuộc đời trần tục”? Bàng Nguyễn đọc bài thơ nào khác chăng?

Thật tình tôi chẳng hiểu cách so sánh của tác giả Bàng Nguyễn mang ý nghĩa gì khi đem “Từ Hải, anh chàng nhà quê, và cô thôn nữ” đọ với nhân vật trong thơ?

Bài thơ nằm góp mặt trên diễn đàn là của công chúng, ai cũng có quyền phê bình, ai cũng có quyền nói lên cảm nghĩ của mình; tuy nhiên, dùng những ngôn từ gần như chê bai thậm tệ nghĩ cũng hơi quá đáng.

Cùng một bài thơ nhưng mỗi người một cảm nhận khác nhau. Có người làm theo khuôn cách luật lệ thơ xưa, có người làm “phá cách”; một bài thơ hay đâu cần phải “phá cách” hay cổ điển; đâu cần là thơ mới hay thơ cũ? Tỉ như người ngoại quốc có câu, “If it is not broken, don’t fix it!”

Tôi chỉ là người chuộng nét thơ, yêu thơ với ngôn từ “nên thơ”. Không phải bài thơ nào viết về kỷ niệm đẹp của tình yêu cũng làm cho độc giả cảm nhận được cái đẹp, nét thơ mộng lãng mạn, tình tứ như BTLKBV.

Xin cảm ơn các vị đã cho tôi có dịp đọc, học hỏi thêm và được góp lời.

Công Khanh


Trường Ca Người Em Mạn Bắc

Ballad For My Darling 

From The North
Translated by Poet Phạm Doanh



Chương Một


Bóng Trăng Lệch Khuyết Bờ Vai

 

chạy theo bảng chỉ đường
về nhà em mạn bắc
nơi em ở cách phố phường xa lắc
một khu rừng rợp bóng cả lối đi
chắc nơi đây chẳng mấy thuở mấy khi
vắng hoa lá, thiếu chim muông ríu rít

chiều hơi sương mờ mịt
có ngàn thông reo vui
sánh vai nhau từng bước nhỏ rong chơi
dừng bên suối vẫy đàn nai ngơ ngác
tôi đứng lại nhìn bước chân đài các
mái tóc huyền óng ả ngập bờ vai

thương con nắng cuối ngày
như lụa vàng, heo hắt
cuối chân mây bóng ngày vừa chợt tắt
tay trong tay lưu luyến phút quay về
tự đáy lòng choáng ngập nỗi đam mê
và hương sắc đã làm tôi chao đảo

em thầm thì khẽ bảo
gió se lạnh làn da
tôi hôn em với tất cả thiết tha
lời run rẩy trong làn hơi đứt quãng
không biết bao lâu chỗ ngồi chợt sáng
khi vầng trăng lơ lửng vượt lên đồi

em ơi đã khuya rồi
giã từ bờ suối mộng
ngước lên cao nhìn trăng sao lồng lộng
đêm mênh mang, đêm rạo rực vô bờ
ôm chặt em vẫn cứ tưởng như mơ
nghe sóng vỗ trong biển tình dào dạt

***

gió rì rào, xao xác
lòng tràn ngập niềm vui
sáng tinh mơ em đã nhoẻn môi cười
ngày chưa đến mà ánh hồng rạng rỡ
nằm bên em nhưng lòng tôi đã nhớ
đến một ngày khi tôi phải xa em

ước chi đêm dài thêm
cho tháng ngày dừng lại
để nghe gió vờn hoa hát lời ân ái
cho mây ngàn dừng lại giữa đồi trăng
cho chú cuội nôn nao nói với chị hằng
lời tình tự giấu trong hồn se thắt

em bắt tôi nhắm mắt
vớ chăn quấn lên vai
giấu nụ cười trẻ con sau mớ tóc dài
kéo màn cửa cho nắng xuân tràn lên gối
một chú sóc trên đầu cành chới với
phóng lên cao khiến chim chóc giật mình

kìa giọt nắng lung linh
xuyên qua vuông cửa sổ
đến rồi đi cũng chỉ là duyên số
cũng một đời dài ngắn chỉ thế thôi
tôi yêu em, yêu chất ngất em ơi
như trời rộng bên ngoài khung cửa sổ

17/02/2005

 

 

The light of the crescent moon on the shoulders

Translated by Phạm Doanh

 

following the road sign
to my darling’s house in the north,
where she lives is far away from the city.
the shade of the forest covers the pathway
Probably this place ever lack flowers and leaves,
or the sound of birds chirping.

the evening is slightly foggy
thousands of pine trees rustling.
shoulder to shoulder we walk enjoyingly
stopping by the stream waving to the bewildered deer herd
I stand back watching her nobly steps
and shiny black hair that covers her shoulders

love the sunlight at the end of the day
like golden silk but desolate
At the far end of the cloud, the daylight just disappeared
hand in hand returning home with regretful
deep in my heart, I was overwhelmed with passion
her scent and beauty made me drunken

She whispered softly
“The wind is chilly”
I kiss her passionately
words trembled, breath interrupted
not knowing how long until the place suddenly lit up
by the moon shines over the hill

Honey, it’s already late
We take farewell from the dreamy stream
Look up at the splendid moon and stars
The night is immense,
the night is boundlessly exciting
hugging her tightly I think I’m in a dream
hearing the waves crashing in the ocean of love

***

the wind whispers,
my heart is filled with joy
in the early morning, her smiles is already there
The day has not yet come, but the sunlight is radiant
lying beside her but my heart already anxious
about the day I have to leave her

I wish that the night would last longer
That the time would standstill
For us to hear the wind caress the flowers and sing words of love
for the clouds to stop in the middle of the moonlight hill
for the man on the moon* to tell to the moon fairy the unspoken words of love
(*according to Vietnamese Fairy tale)

she makes me close my eyes
pulling blanket wraps over her shoulder
she tries to cover a childish smile with her long hair
pulling back the curtains to let the morning sun shines on the pillow
a frightened squirrel on top of a branch,
soaring up, startling the birds

Look at the shimmering sun drops
through the square window
coming and going is just a destiny
long or short life is also like that
I love her with boundless love
like the endless sky outside of the window.

 

Chương Hai

 

Khúc Biệt Ly

 

Đêm rớt xuống thật nhanh
Xua oi nồng nắng hạ
Tiếng chim hót líu lo trên cành lá
Nghe rộn ràng, náo động khoảng trời riêng
Tôi bắt võng nằm nhàn hạ trước hiên
Ngâm khe khẽ bài thơ tình mới viết

Tôi chạnh lòng nuối tiếc
Ngày mai phải xa em
Mấy ngày qua cuộc sống quá êm đềm
Như trong mộng, như một đôi chồng vợ
Biết xa em sẽ vô vàn thương nhớ
Sẽ vô cùng đau đớn biết không em

Từng hạt sương đêm
Đậu trên mái tóc
Trăng hăm mốt, phía trời xa đã mọc
Ánh trăng vàng ngầu đục bởi sương pha
Tôi và em chìm trong cõi bao la
Lời không tỏ, đôi tim cùng thổn thức

Bỗng nhiên em dừng bước
Xoay lại ngước nhìn tôi
Dư lệ buồn còn đẫm ướt mắt môi
Cũng gắng gượng nở nụ cười đằm thắm
“dấu yêu ơi, em yêu anh say đắm
đến bao giờ anh về lại bên em ?”

Bầu trời đầy sao đêm
Chìm sâu trong đáy mắt
“nghe em hỏi ruột gan anh se thắt
Một ngày xa em dài lắm em ơi
Anh sẽ về khi lá chớm thu rơi
Và ở lại cùng em xây vườn mộng”

Bờ vai em rung động
Lệ thấm ướt vai tôi
Nửa vầng trăng đã vượt khỏi đỉnh đồi
Đêm rất ngắn, dìu nhau về tổ ấm
Em thong thả bên tôi từng bước chậm
Dưới hàng thông nghiêng bóng hát lời ru

Đêm cuối cùng khó ngủ
Khi nghĩ đến ngày mai
Em rúc đầu ngoan ngoãn gối trên vai
Lời thủ thỉ nghe giọt buồn rơi xuống
Tiếng dế tàn đêm nghe sao gắng gượng
Dội vào hồn tỳ vết cảnh chia ly

26/07/2006

 

The Farewell Song

Translated by Phạm Doanh

 

The night fell quickly
Take away the sultry hot summer sun
The sound of birds chirping on branches and leaves
The chaotic bustle in the private sky
I lay down leisurely in the hammock on the porch
Quietly recited the newly written love poem

I feel sadly regretful
Having to leave her tomorrow
The past few days, life had been so peaceful
Like a married couple in a dream
Knowing that far away from you, I would miss you so much
It would be extremely painful, you know

The night dew drop
Falling on her hair
The moon of the 21st day had risen in the sky far away
The yellow moonlight was clouded by fog
She and I sank into the vast realm of
Unspoken words, the hearts sobbed together

Suddenly she stopped walking
Turned to look at me
Sad tears still wet in her eyes, on her lips
Still trying to smile fondly
“My dear, I love you passionately
When will you come back to me?”

The sky is full of stars
I could see deep in her eyes
“Hearing your question, my gut tightens
A day away from you, dear, is unbearable long
I will come back when the autumn leaves fall
And stay with you together we build our dream garden”

Her shoulders trembled
Her tears wet my shoulders
The half-moon was over the hilltop
The night was very short, we helped each other back to our warmed nest.
By my side, she walks slowly step by step
under the pine, silhouette inclined it’s singing a lullaby song

The last night had been difficult to sleep
Keep thinking about tomorrow
She leans her head on my shoulder
The whispering mixed with the sad teardrops falling
The crickets late-night sounds hesitating, laboring
Echo and carve into the soul the scene of separation.

 

Chương Ba


Vẫn Đợi Mùa Xuân


Lời hẹn mùa xuân
Làm sao quên được
Bây giờ đang là mùa rét mướt
Anh nhớ em, lời vàng đá còn đây
Tuyết giá đầy trời, nỗi nhớ ngất ngây
Làm mất ngủ, rất nhiều đêm chờ sáng

Áo cơm ngao ngán
Nghiệt ngã đời người
Đứng trên cầu nhìn con nước đầy vơi
Mà thương xót em sớm chiều đơn lẻ
Cũng như em, anh phương này quạnh quẽ
Luôn nghĩ về em, thương nhớ ngập lòng

Hết thu sang đông
Mong mùa xuân lại
Chờ gặp em nói những lời ân ái
Dàn trải tấm lòng ngày tháng xa nhau
Ta sẽ chôn vùi nỗi nhớ niềm đau
Bên suối mộng, dưới trăng vàng bát ngát

Bên nhau ta hát
Khúc nhạc yêu đương
Nằm ép ngực nhau bên suối mờ sương
Hôn đắm đuối dưới trăng vàng lồng lộng
Chạy nhảy tung tăng mặc đời xao động
Mặc tháng ngày, mặc mưa nắng… phù vân

03/01/2007



Still Waiting for the Spring

Translated by Phạm Doanh

 

Our commitment for the Spring
How could I forget
Now is the chilly season
I miss you, the golden, in stone carved words are still here
Snow fills the sky, sunken in nostalgia
Insomnia, the cause of a lot of nights waiting for the dawn

Tired of struggling to make a living
Life is but hardship
Standing on the bridge, watching the tide
I feel pity for you for being lonely all day long
Like you, I am also lonesome in this place
Always thinking of you, I miss you so much

Autumn is ending, Winter is coming
I look forward to Spring again
I look forward to seeing you, to say words of love
To expose my feelings of days of parting
We will bury the yearning, the pain
By the brook of dream, under the golden moon

Together we sing
The song of Love
We lie chest against chest by the misty brook
Kissing each other passionately under the splendid golden moonlight
Running and jumping despite bustling life
Not caring about time, fleeting sunshine or rain …

 

Chương Bốn

 

Tiếng Gọi Tình Yêu

 

Tôi chợt tương tư
Người em mạn Bắc
Không gặp em, tháng ngày dài dằng dặc
Đất trời buồn, hoa lá cũng bâng khuâng
Mặc dù bây giờ đang giữa mùa xuân
Mà cảnh vật như mùa đông chậm lại

Lòng buồn tê tái
Đêm xuống ngày lên
Cứ nhớ hoài từng hình ảnh thân quen
Từng mảnh vụn của tâm hồn trinh bạch
Tôi thương em nơi phương trời xa cách
Lạnh lối mòn, đơn độc bóng trăng suông

Ai về Sông Tương (*)
Cho tôi nhắn gửi
Người yêu nhỏ với tháng ngày mong đợi
Tôi sẽ về khi gió chở mùa sang
Tôi sẽ về với nghìn nỗi hân hoan
Và ở lại giữ vườn hoa hạnh phúc

Đêm dài thao thức
Chờ đợi mùa sang
Đêm xôn xao lóng lánh ánh trăng vàng
Nghe tiếng dế lẻ loi thêm quạnh quẽ
Mùi hương tóc thoáng qua hồn rất nhẹ
Rất ngọt ngào như tiếng gọi tình yêu

10/04/2008

 

 

The Call of Love

Translated by Phạm Doanh

 

I suddenly fell in love
With you, the girl from the North
If I don’t see you, the days will be interminable
The sky will be sad, flowers and leaves are also unhappy
Although it is mid-spring now
But the landscape is like a prolonged winter

Sadness turns pale
A night down day up
I keep remembering each familiar image
Every fragment of a virgin soul
I love you in the distant sky
A cold trail, lonely moonlight

Who returns to Xiang River (*)
Leave a message from me for
The little lover, waiting with expectations
“I will come back when the wind brings the change of the seasons
I will return with a thousand joys
And stay to tender to the flower garden of bliss

Long night awake
Waiting for the next season
The night is sparkling with the golden moonlight
The lonesome cricket sound more lonely
The fleeting scent of hair caresses the soul
As sweet as the call of love

 

Chương Năm

 

Mùa Tình Nhân Về Thăm Người Em Mạn Bắc

 

Mùa Tình Nhân
Tôi trở về mạn Bắc
Nắng xuân vàng óng ánh như tơ
Hoa lá reo vui
Mây trắng lững lờ
Từng đàn bướm chập chờn như trẩy hội

Nhớ mắt môi ai làm lòng tôi phơi phới
Chắc rất bất ngờ
(vì tôi không hề nói về thăm)
Hôm qua gửi hoa
Chúc ngày lễ Tình Nhân
Tôi đã viết lời nhắn “lần này anh không về được”
Trong điện thoại nghe tiếng ai sướt mướt
“Anh không về hoa lá cũng buồn lây”

Em mở cửa nhìn tôi như dại như ngây
Rồi òa khóc, ôm chầm tôi lặng lẽ
Tôi cúi xuống hôn đôi vành mi nhòa lệ
Suối tóc mây năm bảy cọng bạc màu
Tiếng phong linh gõ từng nhịp vườn sau
(Nghe như tiếng chuông giáo đường năm xưa
Sau giờ tan lễ)
Hôn rất chậm trên đôi môi vừa hé
Và nụ hồng vụt nở giữa trời xuân

Ngước mắt nhìn lên
Dòng dư lệ rưng rưng
Tôi chết đuối trong khung sầu sắc nhớ
Nắng bên hiên, nắng rất vàng, rực rỡ
Và gió rì rào trên ngọn thông cao
Tim kề tim trong lồng ngực xôn xao
Lời thương nhớ bỗng thừa dư, bay biến

Gối đầu lên vai tôi
Thì thầm nói chuyện
Cho mồ hôi bốc hơi trong đêm tối mông mênh
Cho hơi thở điều hòa
Cho nhịp tim bớt chông chênh
Cho chăn chiếu có dịp phủ trên bờ vai run rẩy
Em thỏ thẻ bên tai
“Sợ cuộc sống bon chen đẩy đưa đưa đẩy
Cho em xa anh, em thấp thỏm đợi chờ”

Nghe chim hót rền vang ngoài vuông cửa sổ
Tôi hỏi đã mấy giờ
Em vội giấu chiếc đồng hồ báo thức
Rồi nằm giụi đầu trên khuôn ngực
Tiếp tục chuyện dài của Ngàn Lẻ Một Đêm
Với ước mong kéo thời khắc dài thêm
Cho Mùa Tình Nhân thênh thang như mộng
Tôi thương em trong ngày dài tháng rộng
Lủi thủi một mình riêng chốn rừng thông

Valentine 2013

 

Visiting My Darling From The North on Valentine’s Day

Translated by Phạm Doanh

 

On Valentine’s Day
I returned to the North
The golden spring sun shone like silk
Flowers and leaves rejoiced
White clouds nonchalantly floating
Butterflies fluttering like in a festival

whose eyes and lips made me feel excited
It must have been very surprising
(because I’d never announced my visit)
Yesterday I sent flowers
“Happy Valentine’s Day”
I wrote the message “I can’t come back this time”
On the phone, I heard someone’s sobbing
“If you don’t return even the flowers will be sorrowful”

She opened the door, looked at me startled
Then burst into tears, hugged me in silence
I leaned down and kissed the teary eyes
The hair now dotted with silver-colored strands
In the back yard the chime tinkling in the wind
(Sounds like the old church bells
After the mass)
I kissed you very slowly on parted lips
As if rose buds bloomed in the spring sky

You looked up with tear in your eyes
In which I drowned
Sunlight on the porch, golden, bright sunlight
And the wind whispered In the high pine trees
Heart to heart fluttering in chest
Suddenly words became redundant, dissipating

You rest your head on my shoulder
We whispered to each other
Sweat evaporated in the vast darkness of the night
Regulating our breath, our heart rate
Giving blankets a chance to cover trembling shoulders
You whispered in my ears
“I’m afraid of the hard life
pushing me away from you, I but anxiously wait”

the birds chirping outside the windows
I asked what time it was
Hurriedly you hid the alarm clock
Then lay your head on my chest
Continuing the long story of the Thousand and One Nights
We wish to prolong the time
For the Season of Love to last as long and vast as a dream
I love you as days and months go by
While forlorn in the pine forest

 

 

Chương Sáu

 

Trở Về

 

Theo tiếng gọi, tôi trở về mạn bắc
Gió giao mùa vi vút cánh rừng phong
Nghĩ tới một người tháng đợi ngày mong
Lòng náo nức tăng nhanh từng cây số
Tôi hình dung dáng thon gầy trước ngõ
Luống cúc vàng hoa đã ngập lối đi
Tôi trở về mang theo khối tình si
Sẽ chôn chặt bên bờ suối mộng

Chậm bước ra rừng phong
Một buổi chiều cuối Hạ
Vẳng nghe tiếng thì thầm của lá
Khi bầy chim trốn nắng vút lên cao
Lòng tôi đang mở hội… nôn nao
Khi thấy dáng em buồn bên bờ suối

Quay nhìn tôi trân trối
Giọt nước mắt lăn dài
Em ơi em anh đã về đây
Mang nỗi nhớ đặt lên bờ môi mọng
Em nhỏ bé trong vòng tay mở rộng
Nghe nhịp tim rộn rã đập liên hồi

Em chưa nói một lời
Ôm ghì tôi không thả
Thông vi vút thay cung đàn cuối Hạ
Con nắng chiều cũng đã vội quay lưng
Em ngước lên, vài giọt đọng rưng rưng
Tôi cúi xuống uống khô từng ngấn lệ

Hơi ấm từ thân thể
Giao hòa với thiên nhiên
Tôi và em như một cặp thần tiên
Nằm bên suối hát bài ca tình tự
Ai cũng biết bài ca tình rất cũ
Mà âm vang vẫn xao xuyến, ngọt ngào

Bầu trời muôn vì sao
Sóng tình như tràn vỡ
Tôi hỏi em mình bao nhiêu ơn nợ
Mà lúc nào cũng nhớ nghĩ đến nhau
Tình càng sâu thì chia cách càng đau
Và năm tháng có bao giờ đứng đợi

Dường như sương đang rơi
Nghe làn da se lạnh
Dịu dàng hôn lên đôi mắt hạnh
Áp buồng tim trên lồng ngực phập phồng
Em mỉm cười, nhắm mắt chờ mong
Miệng hoa hé, thì thầm lời ân ái

Bỗng quên đi hiện tại
Quên luôn cả tương lai
Em đắm chìm trong hạnh phúc cuồng quay
Tôi ngây ngất giữa khung sầu sắc nhớ
Chắc tiền kiếp đã một đời ơn nợ
Thì em ơi thuyền cặp bến đây rồi

Em xúc động, bồi hồi
Tim vui như mở hội
Bỗng nhí nhảnh cắn vai tôi rất vội
Khúc khích cười hất lọn tóc đầy hương
Dụi đầu vào lòng ngực rất dễ thương
Trong mê đắm nghe thời gian ngừng lại

21/04/2013

 

 

The Return

Translated by Phạm Doanh

 

Following the call, I returned to the North
The wind in the transition of the seasons is soaring through the maple forest
Thinking of you, who’s been waiting for days and months
My excitement increased with each kilometer
I imagined the slender figure in front of the lane
Yellow chrysanthemums have covered the pathway
I returned with a passionate love
Which I will bury by the stream of dreams

I slowly walk to the maple forest
A late summer afternoon
Listening to the whisper of the leaves
As the birds hide from the sun soaring up
My heart is celebrating… then misses a beat
When I see your forlorn figure by the stream

You turn your gaze on me
Tears rolling down
Honey, I’m back here
Bringing nostalgia on the lips
My little darling into my open arms
And throbbing heartbeat

You say not a word
Not let go of hugging
We listen to the sound of the pine trees in place of a late summer serenade
The afternoon sunlight also quickly fading
You look up, a few drops of tears
I bent down to drink dry each and every one of which

The warmth of the bodies
In harmony with nature
I and you are like a pair of elves
Lying by the stream to sing a love song
The very old love song, known to everyone
But the echo is still wavering and sweet

The sky is full of stars
Love like crashing waves
I asked you how much debt we owe each other
So that we always think of the other
The deeper the love, the more painful the separation
And the months and years have never waited

It seems that the mist is falling
Feeling the skin getting chilly
I gently kiss your happy eyes
Cardiac chamber pressure on the chest undulating
You smile, eyes closed expecting
Flower mouth parts, whispering words of love

Forget the present
Forget the future
You immerse in the crazy happiness
I get ecstatically stuck in the nostalgic melancholy
If in the previous life we owed one another
Then my dear, the harbor for the lifeboat is here

You were touched, aroused
Your heart is as joyous as in a fair
Suddenly you chuckle and bite swiftly my shoulder
Giggling chuckling and waving your hair full of scent
Rubbing your face on my chest
In infatuation, the time seems to stop

 

 

Chương Bảy

 

Giấc Mơ Thu – Về Thăm Phương Bắc

 

Chuyến xe lửa đường dài xuyên đêm tối
Băng qua sông, qua rừng núi chập chùng
Tiếng còi tàu tan biến giữa hư không
Khi sắp ghé những ga buồn tỉnh nhỏ
Trong toa riêng cay xè căng mắt đỏ
Ngôn ngữ tình là ánh mắt bờ môi

Rời thị thành theo đò dọc về xuôi
Thuyền rẽ nước êm êm chiều thu muộn
Quê Mẹ xa xăm bên bờ sông Đuống
Vẫn lũy tre làng, vẫn những hàng cau
Xưa ra đi đội chinh chiến trên đầu
Nay về lại khói lam vờn thân ái

Anh và em chỉ riêng mình hai đứa
Đạp xe bên nhau qua những cánh đồng
Con đường mòn nâu sậm đất đá ong
Đưa ta đến những miếu đền hoang phế
Em ngoan ngoãn quỳ bên anh xin lễ
Mái tóc dài chạm đất phủ đôi vai

Chiều cuối thu gió vi vút trên cây
Như cố trẫy những lá vàng sót lại
Em bước nhẹ như có điều e ngại
Sợ lá đau dưới đôi guốc vô tình
Bên gốc bàng dừng lại ngước nhìn anh
Mây đắm đuối chìm sâu trong đáy mắt

Em tươi vui cùng gió mùa phương bắc
Hơi thu vờn đôi má đỏ hây hây
Tựa vai anh em thủ thỉ lời mây
Mặc sương nhẹ đậu bừa trên tóc rối
Chiều bảng lảng đã nhường cho bóng tối
Tay trong tay đan hạnh phúc ra về

19/08/2013

 

The Autumn Dream Visiting The North Again

Translated by Phạm Doanh

 

Long-distance train through the night
Crossing the river, running through the forest and mountains
The train whistle vanishes in midair
When approaching the forlorn stations of the small towns
In the private coach, red eyes wide open
The language of love is eye and lip contact

Leaving the city, taking a riverboat down along the stream
A boat splits water smoothly in the late autumn afternoon
Mother’s hometown is far away on the banks of Duong River
Still, there are the bamboo hedges surrounding the village, still there the areca rows
Departing in the past, suffering the war over the head
Now I return to the cozy warm smoke (of cooking)

You and I are the only ones left
We’re cycling side by side through the fields
The trail is dark brown, paved with honeycomb stones
Takes us to the abandoned shrines
You devotedly kneel beside me and ask for the blessing
Long hair that touches the ground covers your shoulders

Late Autumn, afternoon wind soars through the trees
Seems to try to blow away the remaining yellow leaves
you step lightly as if you were afraid
to hurt the leaves under the nonchalant clogs
Stopping at the Bang tree and looking up at me
Clouds of infatuation sink deep to the bottom of the eyes

You’re getting elated by the northern breeze
The breath of Autumn caresses lightly your reddened cheeks
Leaning on my shoulder you whisper words of love
Not minding a light mist that leaves your hair messy
The afternoon gives way to darkness
Feeling blessed we make for home hand in hand.

 

Chương Tám

 

Tàn Thu Về Mạn Bắc

 

Tôi lại về thăm em mạn bắc
Con đường xanh giờ đã nhuộm vàng
Gió hây nhẹ, nắng hồng hiu hắt
Ru rừng cây đứng lặng mơ màng

Em chờ đón tôi ngoài đầu ngõ
Lá cuối mùa như bướm vàng bay
Niềm hân hoan trong đôi mắt đỏ
Êm như ru trong nắng cuối ngày

Em phủi bụi đường trên vai áo
Tôi hôn mái tóc ủ đầy hương
Bước bên nhau em vui chân sáo
Giống ngày xưa đón ở cổng trường

Hoàng hôn rơi xuống khu rừng vắng
Suối đã mờ sương như cõi mơ
Em tựa đầu bên vai yên lặng
Cho đôi lòng chung một tiếng tơ

Ngồi bên em, nắng chiều đã tắt
Đôi tay ngoan quấn chặt thành vòng
Em ngửa mặt khép hờ đôi mắt
Bờ môi thơm điểm nụ cười hồng

Khi trăng nhú gọi đêm thôi thúc
Tay trong tay chậm bước ra về
Chuyền hơi ấm sẻ chia hạnh phúc
Cho thuyền tình tìm gặp bến mê

Tàn Thu 2016

 

Returning North at End of Fall

Translated by Mai Tran

 

I’m a lonely soul returning north
The green path now in its fall colors,
Soft breeze caressing my cheeks
Melodious lullaby, I’m dreaming by the creeks.

Greeting me in front of the alley
Fallen leaves hovering like butterflies
Tears of joy in her wet, red eyes
Soft sun rays fading at end of day

She brushed off the dust on my shoulders
I rested my lips on her silky hair
Walking side by side I felt her cheerful steps
Sending me back to old school time

Pale pink shades of the sun setting on the calm forest
Fog covering the narrow streams
She’s leaning on my chest, like in a dream
Feeling the same rhythm of our hearts

Side by side we sat in the fading sunlight
Her soft arms holding me tight
Looking up at me, her eyes half-closed
I kissed those lips, tender and rose.

The moon rises, the night has started
Hand in hand we returned home
Sharing our warm breath, our loving words
And, together, reaching the shore of love.

End of Fall 2016

 

 

 

 

 

 

Xem thêm...

Đêm nhạc Tự Tình 11/2022

Đêm nhạc Tự Tình 11/2022
 
▃ ▅ ▆ █☆★█ ▆ ▅ ▃
 
 Đăng ký bản quyền âm nhạc theo quy định mới nhất
 
Hôm qua, chiều Chủ Nhật giữa tháng 11/2022, một ngày lạnh hiếm hoi của xứ nóng tình nồng, nhóm GNST của Houston được mời đến tham dự buổi nhạc thính phòng do cặp tài danh Hoàng Dũng và Phương Tuyền tổ chức tại một địa điểm trong vùng thương mại Việt Nam. Rất tiếc, vì người tổ chức gửi Thiệp Mời quá cận ngày nên số đông ACE không thể tham dự được; chỉ có anh chị Trần Đào Khôi, Kim Phượng, anh Huỳnh Trúc Lập, vợ chồng Phúc, Thanh Thuỷ, và chúng tôi Thuận, Ngọc Bích. Chúng tôi bận “chạy show gia đình” nên đến sau vài bản nhạc đã được trình diễn.
Vừa bước vào cửa đã thấy một người đẹp áo vàng hoa cúc, trông thật diễm lệ chào đón với nụ cười chứa cả một trời thương, đưa chúng tôi vào bàn dành riêng cho nhóm. Cũng khá lâu rồi ACE mới gặp lại nhau nên tay bắt mặt mừng thắm thiết trong một không gian trầm lắng với tiếng nhạc, lời ca. Rất hạnh phúc để có một buổi chiều tuyệt vời.
 
 
Những bản nhạc được chọn lựa kỹ cho chương trình rất thích hợp với những lời “Tự Tình” mùa Thu đã được các ca sĩ Hoàng Dũng, Như An, Ngọc Thu, và Lưu Đức Long trình diễn tuyệt vời. Ngoài Như An, đây là lần đầu tôi được nghe kể cả Hoàng Dũng của chúng ta, và được tay bắt làm quen với các ca sĩ trình diễn khác và cô MC duyên dáng, có trình độ và dễ thương Xuân Phương. Tôi thật bất ngờ đất Houston của chúng ta còn quá nhiều nhân tài mà tôi không biết. Có lẽ một người cứ quanh quẩn trên rừng (Livable Forest) lại ít chịu khó đi xa xuống nơi phố thị phồn hoa, chốn đông người như khu thương mại Bellaire, như tôi nên chắc cũng không ai lấy làm lạ.
 
 Trong căn phòng chứa hơn trăm khách mời mà không một tiếng động ngoài tiếng vỗ tay rất giòn giã để cổ võ, khích lệ cho các ca sĩ; ba tiếng đồng hồ - gồm 15 phút giải lao - với mấy chục bản nhạc của những nhạc sĩ nổi tiếng được liên tục trình bày theo trình tự, hài hoà với các nhạc sĩ xuất sắc Đỗ Danh (saxophone), Hoàng Tuấn (piano), và Nguyễn Trí (guitar) cộng với lời thỏ thẻ dễ thương của người dẫn chương trình Xuân Phương đã làm cho khán thính giả chìm đắm trong một không gian đầy âm thanh tuyệt hão, vô cùng ấm cúng.
 
 
 
 


 
 Một buổi trình diễn thật hoàn hảo. Ca sĩ nào cũng xuất sắc đến bất ngờ; đặc biệt ca sĩ Hoàng Dũng của chúng ta có lẽ nhập hồn vào dòng nhạc Thu nên mênh mông bềnh bồng với lời ca ý nhạc thật tuyệt vời. Tuyệt vời hơn bao giờ hết từ khi tôi biết chàng. Tôi chắc người đẹp áo vàng Phương Tuyền của chúng ta rất hãnh diện về buổi trình diễn chiều qua. Cá nhân tôi, mong có dịp làm quen, tiếp xúc với nhóm ACE nghệ sĩ hôm qua để còn có dịp tiếp tục thưởng thức tài nghệ của họ.
Sau buổi trình diễn, chúng tôi còn được vợ chồng Thanh Thuỷ và Phúc ưu ái mời buổi ăn tối -   trước khi lưu luyến chia tay - ở nhà hàng Crown Sea Food trên đại lộ Saigon Bellaire.
Một lần nữa, cám ơn và cám ơn tất cả!
 
Yên Sơn _
 
* Cám ơn Nhạc sĩ Yên Sơn và Phương Tuyền cung cấp hình ảnh.
 
Posted by Kim Phượng
 
 
 Âm nhạc là cuộc sống
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

 

 

 

 

Xem thêm...
Theo dõi RSS này